Mê Cung

Chương 13



Dương Tĩnh Lan mơ một giấc mộng. Hắn mơ thấy, một sự kiện xảy ra vào mấy tháng trước .

“Dương Tĩnh Lan, hôm nay đến phiên ngươi cùng Giản Hân làm trực nhật.” Cho dù không muốn tiếp xúc với gay, uỷ viên lao động nhắc nhở y.

“A.” Dương Tĩnh Lan từ chỗ ngồi đứng lên, đi đến bục giảng sát bảng đen.

Lao động uỷ viên thông tri Giản Hân, nữ sinh kia thẳng thắn một ngụm từ chối:“Ta không cần phải tự uỷ khuất bản thân! Ta không muốn cùng cái tên biến thái kia cùng làm trực nhật chung với ta! Ta muốn cùng Tiểu Thiến một tổ!”

Thanh âm của nàng rất lớn, toàn lớp đều nghe thấy được. Có người che miệng lại, cười trộm.(Hỗn đản! Ta đây muốn còn không được nè!)

Dương Tĩnh Lan mặt không biểu tình buông bảng đen xuống, đi về hướng uỷ viên lao động.

“Xin hỏi, công tác trực nhật có phải là lau bảng đen, ngược lại rác rưởi, sau khi tan học ở lại quét rác?”

“Đúng vậy.”

“Đơn giản như vậy… Ta đây một người hoàn thành tốt lắm. Giản Hân đồng học không muốn cùng ta một tổ, vậy ngươi ngày mai an bài nàng cùng Tiểu Thiến một tổ a.” Dương Tĩnh Lan nghe tiếng thán phục của Giản Hân, uỷ viên lao động, chuyển thân, trở lại chỗ ngồi của y, chậm rãi ngồi xuống.

Một bên truyền đến tiếng cười của các học sinh:“Thế nào, cảm giác cùng gay tiếp xúc gần gũi không sai a?”“Nhớ rõ mua bình không khí tươi mát trở về phun a, không khí bên này đều bị y vấy đục ngầu .”

Dương Tĩnh Lan nói được thì làm được. Y một người lau bảng đen, một người thu gom rác rưởi, một người quét rác, thẳng đến buổi chiều hơn sáu giờ mới quét dọn xong phòng học. Ngược lại hết cuối cùng một thùng rác rưởi, y bọc sách trên lưng chuẩn bị rời đi thì, uỷ viên lao động xông đến y giơ ngón tay cái lên.

“Có cốt khí, Dương Tĩnh Lan ngươi thật mạnh a.”

Y vui mừng nở nụ cười, tiếp theo giây nước mắt cũng đang chực rơi xuống. May mắn, không có người trông thấy.

Từ nay về sau, vô luận làm cái gì, đều chỉ còn lại có một mình y .

Lòng bàn tay truyền đến một hồi cảm giác ấm áp. Dương Tĩnh Lan mở ra hai con ngươi, trông thấy Nam Trúc Khiêm nắm tay của y, nằm ở mép giường đang ngủ. Đường cong trên mặt nguội lạnh trở nên nhu hòa, thiếu vài phần bá đạo, như một hài tử đang ngủ.

Dương Tĩnh Lan lúc này mới nhớ tới, cái này chủ nhân Bắc Lam lâu phong vân một cõi, bất quá cũng chỉ mới hai mươi tuổi mà thôi.

Nhẹ nhàng rút về tay của mình, Dương Tĩnh Lan không thể tránh khỏi đánh thức Nam Trúc Khiêm.

“Dạ dày còn đau không?”

Dương Tĩnh Lan lắc đầu.“Đã không đau, ta nghĩ là dược của Tố Đoạn y sư đã phát huy tác dụng.”

Ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng huyên náo, trong đó còn kèm theo thanh âm của kèn, chiêng trống.

“Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?” Dương Tĩnh Lan không thích loại tạp âm này.

“Nghe nói Diệp gia Nhị công tử trúng trạng nguyên, đang mở tiệc chúc mừng.” Nam Trúc Khiêm đáp.

Dương Tĩnh Lan không khỏi nhớ tới đường huynh của mình, A Thành. Bởi vì thi rớt trường cao đẳng mà đường huynh lựa chọn cắt cổ tay tự sát.

Vài chục năm học tập gian khổ, ở một khắc công bố thành tích này, bỗng chốc hóa thành hư ảo. Điều này làm cho Dương Tĩnh Lan càng thêm phản cảm chế độ thi cử, y cho rằng một người không nên nghĩ năng lực của mình là do vài cái con số tạo thành mà mất đi tánh mạng của mình.(có thể hiểu là không nên lệ thuộc quá nhiều vào điểm thi)

Kỳ thật y có thể hăng hái học tập, cầm cờ đi trước. Chỉ là, y không muốn.

“Ngay lúc bọn họ đang chúc mừng…đồng thời… có bao nhiêu người đang khóc?”

Nghe thấy tiếng kinh hô bên ngoài, bên môi Nam Trúc Khiêm câu dẫn ra một vòng tiếu dung.

“Khách nhân của chúng ta đến.”

Nữ tử trước mặt vận váy dài thủy sắc, màu đen tóc dài rủ xuống như thác nước tại bên hông, dung nhan thật mỹ lệ, dáng người thướt tha, trên tóc đeo một cây ngọc trâm tinh xảo đặc sắc, dệt hoa trên gấm.

Cho dù ở hiện đại, Dương Tĩnh Lan cũng chưa bao giờ thấy qua nữ tử có dung mạo xinh đẹp như thế.

“Vị này chính là Bách Vi cung Cung chủ, Nhan Bích.” Nam Trúc Khiêm giới thiệu.

Dương Tĩnh Lan lễ phép cười cười.“Ta gọi là Tiêu Thương Nguyệt, là bằng hữu của Trúc Khiêm… Nhan cung chủ quả nhiên là quốc sắc thiên hương, chỉ là lớn lên thật đẹp cũng không là một chuyện tốt, châm chọc không ít phiền toái.”

Nhan Bích giật mình, mỉm cười nói:“ Bản thân ta được nghe những lời ca ngợi không ít, như Tiêu công tử nói thẳng như vậy , vẫn là lần đầu tiên nghe thấy.”

“Trở lại chuyện chính.” Nam Trúc Khiêm tựa hồ đối với hai người nói chuyện có chút bất mãn,“Hôm nay Nhan cung chủ tiến đến, là muốn thương lượng cùng Bắc Lam lâu kết minh một chuyện.”

“Kết minh? Là muốn đối phó Diệt Diệu giáo ?” Dương Tĩnh Lan hỏi.

Nam Trúc Khiêm có chút vuốt cằm.“Không sai. Bắc Lam lâu, Bách Vi cung, so với thực lực Diệt Diệu giáo tương xứng, nếu là trong đó hai đại thế lực kết minh, chắc chắn thất bại.”

“… Ta không quấy rầy nhị vị , các ngươi nói chuyện chánh sự quan trọng hơn.” Dương Tĩnh Lan khéo léo tránh mặt,“Ngoại nhân không tiện tham dự loại sự tình này.”

“Thương Nguyệt.” Nam Trúc Khiêm giữ chặt y,“Ta chưa bao giờ xem ngươi là ngoại nhân.”

Nhan Bích thấy thế, tựa hồ đoán được cái gì, hé miệng cười. Dương Tĩnh Lan xấu hổ rút về tay, đem ánh mắt chuyển hướng một bên.

Vì cái gì… lại sinh ra loại cảm giác mập mờ này? Giữa chúng ta, vốn không nên phát sinh cái gì……

“Du Hiểu Kiệt, ngươi cảm thấy Nhan cung chủ kia lớn lên thế nào?” Bởi vì cùng Tố Đoạn Tiểu Diệp là bằng hữu, Thiểu Chính Nhược Hoàng rất nhanh cùng người của Bắc Lam lâu quen biết, gọi thẳng tục danh — đương nhiên, không kể cả Nam Trúc Khiêm.

Du Hiểu Kiệt khinh thường nói:.“Không được tốt lắm.”

Hắn chỉ cảm thấy, vừa rồi hình ảnh Nam Trúc Khiêm lôi kéo Dương Tĩnh Lan rất chướng mắt.(Bốc mùi dấm rùi)

“Không được tốt lắm?” Thiểu Chính Nhược Hoàng ngạc nhiên nói,“Người ta chính là quốc sắc thiên hương, ngay cả Thương Nguyệt đều nói như vậy… Ta còn nghe người ta nói, Đường chủ Diệt Diệu giáo kia La Đình là lão háo sắc, sớm đã đối với nàng thèm thuồng ba thước .”

“Đâu có chuyện gì liên quan tới ta.” Thay đổi vẻ ôn nhu của ngày thường, Du Hiểu Kiệt t tức giận nhìn về phía hắn,“Ngươi yêu mến mỹ nữ cứ việc nói thẳng a.”

Thiểu Chính Nhược Hoàng bật cười.“Ta van ngươi, ta mới không phải loại tiểu tử trông mặt mà bắt hình dong..”

“Vậy ngươi thích gì người như vậy?”

“Cái này sao…” Thiểu Chính Nhược Hoàng suy tư một lát, nói:“Hẳn là loại mạnh mẽ, nhưng không phải là nữ hài không màng đến đạo lý a.”

Du Hiểu Kiệt không nghe hắn nói chuyện. Hắn nhìn chằm chằm vào Nam Trúc Khiêm cùng Dương Tĩnh Lan trên lầu .

“Ai, ngươi chằm chằm Thương Nguyệt như vậy… Ngươi đối với y có ý tứ a?”

Không hề báo hiệu , một thanh chủy thủ sáng quắc để lên cằm hắn, kèm theo Du Hiểu Kiệt lạnh lùng uy hiếp:“Dám nói ra ngoài ngươi nhất định phải chết.”

Thiểu Chính Nhược Hoàng sững sờ, lập tức kịp phản ứng:“Yên tâm đi, ta sẽ không nói ra đâu.”

Không cần phải dọa người như vậy a… Xem ra Hữu hộ pháp này cũng không phải người dễ chọc.

Du Hiểu Kiệt buông chủy thủ.“Ngươi tốt nhất đừng gạt ta.”

Theo Bắc Lam lâu đi ra, Thiểu Chính Nhược Hoàng cười gật túi tiền — bên trong vừa trộm tới bạc.

Du Hiểu Kiệt ngươi uy hiếp ta như vậy… Ta như thế nào cũng phải đòi lại một chút bồi thường a?

**********************************************************************

Chương tiếp theo:

“Tiêu Đả Nguyệt, ngươi người này còn thật thú vị sao… Đáng tiếc ngươi sẽ chết , bằng không ta còn thực cam tâm tình nguyện cùng ngươi kết giao bằng hữu.” Người kia cười, bắn ra mũi tên.

(kẽ kia là ai? Tại sao vừa muôn giết vừa muôn kết giao bằng hữu” Mời các bạn xem tiếp chương sau)

********************************************************************

Chúc mọi người nghỉ lễ zui zẻ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.