Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 675: Mammy là hồng nhan tri kỷ của con trai 6



Hạ bảo bối nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, “Không như, các người cùng đi tẩy não đi.”

Hạ Thần Hi, “...”

Bé thực sự hồ đồ, loại chuyện này cũng nói được, Hạ Thần Hi quả thực dở khóc dở cười.

“Mammy, con mặc kệ mẹ nghĩ cái gì, nói chung, mẹ không thể chết được.” Hạ bảo bối nói, “Dù cho mẹ cùng daddy có hận nhau cả đời, con cũng không hi vọng các người chết, chỉ cần sống tốt, tất cả đều có thể, nói không chừng, việc này, một ngày nào đó sẽ có cách giải quyết.”

“Chính mẹ cũng rất rối, mẹ nghĩ ĐườngBạch Dạ... Sẽ không bỏ qua cho mẹ.” Hạ Thần Hi thành thực nói, tối hôm qua quỷ dị thô bạo, hôm nay quỷ dị ôn nhu, phối hợp chụp áo cưới, bọn họ đều giống như ngụy trang vui vẻ một ngày.

Sau đó sẽ có tử vong.

“Dù cho như vậy, mẹ cũng không thể chết, mammy, mẹ đáp ứng con, dù cho mẹ bồi thường, mẹ cảm thấy mình phạm sai lầm, mẹ cũng phải đợi được lúc mẹ khôi phục ký ức, có thể chứ?” Hạ bảo bối nói, ánh mắt bình tĩnh nhìn Hạ Thần Hi, “Mẹ bây giờ lấy được tin tức, cũng là người khác nói cho mẹ biết, chính mẹ cũng không thể phán đoán đúng sai, vì sao liền đem mình xử tội chết.”

“Nếu là có một ngày, mẹ phát hiện ra căn bản mẹ không có sai, mẹ sẽ cam tâm sao? Mẹ cứ chết như vậy, sẽ cam tâm sao? Đây không phải là rất oan uổng sao? Mẹ đáp ứng con, nếu là sau khi mẹ khôi phục ký ức, mẹ vẫn như cũ có ý nghĩ như vậy, con sẽ không ngăn cản mẹ, con sẽ nghe lời, cũng sẽ không hận daddy.”

Đây là yêu cầu cuối cùng của bé.

Bé yêu cầu Hạ Thần Hi khôi phục ký ức, nhớ lại tất cả, làm cho rõ vấn đề một lần.

Hạ Thần Hi khó xử nhìn Hạ bảo bối, “Bảo bối, con đừng ép buộc, con biết, mammy không phải mất trí nhớ, là xóa đi ký ức, muốn triệt để khôi phục ký ức hoàn toàn, khả năng rất thấp.”

“Mammy, chuyện tám năm trước mẹ cũng không nhớ rõ, đó là mặt khác trí nhớ của một người, mẹ chỉ có tám năm ký ức này, mẹ mang theo tám năm ký ứcnày, lại vì chuyện của mẹ tám năm trước chịu trách nhiệm, mẹ không cảm thấy không ổn sao?” Hạ bảo bối nói, “Mẹ không cảm thấy không công bằng sao? Mẹ muốn chịu trách nhiệm việc mẹ đã làm, cơ hội để mẹ nhớ lại chuyện này cũng không có, đây coi là trách nhiệm gì chứ?”

“Muốn chịu trách nhiệm, mẹ cũng phải nhớ lại đoạn chuyện cũ này, bằng không, mẹ không thể chịu trách nhiệm.”

Hạ Thần Hi nhíu mày, Hạ bảo bối nói cũng có đạo lý, mang theo ký ức tám năm, vì sự việc mười bảy năm trước chịu trách nhiệm, đích xác không công bằng, cô thậm chí cũng không nhớ được những chuyện trước đây.

Chịu trách nhiệm thế nào được?

Tòa án phán một người tội chết, cũng sẽ nói cho hắn biết hắn đã làm gì, cô đã làm cái gì, bây giờ không thể nhớ, cũng là người khác nói cho cô biết, cô nhận, còn có thể không tiếp thu? Dựa vào cái gì để nhận, cô không nhớ ký ức.

Hạ bảo bối thấy Hạ Thần Hi có một chút buông lỏng, thừa cơ mà lên, “Mammy, con nói rất có đạo lý, có phải hay không? Mẹ đáp ứng con có được không, chỉ cần mẹ khôi phục ký ức, mẹ muốn làm cái gì, con cũng sẽ không ngăn mẹ.”

Hạ Thần Hi trầm tư, do dự, Hạ bảo bối ở một bên kéo tay cô, năn nỉ nói, “Mammy...”

“Được, mẹ đáp ứng con.” Hạ Thần Hi rốt cuộc buộc miệng.

Đúng vậy, chờ cô khôi phục ký ức, nhớ được tất cả những chuyện này, nếu cô thực sự đã làm, cô sẽ không trốn tránh.

“Mẹ không thể nuốt lời.”

“Con yên tâm, mẹ sẽ không nuốt lời.” Hạ Thần Hi nói, cô sẽ tìm cơ hội, cùng Đường Bạch Dạ nói một lần.

Hạ bảo bối cuối cùng cũng yên tâm, lập tức bắt đầu kế hoạch, “Mammy, đã như vậy, vậy chúng ta rời đi, như lời mẹ nói, daddy bây giờ nhất định rất hận mẹ, cha nếu là động thủ giết mẹ, có rất nhiều cơ hội, con sợ mẹ có nguy hiểm.”

“Con để mẹ suy nghĩ một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.