Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 896: Phu thê ân ái lại gặp phong ba 1



Editor: duong lieu

Ngày này ban đêm, cô vẫn như cũ ngủ không được an ổn, tựa như bị thứ gì quấy nhiễu, trán không ngừng có mồ hôi lạnh tràn ra, Đường Bạch Dạ ngủ không sâu, cô một không thoải mái, hắn đã biết, cuống quít gọi tên của cô.

Hạ Thần Hi ngủ rất trầm, hai hàng lông mày trói chặt, bộ dáng phảng phất rất thống khổ.

"Tỷ tỷ..." Hạ Thần Hi hô hấp có chút dồn dập lên, sắc mặt trắng bệch, hô tỷ tỷ, người lại không có tỉnh lại, vẫn đang ngủ say, mồ hôi lạnh trên trán Hạ Thần Hi càng ngày càng nhiều.

"Tỷ tỷ... Không muốn chết, không muốn chết..."

"Tỷ tỷ, không nên giết tỷ tỷ tôi, Đường Bạch Dạ, không nên giết tỷ tỷ tôi..."

Đường Bạch Dạ sắc mặt đại biến, như xúc điện, vốn trấn an tay cô nhất thời cũng không cách nào đi an ủi cô.

Cô mơ tới anh và Hạ Thần Tuyết sao?

Một màn kia, cô hẳn là không có thấy, ở trong trí nhớ cô tịnh không tồn tại.

Đây không phải là ký ức, mà là... Ngày có chút suy nghĩ đêm có điều mộng, Hạ Thần Hi trong lòng chú ý chuyện này, cô không có biểu hiện cụ thể ra ngoài, nhưng theo cảnh trong mơ của cô, Đường Bạch Dạ cũng biết, Hạ Thần Hi rất chú ý.

Chỉ là bọn họ thật vất vả gặp lại, Hạ Thần Hi mới có thể nhìn đạm chuyện này.

Nếu là cô khôi phục ký ức, sợ rằng trong lòng cô càng một đạo thương.

Năm đó vô tâm chi thất, đúc thành hôm nay vô pháp vãn hồi sai lầm, anh không biết, nên như thế nào vuốt lên vết thương trong lòng Hạ Thần Hi, tỷ tỷ của cô, con của bọn họ, đều là đau xót trong lòng Hạ Thần Hi.

Cô là nữ nhân ngoài mềm trong cứng, ý chí lực mạnh phi thường hãn, chẳng sợ cô mình đầy thương tích, cô cũng sẽ không để cho người khác nhìn, chỉ biết tự mình một người liếm vết thương, một mình chữa thương, đây là một loại Độc Cô đau.

Kia sợ bọn họ hôn lại mật, này đó anh cho vết thương, cô cũng không thể để anh nhìn ra.

Nhưng cô lại hàng đêm ác mộng như vậy, anh lại không biết.

"Thần Hi..." Xin lỗi, thực sự xin lỗi.

Anh xoa mi tâm vắn chặt của cô, muốn trấn an khẩn trương của cô, ác mộng của cô, mồ hôi lạnh ướt tay cô, Đường Bạch Dạ trong lòng đau khổ, anh nghiêng đi thân thể, đem cô ôm vào trong ngực, trầm giọng hứa hẹn, "Đừng sợ, anh sẽ không còn làm chuyện thật có lỗi với em."

Cho dù là em mất hứng sự tình, anh cũng sẽ làm tiếp.

Hạ Thần Hi phảng phất cảm nhận được anh ôn nhu, thần kinh căng, chậm rãi trầm tĩnh lại, người có chút biếng nhác, tựa ở trong ngực của anh, mơ mơ màng màng, tỉnh lại, cô phát hiện mình chính ba chân bốn cẳng nằm bò ở trong ngực anh.

Chăm chú ôm hông của anh.

Hạ Thần Hi thấy thần sắc anh thống khổ, mờ mịt hỏi, "Dạ Bạch, anh làm sao vậy?"

Ban đêm rất yên tĩnh, cô vừa theo trong lúc ngủ mơ tỉnh lại, âm sắc rất mềm mại, Đường Bạch Dạ tâm vừa chua xót lại mềm, lộn xộn, chỉ muốn ôm cô, trấn an thống khổ của cô.

Anh sở thụ thống khổ, là anh đáng đời, không đáng Thần Hi quan tâm.

"Anh không sao, trái lại em, ngủ rất không tốt, có phải hay không trong lòng có việc, vô pháp ngủ?"

Hạ Thần Hi cúi đầu, khôn ngoan nằm ở trong ngực anh, cánh tay không tự chủ được ôm ở hông của anh, sợ mất đi khoảnh khắc ấm áp này.

"Em không sao." Hạ Thần Hi nói, chẳng sợ có chuyện, loại chuyện này cũng không thể nói với anh, chỉ có thể nói không có việc gì, miễn cho anh lo lắng, Hạ Thần Hi cũng không biết, tại sao mình mơ tới tỷ tỷ cùng Đường Bạch Dạ.

Một màn chân thực tồn tại như vậy, ký ức khắc sâu.

Thống khổ, khó nhịn.

Chẳng lẽ, thực sự là ngày có chút suy nghĩ đêm có điều mộng, cô vô pháp tiêu tan việc này sao?

......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.