Mê Cung

Chương 5



Nguyên lai tại thế giới trước kia, Dương Tĩnh Lan chưa từng có được cảm giác được người khác bảo vệ. Phụ thân y tại trước y sinh ra bị bệnh ung thư nặng rồi qua đời, mẫu thân một mực coi y trở thành vướng víu, chỉ quan tâm đến thành tích học tập của y. Bởi vì tính cách quái gở ít nói, cộng thêm thành tích không tốt, các học sinh vì vậy cũng không thân cận y. Mà ngay cả bằng hữu duy nhất, cũng bắt đầu đối với y châm chọc khiêu khích, thậm chí trước mặt y, cùng đồng bạn nói xấu y.

Giao hữu vô ý a. Thậm chí ngay cả ta cũng như vậy…… Người bên cạnh đều xa lánh ta, người yêu ta cũng xa cách ta… Trong cuộc sống này, kẻ mhư ta thật quá thất bại.[*còn có người khác mà anh*]

Vì vậy, y lựa chọn rời đi, không có chút nào lưu luyến. Cho tới bây giờ, y không hề hối hận.

Tiêu Thương Nhiên đối với y hảo là vì Tiêu Thương Nguyệt, Du Hiểu Kiệt chiếu cố y, quan tâm y cũng là bởi vì Tiêu Thương Nguyệt, không phải bởi vì chính mình.

Nam Trúc Khiêm không biết Tiêu Thương Nguyệt, cho nên chỉ có hắn, mới là thật sự ở bên bảo vệ mình.

“Chú ý!” Nam Trúc Khiêm dùng trường kiếm ngăn phi tiêu tập kích Dương Tĩnh Lan,“Ngươi như thế nào ngay tại lúc này thất thần a? Rất nguy hiểm!”

“Thật có lỗi.” Dương Tĩnh Lan phục hồi tinh thần, đề cao vài phần cảnh giác.

Cố kỵ đã có Nam Trúc Khiêm trong này, bọn họ không chiếm được thế thượng phong, La Đình liền thừa dịp lúc bọn họ bị phi tiêu phân tán chú ý, mở ra cơ quan trên tường, mang theo Huyền y nhân theo mật thất thoát đi.

Nam Trúc Khiêm nắm chặt quyền.“Đáng chết, để hắn chạy thoát!”

Cơ quan trên tường muốn dùng phải có lệnh bài Diệt Diệu giáo mới có thể mở ra, bọn họ không có biện pháp truy kích.

“Thôi, hay là mang Lạc Ngâm trở về chữa thương trước a.” Du Hiểu Kiệt nhìn về phía Lạc Ngâm:“Ngươi có khỏe không?”

“Ân……” Lạc Ngâm bởi vì mất máu quá nhiều, đã có chút ít đầu váng mắt hoa .

“Vậy đi thôi. Hiểu Kiệt, Lạc Ngâm giao cho ngươi.” Nam Trúc Khiêm dứt lời, kéo tay Dương Tĩnh Lan, dễ dàng mang theo y bay qua tường vây cao.

Còn không có kịp phản ứng, bọn họ đã ở bên ngoài.

Thực nhanh…… Cái này là khinh công của lâu chủ, so với Du Hiểu Kiệt lợi hại vài lần .

Vịn Lạc Ngâm toàn thân là máu trở lại Bắc Lam lâu, bọn họ khiến cho bên trong một hồi bạo động.

Vậy đại khái là từ gia nhập Bắc Lam lâu đến nay, đây là lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ tối chật vật. Du Hiểu Kiệt chán nản,thất vọng nghĩ.

“Đây là làm sao vậy?”“Phó lâu chủ ngươi không sao chứ?”“Nhanh đi gọi Tố Đoạn y sư tới!”

Bắc Lam lâu mọi người hỗn loạn, cảnh kinh hoảng thất thố, rốt cục khơi dậy lửa giận trong lòng Nam Trúc Khiêm —

“Ầm ĩ cái gì! Tất cả đều câm miệng cho ta! Đem Tố Đoạn Tiểu Diệp kêu đến là được!” Không phải nhiệm vụ thất bại , không phải bản thân phó lâu chủ bị trọng thương, xem bọn hắn sợ tới mức nào.

Trông thấy lâu chủ chú trọng bảo trì hình tượng ưu nhã nổi giận, mọi người thức thời ngậm miệng lại.

Sau một lát, một nữ tử thân chạy vội đến nội thất, chẳng quan tâm sửa sang lại mái tóc dài mất trật tự, vội vàng xuất ra dược phẩm tùy thân mang theo, thay Lạc Ngâm nằm ở trên giường cầm máu, băng bó miệng vết thương.

“Tiểu Diệp… Không cần phải gấp gáp.. Ta không chết được.” Nghĩ cần phải giảm bớt không khí khẩn trương, Lạc Ngâm mở miệng trêu chọc.

“Nếu ta đi bước hoa sen đến, ngươi chẳng phải tức chết.” Hiểu ý đồ của hắn, Tố Đoạn Tiểu Diệp cũng dùng ngữ khí khôi hài nói, quả nhiên chọc mọi người nở nụ cười.

Nàng lại như thế nào không hiểu tâm tư Lạc Ngâm, hắn không muốn làm cho mọi người lo lắng mới có thể cố ý nói loại lời trêu chọc.

Tố Đoạn Tiểu Diệp là y sư xuất sắc nhất Bắc Lam lâu, trời sinh tính hồn nhiên sáng sủa, khéo hiểu lòng người, thường xuyên cùng Lạc Ngâm hợp tác, hai người cũng bởi vậy trở thành hảo hữu. Người người đều cho là bọn họ là tình nhân, nhưng không biết, bọn họ là bạn tri kỉ thôi.

“Lạc Ngâm…… Thực xin lỗi.” Du Hiểu Kiệt vẻ mặt thật có lỗi,“Là ta sơ suất quá, hại ngươi bị địch nhân đánh lén…”

“Không có việc gì.. Khái khái, không có việc gì.” Lạc Ngâm nhẹ giọng ho khan, khoát khoát tay.“Không cần nói xin lỗi.”

Du Hiểu Kiệt nhìn về phía Dương Tĩnh Lan.“Nguyệt, thực xin lỗi, không thể giúp ngươi báo thù.”

“Không sao, ta… không để ý .” Dương Tĩnh Lan cảm thấy Du Hiểu Kiệt thật là lạm dụng làm người tốt, nào có người liều mạng đem sai lầm hướng hết trên người mình .

“Không còn sớm, ta tiễn ngươi về đi.” Du Hiểu Kiệt nói.

Dương Tĩnh Lan nhìn xem bầu trời đã tảng sáng , nói:“Không cần, ta nhận ra đường.”

“Chính là đã trễ thế như vậy, ngươi không có võ công…. Không đúng, là không nhớ rõ võ công…sẽ…” Sợ tổn thương đến tự ái của y, Du Hiểu Kiệt vội vàng đổi giọng.

Dương Tĩnh Lan đối hắn không có cách .“Vậy được rồi, đã làm phiền ngươi.”

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, nghe thấy Tiêu Thương Nhiên hít thở đều đều, Dương Tĩnh Lan biết rõ cậu đã ngủ, liền đóng lại cửa, trở về gian phòng của mình.

Đối đãi với Tiêu Thương Nhiên, Dương Tĩnh Lan tựa như đối đãi với thân đệ đệ của chính mình , thập phần quý trọng, phần này đến từ không dễ thân tình. Hơn nữa, chính mình đã thay thế vị trí Tiêu Thương Nguyệt, nên tận trách nhiệm ca ca, thay hắn chiếu cố tốt cái đệ đệ này.

Chờ khi Dương Tĩnh Lan…tỉnh lại, đã là mặt trời lên cao .

“Ca, ngươi chừng nào thì trở về ?” Tiêu Thương Nhiên nhìn Dương Tĩnh Lan ra khỏi phòng, hỏi.

“Ước chừng… Canh năm a.” Trước kia nghiên cứu qua phương pháp tính theo thời gian cổ đại khá tốt, bằng không y khẳng định không biết nên trả lời như thế nào.

“Canh năm?!” Tiêu Thương Nhiên kinh ngạc hỏi,“Ca ngươi đi làm cái gì ?”

Y đã đáp ứng Du Hiểu Kiệt không thể nói cho bất luận kẻ nào , dù sao đây là cơ mật Bắc Lam lâu.

“Không có gì, chỉ là cùng Hiểu Kiệt trò chuyện được quá lâu, quên canh giờ.” Dương Tĩnh Lan nói,“Cho ngươi lo lắng.”

Tiêu Thương Nhiên tin lời của y.“.. Ngươi cùng Hiểu Kiệt ca nói chuyện lâu như vậy, có nhớ hay không được những thứ gì?”

Dương Tĩnh Lan lắc đầu. Nhìn xem biểu tình lại lần nữa thất vọng Tiêu Thương Nhiên, y thật sự rất áy náy.

Phụ thân của Tiêu Thương Nguyệt, Tiêu Thương Nhiên là một vị thương nhân, theo thường lệ mà nói cuộc sống nhà bọn họ hẳn là không sai mới đúng, nhưng lúc ấy thực hành chính sách “trọng nông hạ thương”, bởi vậy địa vị thương nhân cũng không cao, còn khắp nơi đã bị hạn chế.

Bởi vì một vụ mua bán, phụ thân của bọn hắn đắc tội Diệt Diệu giáo, bị La Đình hạ độc hại chết, liền mẫu thân cũng bị giết bằng thuốc độc. May mà khi đó huynh đệ hai người bởi vì sự rời đi Cẩm Châu, mới tránh được một kiếp.

Mất đi nơi phát ra kinh tế duy nhất, tích súc trong nhà cũng đã không nhiều lắm . Bọn họ như thế nào sinh tồn được?

Mình ở xã hội hiện đại chỗ tập được kỹ năng, tại cổ đại giống như tác dụng không nhiều lắm ……

“Nhiên, ngươi nói… Chúng ta có biện pháp nào có thể thu được ngân lượng”

“?” Thật sự nghĩ không ra biện pháp, Dương Tĩnh Lan đành phải xin giúp đỡ tại đệ đệ.

“Ân….” Tiêu Thương Nhiên suy tư một lát, nói:“Nếu không ta đi bán nghệ? Đao pháp của ta hay là có thể hữu dụng a.”

Làm cho đệ đệ đi làm xiếc*, chẳng phải là có vẻ ta đây là ca ca rất vô dụng….

*Khi nói đến những suy nghĩ của Tĩnh Lan ca, Ta xin mạn phép dung từ ngữ hiện đại.

Nói đến làm xiếc, chính mình ngược lại có thể thổi tiêu.

Chính là, mua một cây tiêu cũng là cần tiền .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.