Mê Hiệp Ký

Quyển 2 - Chương 18



Ác mộng.

Lại là một đầm nước lạnh giá thấu xương, sâu không thấy đáy, còn bản thân thì bồng bềnh trong nước không cách nào hít thở.

Điểm bất đồng duy nhất là lần này bốn phía không còn là bóng tối vô cùng vô tận, mà là khoảng sáng. Ánh mặt trời trên mặt nước chiếu rọi xuống, luồng sáng thật chói mắt, tựa như một thanh kiếm sắc ghim lấy chàng. Toàn thân chàng cương cứng, trôi nổi trong đám cỏ nước, những lá cỏ dài mềm mại tựa như loài rắn nước cuốn lấy chàng, những sợi gân lá trong suốt, mỏng manh ngỡ như chạm vào là đứt, vậy mà lại trói chặt lấy chàng, không sao gỡ ra được…

Không biết phải làm sao, chàng chỉ đành ngẩng đầu, từ đáy nước nhìn lên mặt hồ cách mình không xa.

Hai bên bờ hoa chen liễu rủ, cánh anh đào rụng tan tác như một trận mưa hồng. Những cánh hoa men theo dòng nước uyển chuyển trôi qua đỉnh đầu chàng, từ từ rời xa chàng…

Chàng chợt bừng tỉnh, mở mắt ra, ánh nắng chói chang chiếu thẳng xuống, mấy chòm râu của Triệu Khiêm Hòa đang cọ vào trán chàng.

“Cốc chủ! Cốc chủ!”, ông ta lay vai chàng, có vẻ như muốn đánh thức chàng khỏi cơn mê.

“Không, không, không!”, chàng vội nhắm mắt lại, trong lòng thầm nhủ: “Ta đã chết rồi.”

“Cốc chủ! Tỉnh lại đi!”, cánh tay kia lại ra sức lay mạnh người chàng.

Lẽ nào mình vẫn chưa chết?!

Mở mắt ra nhìn xung quanh, chàng phát hiện mình đang nằm trên giường, trên người mặc bộ áo ngủ khô ráo, được cuốn chặt trong chiếc chăn màu ngó sen. Tóc chàng hãy còn hơi ướt… trước khi đi ngủ chàng thường tắm, tóc có ướt cũng là chuyện bình thường. Xe lăn ở ngay cạnh giường, vẫn ở nguyên chỗ cũ trước khi chàng lên giường.

Lẽ nào tất cả sự việc tối qua chỉ là một giấc mộng?

Lẽ nào những việc chàng đã làm thực ra vẫn chưa hề làm?

Thực sự là thế sao? Trong lòng chàng dấy lên một sự chán nản ghê gớm.

Sau đó chàng ngước mắt lên nhìn đôi nạng rõ ràng đã bị quăng xuống hồ giờ lại đang nằm chênh chếch nơi đầu giường, ở chỗ với tay là có thể tới như lúc bình thường.

Chàng ngẩn ra, nghi hoặc nhìn mọi thứ trước mắt.

Triệu Khiêm Hòa dường như không hề phát hiện ra, vẫn ngồi cạnh giường lo lắng hỏi chàng: “Cốc chủ, mới vừa rồi ngài vẫn cứ trằn trọc trên giường, lẩm nhẩm độc thoại, có phải có chỗ nào không khỏe không? Có cần thuộc hạ đi gọi Sái đại phu không?”

“Bây giờ là… là giờ nào rồi?”, chàng trấn định lại hỏi.

“Chính Ngọ”, Triệu Khiêm Hòa lo âu nhìn chàng, nói: “Cốc chủ không dậy đúng giờ, bọn thuộc hạ còn cho rằng người quá mệt mỏi nên muốn ngủ thêm một lúc, cho nên cũng không tới gọi người dậy. Có điều hình như là người ngủ không được yên giấc, nhưng vẫn không thức dậy mà lại ngủ tiếp làm bọn thuộc hạ sợ… sợ bệnh lại tái phát”, bệnh tim của chàng dễ phát tác nhất là vào lúc buổi sáng sớm, bởi vậy mấy vị tổng quản từ trước đến giờ đều vô cùng cảnh giác với việc chàng dậy muộn.

Xem ra bọn họ không hề biết, chàng thầm đoán.

“Ta rất khỏe, bây giờ sẽ dậy đây”, chàng ngồi dậy khỏi chăn.

“Thuộc hạ giúp cốc chủ thay y phục”, Triệu Khiêm Hòa đem quần áo đã chuẩn bị sẵn mang qua cho chàng.

Chàng thở dài một hơi, nhận lấy y phục, nói: “Ta tự làm. Nếu không có việc gì khác, ông ra trước đi.”

“Ngô đại phu vừa rồi có việc xin thỉnh giáo, hỏi cốc chủ có thời gian rảnh không?”

Tâm trạng chàng đang rất tệ, ngây ra một lúc lâu rồi hỏi lại: “Vừa rồi ông nói gì?”

“Ngô đại phu bảo có việc xin thỉnh giáo.”

“Ừ, bảo cô ấy vào đi, ta sẽ gặp cô ấy ở thư phòng”, chàng lại thở dài một tiếng.

Đợi Triệu Khiêm Hòa lui ra ngoài xong, chàng vội vàng lật chăn ra, quả nhiên đôi chân chàng còn lằn vết dây buộc, bởi vì buộc quá chặt, trên hai chân đã có hai mảng tím tái lớn.

Sau đó chàng vừa mặc y phục, vừa nghĩ ngợi rốt cuộc sự việc là sao?

Hiển nhiên là có ai đã cứu chàng.

Chàng không cảm thấy mừng chút nào mà ngược lại còn tức giận. Đã giận mình, lại giận người kia. Sao trên đời này còn có loại người đa sự thế?

Mấy kẻ thích làm anh hùng ấy, trước khi cứu người khác ít nhất cũng nên hỏi một câu xem rốt cuộc người ta có cần mình cứu hay không chứ?

Ngô Du đợi trong thư phòng trọn một nén hương mới thấy Mộ Dung Vô Phong đẩy xe lăn, chầm chậm từ phòng ngủ đi ra.

Giờ đã là đầu hè mà chàng vẫn mặc mấy lớp y phục, lại vừa ngủ dậy chưa lâu cho nên vẫn chưa buộc lại tóc. Lúc đẩy bánh xe, vì vai dùng lực mà người hơi nghiêng đi, mái tóc dài từ hai bên má rũ xuống, xõa tung trên hai vai. Áo khoác tuyết trắng như tuyết làm tôn thêm xanh xao tiều tụy trên khuôn mặt chàng, trong mắt rõ ràng có mấy phần buồn bực, mấy phần mệt mỏi, mầy phần… lạnh lùng y như ngày trước.

Xem ra tâm tình chàng đang rất u ám.

Hôm nay Ngô Du mặc một chiếc váy màu lam nhạt đã được lựa chọn rất kỹ càng, trên đó được thêu chìm mấy đóa hoa mai, phối với chiếc áo trắng như trăng rằm càng làm nổi lên vẻ thanh đạm thoát tục của nàng.

Vừa nhìn thấy Mộ Dung Vô Phong xuất hiện, trái tim vốn dĩ đã đập loạn nhịp của nàng lại càng loạn hơn, thoáng cái mặt đã ửng đỏ.

Chàng đẩy xe tới sau bàn lớn trong thư phòng, đưa mắt nhìn ghế đối diện, lãnh đạm nói: “Ngồi đi”, sau đó không nói gì nữa, đợi nàng lên tiếng.

Không biết vì sao, nàng đột nhiên ấp a ấp úng:

“Học trò vừa mới nhận được bệnh án tiên sinh phê ngày hôm qua, trong đó có câu học trò không… không hiểu lắm”, nhìn dáng vẻ lơ đãng của chàng, nàng lo lắng tới mức ngay cả mấy câu hàn huyên định nói cũng quên sạch.

“Có chỗ nào không hiểu?”, chàng hỏi.

“Cái gì gọi là ‘ố hàn phi hàn’?”, nàng hỏi.

“Ừm, trong sách cổ hay nói thương hàn chính là ố hàn[1], phần lớn là thuộc dương hư, sức phòng vệ kém, cho nên chúng ta thường dùng (nhân) sâm, (phụ) tử, (hoàng) kỳ, (bạch) truật, hoặc thanh, hoặc hạ, hoặc trị đờm, đấy đều là các vị thuốc chính. Nhưng không phải tất cả thương hàn đều sợ lạnh, mạch tượng của người bệnh này không ổn định, bắt mạch thì thấy tán loạn, đây là hỏa khí không ổn định, lại uống thuốc vị nóng chỉ sợ càng bệnh càng thêm nặng.”

[1] Sợ lạnh

“Có ví dụ nào trong sách cổ để xem xét không?”, nàng gật đầu khẽ cười, đặt cho chàng một câu hỏi khó.

“Trong chương bảy sách Danh y loại án của Khương Ẩn Hàng có chép ba ví dụ, trong Trực các tướng quân Phòng Bá Ngọc truyện, sách Nam sử có ghi một ví dụ”, chàng nhạt giọng nói: “Những sách này nếu chỗ cô không có, trong thư phòng của ta có, cô có thể mượn về xem”.

Quả nhiên, không có thứ gì có thể làm khó chàng. Nàng cười bẽn lẽn nói: “Vậy học trò xin mượn. Phòng cất sách ở đâu?”

Chàng chỉ một gian bên trái thư phòng nói: “Rẽ trái”.

Trên bàn có đặt bữa sáng Triệu Khiêm Hòa mang tới, chàng bỗng cảm thấy rất đói, chợt nhớ ra hầu như không ăn gì.

Một đĩa bánh hạnh nhân, một cái bánh gạo, một cốc sữa đậu nành nóng hôi hổi.

Chàng nhìn đĩa bánh hạnh nhân, không nén được buông tiếng thở dài, thật không hiểu một kẻ muốn chết tại sao vẫn còn cảm thấy đói. Lẽ nào chính bản thân mình vẫn chưa quen với sự thật ấy? Thân thể và tâm trí khó phối hợp với nhau?

Bất kể thế nào, chàng cũng một hơi ăn hết tất cả bánh hạnh nhân, uống hết nửa cốc sữa đậu nành. Đang định bóc bánh gạo thì chợt nghe thấy trong phòng sách có tiếng lộn xộn, dường như có thứ gì đó rơi xuống, tiếp đến là thấy Ngô Du “úi da” một tiếng. Chàng đặt cái bánh gạo xuống, xoa xoa tay, lăn bánh xe đi vào phòng cất sách, nhìn thấy Ngô Du ngồi bệt trên thảm, mày nhíu chặt, xoa xoa mắt cá chân, sách thì rơi tán loạn trên mặt đất.

Xem ra đại khái là nàng muốn lấy một hộp sách nằm ở trên giá cao nhất nhưng lại không đủ cao, thế là nhón chân với, với hơi mạnh thế là một đống sách lớn đổ ập xuống, đập trúng mắt cá chân nàng.

“Ngã đau ở đâu vậy?”, chàng đi tới bên cúi xuống nhìn nàng.

Khoảng cách giữa hai người chợt thu hẹp lại, gần tới mức nàng có thể nghe thấy hơi thở của chàng, ngửi thấy mùi hoa oải hương phảng phất như có như không trên người chàng. Nàng vội cúi thấp đầu, kéo váy che đôi chân mình lại, hoang mang nói: “Không… không, không sao cả”, giọng của nàng nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

Chàng lặng lẽ dẹp đống sách trên mặt đất sang một bên, tạo cho nàng một lối đi nhỏ, thuận tay rút từ giá sách bên cạnh hai quyển sách khác nói: “Sách cô cần ở đây. Sách hay dùng, ta thường không để cao như thế.”

Lúc đưa sách qua, nàng tưởng chàng sẽ thuận tay kéo nàng dậy. Nhưng chàng còn chẳng chạm vào tay nàng, chỉ nói: “Cô đi đi, chỗ này để ta thu dọn”.

Nàng ôm sách vào lòng, đứng dậy nói: “Không, không, là học trò làm lộn xộn, để học trò thu dọn”.

Nàng kiễng chân, định đem số sách trong lòng đặt trở lại giá sách cao nhất, không ngờ chân mềm nhũn, nàng “ai da” một tiếng rồi lảo đảo như sắp ngã. Bàn tay kia rốt cuộc cũng đỡ lấy nàng, kế đến chàng đành vịn nạng đứng dậy, giúp nàng đặt số sách trong tay quyển nào quyển nấy về vị trí cũ. Chàng vốn cao hơn nàng một cái đầu cho nên việc lấy sách, cất sách cũng không tốn sức.

Sau đó chàng từ tốn ngồi lại xe, hỏi: “Sáng nay cô không có bệnh nhân?”.

Thông thường khi chàng hỏi câu này chính là có ý đuổi khách.

Nhưng Ngô Du không biết tại sao lại như không hiểu, nói: “Không có. Việc chữa trị của học trò đều vào buổi chiều. Học trò… liệu học trò có thể ở lại đây một lúc nữa không? Nơi đây thật nhiều sách”, nàng dè dặt hỏi.

“Vậy thì cô cứ từ từ xem đi”, chàng để nàng một mình ở lại trong phòng, quay trở về phòng ngủ.

Nàng không yên lòng ngồi xuống thảm, tim đập thình thịch. Nhìn là biết, tâm tình tiên sinh hôm nay cực tệ. Lúc nói chuyện không có chút nét cười nào cả. Trong phòng ngủ vọng ra tiếng chàng ho khan, tiếng ho nặng nề, hồi lâu mà không dừng lại.

Nàng ngồi đấy, cảm thấy toàn thân mềm nhũn, muốn chạy tới bên chàng xem xem rốt cuộc chàng có việc gì không.

Vật vã một chập, trong phòng chàng đột nhiên không có động tĩnh gì nữa.

Chàng không sao chứ? Nàng chạy tới cửa phòng ngủ, đứng cách rèm, nhẹ nhàng hỏi: “Tiên sinh, người… người không sao chứ?”

“Không sao. Nói với Triệu tổng quản, ta muốn nghỉ ngơi, hôm nay không tiếp khách”, giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vọng ra.

“Vâng, tiên sinh, người nghỉ ngơi cho tốt”, nàng đau lòng, run giọng hỏi: “Học trò đi… học trò đi rót cho người một cốc nước nhé?”.

“Không cần”, tiếng nói có phần mệt mỏi, nhưng hiện rõ sự khó chịu.

“Vậy học trò đi đây”, nàng ra bên ngoài, khép chặt cửa, hai mắt đỏ hoe, nước mắt không kìm được mà trào ra.

Từ khi đánh bại Hạ Hồi, Hà Y đột nhiên phát hiện ra từ nay về sau kế sinh nhai không còn là vấn đề nữa.

Sớm ngày thứ hai, khi nàng uể oải từ khách điếm bước ra đã thấy trong phòng ăn có rất nhiều người đang đợi mình. Đương nhiên nàng biết, nơi tỉ kiếm cũng chính là chỗ các môn phái lớn, các bang hội chiêu binh mãi mã. Điều kiện đưa ra cũng rất dụ người, chức vị nào là phó chưởng môn một môn phái, nào là tổng quản một phân đà. Ra giá khá cao, có điều Hạ Hồi cũng khá thích tiêu cục, nàng chọn trúng Trường Thanh tiêu cục, một tiêu cục với quy mô miễn cưỡng có thể coi là khá. Nguyên nhân rất đơn giản, Trường Thanh tiêu cục ở phủ Thái Nguyên, cách xa Vân Mộng cốc nhất. Nàng thật sự không muốn ở lại cái nơi khiến nàng thương tâm này. Ngoài ra, tổng tiêu đầu Tần Triển Bằng của tiêu cục, quen dùng một cây thương lớn, tuổi vào khoảng trên dưới năm mươi, xem ra rất thân thiện, cũng có danh tiếng ở vùng Tây Bắc. Ông ta vốn chẳng qua tới cầu may, không ngờ vận số thực sự rất tốt, lúc Hà Y gật đầu chấp thuận, ông ta còn không dám tin vào hai tai mình nữa.

“Kiếm thuật của Sở cô nương tuyệt thế, Tần Triển Bằng có đứa tài gì mà có thể mời được cô nương gia nhập? Đúng là may mắn ba đời, vinh hạnh cho kẻ hèn này! Đa tạ, đa tạ!”, ông ta cười lớn nói: “Cô nương, chức phó tổng tiêu đầu này ngoài cô ra chẳng ai dám nhận, trước đây là do con trai tôi làm, giờ tôi để nó làm thuộc hạ cho cô”.

“Tần tổng tiên đầu còn có một vị công tử?”

“Tiêu cục nhỏ cũng tính là sản nghiệp kinh doanh mấy chục năm của gia tộc. Đừng nói là con trai tôi, đến con gái cũng đang làm tiêu đầu ở đấy. Chính là “Long Môn song thương” mà người trên giang hồ nhắc đến. Nếu không phải có hai đứa nó chống đỡ, ở cái xứ Thái Nguyên, Thái Hành thổ phỉ nhan nhản này liệu còn có thể làm ăn mua bán gì nữa?”

Danh tiếng của “Long Môn song thương” ở vùng Tây Bắc vượt xa Trường Thanh tiêu cục, lại càng vượt xa Tần Triển Bằng, đương nhiên Hà Y đã từng nghe qua, nhưng thực không ngờ ba người này vốn cùng một nhà. Thương nhân ở Thái Nguyên rất nhiều, việc làm ăn vốn rất hưng vượng, không ngờ một dải Thái Hành thổ phỉ ngang ngược, quan phủ tiêu diệt rồi lại có, có rồi lại tiêu diệt, mãi mà không dứt. Với lại tuyến làm ăn của thương nhân đều chạy dọc nam bắc, cho nên mất hàng hóa là việc lúc nào cũng có. Tiêu cục thì chẳng ít chỉ là mở ra rồi sập, sập rồi lại mở, số còn lại quả thật không nhiều, Trường Thanh cũng tính là lớn nhất trong số ấy.

Đường từ Thần Nông trấn tới phủ Thái Nguyên rất xa xôi, trên đường Tần Triển Bằng đối xử với Hà Y cực kỳ chu đáo. Nếu không phải trên tay không lúc nào rời thanh Hồng Anh đại thương thì ông ta quả thực chính là một bậc trưởng bối hòa dễ gần. Trong lòng Hà Y cũng có chút cảm động.

Đi được bảy ngày cuối cùng cũng tới phủ Thái Nguyên.

Cửa lớn của tiêu cục rất khí thế, bên trong có năm sáu toàn nhà lớn. Người trong tiêu cục ở cả đấy. Đi qua sảnh lớn thì vào tới một trang viện bề thế, bên trong có mười mấy thanh niên đang luyện võ. Dùng thương, dùng côn, dùng đao, dùng rìu đều có cả.

Hà Y đang chăm chú nhìn thì thấy một cô gái mặc áo xanh từ trong nhà chạy ra, mừng rỡ gọi: “Gia gia, người về rồi! Ca ca, nhanh ra đây, gia gia trở về rồi!”.

Cô gái đó cao gầy, lông mày như vẽ, ăn mặc gọn gàng, dáng vẻ oai phong lầm lẫm. bộ dạng cũng rất dễ coi.

Tần Triển Bằng vỗ đầu con gái, cười hiền hòa: “Vũ Mai, mẹ con vẫn khỏe chứ?”.

“Khỏe, khỏe, mấy hôm trước vừa mới ốm một trận, ca ca về, nói chuyện với người vài ngày liền đỡ ngay”, Tần Vũ Mai nói. Trong lúc ấy, một thanh niên cao lớn cũng sải bước tới, Hà Y thấy người này hai mắt sáng ngời, khí vũ hiên ngang, da hơi ngăm đem, tay dài lưng thon, lúc nói cười rất có anh khí.

“Hai đứa đến đúng lúc lắm. Vị này là Sở Hà Y, Sở cô nương, ta đích thân đi mời về phó tổng tiêu đầu, Vũ Tang, con phải giáng chức rồi.”

Tần Vũ Tang cười ha ha nói: “Có người đứng đầu trên Giang hồ kiếm bảng, Sở cô nương tới giúp chúng ta, đừng nói giáng chức, cho dù gia gia muốn con đi cầm cờ, quét sân cũng đáng”.

Hà Y vốn cảm thấy mình đến đột ngột, vừa đến đã cướp mất chức vụ của Tần Vũ Tang, còn đang cảm thấy rất bất an, nghe anh ta nói vậy, không khỏi có hảo cảm với người này.

Nàng vừa muốn mở miệng, Tần Vũ Tang đã nói tiếp: “Còn có một tin tốt nữa, đối với tiêu cục của chúng ta đây cũng là chuyện đáng mừng, lúc gia gia không có nhà, con đã thay người nhận lời rồi”.

Tần Triển Bằng ngạc nhiên hỏi: “Hả, là chuyện tốt gì thế?”.

Tần Vũ Tang chỉ một thanh niên áo xám đang từ cửa lớn từ tốn bước ra, nói: “Vị này là Hạ công tử của phái Nga My, sáng sớm hôm nay vừa tới, nói rất muốn giúp sức cho chúng ta”.

Hà Y vừa nhìn thấy thanh niên áo xám này, chợt thấy đầu mình to ra một chút.

“Hạ Hồi?”

“Cô không ngờ tới?”, Hạ Hồi hỏi.

“Ngươi từ lúc nào… từ lúc nào lại muốn… đến đây làm bảo tiêu?”, Hà Y lắp bắp hỏi.

“Làm tiêu đầu cho tiêu cục là một nghề rất tốt, từ lâu tôi đã muốn thế”, Hạ Hồi không nóng không lạnh đáp: “Nhất là làm thuộc hạ của Sở cô nương. Chúng ta cùng nhau áp tiêu, nhất định sẽ có nhiều cơ hội để bàn luận. Tần tổng tiêu đầu nói có đúng không?”.

“Việc này… ài, có Hạ công tử gia nhập, đương nhiên là niềm vui bất ngờ. Có điều… có điều…”, Tần Triển Bằng nghĩ đi nghĩ lại, không biết phải đắc tội với ai, chỉ đành nhìn Hà Y.

“Hạ công tử đã hạ cố, bằng lòng theo tôi tới đất Thái Nguyên xa xôi này, Hà Y tôi còn gì để nói đây?” Hà Y cười nói.

“Đã không còn gì để nói, vậy khi Sở cô nương áp tiêu, xin chớ quên gọi tôi”, Hạ Hồi chắp tay, thoáng cái đã đi mất.

Nhìn theo bóng lưng Hạ Hồi, Tần Vũ Mai cười lớn nói: “Sở cô nương xin chớ giận, bọn muội đều đã đọc Giang hồ khoái báo rồi, hắn thua tỷ một kiếm, không phục, muốn tìm cơ hội lật ngược tình thế. Nếu như hắn nói năng không khách khí, muội sẽ thay tỷ cãi nhau với hắn. Muội thích nhất là cãi nhau với người khác”.

Tần Triển Bằng cũng cười nói: “Đứa con gái này giống tôi, đều thẳng ruột ngựa, Sở cô nương chớ lấy làm lạ”.

“Việc này, tôi không biết cô nương và Hạ công tử có khúc mắc. Nếu cô nương cảm thấy không ổn, xin cứ nói ra, chúng tôi nhất định sẽ từ chối Hạ công tử”, Tần Vũ Tang nhìn nàng, thành khẩn nói.

“Không cần đâu, không cần đâu, tôi là phó tổng tiêu đầu, hắn là thuộc hạ của tôi, làm gì có gì không ổn”, Hà Y thoải mái nói: “Cho dù là không ổn, cũng chỉ mình hắn cảm thấy không ổn mà thôi”.

Ăn xong một bữa tẩy trần thịnh soạn, gặp mặt Tần phu nhân xong, Hà Y trở về phòng mình. Tần Vũ Mai đã sớm sai người thu dọn phòng ốc như mới, bài trí trong phòng tuy không tráng lệ lộng lẫy như Thính Đào Thủy Tạ, nhưng cũng đã được tỉ mỉ cân nhắc, bày biện nhã nhặn. Nàng mới nghỉ ngơi một lát, Tần Vũ Mai đã đẩy cửa tiến vào, kéo nàng đi dạo phố.

“Con gái, chúng ta là con gái mà”, Tần Vũ Mai vui tươi hớn hở nói: “Tiêu cục của chúng ta nằm ở giữa phố, những chỗ để giải trí khá nhiều đấy. Có điều chúng ta cứ nên dạo tiệm quần áo trước, rồi đến tiệm trang sức, nếu còn thừa thời gian sẽ qua hàng son phấn nhé”.

Hà Y bật cười, không ngờ một cô gái hiên ngang oai vệ như thế này, lúc dạo phố lại nghiễm nhiên theo đúng tiêu chuẩn của nữ nhân. Hai người ở tiệm vải mua được một ít vải hồ, vải lụa kiểu mới giao cho tiệm quần áo may mấy bộ y phục. Rồi lại tới tiệm trang sức mua hai đôi khuyên tai ngọc màu lục. Vũ Mai khăng khăng đòi tặng Hà Y một chuỗi vòng ngọc lục bảo, Hà Y chỉ đành cười mà nhận lấy. Lúc định đeo vào cổ cho nàng, Vũ Mai phát hiện trước ngực nàng đang đeo một sợi dây đỏ, ở dưới có buộc một cái bình ngọc nhỏ rất tinh xảo, không nhịn được liền hiếu kỳ hỏi: “Hà Y, đây là cái gì? Bên trong chứa cái gì vậy?”.

Hà Y đành nói: “Ừm, là một cái bình, bên trong chứa một ít… một ít thuốc”.

“Tỷ có bệnh? Lúc nào cũng phải uống thuốc?”, Vũ Mai ngẩng đầu nhìn nàng.

“Đây…”, Hà Y nhẹ giọng đáp: “không phải là thuốc của ta. Hiện giờ cũng không cần dùng nữa rồi”.

“Vậy thì ném đi. Đeo thuốc trước ngực rất không may mắn!”

“Ta… ta quen mang nó theo người rồi”, Hà Y vuốt ve chiếc bình ngọc, chợt nhớ tới khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao kia, trong lòng chua xót, thần sắc cũng theo đó mà trầm xuống.

“Được rồi, được rồi, đeo chuỗi vòng này lên tránh tà cũng tốt”, Vũ Mai đảo mắt một cái thấy điều mình vừa hỏi đã chạm vào tâm sự của Hà Y, vội đeo chuỗi ngọc lên cổ nàng.

Hai người thong dong tản bộ.

“Tỷ có phát hiện ra không, Hạ công tử kia, lúc nào cũng thần thần bí bí, đặc biệt ít nói. Có phải đàn ông phương nam đều như thế?”, Vũ Mai không nhịn được hỏi.

“Có phải muội nhìn trúng hắn rồi không?”, Hà Y cắn môi, liếc mắt nhìn Vũ Mai cười.

“Con người hắn nhìn qua cũng được…”, Vũ Mai thè lưỡi nói.

Hà Y nhìn nàng, cười phá lên: “Hắn mà chỉ cũng được thôi sao? Phải biết hắn xuất đạo rất sớm, vốn chẳng để ai vào mắt. Ta thắng được hắn một chiêu kia cũng chẳng qua là may mắn thôi, đấu lại một lần nữa, rất có khả năng ta phải chết dưới kiếm của hắn rồi. Huống chi hắn vốn không hề thụ thương, có thể thấy đối với hắn, uy lực kiếm ấy chẳng qua cũng chỉ đến thế”.

“Tỷ có phát hiện ra không, kỳ thực tỷ rất khiêm tốn”, Vũ Mai cũng cười nói: “Bao giờ chúng ta cùng luận võ nhé? Muội dùng thương”.

“Long Môn thập tam thương, ai mà chẳng từng nghe? Chỉ sợ kiếm của ta còn chưa kịp rút ra đã bị đánh bay rồi”, Hà Y nói.

“Tỷ biết không, thương pháp của ca ca so với muội còn lợi hại hơn rất nhiều.”

“Thế sao?”

“Thực ra tính tình của ca ca lại không hề kiêu ngạo chút nào.”

“Muội nhắc tới tính tình huynh ấy làm gì?”

“Bởi vì ca ca muội thích tỷ, muội nhìn một cái là biết”, Vũ Mai chớp chớp mắt nhìn nàng nói.

Hà Y nói: “Muội có biết nữ nhân thường có hai sở thích không sao khắc phục được không?”.

“…?”

“Thứ nhất là thích mai mối, thứ hai là thích làm mẹ. Nữ nhân đối với hai việc này thì hễ có cơ hội là tuyệt đối không bỏ qua.”

Vũ Mai thè lưỡi, nói: “Câu này của tỷ, sao lại thấu đáo thế? Chắc là muội thực sự thích Hạ Hồi mất rồi, tỷ nhất định phải nghĩ cách giúp muội. Muội vừa nhìn thấy hắn là đã chóng mặt rồi”.

Hà Y cười tới đau cả bụng, nói: “Muội mới quen hắn được có hai canh giờ thôi”.

“Quen một người con trai một canh giờ cũng đủ rồi, muội ngốc nghếch mới cần thêm một canh giờ nữa. Hạ Hồi, chính là Hạ Hồi, muội sẽ không gả cho ai ngoài hắn.”

“Sao muội lại có thể đáng yêu đến thế?”, Hà Y không nhịn được vuốt ve mặt nàng.

“Hà Y! Tỷ nhìn kìa, Hạ Hồi và ca ca muội đang đi với nhau. Bọn họ… bọn họ hình như đang đi tới chỗ chúng ta?”, thoáng cái Vũ Mai đã đỏ bừng mặt.

“Không phải muội thích Hạ Hồi sao? Để họ đi cùng mình chẳng tốt à?”

“Đâu mà, đâu mà, trông Hạ Hồi rất giảo hoạt, muội chỉ sợ hắn làm hỏng ca ca muội thôi”, Vũ Mai cuống lên nói: “Sao hai người họ lại đi cùng nhau? Loại người như Hạ Hồi chỉ có muội mới đối phó được thôi”.

Hà Y cười muốn đứt hơi, Hạ Hồi và Tần Vũ Tang cũng đã theo kịp.

“Có gì vui vậy, Sở cô nương?”, Tần Vũ Tang cười hỏi: “Cha tôi không yên tâm, sợ cô nương bị Vũ Mai dẫn đi linh tinh, tới những nơi không nên tới”.

“Chỗ nào bọn muội không nên tới?”, Vũ Mai bĩu môi hỏi: “Trừ kỹ viện bọn muội không thể tới, chỗ nào cũng có thể đi”.

“Lần trước muội cãi nhau với cha, chẳng phải đã chạy tới kỹ viện đó sao? Làm bọn ta tìm đến khổ.”

Vũ Mai còn định nói, kỹ viện thì đã làm sao? Chợt nhìn thấy Hạ Hồi chẳng nói chẳng rằng đứng bên cạnh, liền miễn cưỡng nuốt câu trở lại.

Tần Vũ Tang lại nói: “Được rồi, đùa vui thôi mà. Thực ra ta tới tìm Sở tiêu đầu. Chúng ta vừa nhận được một vụ, là hàng vàng. Họ muốn đi qua một dải đất Thái Hành. Làm xong vụ này cũng đủ cho cả tiêu cục chúng ta ăn nửa năm rồi”.

Đột nhiên nghe thấy người khác gọi mình là Sở tiêu đầu, Hà Y vẫn cảm thấy có chút không quen, đành cười gượng. Đương nhiên nàng biết hàng vàng chính là vàng ròng, là loại tiêu nguy hiểm nhất. Mục tiêu lớn, đồ lại nặng, xảy ra chuyện muốn chạy cũng chẳng chạy được.

Vũ Mai nói: “Lá gan của tiêu cục chúng ta từ bao giờ lại biến thành to như thế?”.

“Trước đây chúng ta không dám nhận, bây giờ đã có Sở tiêu đầu và Hạ công tử, chuyến tiêu này khẳng định không thành vấn đề”, Tần Vũ Tang đầy lòng tin nói.

Sáng sớm, trong tiêu cục đã bắt đầu tấp nập rồi. Bốn nghìn lượng vàng ròng đương nhiên không phải là con số nhỏ, tiền thù lao cũng rất hậu hĩnh. Tuyến đường đã được bàn bạc xong từ tối hôm qua, do hai huynh muội họ Tần dẫn đường, xuyên qua con đường giao thương của Thái Hành Sơn. Quãng đường ấy đi qua hai ngọn núi thường có thổ phỉ hung hãn xuất hiện. Một bên trái, một bên phải, không có cách nào tránh được. Trong xe áp tiêu là vàng ròng nặng trịch, chỉ có thể đi đường thẳng, không giống như châu báu có thể buộc vào bọc hành lý, mang bên người, thi triển khinh công trèo đèo vượt núi.

Chuyến đi này có hai mươi người đi áp tải, đều là những thanh niên tinh nhuệ, giàu kinh nghiệm nhất của tiêu cục, Hà Y và Hạ Hồi đi sau cùng. Đoàn người tiến vào trong Thái Hành Sơn.

Đi được hai ngày, nghỉ ở khách điếm trên đường một đêm, tất cả đều bình an vô sự.

“Huynh nói xem, liệu có phải thổ phỉ núi Thái Hành Sơn vừa vặn đang nghỉ hai ngày không?”, đi trên đường, Hà Y không nhịn được hỏi Hạ Hồi.

Hai ngày nay đi cùng nhau, Hạ Hồi cực ít nói chuyện, ra dáng người lo việc công.

Có lúc Vũ Mai cũng tới bắt chuyện nhưng mọi người đều nhìn ra, Hạ Hồi là loại người trầm mặc ít nói.

“Không đâu”, cuối cùng Hạ Hồi cũng đáp được một câu: “Bọn chúng nhất định sẽ tới tìm chúng ta”.

“Nếu bọn chúng tới, chúng ta nên làm gì?”, Hà Y lại hỏi.

“Ta không biết”, Hạ Hồi lãnh đạm nói: “Xin nghe lệnh phó tổng tiêu đầu”.

Hà Y chỉ đành thúc ngực đi tới, đến trước mặt Tần Vũ Tang hỏi đúng câu ấy.

“Việc này còn phải xem bọn nào tới, tới bao nhiêu, ai là đầu lĩnh. Trước đây thời con Nhất Hiêu Quách Đông Báo, con đường này căn bản không thể đi được. Thương đoàn nào đi qua, đều phải nộp ra một khoản phí bảo hộ lớn để mua đường. Không ngờ cuối năm ngoái, Quách Đông Báo không biết thế nào mà đắc tội với người của Vân Mộng cốc, trong một đêm hắn với mười tay huynh đệ liền bị người ta chặt đầu, bọn thuộc hạ lập tức tan tác chim muông. Từ đấy dải Thái Hành được yên ổn đại khái là khoảng già nửa năm. Bây giờ mấy ngọn núi lại bị đám thổ phỉ mới chiếm rồi.”

“Vậy bọn ta cũng phải nộp phí bảo hộ sao?”, Hà Y hỏi.

“Trước đây hàng năm chúng ta đều nộp. Cô nương chớ chê cười, đây là quy tắc áp tiêu của tiêu cục. Nếu có thể không đắc tội thì cố gắng hết sức để không đắc tội với người ta, tiền mà có thể giải quyết ổn thỏa thì cố gắng dùng tiền. Chỉ cần mọi người vẫn còn tiền thì vẫn nộp. Bình thường đi áp tiêu bên ngoài, tốt nhất là nên biết hết đại vương các núi, phải thông báo, đút lót, chỉ mong bọn họ để cho đi. Có điều, chuyến hàng vàng lần này khó nói lắm. Tôi nhớ năm ngoái tôi từng áp tải thất bại một chuyến tiêu, lần đấy một đoàn người vừa tới chân núi, lập tức bị bọn thổ phỉ lớp lớp vây lấy, trong bụng nhẩm đếm cũng phải hơn ba trăm tên, dọa cho bọn tôi quăng mũ bỏ giáp, ôm đầu mà chạy, chỉ hận cha mẹ không sinh thêm cho mình hai chân nữa.”

Anh ta vừa nói vừa cười nhưng Hà Y có thể tưởng tượng ra bộ dạng thảm hại của bọn họ lúc bấy giờ. Nàng biết phần lớn người trên giang hồ đều thích tự thổi phồng mình lên thế này thế nọ, còn người như Tần Vũ Tang có thể đem chuyện mình áp tải thất bại ra cười cười nói nói, thật là đã ít lại càng ít.

“May mà huynh muội bọn muội chân dài, lúc gặp phải nguy hiểm, chỉ cần hô lên một tiếng là chạy biến như gió lốc”, Vũ Mai ở bên cạnh cũng khà khà thêm vào một câu. Lời của cô chưa dứt, một mũi tên ngắn đã bay sượt qua đầu, “phập” một tiếng cắm vào tiêu kỳ. Tiếp sau là một trận mưa tên đen nghịt trời đất từ trước mặt ập tới. May mà mọi người đã có chuẩn bị trước, lập tức núp vào sau xe tiêu, toàn bộ vật cưỡi đều bị bắn cho tơi tả nằm gục xuống đất không sót con nào.

Trong không gian bỗng tràn ngập mùi máu tanh.

Tuy Hà Y cũng từng áp tiêu, nhưng làm gì đã gặp qua cảnh tượng như thế này? Còn chưa kịp hoàn hồn, nàng đã bị Tần Vũ Tang kéo cả người lẫn kiếm xuống ngựa, rồi lại bị đẩy ra sau xe tiêu, thân hình cao lớn của Tần Vũ Tang che chắn trước mặt nàng.

“Tần lão đại, là ngươi à?”, chỉ nghe thấy không xa có một tên đại hán mặt đen tay cầm đại đao, giục ngựa đi tới, tiếng vang như chuông mà hét lên: “Chuyến này ngươi lại đem cái gì tới hiếu kính ông lớn nhà ngươi đấy?”, bên cạnh hắn là bảy tám chục tay cung thủ, hơn một trăm tên lâu la.

Tần Vũ Tang nói: “Đoàn lão nhị, đồ hiếu kính đương nhiên không ít, có điều ngươi có khả năng lấy đi không hãy hay.”

“Ha ha ha, không sợ bị bắn thành nhím thì cứ bướng đi. Các anh em, chuẩn bị ra tay lấy hàng thôi”, Đoàn lão nhị ôm đao, nhìn trừng trừng váo xe tiêu.

“Đoàn lão nhị, hôm nay chỉ có mình người thôi à? Ngươi cũng quá coi thường bọn ta rồi!”, Tần Vũ Mai lanh lảnh quát: “Không sợ bà cô ngươi lấy thương xiên thành thịt xiên thì cứ lên đây”, nàng múa trường thương xông tới.

Mưa tên lại đổ ập về phía nàng.

Nàng điểm nhẹ chân lên xe tiêu, người nghiêng nghiêng bay đi, trường thương quét ngang một cái, tên rụng xuống đất rào rào như mưa, trong chớp mắt, mũi thương đã gần đâm tới mắt Đoàn lão nhị.

Đoàn lão nhị thét lớn một tiếng, đao như cuồng phong chém xuống.

Hà Y nhìn thấy không khỏi toát mồ hôi thay cho Tần Vũ Mai. Nàng thực sự không nhìn ra rốt cuộc cô gái này muốn làm gì, quả thật so với đàn ông con trai còn liều mạng hơn.

Đột nhiên, không biết từ đâu có một chiếc rìu bay tới, vẽ thành một đường vòng trong không trung. Vào đúng lúc đao thương sắp chạm nhau, lưỡi rìu đã bay tới đầu Đoàn lão nhị, cứ thế cắt đầu hắn xuống!

Cho nên lúc trường thương của Tần Vũ Mai đâm ra chỉ đâm được cái đầu lâu với đôi mắt trợn trừng của Đoàn lão nhị. Thủ lĩnh ngã xuống, lũ tay chân lập tức chạy trối chết, chớp mắt đã chẳng còn tên nào.

Ba người đồng thời quay đầu, chỉ thấy Hạ Hồi khoanh tay, lãnh đạm hỏi: “Đây chính là thổ phỉ núi Thái Hành sao?”.

Tần Vũ Mai thu thương lại, giận dữ nói: “Hạ Hồi, lần sau chớ xía vào việc của ta!”.

Hạ Hồi hắng giọng, nói: “Đây không phải là nơi để nghịch thương”.

“Vậy sao ngươi không nếm thử xem bản cô nương nghịch thương thế nào?”, lời của Hạ Hồi vừa dứt, thương của Tần Vũ Mai đã đâm tới như điện giật.

“Vũ Mai, dừng tay!”, Tần Vũ Tang vội vàng hét lên.

Hạ Hồi cười nhạt, đúng lúc thương gần đâm tới, bèn nhẹ nhàng đưa tay một kéo, một đẩy, nắm lấy đầu thương trong tay, Tần Vũ Mai chỉ cảm thấy một luồng nội lực lớn truyền qua cán thương ập tới, hổ khẩu tê dại, thoắt cái trường thương đã tuột khỏi tay. Hạ Hồi ước lượng cây thương rồi thuận tay ném trả, từ từ quay lại nhìn Hà Y nói: “Có phải phó tổng tiêu đầu thấy không thuận mắt, cũng muốn tới làm vài chiêu?”

“Không dám”, Hà Y nhìn đôi mắt hơi ửng đỏ của Tần Vũ Mai, an ủi một câu: “Thua dưới tay người này cũng chẳng sao, người không bại dưới tay hắn, cho tới nay, thực sự không nhiều đâu”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.