Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 652: Ôn nhu, Cô không xứng! 6



Hạ Thần Hi không biết hành động như vậy, ngầm ý có bao nhiêu bất an cùng quyến luyến, Đường Bạch Dạ nhìn cô, con người trong bóng tối, tinh lượng dọa người, lại không có một ý cười, lạnh lùng lợi hại.

Chụp ảnh cưới? Hạ Thần Hi thiếu chút nữa rơi lệ, trong lòng bọn họ đã biết rõ ràng, bọn họ đi không nổi nữa, khoảng cách giữa bọn họ là quá nhiều mệnh người, chẳng sợ anh tha thứ cô giết Lâm Tình, cô gián tiếp hại chết nhiều người Đường môn như vậy, bút sổ sách này tính thế nào?

Cô cùng Đường Bạch Dạ đã đi đến ngõ cụt, căn bản tìm không được lối ra.

Chỉ có thể quy định phạm vi hoạt động, một đời sẽ đem mình vây ở trong sầu thành.

Bọn họ chụp ảnh cưới, lại có ý nghĩa gì?

Chẳng sợ, cô khát vọng như vậy, muốn vì anh mặc vào áo cưới, vậy cũng không thể nào a.

Đường Bạch Dạ, rốt cuộc có biết hay không?

Này tất cả đối với bọn họ mà nói, sẽ không có ý nghĩa.

Đường Bạch Dạ hôn môi của cô, mềm giọng nói, “Rất xin lỗi, vừa đối với em thô bạo như vậy, anh chỉ là không nhịn được, hôm nay uống nhiều hai chén, phát điên, Thần Hi, đừng trách anh, có được không?”

Uống nhiều hai chén?

Đúng vậy, môi của anh, đích xác có rượu, Đường Bạch Dạ ngàn chén không say, há là uống nhiều hai chén liền phát điên.

Bọn họ loại nam nhân này, đặc biệt tự chế, không uống say.

Bởi vì, do say rượu, là mười phần nguy hiểm, bọn họ phải có phần trăm đề phòng.

Chỉ là, Hạ Thần Hi không đành lòng vạch trầnlời nói dối của anh, anh nói uống say, vậy uống say đi.

Cô ôn nhu ôm ở trong ngực của anh.

“Ngày mai, thực sự muốn chụp ảnh cưới sao?” Hạ Thần Hi bất an hỏi, đối với tình cảnh này không biết nên giải thích như thế nào, Đường Bạch Dạ rốt cuộc đang suy nghĩ gì?”Tại sao không? Tại sao không muốn chụp.”

Đường Bạch Dạ chế trụ tay cô, mười ngón giao nhau.

“Muốn chụp, muốn chụp được thật xinh đẹp.” Đường Bạch Dạ nói, đem cô ôm càng chặt hơn một ít, “Chúng ta sẽ phải kết hôn, tại sao có thể không chụp ảnh cưới, ảnh ghép khó coi biết bao nhiêu, kia chúng ta vóc người đẹp.”

Đường Bạch Dạ nói, trêu tức cười, ởngang hông cô nhéo nhéo.

Hạ Thần Hi trong lòng toan khổ, lại cười ra tiếng, anh thực sự nghĩ muốn chụp ảnh cưới?

“Được, chúng ta đi chụp ảnh cưới.” Anh đã nghĩ chụp, vậy chụp đi, hai người sẽ muốn thẳng thắn, không muốn trốn tránh, sẽ có người chủ động bước ra một bước này, chụp xongảnh cưới.

Cô liền cùng anh thẳng thắn, đến lúc đó, muốn cùng không muốn, một câu nói của anh, giết cùng không giết, cũng là một câu nói của anh, cô không có oán hận.

Chuyện năm đó,cô muốn phụ trách.

Người có đôi khi, phải muốn vì mình đã làm sự tình phụ trách.

“Đường Bạch Dạ...” Hạ Thần Hi vốn muốn nói yêu anh, nghĩ nghĩ, lại quên đi, cô cười nói, “Nếu như sớm một chút gặp được anh thì tốt rồi.”

Nếu như thời gian cô mười lăm mười sáu tuổi, liền nhận thức Đường Bạch Dạ, hiểu biết Đường Bạch Dạ, có lẽ, năm đó sẽ không phạm sai lầm lầm lớn, bây giờ cũng sẽ không phải gánh chịu cái gì, nhưng việc đã làm, cô cũng không hối hận.

Chẳng ích gì.

Chuyện đã xảy ra, thủy chung là xảy ra.

Năm đó cô yêu Tiêu Tề, vì Tiêu Tề, trả giá tất cả, chẳng sợ đối với người khác mà nói có lỗi, cô đứng ở cùng góc độvới Tiêu Tề, cũng không lỗi, trong hắc đạo, dùng mỹ nhân kế để lừa gạt không ít.

Đường Bạch Dạ trúng mỹ nhân kế, tuyệt không phải là lỗi của cô.

Chỉ là bởi vì âm sai dương thác, cho nên vô pháp đối mặt.

Nếu hôm nay, cô không yêu Đường Bạch Dạ, có lẽ, cô thật không cảm giác mình có lỗi.

Có đôi khi một việc, không phải đúng sai đơn giản như vậy.

“Em bây giờ gặp được anh, cũng không chậm.” Đường Bạch Dạ nói, đột nhiên cúi đầu, hôn ánh mắt của cô trấn an, “Mau ngủ đi.”

“Ngủ không được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.