Mê Hành Ký

Chương 12: Bãi hạc bờ nga



Đêm đó chớp xé thiên không, mưa to như trút. Ánh đèn lồng trong Đường gia bảo phập phù tựa như những hồn ma trong trời đêm bụi nước trắng xóa.

Nàng toàn thân ướt sũng, bò từ dưới nước lên bờ, mưa rơi xối xả, che mất tầm nhìn của nàng. Để tiện bơi lội, nàng đã cởi bỏ áo ngoài, giấu trong lùm cỏ, chỉ mặc có một chiếc áo lụa mỏng, chiếc áo giờ đã ướt sũng nước, dính chặt trên người. Nàng lạnh cóng, run lên cầm cập.

Cặp hạc trắng không biết đã bay tới phương nào, trên hòn đảo chỉ còn mấy phiến đá lớn.

Nàng vén vạt áo, rút trong người ra một tấm giấy dầu che mưa rồi thắp một đóm lửa nhỏ leo lét bên dưới.

Vào giờ này, đột nhiên lại có ánh sáng giữa màn đêm rất dễ khiến người ta sinh nghi, nàng biết mình không có nhiều thời gian liền vội vã cất bước, nhanh chóng tìm kiếm men hòn đảo nhỏ.

Cứ như trong sách y viết, túy ngư thảo có thể dùng làm thuốc có hai mươi bảy loại. Nàng muốn tìm là loại thuần tự nhiên, hình dạng giống quyết thảo, ở giữa nở một đoá hoa màu tím dạng giống cái kèn, hợp với đất kiềm, ưa phân hạc, rất khó sinh trưởng trong phòng ấm. Bởi vì lá của nó có chất độc nhẹ, nhúng vào nước có thể làm cá say nên mới có tên là túy ngư.

Ban ngày có người bên cạnh, nàng không dám đi lung tung tìm tòi, chỉ vội đưa mắt nhìn bốn phía, loáng thoáng nhìn thấy bóng hoa tím. Có điều hòn đảo này từ xa nhìn thì tưởng nhỏ thực ra rất rộng, phía đông đá lớn chất chồng có một phiến rừng bụi cây nhỏ. Trong mưa nàng đi chân đất, vùi đầu trong đám đá tìm kiếm, một lúc sau quả nhiên thấy một khóm lớn ở giữa mấy phiến đá. Nàng mừng muốn phát điên, vội rút kéo, “lách cách” mấy tiếng cắt lấy toàn bộ lá, cất vào túi lót mấy lớp giấy dầu. Cắt đầy một túi rồi mới thổi tắt đóm lửa, chẳng để tâm tới đôi chân trần đã bị đá nhọn cào chảy máu, cứ thế nhảy xuống nước bơi đi.

***

Gió sớm mang không khí ẩm ướt sau cơn mưa, từ sớm hắn đã dậy rồi.

Bữa tối qua hắn đã làm một bàn ăn lớn, từ đầu tới cuối Ngô Du luôn bên hắn, hai người trò chuyện rất vui vẻ, hắn đã phá lệ uống rất nhiều rượu.

Lúc đưa nàng về phòng ngủ thì đã sắp nửa đêm, ngoài song sấm chớp ùng oàng, mưa thu não nề, lo nàng sợ tiếng sấm, hắn giúp nàng đóng tất cả cửa sổ lại, còn đặc ý thay một lò hương lớn ngăn khí lạnh.

Kiểu tình huống này, như bọn huynh đệ của hắn rất có thể đã nhân cơ hội mà làm một số chuyện, hắn thì không.

Cho dù đã uống say nhưng hắn vẫn cực kỳ quy củ, đóng cửa rồi, còn lễ độ chúc ngủ ngon xong mới về phòng nghỉ ngơi.

Hôm qua nàng cũng uống không ít rượu, sớm thế này nhất định vẫn chưa tỉnh.

Nô bộc vào phòng quét dọn, hắn còn dặn bọn họ không được lớn tiếng, rồi tự mình đi đun nước pha trà, ngồi ngoài cửa sổ, lẳng lặng đợi nàng tỉnh dậy.

Giờ Thìn vừa hết, hắn nghe thấy có tiếng gõ cửa. Cửa mở, là Đường Tầm tiến vào.

“Hôm nay có việc gì cũng đừng tìm đệ, đệ không rảnh”, hắn lập tức nói.

Đường Tầm tiến vào phòng, nhỏ giọng nói: “Đệ gặp phiền phức rồi”.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Ngô Du bị người ta bắt đi rồi.”

Trong lòng hoảng hốt, hắn nhào về phía phòng nàng, gõ cửa mãi vẫn không nghe thấy chút động tĩnh nào, lập tức vào trong.

Trên giường trống không, trong chăn chỉ có một cái gối lạnh toát.

Hắn đứng bên giường, hoảng sợ tới biến sắc, trong đầu hận bản thân tại sao đêm qua ngủ như chết. Nắm lấy áo Đường Tầm, hắn thét lên: “Nói cho đệ biết, là kẻ nào làm? Đệ quyết không bỏ qua cho hắn!”.

Đường Tầm vỗ vai hắn, than: “Đệ bị lừa rồi. Cô ta trộm một bọc túy ngư thảo, định trốn từ cửa ngách nhưng bị người tuần đêm phát hiện bắt được.”

Đương nhiên hắn biết túy ngư thảo là một vị thuốc quý giá, có thể dùng để phối chế rất nhiều loại độc dược nhưng không biết rốt cuộc Ngô Du lấy nó để làm gì.

“Sao nàng phải trộm túy ngư thảo?”

“Nghe nói lúc Mộ Dung Vô Phong bị dùng hình, người khâu vết thương cho hắn là Đường Oanh… Tỷ tỷ Đường Linh của nó từng bị trọng thương dưới tay Sở Hà Y, cho nên lúc bôi thuốc, nó cố tình dùng Phượng Tiên Hoa cao, thứ đó tuy cầm máu rất hữu hiệu nhưng bản thân lại là một loại độc dược mãn tính. Tùy theo thời gian càng dài, độc tính sẽ càng lúc càng mạnh, số lần phát tác sẽ càng tăng, trong vòng ba tới năm năm là có thể lấy tính mạng một người.

“Vậy túy ngư thảo là thuốc giải của thứ ấy?”

“Thuốc giải cần có mười mấy vị phối chế nhưng xem ra Ngô Du có thể đoán được phối phương. Các thứ khác bọn họ dùng tiền đều có thể mua được chỉ trừ thứ này.”

Đường Tiềm chán nản ngồi xuống, hỏi: “Nói như vậy, cô ấy dám xông vào Dược các?”.

Hôm trước ở Phi Diên cốc, hắn luôn có một thứ ấn tượng rất mạnh về nàng, cho rằng nàng là một cô gái rất nhát gan, không biết võ công, sợ tối, sợ đói, động một tí là ré lên, bị trêu chọc một chút là đòi cắn lưỡi tự sát. Còn may nàng là đại phu, nếu không lúc nhìn thấy máu chắc sẽ ngất luôn. Hắn không cảm thấy lạ chút nào, nói cho cùng nàng là một cô gái. Trong đầu hắn, hình như con gái đều như thế cả. Dược các của Đường môn canh gác rất nghiêm ngặt, đến bản thân hắn cũng không thể tự tiện ra vào, lẽ nào nàng lại có thể trộm được thứ thảo dược ấy?

Đường Tầm dứt khoát lắc đầu: “Túy ngư thảo trong Dược các đều đã được chế thành thuốc cả rồi. Đêm qua mưa lớn, Ngô đại phu của chúng ta một mình ngụp lặn trong sóng to gió lớn, bơi qua Tây Bình hồ, trèo lên Hạc đảo, cắt sạch sẽ túy ngư thảo hoang mọc trên đó, sau đó lại dưới trời sấm chớp bơi về bờ bên này, trốn về hướng cửa tây. Nửa đường gặp phải hai gia đinh tuần đêm, cô ta rút chủy thủ đâm tới, đâm gần chết một trong hai người. Lại còn đánh lộn với người còn lại, nhưng sức yếu không chống nổi mới cúi đầu chịu trói… Câu chuyện nghe hồi hộp, ly kỳ như thế xứng đáng được biên thành chuyện kể, lưu truyền hậu thế”.

“Thật ra nàng có thể cứ về đây tạm lánh trước…”, Đường Tiềm vẫn cứ trầm mê không tỉnh.

Đường Tầm không nhịn được gõ vào trán hắn một cái, dở khóc dở cười nói: “Lão đệ, đệ bị người ta quay như chong chóng rồi mà vẫn biện bạch hộ cô ta à? Đầu óc để đi đâu rồi? Chỉ sợ Đường Hoài lại đòi truy cứu trách nhiệm của đệ, gán cho đệ tội danh ‘dẫn sói vào nhà’, không sai chứ?”.

“Giờ nàng đang bị nhốt ở đâu?”, hắn trầm mặc hỏi.

“Thủy lao”.

Đường Tiềm bắt đầu khoác áo, buộc giày, sau đó xách đao đi ra cửa.

Đường Tầm giữ hắn lại: “Muốn đi đâu? Lúc này rồi đệ chớ có hành động theo cảm tính!”.

Hắn gạt tay Đường Tầm ra, trầm mặt nói: “Huynh chớ có quản đệ!”.

Cánh cửa be bé đó không hề bắt mắt, sau khi mở ra lại có một cơn gió lạnh buốt lùa qua.

Hiện giờ, sau cánh cửa có hai gian ngách, mỗi gian có bốn người gác, luân phiên túc trực.

Sau khi làm chủ Hình đường, việc đầu tiên hắn làm là thanh lý Thủy lao. Bây giờ nước trong Thủy lao đã bị tát sạch, bốn bức tường được quét vôi mới, sau khi quét dọn sạch sẽ lại còn trải trên đất một ít cỏ khô, thành một nhà ngục cực kỳ quy phạm.

Tám hộ vệ nơi này đều là thủ hạ của hắn, đi vào đại sảnh hắn nghe thấy bọn họ vội vàng chào mấy tiếng “Đường chủ”, liền mỉm cười chào hỏi bọn họ.

“Nghe nói đêm qua có đưa tới một cô gái?”

“Đúng vậy, Đường chủ. Giam vào gian số bốn, là do lão đại phái người đưa tới.”

“Ta đi xem sao, đưa ta chìa khóa.”

“Lão đại nói đấy là trọng phạm bản môn, ai cũng không được gặp, đem chìa khóa đi rồi.”

“Thế thì đưa ta chìa khóa dự phòng.”

“Leng keng” vài tiếng, một người trong số đó đưa chìa khóa vào tay hắn: “Đường chủ, đi nhanh về chóng”.

Gió lùa qua phòng mang theo mùi nấm mốc cay mũi. Đây đã là mùi dễ ngửi nhất nơi này rồi.

Hắn lần tới phòng số bốn, mở cánh cửa sắt, khẽ gọi một tiếng: “Ngô Du”.

Trong phòng yên ắng, không có tiếng người nhưng hắn có thể nghe thấy có tiếng hô hấp khe khẽ cách mình không xa. Hắn bước tới đó, cúi người xuống, lần mò dưới đất, sờ được một thân thể nóng bừng, liền mặc kệ tất thảy ôm người đó lên, lay lay đầu nàng, nhỏ giọng gọi: “Ngô Du”.

Trán nàng nóng rực, đêm qua dầm mưa, lại bơi trong nước lạnh lâu như thế, giờ đang cuối thu buốt giá, cho dù có là thân gang mình thép cũng chịu không thấu.

Tấm áo lụa vừa mỏng vừa nhỏ ướt sũng dán vào người nàng. Hắn cởi y phục nàng, thay bằng áo ngoài khô ráo của mình. Nàng giật mình tỉnh lại, vươn tay ra, ôm chặt lấy cổ hắn, úp trán vào mặt hắn, khe khẽ nói: “Vô Phong… là chàng sao?”.

Trong lòng chấn động mãnh liệt, tay hắn run lên, suýt nữa buông nàng rơi xuống đất.

Trong thời khắc ấy thân thể nàng mềm nhũn, như đóa hoa sen đặt trong tay hắn. Giọng nói của nàng ngọt ngào mỹ diệu, ấm áp nũng nịu, vẳng bên tai như tiếng nhạc chốn thần tiên. Vậy mà toàn thân hắn cứ như bị dìm trong nước sông giá buốt, như rơi vào một khối hổ phách, ở một không gian xa xôi cách vợi khác mà thưởng thức một sự mỹ lệ khiến người ta tê tái.

Hắn nghe thấy nàng lí nhí nói tiếp: “Có túy ngư thảo, chàng… chàng sẽ không phải thống khổ như thế nữa…”.

Dần dần, giọng nói của nàng thấp xuống, dường như đã lại chìm vào trong mộng.

Hắn cảm thấy tay mình cứ lạnh đi từng chút một, người trong tay hắn giống như một bức tượng đã bị rạn nứt, lớp đá cứ bong đi bong đi, mỗi mảnh đều rơi vào trái tim hắn. Nhất thời, hắn không phân biệt nổi bản thân mình yêu nàng hay yêu giọng nói của nàng? Yêu sự ưu sầu của nàng, hay là nỗi tuyệt vọng của nàng? Phảng phất như hắn quay trở lại thời khắc lần đầu tiên hai người gặp gỡ, cảm thấy nàng chính là đứa bé gái hắn nhặt được, vì cô độc nên sợ hãi, cứ níu chặt lấy tay hắn.

Ngoài cửa vẳng tiếng bước chân, hắn cảnh giác đặt nàng lại xuống đất. Trong cơn sốt cao, nàng lại bắt đầu nói năng lảm nhảm, lần này lời nàng nói ra mơ hồ khó hiểu, không sao nghe rõ được, hắn chỉ đành che miệng nàng lại. Đợi khi bước chân kia xa dần mới lại ôm lại nàng vào lòng, sải bước ra khỏi phòng giam, nói với tám tên hộ vệ kia: “Cô ta bệnh rất nặng, nếu như lão đại truy hỏi, cứ nói là ta mang cô ấy đi”.

Hắn đưa nàng về phòng ngủ, sai hai thị nữ tắm rửa cho nàng. Chân nàng đầy những vết thương do đá đâm vào, bàn chân sưng thũng cả lên. Hắn bôi thuốc cho nàng, nàng vẫn yên ổn ngủ ngon lành. Hắn cho rằng sớm muộn gì Đường Hoài cũng tìm hắn gây phiền phức, trước sau cứ luôn nghĩ cách làm thế nào mới có thể đưa nàng rời khỏi đây. Nhưng xem ra hôm nay là ngày may mắn, hắn ra ngoài dạo một vòng, phát hiện hộ vệ thưa thớt. Lúc về gặp Đường Tầm, Đường Tầm nói với hắn, bởi vì có mấy người của Vân Mộng cốc đột nhập vào Đường gia bảo, Đường Hoài tự mình ra tay, đem phần lớn binh mã điều ra núi phía sau, chia nhau truy sát, Đường Bồng cũng bị gọi tham gia hành động. Loại chuyện này vốn không thể thiếu người của Hình đường, nhưng vì hoài nghi Đường Tiềm cấu kết với Vân Mộng cốc nên mới bí mật thi hành mà không thông báo, cố ý gạt hắn sang một bên.

Hắn nhờ Đường Tầm dắt ngựa của mình ra rừng rậm ngoài Đường gia bảo đợi hắn rồi đem Ngô Du vượt tường ra ngoài, sau đó đuổi Đường Tầm về, tự mình xuyên rừng, chẳng bao lâu đã tới một con đường lớn, lại đi thêm nửa tuần trà mới dừng lại trước cửa một trang viện rất có khí thế.

Lúc đó Ngô Du chợt giật mình tỉnh lại, trông thấy phía trước trên cửa treo ba chữ đại tự “Tùng Hạc đường”, quay đầu ngạc nhiên nhìn Đường Tiềm, khuôn mặt toát lên vẻ mơ hồ khó hiểu.

Hắn cười nói: “Xin lỗi, chỉ có thể tiễn nàng tới đây thôi”.

Ánh mắt nàng nhìn hắn, yếu ớt hỏi: “Đây là nơi nào?”.

“Đây là một y quán, do Vân Mộng cốc mở, vị đường chủ tên là Diệp Hiến, hẳn nàng cũng quen biết.”

Ngô Du gật đầu. Diệp Hiến là một trong những học trò được Mộ Dung Vô Phong thu nhận sớm nhất, chẳng bao lâu thì được phái vào đất Thục, tổng quản y vụ một dải miền tây bắc của Vân Mộng cốc. Cứ mỗi dịp năm mới hằng năm, Diệp Hiến lại về cốc vài ngày, một là báo cáo công việc, hai là thăm hỏi thầy và các vị sư huynh đệ đồng môn. Bởi thế, cũng như Ngô Du có quen biết Diệp Hiến.

“Sau khi nàng vào đó, nhất định bọn họ sẽ có cách đưa nàng về cốc.”

Nàng ngồi thẳng người dậy, nói: “Ta đã lừa ngươi”.

“Ta biết.”

“Ta tới đây là để trộm túy ngư thảo.”

“Ta biết.”

“Biết rồi tại sao còn muốn đưa ta trốn ra ngoài?”

“Ta không biết.”

“Ta vẫn sẽ nghĩ cách lẻn vào, chưa có được túy ngư thảo ta tuyệt đối sẽ không về Vân Mộng cốc!”

Đường Tiềm đưa cho nàng một bọc đồ: “Từng này đã đủ chưa?”.

Nàng nhẹ nhàng mở ra, ngửi thấy cả thứ mùi đặc thù, run giọng thốt: “Ngươi… làm sao ngươi có được?”.

Hắn cười nhạt, xoa xoa cằm mình nói: “Cũng coi như là nàng hạ thủ lưu tình, chưa cắt sạch sẽ túy ngư thảo trên đảo”.

Hồi lâu, nàng gục đầu xuống, không nói năng gì.

“Đã tới nơi rồi sao nàng còn chưa xuống ngựa?”, hắn hỏi.

“Đã biết hết những việc ấy, tại sao còn muốn giúp ta?”, nàng đã khôi phục lạnh lùng lúc trước, “Ta không đáng để ngươi làm thế”.

“Nàng là một nữ nhân ưu sầu, ta hi vọng nàng có thể vui vẻ hơn một chút. Huống chi mấy việc đó cũng không đáng gì”.

Hắn không nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của nàng, nàng đã đem chúng giấu vào trong giọng nói của mình.

“Vậy cứ tính là ta đã nợ ngươi một món nhân tình rất lớn… Sau này nếu có việc gì cần ta giúp, ta dẫu chết cũng không từ”, Ngô Du nhìn hắn, chân thành nói.

“Nếu ta mắc phải bệnh nan y gì, nhất định sẽ tìm nàng. Hy vọng có thể chiết khấu cho ta một chút phí khám bệnh”, giọng nói của hắn rõ ràng rất thoải mái nhẹ nhàng, sau đó còn vỗ vỗ vai nàng như bằng hữu, “Ở đây khôg hề an toàn, nàng mau đi đi mới được”.

***

Lúc Hà Y và Cố Thập Tam xông ra khỏi khu rừng rậm đầy chướng khí, mặt trời chói mắt đang chiếu trên đỉnh đầu họ. Vừa thoát khỏi khu rừng có mùi thối rữa hôi hám ấy, việc đầu tiên bọn họ làm là há miệng thở lấy thở để, hít hà thật sâu một hồi.

Hà Y cúi gập người, trong ngực thấy nôn nao, buồn nôn nhưng lại không nôn ra được.

“Muội có cần nghỉ một chút không?”, Cố Thập Tam nhìn nàng.

“Giờ đang ban ngày, chúng ta thế đơn lực mỏng, cần phải nhanh nhanh tìm chỗ trốn mới được”, nàng mở túi nước hớp một ngụm.

“Chỉ sợ đã không kịp nữa rồi”, Cố Thập Tam nhìn phía trước, nhạt giọng nói.

Hà Y đứng thẳng người lên, phát hiện không xa phía trước mặt có một người đang đứng.

Là một người trong tay cầm một cuốn sách.

Đường Dung.

Chân của nàng mới hơi động, Cố Thập Tam đã giữ nàng lại: “Đừng qua đó, đấy là bẫy”.

“Sách trong tay hắn”, Hà Y nhỏ giọng thốt.

Hai người chầm chậm tới gần, Đường Dung chuyển thân, tránh về phía đông.

“Dường như hắn đang cố tình dẫn dụ chúng ta tới nơi nào đó”, Cố Thập Tam không thể không dừng bước cân nhắc.

“Mặc kệ hắn!”, Hà Y guồng chân đuổi theo, sợi Tố Thủy Băng Tiêu được tung ra, cuộn một cái đã cuốn chặt lấy tay của Đường Dung!

Nàng khẽ giật, cuốn sách liền tuột khỏi tay hắn bay vụt lên.

Đảo mình lộn một vòng, tay nàng đã tóm được một góc cuốn sách, chợt thấy trước mắt loáng lên, đã có kẻ khác lao tới, “xoẹt” một tiếng, cuốn sách bị xé toạc giữa không trung, Hà Y quay nhìn thấy mình chỉ nắm được có ba trang mà lại chỉ còn có nửa trang giấy, cả cuốn sách đã bị người khác cướp lại.

Định thần nhìn lại, kẻ cướp cuốn sách đi là một đạo nhân khoác áo lông đầu đội mũ cao.

Đạo nhân đó cất cuốn sách vào người rồi tiếp tục chạy về phía đông.

Cố Thập Tam đuổi theo nói: “Là cuốn sách đó sao?”

Hà Y gật đầu, cất ba mảnh giấy vào bọc giấy dầu gói lại bỏ vào trong người.

Cố Thập Tam nói: “Muội quay về đi, việc này để mình ta giải quyết”.

Hà Y nói: “Trước mặt rõ ràng là cạm bẫy, sao muội có thể yên tâm để huynh đi một mình?”.

Cố Thập Tam cười ha hả: “Trước giờ ta hành sự đều thích làm một mình”.

Hà Y cũng cười rồi lại thở dài một tiếng: “Có phải huynh cảm thấy muội rất ngốc không? Vì một cuốn sách mà liều mạng?”.

“Có một chút.”

“Chàng sống cũng chẳng được bao lâu nữa, muội không muốn thấy chàng đau khổ”, thần sắc nàng mang chút thê lương: “Mỗi một ngày có chàng đối với muội đều rất quý giá”.

“Ta hiểu, chỉ là… muội không nên nghĩ quá nhiều.”

Cố Thập Tam có chút lắp bắp, bình sinh hắn chưa từng an ủi người khác.

“Huynh yên tâm, vận khí muội trước giờ đều rất tốt, toàn là gặp dữ hóa lành”, nàng gạt đi nước mắt, kiên định nhìn Cố Thập Tam.

Hắn không khuyên thêm nữa, hai người cùng đuổi theo.

Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất đuổi thêm khoảng nửa canh giờ lại tới trước một ngọn núi lớn. Đạo nhân kia đột ngột dừng lại.

“Sau lưng chúng ta có chừng mười lăm người. Trái bảy phải tám. Ta ngăn bọn chúng, muội đi đoạt sách”, Cố Thập Tam dứt lời thì đột ngột chuyển thân, vung trường kiếm chém tới đám người kia.

Mười lăm kẻ áo xám này đều là con em có võ công cao cường nhất của Đường môn, trong đó có ba thanh niên cao gầy hình như là anh em ruột, công lực không thấp, cũng là những nhân vật bình thường trên giang hồ có thể lấy một địch mười.

Hà Y nói một câu “Cẩn thận” xong, mũi chân điểm nhẹ, người bay đi như chim nhạn, Tố Thủy Băng Tiêu quăng ra cuộn lên một cành cây, mượn lực phi thân, người phóng đi như tên bắn, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt đạo nhân.

Người còn chưa chạm đất, kiếm đã đâm tới như điện xẹt. Đạo nhân kia tự thị võ công cao cường, không hề xuất thủ, thân hình dịch một cái, chợt cảm thấy chống đỡ khó khăn, bèn tháo bao da ở lưng, thanh đoản đao dài ba thước vừa vào tay, liền bổ thẳng vào mặt nàng, thế như rồng như hổ! Đồng thời tay trái phóng ra một nắm thiết sa đen kịt bay tới, bức Hà Y chỉ còn cách tung mình lên không trung lộn một vòng nhảy ra sau lưng đạo nhân mới có thể miễn cưỡng tránh thoát.

Đạo nhân tránh né cực nhanh nhưng đã chậm một bước, một kiếm của Hà Y đã đâm trúng vai ông ta, lại thêm vài kiếm nữa, cuốn sách đã rơi xuống đất.

Nàng nhanh tay lẹ mắt nhặt lấy, lúc ngẩng đầu lên, đạo nhân kia đã phi thân đi mất không thấy đâu nữa. Nàng đang định nhảy qua giúp Cố Thập Tam, chợt nghe dưới chân có tiếng nổ, một đám lửa khói lóe lên, thoắt cái bốn bề đều là tiếng thuốc nổ. Khói càng lúc càng dày đặc, không thấy nổi bóng người, ánh lửa và khói đen ngăn nàng xa khỏi Cố Thập Tam.

Cố Thập Tam trong lúc gấp gáp quay đầu lại lớn tiếng hỏi: “Lấy được sách chưa?”.

Miễn cưỡng vẫn có thể nhận ra bóng hình Cố Thập Tam, Hà Y ném cuốn sách cho hắn nói: “Sách giao cho huynh, đón lấy này! Không cần qua chỗ muội, muội đã trúng mai phục rồi!”.

Cố Thập Tam đưa tay lên tóm lấy cuốn sách nhét vào người, chẳng thèm để tâm tới đám người vây sau lưng, liều mạng chạy qua chỗ Hà Y.

Chẳng đi được mấy bước, đám người kia như phát điên vây lấy hắn trùng trùng điệp điệp, vô số ám khí phóng tới hắn. Cố Thập Tam cắn răng, đành quay lại tiếp tục chém giết.

Nhưng mắt hắn vẫn luôn chú ý động tĩnh của Hà Y.

Hắn thấy nàng lăn đi lộn lại, tránh né những ngòi thuốc nổ không ngừng bộc phát bên cạnh người, lại nhìn thấy trước mặt nàng không xa có một nữ nhân áo trắng cũng đang chạy.

Trong tay nữ nhân đó là một mồi lửa, rõ ràng chính là kẻ bố trí thuốc nổ và châm ngòi. Trong lòng Cố Thập Tam có chút yên tâm, chỉ cần bám theo cô ta, tạm thời Hà Y vẫn chưa gặp nguy hiểm. Kẻ đặt thuốc nổ sẽ không tự nổ chết bản thân mình chứ?

Một cơn gió lớn lùa tới, khói mù bị thổi tan, Cố Thập Tam thấy Hà Y đuổi theo nữ nhân kia vào một sơn động.

Bốn bề là thuốc nổ rất khó đề phòng. Tiếng nổ ầm ầm không ngừng vọng tới, trông Hà Y rất chật vật, rõ ràng đã không còn lối thoát.

Lòng hắn đột nhiên trầm xuống.

Trong động tối tăm, có tiếng nước róc rách vọng ra.

Nhờ chút ánh sáng từ mồi lửa trong tay nữ nhân kia, Hà Y nhìn thấy mấy khối thạch nhũ lớn lơ lửng giữa không trung. Mặt đất ẩm ướt, bên dưới là nước, mảng đá từng cây từng cây nhú khỏi mặt nước.

Ngoài động không ngừng vang lên tiếng thuốc nổ.

Hai người đã chạy trong động gần một nén hương, động rất sâu, rất oi bức, đầu bên kia dường như vẫn còn rất xa.

Nữ nhân kia đột nhiên đứng lại, quay người, lạnh lùng nhìn nàng cười.

“Hẳn ngươi cũng biết đây là một cái bẫy”, ả nói.

Ả là một phụ nữ rất đẹp, trên khuôn mặt thon dài là một đôi mắt quyến rũ chết người, cặp long mày lá liễu chênh chếch, môi đỏ răng trắng, mái tóc dài bới cao, bên trên cài một cây tram hoa lan bằng pha lê.

Trong tay ả không biết từ lúc nào đã có thêm một ống châm lớn.

Hà Y từng trông thấy loại ống châm này trong tay Đường Thập, có điều cái này phải to hơn rất nhiều. Vỏ bọc bên ngoài vàng óng, là vàng ròng chiết thành.

Hà Y hít một hơi lạnh, hỏi: “Là Bạo vũ lê hoa châm?”.

Nữ nhân kia đắc ý cười nói: “Đương nhiên không phải. Loại ống châm này tên gọi là “Tiêu nhiên tán phát thích thu vũ”, so với Bạo vũ lê hoa châm năm xưa còn có nhiều cải tiến hơn. Đường gia đã phải tốn rất nhiều tâm sức mới có được”.

Hà Y cười không nổi nữa, hỏi: “Có tác dụng không?”.

Nữ nhân kia nói: “Đang muốn thử trên người ngươi xem sao”.

Hà Y hỏi: “Ngươi và Tích Lịch đường có quan hệ gì?”.

Nữ nhân kia đáp: “Phương Tế là phụ thân ta, ta là Phương Trúc Bội”.

Hà Y cười nói: “Nếu ngươi muốn thử uy lực của nói, bây giờ có thể động thủ được rồi”.

Nàng vừa nói xong câu này, Phương Trúc Bội đã không mảy may do dự nhấn lấy.

Tay của ả rất nhanh nhưng không nhanh bằng kiếm của Hà Y.

Trường kiếm vừa vung, cánh tay kia đã văng lên, “leng keng” một tiếng, ống châm sáng loáng rơi xuống đất.

Nữ nhân áo trắng đau tới mức mặt mũi méo xệch đi. Ả ngã xuống đất giãy giụa.

Thấy bộ dạng đau đớn của ả, Hà Y có chút bất nhẫn, rút trong người ra một lọ Kim sang dược quăng cho ả: “Nếu ngươi không muốn chết, nhanh nhanh thoa thuốc đi”.

Phương Trúc Bội khinh bỉ quăng lọ thuốc xuống nước, cười lạnh: “Ngươi cho rằng ngươi có thể thoát nổi sao?”.

“Sao ta lại không thoát nổi?”, nàng nhạt giọng nói: “Tiếng nổ bên ngoài đã dần dần ngừng lại rồi”.

“Bên ngoài tuy dừng lại nhưng bên trong thì giờ mới bắt đầu”, Trúc Bội cười như điên, tiếng cười vang vọng trong động nghe rất ghê rợn: “A Uyên! Chàng nghe thấy không? Cuối cùng thiếp cũng báo được thù cho chàng rồi!”.

Hà Y kinh ngạc nhìn ả.

“Uỳnh” một tiếng lớn, cả sơn động tựa như bị một thứ sức ép khó tả của thuốc nổ nén đầy, chấn động tới mức tai nàng ong ong. Loáng cái, trời đất như đảo điên, những tảng thạch nhũ khổng lồ từng mũi từng mũi rơi xuống!

Cửa động đã hoàn toàn bị lấp kín. Tiếng thuốc nổ vẫn không hề dừng lại, cứ tiếp tục nối nhau ầm ầm.

Đá lớn đổ xuống, đất thì nứt toác, đóm lửa trong tay Trúc Bội cũng mau chóng bị dập tắt.

Hà Y mặt mũi trắng bệch nhìn Trúc Bội, run giọng hỏi: “Ngươi… ngươi dụ ta vào đây, đến… đến cả mạng mình cũng không cần nữa sao?”.

“Nói không sai! Ta sớm đã không muốn sống nữa rồi!”, máu chảy sắp hết, đây là câu cuối cùng của ả.

Đóm lửa đã tắt, bốn phía tối đen, chỉ có ánh lửa xẹt của thuốc nổ bị kích nôt liên tiếp từ xa truyền tới.

Hà Y đột nhiên cảm nhận được nỗi sợ hãi của cái chết.

Chẳng thể trốn vào đâu, nàng đã hiểu được đây là nơi chôn thây của mình.

“Phải ly biệt rồi, Vô Phong”, nàng rút vòng cổ kết bằng hồng đậu chàng tặng mình ra, đưa lên miệng hôn nhẹ rồi nhắm mắt đợi cái chết ập đến.

“Uỳnh” một tiếng lớn. Cố Thập Tam trông thấy quả núi cứ thế đổ sụp xuống, gần như lún đi một nửa, cửa động đã bị đá lớn và đất vụn vùi lấp không thấy bóng dáng đâu nữa!

Hắn ngây người tại chỗ, thoáng phân tâm, “xoạt” một tiếng, chân đã bị trúng kiếm.

Cố Thập Tam điên cuồng vung kiếm phản kích, trước mặt máu huyết tung tóe. Toàn thân hắn là thương tích, đã bắt đầu nghĩ liệu bản thân rốt cuộc có thoát nổi không.

Chính lúc ấy, đột nhiên có một cánh tay từ đằng sau kéo hắn, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Đi theo đệ!”.

Hắn quay đầu lại, trông thấy Tiểu Phó.

“Sở Hà Y đâu?”, Tiểu Phó mở một con đường máu, vừa chạy vừa hỏi.

“Chết rồi”, hắn trầm mặc đáp một câu.

***

Ngày Mười tám tháng Mười hai năm Canh Ngọ, đường chủ Hình đường Đường môn là Đường Tiềm mắc tội “lơ là chức trách, tự tiện thả địch” phải chịu gia pháp. Tước bỏ chức vị đường chủ, phạt nửa gia sản, bị nhốt trong mật thất hai năm, quay mặt vào tường suy nghĩ về tội lỗi để biết đường mà hối cải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.