Mê Cung

Chương 26



“Lâu chủ, chuyện La Đình dùng độc giết giáo chủ Diệt Diệu giáo rồi tự phong hắn là giáo chủ… Chúng ta có thể lợi dụng thời cơ này hay không?”

Nam Trúc Khiêm kỳ thật cũng có quyết định này. La Đình bởi vì âm hiểm giả dối nên không được ưa thích, thừa dịp hắn vừa mới lên làm giáo chủ, nội loạn chưa hoàn toàn bình định , công kích Diệt Diệu giáo quả thật là một cơ hội rất tốt.

Chính là……

“Không được.” Sau khi Du Hiểu Kiệt rời đi, Bắc Lam lâu liền thiếu đi vị trí tình báo Hữu hộ pháp. Mặc dù đã có sẵn thông tin từ những lần do thám trước, nhưng không tìm được người tiếp nhận chức vị Hữu hộ pháp, phần thắng của bọn họ sẽ giảm bớt rất nhiều.

Đồng Nhã Lam mày liễu nhăn lại.“Vì Du hộ pháp rời đi sao?”

Nam Trúc Khiêm gật đầu.“Không cần tiếc nuối, thời cơ sẽ có nữa… Nếu thật sự không có, chúng ta cũng có thể tự tạo ra thời cơ cho mình.”

Không hổ là lâu chủ, bất cứ lúc nào cũng tự tin như vậy…..

“Lâu chủ, nếu có thể… Ta muốn đảm nhiệm chức vị Hữu hộ pháp.”

Nam Trúc Khiêm đối với đề nghị này cũng không kinh ngạc quá lớn.“Lý do?”

“Ta cảm thấy ta có năng lực đảm nhiệm chức vị này.” Đồng Nhã Lam nói,“Hơn nữa, khuyết thiếu Hữu hộ pháp đối với Bắc Lam lâu thập phần bất lợi…”

“Trúc Khiêm, có thể cho nàng ấy thử được không?”

Nam Trúc Khiêm nhìn về phía Dương Tĩnh Lan không biết từ khi nào đi vào.“Hữu hộ pháp cũng không phải là vị trí mà mọi người đều có thể đảm nhiệm .”

“Ta tin tưởng tri kỷ của ta.” Dương Tĩnh Lan cười,“Ta cũng tin tưởng trực giác của ta.”

Đồng Nhã Lam chưa bao giờ nói những gì khi nàng ấy không suy xét kĩ. Nàng có thể nói ra lời như vậy, thì nhất định có mười phần nắm chắc.

“Ngươi đã nói như vậy, vậy cho Đồng cô nương tạm thay thế Du hữu hộ pháp…” Nam Trúc Khiêm cũng lựa chọn tin tưởng y,“ Nhiệm kỳ nửa tháng.”

“Thương Nguyệt, cám ơn .” Đồng Nhã Lam hướng Dương Tĩnh Lan thản nhiên mỉm cười.

Dương Tĩnh Lan khoát tay.“Không có gì đâu.”

“Các ngươi ở chung thật sự hòa hợp.” Nam Trúc Khiêm trong thanh âm lộ ra hờn giận.

Đồng Nhã Lam ngẩn ra.“Đúng rồi, ta đã quên không thể ở trước mặt lâu chủ cùng Thương Nguyệt tán gẫu tâm đầu ý hợp như vậy, lâu chủ sẽ ghen ……”

Dương Tĩnh Lan thẹn thùng. Nhã Lam cũng không cần nói trắng ra như vậy…

Tuy rằng Nam Trúc Khiêm sắc mặt không thay đổi, nhưng vẫn thấy có chút xấu hổ. Cảm tình của hắn chẳng lẽ rõ ràng đến mức ngay cả thuộc hạ của hắn đều nhìn ra sao?

“Lâu chủ, Thương Nguyệt, hai người chậm rãi tán gẫu, ta không quấy rầy nữa.” Đồng Nhã Lam thức thời nhanh chóng ly khai, lưu lại hai người xấu hổ không biết nói gì.

***************

“Ca, gần đây ngươi có việc gì vui phải không?”

Dương Tĩnh Lan mạc danh kỳ diệu nhìn Tiêu Thương Nhiên.“Không có a. Vì sao đệ hỏi như vậy?”

“Đệ phát hiện huynh thay đổi rất nhiều.” Tiêu Thương Nhiên nói,“Từ sau khi báo thù thất bại, ánh mắt của huynh vẫn luôn u buồn … Cho dù cười, cũng rất ít có sự vui vẻ chân chính… Nhưng gần đây, lại rất khoái nhạc.”

Dừng một chút, cậu lại bổ sung:“Đặc biệt thời điểm cùng một chỗ với Nam lâu chủ.”

Có sao? Như thế nào ngay cả chính ta cũng chưa nhận ra?

Dương Tĩnh Lan không biết mở miệng giải thích như thế nào với Tiêu Thương Nhiên. Cậu … Cậu có bài xích đoạn tụ giống như những người đó không …?

Cũng chỉ có tri kỷ giống Nhã Lam, mới có thể không phản cảm chính mình……

“Trúc Khiêm hắn… là bằng hữu tốt, lúc ở cùng hắn ta rất khoái nhạc.”

“Ca, ca có biết Hiểu Kiệt ca đi đâu không? Hắn là Hữu hộ pháp Bắc Lam lâu, nhưng ta ở Bắc Lam lâu ngây người một tháng , sao vẫn không thấy hắn?” Tiêu Thương Nhiên đưa ra nghi vấn trong lòng.

Dương Tĩnh Lan không nghĩ tới cậu đột nhiên chuyển hướng đề tài, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.“Hiểu Kiệt… Hắn có một số việc phải xử lý nên ly khai rồi.”

Nếu Tiêu Thương Nhiên biết Du Hiểu Kiệt mà cậu nhận thức từ nhỏ, lại vì Tiêu Thương Nguyệt mà phản bội Bắc Lam lâu, nhất định rất khó có thể chấp nhận.

“Khi nào thì hắn trở về?” Tiêu Thương Nhiên tiếp tục truy vấn.

“Ách.. cái này…… Ca cũng không biết, đệ đi hỏi Trúc Khiêm.”

Du Hiểu Kiệt chắc là không bao giờ trở về.

“Ngươi cút sang một bên cho ta! Thật là phiền phức a!”

Không thể nhịn được nữa, một cước đá văng bạch miêu dưới đất, Lạc Ngâm rốt cục bạo phát:“Tiêu Thương Nhiên! Mau đem con mèo của nhà ngươi đi mau! Bằng không ta đã ném nó ra ngoài cửa sổ a!”

Nghe tiếng truy đuổi, Tiêu Thương Nhiên vội vàng gào thét, ôm lấy Lưu Sương trấn an.“Con mèo cũng không phải của ta, là của ca ta…”

Nghĩ nghĩ, cậu lại sửa miệng:“Hình như là ca ta cùng Nam lâu chủ dưỡng sủng vật…… Ngươi ném nó từ nơi này xuống, không sợ Nam lâu chủ tìm ngươi khởi binh vấn tội sao?”

Cậu thường xuyên thấy Nam Trúc Khiêm và Dương Tĩnh Lan cùng nhau đùa với con mèo này, nói không chừng đúng là bọn họ cùng nhau dưỡng .

Lạc Ngâm cười nhạo:“Lâu chủ dưỡng sủng vật? Tiêu Thương Nhiên, đầu của ngươi có vấn đề gì không? Kính nhờ ngươi mau đi tìm đại phu, đừng làm ta sợ a!”

Không đợi Tiêu Thương Nhiên mở miệng, Lạc Ngâm lại phát huy công lực ác khẩu của hắn:“Muốn hù dọa người khác cũng phải soạn một lời nói dối dễ dàng làm cho người ta mắc mưu. Chỉ bằng cái câu chuyện buồn cười kia…… Bắc Lam lâu chủ dưỡng sủng vật? Đúng là cười chết ta!”

“Cậu ta nói thật, ta đã thấy lâu chủ cùngThương Nguyệt công tử chăm sóc con mèo này…” Tố Đoạn Tiểu Diệp chen vào nói,“Nó đích thật là sủng vật bọn họ dưỡng.”

“Tiểu Diệp, sao ngay cả ngươi cũng cùng tiểu tử này hồ nháo?” Lạc Ngâm thấy bằng hữu của mình hợp tác cùng Tiêu Thương Nhiên, phi thường bất mãn.

“Ta không có hồ nháo! Là thật !” Tố Đoạn Tiểu Diệp vội vàng biện giải,“ Khi ấy bộ dáng Lâu chủ hoàn toàn bất đồng, quả thực là hai người… Ta chưa bao giờ thấy ánh mắt hắn ôn nhu như vậy!”

Lạc Ngâm bị dọa sợ.“Ôn nhu?! Tiểu Diệp, ngươi xác định ngươi không nhìn lầm?”

“Không có.” Tố Đoạn Tiểu Diệp buồn bực ,“Lâu chủ đến tột cùng là bị gì a……”

Tiêu Thương Nhiên nói:“ Ca ta gần đây cũng kì lạ… Mặc dù vui vẻ là chuyện tốt, nhưng biết rõ nguyên nhân vẫn tốt hơn. Không bằng chúng ta…..”

***************************************************************************

Chương tiếp theo:

Dương Tĩnh Lan không cách nào tưởng tượng được Tiêu Thương Nhiên giống như những người kia, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mối tình của y.

********************************************************************************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.