Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 649: Ôn nhu, Cô không xứng! 3



Như vậy nhảy nhót, như vậy vui mừng, anh giả vờ không vui, nói cho cô biết là mua cho người khác, là cho cô mang thử, Đường Bạch Dạ nhìn ánh mắt của cô, cẩn thận từng li từng tí, sợ cô không thích, may mắn, cô rất thích.

Một khắc kia, anh cảm thấy hạnh phúc.

Cho tới bây giờ mua lễ vật cho phụ nữ, tất cả là thư ký của anh làm thay, mua cái gì cũng tốt, anh chỉ cần trả tiền, cầm hộp đưa cho phụ nữ của mình, Đường Bạch Dạ thậm chí không biết trong hộp là cái gì, có đôi khi tất cả lễ vật đều là thư ký mua cho họ.

Anh vẫn cảm thấy, thời gian đưa phụ nữ đi chọn lễ vật thật lãng phí, thực sự là quá ngốc.

Tùy tiện một món lễ vật, các cô sẽ cảm động, hà tất lãng phí thời gian.

Nhưng mà, khi anh thực sự mua lễ vật, anh mới biết, nguyên lai mua lễ vật cho người phụ nữ mình yêu thương, chọn như thế, một chút thời gian cũng không lãng phí, là một loại hưởng thụ, là một loại vui vẻ.

Lúc này, Đường Bạch Dạ lại cảm thấy thậtchâm chọc.

Mấy ngày trước, cô vẫn không mang lắc tay, đây coi là vật của đính ước bọn họ.

Anh lần đầu tiên vì phụ nữ lo lắng đông tây.

Hạ thần Hi lại đem lắc tay này đánh rơi ở trên giường Tiêu Tề, cô vậy mà lại đánh rơi ở trên giường Tiêu Tề, vật quan trọng nhất của một nữ nhân làm thế nào rơi vào trên giường một người đàn ông khác, thế nào đánh rơi, giữa bọn họ lại phát sinh cái gì, Đường Bạch Dạ so với người khác càng rõ ràng.

Đường Bạch Dạ không cần tưởng tượng đều biết, giữa bọn họ xảy ra chuyện gì.

Hạ Thần Hi lại một lần phản bội anh.

Kim cương trên lắc tay này phát ra ánh sáng yếu ớt, đau nhói mắt của anh, Đường Bạch Dạ nheo mắt lại, đột nhiên một tay cầm lắc, liền dùng lực, chỉ nghe đinh một tiếng, lắc trên tay đứt gãy.

Như có thứ gì ở đây đó trong lòng cùng gãy.

Rất nhỏ, nghiền nát, rõ ràng như vậy.

Hạ Thần Hi trơ mắt nhìn cái lắc tay kiarụng, hơi nhắm mắt lại, nước mắt theo trong mắt chảy xuống, cay đắng, khó chịu, lòng như đao cắt, cô cho rằng, vừa rồi cô đã đem nước mắt khóchết.

Không ngờ, nguyên lai không có.

Cô vẫn còn nước mắt.

Lắc tay này là cô thật vất vả mới cầm về.

Vì lấy này lắc tay, cô nghe thấy sự thực sợ nhất.

Cho dù là như vậy, cô cũng rất quý trọng lắc tay này, nếu là sự thật bị vạch trần, bọn họ không hề như dĩ vãng vậy, lắc tay này là kỉ niệm duy nhất, là cô yêu Đường Bạch Dạ, niệm tưởng duy nhất.

Chỉ tiếc, sợilắc tay này, cô cũng không bảo đảm.

Đây là anh lần đầu tiên đưa cô lễ vật, là vật bọn họ đính ước.

Hạ Thần Hi giãn mày, tựa hồ muốn bắt lấy sợi lắc bị đứt, nắm ở trong lòng bàn tay, chỉ tiếc, cô không bắt được, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó rơi ở dưới giường.

Một cỗ dòng nước ấm, thả ra trong cơ thể của cô.

Hạ Thần Hi nghe thấy Đường Bạch Dạ thỏa mãn thở dài.

Cô cuối cùng ngất đi.

Khi Hạ Thần Hi tỉnh lại, trong phòng ngủ vẫn là một mảnh hắc ám, không có ánh đèn, rèm cửa sổ mở ra, bên ngoài một mảnh hắc ám, thân thể Hạ Thần Hi vô lực, toàn thân đau, đặc biệt hạ thân, cô cực kỳ khó chịu.

Bụng dưới lại là một trận đau, Hạ Thần Hi đặt tay ở trên bụng, hơi an ủi khí quan bị thương, cô suy nhược thần kinh, đã không cảm nhận được bất luận cái gì đau đớn….

Tất cả ký ức trở lại, Hạ Thần Hi hơi nhíu mày, nghiêng đầu nhìn đồng hồ báo thức bên cạnh, đêm khuya ba giờ sáng, trời còn chưa sáng, lúc này hẳn là thời gian người khác ngủ say, cô lại tỉnh.

Hạ Thần Hi tay không ngừng xoa bụng dưới, cô nhớ tới lần trước lúc cô không thoải mái, Đường Bạch Dạ cũng là như thế ôn nhu vuốt ve cô, giúp cô xoa bóp, thân thể của cô cảm nhận được anh ôn nhu, nhẹ nhõm rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.