Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 647: Ôn nhu, Cô không xứng! 1



Thân thể lại vui thích thì thế nào, tâm đã sớm tuyệt vọng, như tử thủy, trong lòng cuồn cuộn sóng không dậy nổi, không thể không hận, cứ như vậy muốn chết, bất kể là ai cũng không cần quan tâm đến đúng sai...

Nữ nhân ở việc này, chưa bao giờ là đối thủ nam nhân, huống chi Đường Bạch Dạ lại là toàn thân đều là lực lượng nam nhân, khi Đường Bạch Dạ muốn ngoan tâm hạ địa dằn vặt một nữ nhân, Hạ Thần Hi thật không phải là đối thủ của anh.

Huống chi, thân thể Hạ Thần Hi đích xác có chút không thoải mái, kết hợp thật sự đau đớn, lan tràn toàn thân, đau đến tê buốt.

Đường Bạch Dạ, đây là cường bạo, anh có biết hay không?

Hạ Thần Hi cắn chặt răng, vốn không muốn phản kháng, càng là phản kháng, Đường Bạch Dạ giữ được càng chặt, nhưng đã làm mấy chục lần, Hạ Thần Hi chịu không nổi, buộc chặt thân thể phối hợp, tận lực muốn cho anh thoải mái, thả ra, tất cả cũng có thể kết thúc.

Hạ Thần Hi ở dưới thân Đường Bạch Dạ hầu hạ, toàn thân vô lực, đôi chân mềm ở trên người anh, Đường Bạch Dạ điên loạn cuồng dã, có vài phần đau đớn, lại bị cô đè xuống đến, dưới thân như thể mời gọi anh.

Đường Bạch Dạ nhận thấy được ý đồ của cô, đột nhiên bất động, nắm lên hai chân của cô để ở eo chính mình, hai tay liền dùng lực, nâng lên hông của cô, Hạ Thần Hi bị anh nâng lên, ngồi ở trên người Đường Bạch Dạ.

Hạ thân kia một chỗ, đỉnh rất khó chịu, Hạ Thần Hi muốn thoát đi, lại bị Đường Bạch Dạ dùng lực nhấn một cái, đi vào càng sâu, Hạ Thần Hi một quyền đánh hướng Đường Bạch Dạ, “Đường Bạch Dạ, anh hỗn đản, buông em ra.”

“Không buông, chết cũng không thả.” Đường Bạch Dạ đột nhiên gào thét, điên cuồng hôn môi của Hạ Thần Hi, gương mặt cô, ánh mắt của cô, tay Hạ Thần Hi, chăm chú chế trụ bờ vai của Đường Bạch Dạ.

Đường Bạch Dạ thì thào tự nói, như điên rồi bình thường, “Thần Hi, đừng cự tuyệt anh, không muốn cự tuyệt anh...”

Hạ Thần Hi không biết vì sao, thanh âm của Đường Bạch Dạ nghe thống khổ như vậy, cô cũng cảm thấy thống khổ, yêu thương như đến địa ngục, trừ đau đớn, chỉ có đau đớn.

Đường Bạch Dạmuốn, cô không phải không cho, nhưng anh vì cái gì thô bạo như vậy?

Hạ Thần Hi triền miên chống cự như vậy.

“ Bạch Dạ, em rất khó chịu, trước ra có được không, chờ một lát sẽ tiếp tục, anh ôn nhu một chút được không, em thật rất đau.” Hạ Thần Hi hạ thấp thanh âm, thậm chí là đáng thương cầu xin Đường Bạch Dạ.

Đau? Đường Bạch Dạ càng đè nặng cô, thiếu chút nữa một ngụm cắn một miếng thịt dưới người cô.

Đau? Hạ Thần Hi, cô đau? Cô biết cái gì gọi đau không? Cô không biết, giờ khắc khi tôi biết chân tướng này, trái tim của tôi đều bị cô từng đao từng đao lăng trì, ngay cả đau đớn cũng bị mất tri giác.

Cô biết cái gì gọi là đau không?

Không, cô không biết, cô một điểm cũng không biết.

Ôn nhu?

Cô không xứng!

Nụ hôn của Đường Bạch Dạ, thô bạo rơi vào trước ngực của Hạ Thần Hi, cơ hồ chui đầu vào vùng mềm mại của cô, Hạ Thần Hi chủ động ổn định chính mình, miễn cho chính mình quá khó chịu, Đường Bạch Dạ thô bạo nuốt phần đẫy đà của cô, hạ xuống vô số hôn, cô thật sợ anh quá xúc động, cắn xuống cô một miếng thịt.

Đang tiếp tục thô bạo dằn vặt, Hạ Thần Hi lại phát hiện mình có cảm giác, hạ thân đã ươn ướt một ít, không khỏi phỉ nhổ chính mình, vì sao anh bạo lực như thế cô còn có thể có cảm giác, Đường Bạch Dạ cũng đã nhận ra, một tay giữ hông của cô, làm cho cô ở trên người anh trên dưới phập phồng. Tư thế này cơ thể Hạ Thần Hi rất không thoải mái, cô chỉ nghĩ muốn cơ thể đổi một tư thế, Đường Bạch Dạ lại rất thích, giữ cô, không cho cô động.

Đường Bạch Dạ đêm nay, nhất định điên rồi.

Mơ mơ màng màng, cô chỉ có thể nghĩ như vậy.

Đường Bạch Dạ ôm cô, không ngừng trên mặt đất hạ đỉnh động, Hạ Thần Hi cảm giác không thế nào đau, hơi phối hợp anh, chỉ nghĩ anh nhanh lên một chút, anh tựa như cố ý dằn vặt cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.