Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 650: Ôn nhu, Cô không xứng! 4



Sau này, sợ là không có cơ hội đi.

Nằm ở trên giường mệt mỏi rã rời, tâm Hạ Thần Hi như gương sáng.

Gió đêm thổi bay rèm cửa sổ, thổi tới một cảm giác mát, bên cạnh cái giường, sớm đã băng lãnh, Đường Bạch Dạ không biết tung tích.

Đường Bạch Dạ đi chỗ nào?

Trong phòng ngủ, tất cả đều là luồng vị đạo kia, Hạ Thần Hi thân thể không thoải mái, đứng dậy đến phòng tắm, hạ thân trừ đau đớn, còn có tơ máu, cô nhíu mày, Đường Bạch Dạ đêm nay thật ngoan.

Nhất định là chảy máu.

Bước đi có chút không thoải mái.

Hạ Thần Hi đem mình rửa sạch sẽ, ra khỏi phòng tắm, miệng khô lưỡi khô, ra cửa rót nước uống, cô cho rằng Đường Bạch Dạ đã rời đi, không ngờ, anh lại đứng ở trên ban công, mặc áo sơ mi trắng,cả người thoạt nhìn sẽ lộ ra một cỗ khí tức bi thương.

Đường Bạch Dạ lại đang hút thuốc lá.

Thật sự gặp tâm sự phiền muộn, Hạ Thần Hi chú ý tới dưới chân của anh, đã có tàn thuốc không ít, không biết đã hút bao lâu, tất cả khu vực, đều là mùi thuốc lá, vòng khói lượn lờ, cô tịch như vậy.

Hạ Thần Hi yên lặng đứng ở nơi đó, tất cả khí lực ở trong nháy mắt mất đi.

Cô là người thông minh, cũng không hồ đồ.

Đường Bạch Dạ khác thường như vậy, tất nhiên có nguyên nhân.

Cô không phải là nữ nhân mảnh mai, Đường Bạch Dạ cũng chưa bao giờ coi cô là nữ nhân mảnh mai, nhưng cũng không đại biểu, anh như vậy tổn thương cô,anh khác thường như thế, tất nhiên có nguyên nhân, chỉ sợ là Đường Bạch Dạ đã biết.

Không cần cô nói cho anh biết, anh đã biết.

Vì sao Đường Bạch Dạ biết, đột nhiên Hạ Thần Hi không muốn biết, anhthế nào biết được, cũng không quan trọng, mấu chốt là, anh biết được vậy, sẽ làm cái gì, là ngả bài, hay là muốn giết cô? Còn là gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, hoặc là vĩnh viễnkhông gặp gỡ?

Sẽ là loại nào?

Cô không biết, cô thực sự không biết.

Cô thậm chí không rõ, có phải hay không cô nghiệp chướng quá nhiều, thái độ nhiễm máu tươi, trời xanh mới có thể trừng phạt cô như vậy.

Vừa tổn thương Hạ Thần Hi đột nhiên tiêu tan, cô không hề để ở trong lòng, suy bụng ta ra bụng người, nếu Đường Bạch Dạ thực sự biết toàn bộ chân tướng, đau đớn trên người cô, không bằng trên người anhmột phần vạn.

Đường Bạch Dạ đau đớn, so với cô muốn nhiều, so với cô muốn nặng hơn.

Cô nhẫn tâm biết bao, đi chỉ trích anh.

Hạ Thần Hi thực sự khát, rót một chén nước uống, Đường Bạch Dạ thủy chung không quay đầu lại, vẫn bực bội hút thuốc lá, dưới bóng đêm, bóng dáng của anh thâmtrầm như ma quỷ, muốn đoạt tính mạng người, Hạ Thần Hi nghĩ, nếu là thật sự chết ở trên tay Đường Bạch Dạ.

Cô cũng không oán hận.

Cô cam tâm tình nguyện.

Đây là cô thiếu anh, cô thiếu mệnh Lâm Tình, mặc kệ Lâm Tình tính tình thế nào, mặc kệ Lâm Tình đối với Đường Bạch Dạ hư tình giả ý cũng tốt, chân tình chân ý cũng được, cô sẽ không có lý do gì giết Lâm Tình.

Cô thiếu mệnh huynh đệ Đường môn quá nhiều, Đường Bạch Dạ là Đường môn môn chủ, bọn họ vĩnh viễn không có khả năng.

Hạ Thần Hi nghĩ thầm, lúc này Đường Bạch Dạ trong lòng đang suy nghĩ gì, có phải hay không đang suy nghĩ, muốn giết cô? Nếu là giết cô, có thể làm cho anh cảm thấy dễ chịu, mệnh này, cô cho anh, không oán.

Chỉ hi vọng anh, không muốn lại dằn vặt chính mình.

Hạ Thần Hi vốn là muốn quay lại đi nghỉ ngơi, thân thể quá mệt mỏi rã rời, cô cũng không muốn ở bên ngoài hóng gió.

Hạ Thần Hi lại không có trở lại, đi tới trên ban công, ngơ ngẩn đứng ở phía sau Đường Bạch Dạ, anh vừa lúc hút xong một điếu thuốc, tính toán lại hút một cây mới, bên cạnh đã có một bao thuốc lá trống không, Hạ Thần Hi đột nhiên đoạt lấy tay anh, kể cả bao bao thuốc lá vừa mới mở kia, toàn bộ vứt xuống dưới lầu.

Đêm khuya người tĩnh, cô cũng không lo cái gì.

Cô không muốn anhlại hút.

Anh đau, cô cũng đau.

Hút thuốc cũng không thể giải quyết cái gì, sẽ chỉ làm bọn họ càng chìm đắm ở trong đau khổ.

Đau khổ, lan tràn rất mau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.