Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 921: Sa mạc ốc đảo hoa bách hợp 5



Editor: duong lieu

Ở ha mã ngục giam thời gian, cô nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, lòng dạ cũng càng rộng một ít.

Khả năng, Tiêu Tề không rõ, Đường Bạch Dạ cũng không thể hiểu, nhưng cô chính là nghĩ như vậy, nhiều một người bạn, tổng tốt hơn so với nhiều một người địch, huống chi là thanh mai trúc mã, lúc trước bọn họ không phải tình lữ, cũng sẽ là bạn bè.

Meo meo chạy đến bên cạnh hồ, uống nước, meo rất thích uống nước ở đây, sa mạc lượng mưa rất ít, đây là nước ngầm, nơi này có tài nguyên phì nhiêu nước ngầm, chất nước rất tốt, mang theo ngọt.

Cứ như vậy uống, phi thường thoải mái, uống tốt, so với đường mùi vị của nước thanh đạm rất nhiều, thanh ngọt trong veo, meo rất thích, gần đây đều là lọc một lần liền uống, meo meo cũng thích ở bên hồ uống nước.

Có lẽ là khí hậu dưỡng người, cô ở ốc đảo mấy ngày này, làn da đều trở nên trắng nõn hơn.

Tia tử ngoại mạnh như vậy, cũng không đem cô phơi đen.

Tiêu Tề cùng thủ hạ của mình không biết nói chuyện gì, ngay cách đó không xa, Hạ Thần Hi không nghe được bọn họ nói chuyện, chỉ là nhìn thấy sắc mặt Tiêu Tề rất không tốt, Hạ Thần Hi nghĩ thầm, Đường Bạch Dạ nhất định là có điều động tác.

Nhiều ngày như vậy không tin tức của cô, Đường Bạch Dạ nhất định rất lo lắng, anh một lo lắng, liền sẽ bức Tiêu Tề ra, chỉ có Hỏa vân mới có thể bức Tiêu Tề ra.

Mấy ngày này, Tiêu Tề cùng cô một tấc cũng không rời, vẫn cùng cô, coi cô là trân châu, chuyện Hỏa vân, anh ta hờ hững, nếu là Đường Bạch Dạ mồi Hỏa vân hạ thủ, Tiêu Tề sợ rằng khó có thể ứng phó.

Cô thực sự là đau đầu.

Cô không biết thế nào mới là vẹn toàn đôi bên.

Meo meo chạy ra không xa, lại ngậm một quả hạch trở về đưa Hạ Thần Hi ăn, Hạ Thần Hi bác khai, đưa meo meo ăn, meo meo ăn được rất vui vẻ, ngoắt ngoắt cái đuôi, lại chạy đi ngậm tới một.

Hạ Thần Hi một bên đưa meo meo quả bác hạch, vừa nghĩ đối sách, nhưng cô thông minh cũng nghĩ không ra một phương pháp vẹn toàn đôi bên, có thể để cho bọn họ đều bình an, phương pháp có thể nắm tay giảng hòa.

Chẳng lẽ chỉ có cô đã chết, cục diện bế tắc này mới có thể cởi ra sao?

Hạ Thần Hi thở dài, meo meo liếm lòng bàn tay của cô, lại đi uống nước, không một hồi, Tiêu Tề trở về, lại ngồi vào bên người Hạ Thần Hi, phảng phất chuyện gì cũng không phát sinh qua như nhau, Hạ Thần Hi có ý nghe chuyện gì.

Lại không biết Tiêu Tề có thể hay không nói, đơn giản sẽ không hỏi.

Tiêu Tề nói, "Thần Hi, Đường Bạch Dạ cùng con của em ở Columbia."

Hạ Thần Hi đầu tiên là vui vẻ, sau đó cả kinh dọa, người của Tiêu Tề cơ hồ đều ở trong này, làm sao biết Đường Bạch Dạ cùng bảo bối ở Columbia, bọn họ đã đuổi tới Columbia, vậy lúc nào thì có thể tra được tung tích của cô?

"Anh muốn đối với bọn họ làm cái gì?" Hạ Thần Hi hỏi.

Tiêu Tề ôn nhu nói, "Trông em sợ, anh cái gì cũng sẽ không làm, chỉ cần bọn họ tra không được em ở đâu, anh cái gì cũng sẽ không làm."

Hạ Thần Hi một chữ cũng không tín, Tiêu Tề cay đắng cười, ngưỡng đang nhìn bầu trời, bầu trời sa mạc đặc biệt lắm, một loại u buồn lắm, Tiêu Tề nói, "Anh chỉ muốn cùng em, cuộc sống im lặng, không muốn bị ai quấy rầy."

"Chỉ cần bọn họ không quấy rầy đến anh, anh nhất định sẽ không động bọn họ, Thần Hi, đây là cam kết của anh đối với em."

"Hoang đường." Hạ Thần Hi trầm giọng nói, "Thực sự là hoang đường, tôi là người yêu của Đường Bạch Dạ, mammy con của anh ấy, anh ấy tới tìm tôi, thiên kinh địa nghĩa, vốn là anh đuối lý, anh nói như thế giống như là anh rất có lý?"

"Thần Hi..." Tiêu Tề nhìn cô, trầm mặc không nói, miệng đầy lời, đều nuốt xuống.

Hạ Thần Hi nói, "Tiêu Tề, buông tay đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.