Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 873: Vì sao thích tôi 4



Editor: duong lieu

Hạ Thần Hi hô hấp bằng phẳng, cô xưa nay không có thói quen ngủ trưa, trước đây cô là quy củ đi làm, đi làm nào có cái gì có thể ngủ trưa, đó là phúc lợi của học sinh, mấy ngày này quá mệt mỏi rã rời, cô dính giường là có thể ngủ.

Đường Bạch Dạ công đạo nhiều chuyện, lại không tâm tư làm việc, anh bò lên, nằm nghiêng ở một bên bồi Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi ngủ được trầm, cũng không biết, meo meo mở nửa con mắt nhìn Đường Bạch Dạ liếc mắt một cái, thân thiết liếm liếm lòng bàn tay Đường Bạch Dạ.

"Ngoan..." Đường Bạch Dạ công nhận xoa đầu meo meo, meo meo rất vui vẻ bộ dáng, đi đến trong lòng Đường Bạch Dạ, nữ chủ nhân trở lại bên người Đường Bạch Dạ, meo meo hình như đều rất vui vẻ.

Tiểu móng vuốt của meo nắm lấy tay Đường Bạch Dạ, Đường Bạch Dạ thật tình cảm thấy meo đáng yêu, trước đây Hạ bảo bối rất bài xích meo meo, bởi vì là Tiêu Tề mang, bây giờ, meo meo cùng Hạ Thần Hi trải qua nhiều chuyện như vậy, meo địa vị ở trong lòng Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ, hiển nhiên so với tiểu bảo cùng tiểu bối đều cao.

Đặc biệt Hạ Thần Hi, đừng nhắc tới nhiều đau meo meo.

"Trở về lại thưởng ngươi một nam mèo mèo, để ngươi cũng có một bạn lữ."

Meo meo ngao ô một tiếng, ngoắt ngoắt cái đuôi, rất không tiết bộ dáng, Đường Bạch Dạ bật cười, ánh mắt nhìn về phía Hạ Thần Hi, cô ngủ được thật trầm, hô hấp bằng phẳng, bởi vì ngủ say, trên gương mặt có một mặt hồng nhạt, như lau yên chi, vô cùng coi được.

Đường Bạch Dạ nhẹ vỗ về gương mặt cô, làn da non mịn, xúc cảm vô cùng tốt.

Anh chưa bao giờ biết, an tĩnh như vậy nhìn một người ngủ, có thể làm cho anh cảm giác hạnh phúc như thế, hình như, nguyên bản nên hình dạng này.

Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản.

Cho nên, anh luôn luôn rất bài xích tình yêu, anh cũng chưa bao giờ cảm giác mình là sẽ vì tình yêu, buông tha tất cả, bây giờ nhìn Hạ Thần Hi, anh thật sâu minh bạch một cái đạo lý.

Khi ngươi yêu sâu đậm một người, thực sự nguyện ý vì cô buông tha toàn thế giới.

Chỉ vì cô nhợt nhạt cười, ngươi sẽ rất thỏa mãn.

Trải qua nhiều như vậy thương tổn, anh càng quý trọng lúc này di túc trân quý yên tĩnh cùng ấm áp.

Đường Bạch Dạ thậm chí hi vọng, thời gian có thể dừng lại vào giờ khắc này, vẫn luôn như thế tốt đẹp.

Nếu là bị Vân Dật cùng Lâm Nhiên biết, nhất định sẽ nói anh ngấy oai, người đều vài cái hai mươi, lại như tiểu tử vừa mới rơi vào bể tình xúc động như nhau, loại cảm giác này tựa như ở thiếu nam thời kì, chính mình trong cảm nhận nữ thần.

Luôn luôn hận không thể, cùng cô thân thiết.

Đường Bạch Dạ nằm xuống, hôn một cái hai má Hạ Thần Hi, anh nghe thấy được mùi vị đạo quen thuộc, đây là Thần Hi của anh.

Hạ Thần Hi mở mắt ra, cô ngủ hai tiếng đồng hồ, tinh thần cũng khá hơn nhiều, nhìn thấy Đường Bạch Dạ gần trong gang tấc, hơi ngẩn ra, vừa muốn nói chuyện, Đường Bạch Dạ thân thể liền phúc qua đây, hôn môi của cô.

Ngọt ngào cảm giác, ở đây đó trong lòng tràn đầy, Đường Bạch Dạ mút môi cánh hoa của cô, vô cùng ôn nhu, đầu lưỡi chậm rãi tìm đầu lưỡi của cô khẽ hôn, đảo qua cánh môi trên của cô, lại hơi cắn môi của cô.

Vô cùng triền miên, nhiệt tình, lại rất ôn nhu.

Một phản anh dĩ vãng như lang như hổ phong cách.

Hạ Thần Hi giữa mơ mơ màng màng, lại bị anh rút đi y phục, anh lúc tiến vào, Hạ Thần Hi nhịn không được đấm đánh bờ vai của anh, hỗn đản này, lại động dục, cô vừa mới được thoải mái ngủ trưa lại bị anh náo tỉnh.

Trong cơ thể phong phú mà ấm áp, có chút hơi đau đớn, Hạ Thần Hi xương sống lưng tê dại, hơi hừ, Đường Bạch Dạ rất ôn nhu, chậm rãi luật động, cũng không gấp gáp, cũng không càn rỡ, ôn nhu được không giống anh.

Hạ Thần Hi nhìn anh ở trên người cô phập phồng, thân thủ ôm cổ của anh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.