Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 610: Đường tổng cầu hôn lãng mạn 2



Mỗi nữ hài tử đều ước muốn có một bạch mã vương tử, đến cứu vớt công chúa, anh chính là vương tử của cô.

Đang nghĩ, cô đi tới, ôm cô, như ôm toàn thế giới.

Ngón tay Đường Bạch Dạ thon dài ở trên phím đàn đè xuống nốt nhạc cuối cùng, một khúc tình yêu hải dương rất hay, thậm chí có một ít âm đi, lại là Hạ Thần Hi nghe qua, đẹp nhất một lần tình yêu hải dương.

Đường Bạch Dạ đứng lên, mỉm cười nhìn Hạ Thần Hi, bạch sam quần đen, trường thân như ngọc, mỉm cười ung dung, tráng gian ngưng tụ sao trên trời quang, ôn nhu nhìn cô, thật thật như một vương tử hoàn mỹ nhất.

Mặc dù công chúa của anh mặc áo ngủ, lại đi dép.

Đường Bạch Dạ dang rộng hai tay (ý muốn ôm TH), Hạ Thần Hi hơi cắn môi, ý cười tràn ra, đột nhiên chạy tới, vùi đầu vào ngực anh, Đường Dạ Bạch thật sâu ôm cô, Hạ Thần Hi biết, cả đời này, cô không cách nào rời khỏi Đường Bạch Dạ .

Tình yêu bọn họ, không giống người khác triền miên như vậy, mỗi ngày đều phải cùng một chỗ, bọn họ lại không thể như vậy, giống như lần trước ở bờ biển, bọn họ đã rất rõ ràng.

Tình yêu có trăm ngàn cái bộ dáng, bọn họ chỉ là một loại trong đó.

Không có dỗ ngon dỗ ngọt, không có thề non hẹn biển, bọn họ lại yêu sâu sắc.

Anh nguyện ý vì Hạ Thần Hi, cửu tử nhất sinh (có thể hiểu là chết cũng không từ không ta?).

Cô cũng nguyện ý vì anh, vĩnh không nói hối (ý là chết không hối tiếc).

Đường Dạ Bạch liền lấy ra chiếc nhẫn đã sớm chuẩn bị, là anh đặt trước vĩnh hằng chi tâm nhẫn, lần trước cầu hôn quá vội, nhẫn cưới lại vội vội vàng vàng chuẩn bị, khi anh nhận được nhẫn cưới này đã nghĩ, tìm một cơ hội thích hợp cho cô.

Anh sợ cô sinh khí (ý chỉ tức giận), anh giống như, lại cầu hôn một lần nữa.

Nói không chừng, cô sẽ không tức giận.

Lần này cầu hôn, Đường Bạch Dạ ngày hôm trước liền bắt đầu chuẩn bị.

Đường Dạ Bạch quỳ một chân trên đất, mở một hộp nhung tơ màu hồng, toàn thế giới chỉ có duy nhất một viên kim cương phát ra óng ánh hào quang.

“Thần Hi, gả cho anh!”

“I DO.”

Hạ Thần Hi đã là lần thứ hai nói em nguyện ý, cũng đưa tay ra chỉ, Đường Bạch Dạ đem nhẫn kim cương đeo vào tay Hạ Thần Hi, ngoài ý muốn rất hợp, không cần phải chỉnh sửa. Cô rưng rưng nhìn anh, Đường Dạ Bạch đột nhiên hoan hô một tiếng, ôm hông Hạ Thần Hi ở trên bờ biển vui vẻ xoay quanh.

Như đồ ngốc bình thường.

Đồ ngốc vui sướng nhất.

Lúc trở về, Hạ Thần Hi nhịn không được oán giận, “Đường Bạch Dạ, anh thế nào lại không cho em thay quần áo, anh xem một chút em đang mặc là cái gì?”

Như thế lãng mạn cầu hôn.

Kết quả cô mặc áo ngủ, dép, Đường Dạ Bạch lại giống như vương tử.

“ Anh vừa bảo em thay.”

“Anh chưa nói cầu hôn, em nghĩ đến anh kéo em ra ăn khuya.”

“Cầu hôn , như vậy cũng rất đẹp mắt .”

“Lại cầu một lần.”

“Anh giết Em! ! !”

Đường Bạch Dạ, Hạ Thần Hi rời thành phố S, sớm đã có một chiếc Ferrari việt dã dừng ở sân bay, Đường Dạ Bạch đem Hạ Thần Hi đưa về nhà, vừa mới về tới nhà sắp xếp tốt mọi thứ, Lâm Nhiên liền gọi bọn họ ra uống rượu.

Có Lâm Nhiên, Tiết Giai Vân, Trần Dương, Vân Dật cùng Vân Hải Ngôn chờ.

Hai người cũng không mệt, Đường Bạch Dạ cũng cảm thấy có một khoảng thời gian không tụ hội , Hạ Thần Hi lại không mệt, hai người cùng nhau đồng ý, bọn họ đã sớm ở KTV đặt phòng lớn, lúc bọn họ đi, mọi người đều rất vui vẻ.

Tiết Giai Vân, Lâm Nhiên, Vân Dật dẫn theo em họ chính mình - Lăng Minh Châu, em gái Hải Ngôn, còn có Lý Hoan Tình. Hạ Thần Hi lần đầu tiên nhìn thấy KTV ghế lô như vậy , tường tất cả đều là thủy mạc (ý chỉ thủy tinh làm tường), bên trong có san hô, có cá, ánh nước liễm diệm.

Các loài cá đẹp mắt ở trong nước bơi qua bơi lại, thập phần đáng chú ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.