Mê Hiệp Ký

Quyển 2 - Chương 24



Trong phòng tắm quá mức ẩm ướt, Hà Y chỉ sợ Mộ Dung Vô Phong không chịu nổi, liền ôm chàng vào phòng ngủ của nữ nhân kia. Nàng định dẹp người phụ nữ ấy sang một bên, đặt Mộ Dung Vô Phong lên giường rồi nghĩ cách lo liệu vết thương cho chàng. Vừa cúi xuống liền phát hiện hai mắt của người phụ nữ này vẫn đang mở.

“Thuốc mê của cô rất linh nghiệm, chỉ tiếc là không có tác dụng với ta”, người phụ nữ nằm trên giường không hề động đậy, trông cô ta chưa tới bốn mươi, dáng vẻ rất mỹ lệ.

“Nếu cô dám mở miệng kêu lên, ta sẽ một kiếm đâm chết cô”, Hà Y lạnh lùng nói.

Người phụ nữ lãnh đạm nói: “Vậy cô cứ đâm chết ta đi. Ta sớm đã không muốn sống nữa rồi”.

Hà Y cũng chẳng buồn đâm chết cô ta, liền nói: “Dậy đi, nhường giường”.

Người phụ nữ nói: “Ta không cử động được”.

Hà Y nhíu mày hỏi: “Sao lại không cử động được?”.

Người phụ nữ cười nói: “Sao cô không lật chăn ra tự mình xem?”.

Hà Y cầm lấy tấm chăn lật phắt ra, chợt hoảng sợ.

Tuy người phụ nữ đó đang mặc đồ ngủ nhưng nhìn là biết tay chân của cô ta đã bị chặt hết, chỉ còn lại mỗi cái đầu lộ ra khỏi chăn, nếu chỉ nhìn bên ngoài chăn thì thật không khác gì người thường.

Hà Y có chút áy náy nói: “Xin lỗi, cô vẫn phải nhường giường thôi”, nàng ôm cô ta, đặt xuống cái ghế bên cạnh rồi tiện tay lấy một chiếc chăn lông đắp lên người cho cô ta.

Tiếp đến nàng nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Vô Phong xuống giường, đắp chăn cho chàng, sau đó quỳ xuống bên giường, lo lắng cầm chặt tay nhìn chàng.

“Người này là tình lang của cô?”, người phụ nữ trên ghế hỏi.

“Ừm”.

“Dáng vẻ cũng rất anh tuấn. Chỉ đáng tiếc…”.

Hà Y không để ý tới cô ta, nàng mở bọc đồ đem theo bên người, mở lớp giấy dầu, lấy ra toàn bộ kim sang dược, băng gạc và một túi cứu thương nhỏ. Nàng nghiến răng, vén một góc chăn lộ ra vết thương đáng sợ trên chân phải của Mộ Dung Vô Phong.

Nước mắt nàng ứa ra, tuôn rơi rất lâu, không biết phải làm thế nào.

Nàng nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định bôi lên đó một lớp kim sang dược rồi sau đó băng chặt vết thương lại.

Nghĩ xong, nàng mở hộp thuốc, đang định thoa lên vết thương thì người phụ nữ kia đột nhiên nói: “Không được”.

Hà Y quay đầu sang hỏi: “Sao lại không được?”.

“Vết thương của hắn sâu tới xương, ắt phải cắt bỏ xương thối, rửa sạch miệng vết thương, sau khi khâu lại mới thoa thuốc rồi băng bó. Nếu không cốt tủy đã hỏng, tủy độc lại theo xương chạy ngược lên, chạy vào lục phủ ngũ tạng thì hắn phải chết không nghi ngờ gì”.

Hà Y nói: “Sao cô biết rõ ràng vậy? Ta dựa vào cái gì mà phải tin cô?”.

Người phụ nữ đáp: “Bởi vì ta là một đại phu”.

Hà Y lại giật mình hỏi: “Cô cũng là một đại phu?”.

Người phụ nữ nói: “Danh tiếng của thần châm thế gia Tiết gia bảo, thiết nghĩ chắc hẳn cô có nghe qua. Nếu luận về y thuật, khắp thiên hạ chỉ sợ có mình thần y Mộ Dung mới sánh bằng”.

Hà Y nói: “Cô chính là ‘Tiết thần châm’?”.

Người phụ nữ nói: “Tiết thần châm là phụ thân của ta. Tên ta là Tiết Văn”.

Hà Y nói: “Sao cô lại ở chỗ này? Lại còn bị người ta chặt… chặt…”, trong lòng nàng run lên, không khỏi nghĩ tới cảnh ngộ của cô ta cũng tương tự như Mộ Dung Vô Phong, liền sau đó không sao nói ra được nữa.

Tiết Văn nói: “Ta được gả vào Đường gia, nhưng đây chẳng qua cũng chỉ là một vụ giao dịch giữa Tiết gia và Đường gia mà thôi. Ta vừa tới đây đã yêu một người khác. Đây chính là kết quả của việc ấy. Bọn chúng không muốn tống ta vào thủy lao, bởi vì chúng cần ta. Người của Đường gia tuy nhiều, nhưng người tinh thông y thuật và dược thuật cũng chẳng được bao nhiêu. Lũ con cháu khác chẳng qua là một bọn ăn hại mà thôi”.

Hà Y run rẩy hỏi: “Cô… cô chịu giúp tôi cứu chàng sao?”.

Tiết Văn nói: “Đương nhiên là có điều kiện”.

Hà Y nói lớn: “Chỉ cần cô cứu được chàng, kể cả muốn ta lập tức chết ở đây ta cũng bằng lòng”.

Tiết Văn thở dài một tiếng, nói: “Cô cũng là một kẻ si tình. Cô nên biết người si tình từ trước đến giờ đều chẳng có kết cục gì tốt. Ta cũng chẳng cần cô phải chết, cô chỉ cần đồng ý giúp ta giết một người, kẻ thù của ta, ta sẽ giúp cô”.

Hà Y thầm nhủ, biến Tiết Văn thành như thế này, kẻ thù của cô ấy cũng chẳng phải là loại tốt đẹp gì, liền chấp thuận: “Được, ta đồng ý”.

Tiết Văn nói: “Trước tiên cô đưa ta đến bên cạnh hắn”.

Hà Y kéo ghế của Tiết Văn tới bên giường. Tiết Văn xem kỹ vết thương ở chân của Mộ Dung Vô Phong, lại thở dài: “Tuy ta có thể giúp cô xử lý vết thương của hắn, để hắn không chảy máu nữa nhưng sau khi băng bó, hắn còn có thể sống thêm bao lâu, rất khó nói. Xem ra thân thể hắn rất kém, lại còn mất quá nhiều máu nữa”.

Hà Y nói: “Tim chàng cũng không tốt…”.

Tiết Văn nhìn nàng, muốn nói lại thôi, nghĩ một lát rồi nói: “Trước tiên cô lấy châm châm vào tất cả các huyệt đạo để cầm máu của hắn. Ngoài ra, lấy ba mũi châm vàng cắm vào ba huyệt ‘Trung Khu’, ‘Thần Đình’, ‘Mệnh Môn’ của hắn. Hắn sẽ hoàn toàn hôn mê”.

Hà Y tuân lời mà làm, không kìm được mở miệng hỏi: “Một lúc nữa chàng… chàng sẽ rất đau đớn?”.

Tiết Văn nói: “Nếu không hôn mê, hắn sẽ đau tới chết đi sống lại”.

Hà Y nghe thế, chợt cảm thấy toàn thân mềm nhũn: “Chân của chàng… vốn… vốn đã bại liệt, vốn… vốn không có bất cứ cảm giác gì”.

Tiết Văn cười lạnh nói: “Vết thương sâu đến thế, làm sao có chuyện không có cảm giác?”.

Hà Y không dám nghe tiếp, liền nói: “Cô nói thế nào… ta sẽ làm như thế”.

“Hiện giờ ngàn vạn lần cô không được coi người trước mặt là tình lang của mình, mà phải nghĩ hắn là một người hoàn toàn không quen biết, hoặc dứt khoát coi hắn là một xác chết. Bất luận cô làm gì trên người hắn, đều là hắn đau, không phải cô đau”.

Sau đó, Hà Y chỉ biết theo lời chỉ dẫn của Tiết Văn, đặt Mộ Dung Vô Phong nằm nghiêng, cắn răng giúp chàng làm sạch vết thương rất lâu, rồi mới dùng ngân châm và chỉ sạch túm lấy lớp da ở bên dưới lại, khâu thành hai đường sẹo dài bốn tấc.

Tiết Văn ở một bên nhìn nàng, than: “Cô thật thà mà khai ra cho ta, trước đây rốt cuộc cô đã từng khâu vá cái gì chưa?”.

Hà Y nói: “Chỉ mới khâu qua nút áo”.

Tiết Văn nói: “Còn may đường khâu không ở trước mắt hắn, nếu không khi hắn mở mắt tỉnh lại, nhìn thấy hai vết sẹo xiên xiên xẹo xẹo cứ như hai con rết to đùng này của cô, lại không tức đến chết mới lạ”.

“Ta là người ngoài nghề, không nên yêu cầu quá cao có được không?”.

“Bộ dạng hắn thế này mà cô vẫn muốn gả cho hắn sao?”.

“Hai đường khâu này là do ta khâu, đương nhiên ta phải gả cho chàng. Nếu ta không gả cho chàng, chàng nhất định sẽ tìm ta bắt đền”, nàng khe khẽ nói. Vết thương của Mộ Dung Vô Phong vốn đã được bôi một lớp kim sang dược cực tốt, không còn chảy máu nữa, nhưng sau khi nàng xử lý lại một lượt, máu tươi chảy ra đã sớm ướt sũng giường.

Nhìn dáng vẻ xanh xao gầy yếu của chàng lúc trước, nàng đơn giản là không tưởng tượng ra được trong người chàng lại vẫn có nhiều máu thế này để mà chảy ra.

Nàng bôi một lớp thuốc, dùng băng trắng bó chặt lấy vết thương, rồi đem số thuốc còn lại bôi lên một vết thương khác trên chân trái của chàng, sau đó thu dọn giường, thay một tấm trải giường mới, rồi lại thay cho chàng một bộ y phục khác.

Mộ Dung Vô Phong nhắm mắt nằm yên trên giường.

Hà Y nắm lấy tay chàng, phát hiện nhịp tim của chàng cực kỳ yếu, không khỏi có chút lo lắng, không nhịn được hỏi: “Tim của chàng không tốt… hiện giờ đập rất… đập rất yếu. Liệu có sao không?”.

Tiết Văn do dự một lúc mới nói: “Ta đang định nói với cô về chuyện này. Cho dù bây giờ vết thương của hắn đã không sao nữa, hắn vẫn… vẫn rất khó sống được qua ngày mai”.

“Cái gì!”, Hà Y kinh hãi, gần như nhảy bật lên, nói: “Không phải cô nói cô có thể giúp ta cứu chàng sao?”.

“Nếu chúng ta không làm những việc vừa rồi, hắn đã lập tức bỏ mạng. Làm xong, hắn còn có thể sống thêm mấy canh giờ. Đây không phải là cứu hắn sao?”.

“Nhưng… nhưng chàng trông rất yên ổn mà!”, Hà Y không kìm được, nước mắt đã lăn dài.

“Đấy là bởi chúng ta đã điểm huyệt đạo của hắn. Hắn đang hôn mê mà thôi. Thân thể hắn quá yếu, không thể điểm huyệt quá lâu. Đợi một lúc nữa giải huyệt, hắn sẽ bắt đầu co giật. Tim của hắn hiển nhiên không thể chịu nổi loại co giật này. Cho nên… sớm muộn… hắn cũng sẽ phải đi. Cô… cô nên nghĩ thoáng một chút. Huống chi vết thương của hắn, kể cả đã hoàn toàn lành lặn, nhưng bởi đã phơi ra ngoài quá lâu, lại bị ngâm trong nước, sau này cứ vào những lúc thời tiết lạnh lẽo hay ẩm ướt sẽ lại phát tác, đau tới chết đi sống lại. Sớm biết sẽ phải chịu giày vò như thế, theo ta, chẳng bằng bây giờ chết đi còn tốt hơn”.

Hà Y run rẩy hỏi: “Cô muốn nói, chàng không có chút hy vọng nào sao?”.

Tiết Văn nói: “Ừm. Mỗi lần co giật, tim của hắn sẽ phải chịu thử thách lớn. Hắn tuyệt đối không chịu được hơn ba cơn co giật”.

Tựa như hy vọng đột nhiên bị giập tắt, Hà Y không kìm được, ôm lấy Mộ Dung Vô Phong, khóc lóc thương tâm: “Nếu chàng chết, ta sẽ chết cùng chàng”.

Tiết Văn than: “Cô có biết, hai mươi năm trước, ta cũng giống hệt cô không? Chính tay ta đã đẩy tình lang của mình xuống vực sâu vạn trượng”.

Hà Y kinh ngạc nhìn Tiết Văn, nói: “Cô… cô thật độc ác”.

“Ha ha, ta vốn định cùng chết với chàng. Hai người chúng ta chạy lên đỉnh núi, đằng trước không còn đường, sau lưng là truy binh. Chàng đã vì ta mà bị trọng thương. Ta biết nếu như chàng bị chúng bắt, thì sẽ… vậy thì sẽ chết rất… chết rất thê thảm. Ta chỉ đành đẩy chàng từ trên đỉnh núi xuống! Cô nên biết, lúc ấy tim ta đã chết theo chàng rồi! Bản thân ta vốn cũng muốn nhảy xuống, nhưng không nhịn được muốn báo thù cho chàng. Quay trở lại, muốn giết… giết kẻ đó! Đáng tiếc võ công ta không đủ cao, vẫn bị hắn bắt được”, cô ta lạnh lùng nói, ngực phập phồng, tâm tình cực kỳ kích động.

Hà Y nói: “Hắn… tại sao hắn không lập tức giết cô?”.

“Giết ta? Vậy không phải dễ dàng cho ta quá sao?”,

Tiết Văn cười lạnh: “Hắn không giết ta, mà chặt hết tay chân ta, tiếp tục nuôi ta, lại còn phái một đám nha đầu tới chăm sóc ta nữa. Cô nên biết, cứ cách một thời gian hắn lại tới nơi này một lần, cho tới bây giờ ta đã sinh cho hắn tổng cộng mười đứa con. Con vừa sinh ra đã bị đem đi, ta không được nhìn lấy một cái, là nam hay là nữ cũng không biết. Cô có thể tưởng tượng ra, một kẻ không có chân tay như ta, lúc sinh con, sẽ là thứ bộ dạng gì?”.

Hà Y nói: “Kẻ mà cô muốn ta giết chính là hắn?”.

Tiết Văn nói: “Không sai. Kẻ đó chính là chồng ta”.

Hà Y nói: “Giết loại người như vậy, thực ra cô không cần điều kiện với ta. Kẻ như vậy ta bằng lòng giết miễn phí”.

Tiết Văn nói: “Đa tạ. Ta nghĩ hắn cũng sắp vào đây rồi”.

Ngoài hành lang chợt vọng tiếng bước chân. Hà Y ôm Mộ Dung Vô Phong trốn ra sau giường, nhanh chóng thu dọn những thứ trên giường rồi đưa Tiết Văn trở lại trong chăn. Nàng ra cửa đem mấy nha hoàn hôn mê giấu vào phòng tắm, bản thân thì rút kiếm, trốn sau một tủ quần áo lớn bên cạnh giường.

Quả nhiên cánh cửa khẽ mở ra, một nam nhân áo xanh trung tuổi tiến vào.

Nam nhân này rất cao, tuy đã gần năm mươi nhưng vẫn rất phong độ. Hà Y chợt cảm thấy thần sắc của người này cực kỳ giống Đường Tam. Gia pháp của Đường gia đối với con cháu trong nhà xưa nay không hề nương nhẹ, nếu không gia tộc này cũng không thể sừng sững đứng trong giang hồ ba trăm năm mà không đổ. Một chân của Đường Tam chỉ sợ cũng do phạm phải gia pháp mà bị chặt đi.

“A Văn, ta tới thăm nàng đây. Hôm nay nàng vẫn khỏe chứ?”, giọng nói của nam nhân này lại rất dịu dàng, rất dễ nghe.

“Rất khỏe. Như ta bây giờ, lại có cái gì ‘khỏe’ với ‘không khỏe’ đây?”, Tiết Văn nằm trên giường lạnh lùng nói.

“Hôm nay trong cốc xảy ra chuyện, cho nên ta sẽ làm rất nhanh thôi. Mấy năm nay, nam đinh của Đường gia thật sự càng ngày càng ít. Mấy thê thiếp lão đại, lão tam lấy về toàn bộ cộng lại cũng chẳng bằng một mình nàng sinh được nhiều như thế”, nam nhân đó vừa nói vừa tiến đến giường rồi lột áo của Tiết Văn.

“Ta vốn chỉ là một con lợn nái của Đường gia các người mà thôi”, Tiết Văn nói.

“Nàng hiểu được điều này là tốt. Đời sau của Đường gia phải nhờ cậy cả vào nàng rồi”.

“Ngươi có thể nói cho ta biết, cuối cùng ta đã sinh cho ngươi bao nhiêu con trai, bao nhiêu con gái? Tên của bọn chúng rốt cuộc là gì?”.

“Nàng muốn biết những cái đó làm gì? Lẽ nào nàng vẫn muốn gặp bọn chúng? Nàng là đồ đàn bà hư hỏng, nàng nghĩ nàng cũng xứng làm mẹ chăng?”.

“Chẳng phải phụ thân của chúng cũng là kẻ mọc sừng sao?”.

Khuôn mặt nam nhân trở nên hung dữ, vung tay tát vào mặt Tiết Văn.

Hà Y bất thình lình phóng một ngọn phi đao qua trúng vào cổ tay hắn, lực đao rất lớn, gần như chặt đứt cả bàn tay của nam nhân xuống. Không đợi nam nhân kịp hoàn hồn, Hà Y đã điểm vào huyệt đạo toàn thân hắn, nam nhân lập tức ngã ập xuống giường.

Tiết Văn nói: “Hay lắm, tay chân của cô cũng rất nhanh nhẹn! Phiền cô cắt đứt gân tay gân chân của hắn”.

Hà Y dùng một ngọn phi đao cắt bốn phát lên tứ chi của hắn.

“Còn nữa, cả thứ kia nữa”, Tiết Văn lại nói.

“Thứ nào?”.

“Thứ của nam nhân!”.

Mặt Hà Y lập tức đỏ bừng lên.

“Cô đã đồng ý giúp ta”.

Nàng đành rút kiếm, quét qua một cái.

Nam nhân kia đau đớn, vật vã kêu gào trên giường. Hà Y vội vàng điểm vào huyệt câm của hắn.

“Được rồi, đem hắn tới trước mặt ta, mặt đối mặt”.

Hà Y đem nam nhân đặt lên giường đúng theo yêu cầu của Tiết Văn.

“Các người đi đi. Đi theo cửa sau, đằng sau là hậu sơn. Trên núi có một ngôi miếu thổ địa. Tuy ta không biết các người có thể trốn theo lối nào nhưng chỗ đó là nơi trước đây ta và… tình lang của ta… bỏ trốn. Chí ít cô có thể yên ổn nghỉ ở đấy một đêm rồi nghĩ cách mà trốn ra ngoài”.

“Đa tạ”, Hà Y ôm Mộ Dung Vô Phong lên, không tìm được một bộ y phục khác, chỉ đành với một chiếc chăn lông thật dày bao bọc lấy thân thể chàng.

Trước khi đi, nàng quay nhìn hai người trên giường lần cuối, chợt nhớ ra Tiết Văn hoàn toàn không còn tay chân, không nhịn được lại hỏi: “Cô chuẩn bị giết hắn như thế nào?”.

“Ta sẽ cắn chết hắn”, Tiết Văn cười nhạt nói: “Hẹn gặp lại… thật ra là sẽ không gặp lại. Chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại nữa rồi”.

Lúc Hà Y chạy ra theo cửa sau, xa xa ở một góc khác của Đường môn vọng lại tiếng đánh nhau nhưng khi nàng ôm Mộ Dung Vô Phong chạy ra sau núi, không hề có ai phát hiện ra hai người. Nàng nhanh chóng tìm được ngôi miếu đổ đó, rồi nhanh chóng nhận ra vì sao Tiết Văn lại chọn nơi này làm nơi lén lút gặp gỡ tình lang.

Ngôi miếu nhỏ này nằm ở một chỗ rất xa lại cực kỳ khuất trên sườn núi, sau lưng còn có một sườn núi khác, vừa hay chắn trước cửa sổ của miếu, cho dù có người thắp đèn trong miếu, người dưới núi cũng hoàn toàn không thể nhìn thấy. Ngôi miếu ấy nhiều năm không tu sửa, trông rất điêu tàn. Bên trong hình như có một bức tượng Phật, một cái hương án, mấy lư hương. Trong bóng tối, Hà Y cũng không để ý nhìn kỹ, nàng nhấc lấy cái mặt của hương án, kê xuống mặt đất ẩm ướt, sau đó nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Vô Phong lên đó, rút mồi lửa trước khi đi Sơn Thủy đưa cho, nhóm một đống lửa. Nàng ngồi xuống, ôm Mộ Dung Vô Phong vào lòng, dùng hơi ấm của mình sưởi cho chàng.

Hơi thở của chàng vừa mỏng vừa gấp, tựa như đến cả sức lực để thở cũng đang dần dần tuột đi mất.

Cả thân thể chàng dưới cơn đau kịch liệt không ngừng run lên bần bật rồi bắt đầu co giật. Hà Y kinh hãi nhìn chàng đau đớn tới mức vặn vẹo cơ thể, cảm thấy dường như có một ngọn roi vô hình không ngừng quất vào nàng. Đầu và cổ chàng cứng đơ thẳng tuột nhưng cả thân mình từ vai đổ xuống lại co giật kịch liệt.

Nàng giữ chặt lấy chàng, phát hiện cơn co giật này không thể dùng sức mà khống chế được, đành chuyển sang dùng chân khí của mình bảo vệ tâm mạch cho chàng nhưng mọi nỗ lực đều không có lấy chút hiệu quả nào. Lúc đầu, tim của Mộ Dung Vô Phong đập rất dữ dội, dần dần, tựa như không sao chịu nổi gánh nặng đang phải mang, càng lúc càng yếu đi. Đợi đến khi cơn co giật khó khăn lắm mới dừng lại, môi và mười ngón tay của chàng đã tím tái đến đáng sợ.

Đây là triệu chứng thường thấy khi bệnh tim đột nhiên phát tác.

Hà Y hoang mang tuyệt vọng nhìn người đang giãy giụa vật vã bên bờ cái chết trong lòng mình. Nước mắt như muốn chảy hết còn bản thân thì hoàn toàn bất lực.

Điều duy nhất nàng có thể làm được chỉ là dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán chàng, dịu dàng nhìn chàng. Nàng không còn xa xỉ cầu mong cho chàng được tiếp tục sống nữa, chỉ lặng lẽ khẩn cầu ông Trời cho chàng chịu ít đớn đau đi một chút, để trên thời khắc cuối cùng trên đời, chàng có thể bình yên chết trong lòng nàng. Nàng quả thực không thể chịu được việc phải tiếp tục nhìn dáng vẻ quằn quại khi đau đớn của chàng nữa. Dáng vẻ đó khiến nàng đau lòng muốn chết, không sao chịu nổi.

Nàng nắm tay chàng, đưa lên môi mình, hôn nhẹ. Bàn tay đó vẫn gầy, vẫn xanh xao như ngày xưa nhưng đối với nàng nó lại luôn mang theo một vẻ đẹp và sức sống không thể hình dung. Tựa như xúc tu linh mẫn nhất của côn trùng, lại như đôi cánh mỏng manh nhưng nhanh nhẹ trên lưng chuồn chuồn, bàn tay từng dạo trên người nàng, tạo nên vô số âm thanh tuyệt diệu.

Số mệnh lại đùa cợt người ta như vậy, khó khăn lắm mới để một người hoàn toàn xa lạ trở thành người yêu thương của nàng, nhưng lại bắt nàng mất đi người ấy.

Trên đời còn có chuyện đáng sợ hơn thế này nữa chăng?

Nàng ngồi bất động bên đống lửa, rất rất lâu. Khuôn mặt nàng áp vào mặt chàng, chăm chú lắng nghe từng hơi thở yếu ớt của chàng. Tay hai người vẫn nắm chặt nhau.

Tới nửa đêm, Mộ Dung Vô Phong bỗng nhiên mở mắt tỉnh lại.

Nàng nhìn chàng như mất hồn, đã quên mất cả việc phải kinh ngạc.

“Hà Y…”, chàng thều thào gọi nàng.

Nước mắt nàng không nghe lời lại ứa ra, từng giọt từng giọt nhỏ lên mặt chàng.

“Đừng nói gì cả, ta ở đây”, nàng ôm chặt lấy chàng.

Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng, gắng sức cười nhẹ, nói: “Chúng ta… chúng ta vẫn chưa thoát… thoát được ra ngoài sao?”.

Nàng lắc đầu, nói: “Thiếp sợ chàng… quá mệt. Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lúc trước. Chàng đau lắm phải không?”, nàng đưa tay nhẹ nhàng sờ vào vết thương của chàng.

Chàng cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau đớn dội ập tới nhanh như chớp gần như khiến chàng muốn ngất, nói: “Vẫn… khỏe”. Tim chàng dội lên một cơn quặn thắt, khiến chàng cảm thấy không thể hít thở nổi nữa.

“Hà Y… tên… tên tiểu tử… họ Tần…, thật ra… thật ra không tệ. Nếu nàng sống cùng… cùng hắn…, hắn sẽ đói xử tốt với nàng”, chàng đột nhiên bật ra câu này.

Hà Y khẽ đáp: “Sao chàng lại nói vậy? Tên tiểu tử đó rất ngốc, đến một cái móng chân cũng chẳng bằng chàng…”.

“Sái… Sái đại phu rất thông minh. Hắn với ta… thông minh như nhau”.

Hà Y bực bội nói: “Chàng từ bao giờ lại thích đi mai mối thế? Sái đại phu… làm sao đẹp trai bằng chàng?”.

Chàng thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Hà Y… không cần quá khắt khe. Bọn họ chí ít… chí ít… cũng nhiều hơn ta một đôi chân”, chàng thở dốc rồi nói tiếp: “Tính tình của họ… so với ta… tốt hơn nhiều”.

Hà Y rơi nước mắt nói: “Thiếp chỉ yêu mình chàng, kẻ khác có tốt bằng trời thiếp cũng không thích. Chàng… chàng đừng nói nữa!”.

Mộ Dung Vô Phong than: “Nàng… sao… không chịu hiểu? Hà Y… ta… không xong rồi”.

Hà Y nghe câu này, cảm thấy như vạn tiễn xuyên tâm, nói: “Nếu chàng thực có mệnh hệ gì, thiếp sẽ chết cùng chàng… trên đường xuống suối vàng, thiếp sẽ chăm sóc cho chàng”.

“Nói… nói bậy!”, chàng nổi nóng nói, “Không cho phép nàng… không cho pháp nàng nghĩ như thế!”.

“Thiếp không muốn sống nữa rồi, không muốn sống nữa rồi!”, Hà Y thương tâm hét lên.

“Nàng…”, Mộ Dung Vô Phong lo tới mức muốn ngất đi.

Một lúc sau chàng gom hết chút sức lực cuối cùng của mình, nói: “Ta đã sớm lập di chúc… sau khi ta chết, Vân Mộng cốc giao… giao cho nàng làm… làm của hồi môn. Nàng vốn… vốn không có nhà, lần này… lần này coi như… coi như là có rồi”.

Nàng khóc lóc: “Thiếp không cần Vân Mộng cốc! Thiếp không cần nhà! Thiếp chỉ cần chàng! Xin chàng đấy! Chàng đừng chết! Chàng đừng bỏ thiếp!”.

Mộ Dung Vô Phong hổn hển nói: “Ta… không vứt… vứt bỏ nàng. Nàng đem ta chôn ở… chôn ở trong cốc, ta… ta chẳng phải sẽ… chẳng phải sẽ luôn bầu bạn với nàng sao?”.

“Không!”, nàng đột nhiên ôm lấy chàng, đứng trước bức tượng Phật, nói: “Bây giờ thiếp muốn làm thê tử của chàng. Chúng ta… chúng ta sẽ thành thân trước mặt Bồ Tát, có được không?”, nói xong, nàng thủ thỉ: “Kỳ thực thiếp nên sớm gả cho chàng sớm một chút, chàng sẽ không… sẽ không bị bọn người Đường môn bắt đi”.

Mộ Dung Vô Phong cười yếu ớt, nói: “Nàng xem… vị Bồ Tát này đến đầu cũng chẳng có…”.

Hà Y ngẩng đầu, phát hiện quả nhiên đầu của bức tượng không biết đã rơi ở nơi nào, chỉ còn mỗi thân mình xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi trên đài sen. Hà Y bước tới vung chân đá một cái thùng gỗ rơi đúng lên chỗ đầu tượng Phật, nói: “Đây chẳng phải là đầu sao?”.

Mộ Dung Vô Phong im lặng nhìn nàng.

Hà Y ôm chàng quỳ xuống, mặt hơi đỏ lên, thành khẩn nói: “Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, con Sở Hà Y nguyện cùng Mộ Dung Vô Phong đời đời kiếp kiếp kết thành phu phụ, đời này không hối hận, người thần cùng chứng giám!”.

Nói xong nàng cúi đầu xuống, khẽ nói: “Vô Phong, chàng… chàng có bằng lòng lấy… lấy thiếp không?”.

Mộ Dung Vô Phong run giọng nói: “Không… không…”.

Hà Y nhẹ nhàng hôn chàng, nói: “Chàng bằng lòng, đúng không? Chàng luôn bằng lòng đúng không?”.

Mộ Dung Vô Phong nhìn nàng thật lâu rồi chớp mắt. Chàng đã không còn sức để nói nữa rồi.

Hà Y cười nói: “Nếu chúng ta đều nguyện ý, vậy từ giờ trở đi chúng ta đã là vợ chồng rồi”, nói xong nàng dìu Mộ Dung Vô Phong hành lễ trước mặt Bồ Tát.

Xong việc, nàng lại ôm lấy chàng, buồn rầu ngồi xuống cạnh đống lửa, thê lương nhìn chàng bắt đầu cơn co giật thứ hai.

Lần này không dữ dội như lần đầu tiên, nhưng rõ ràng đã cướp nốt chút nguyên khí cuối cùng của Mộ Dung Vô Phong. Khuôn mặt chàng giờ đã xám như tro. Sau cơn run rẩy kịch liệt, toàn thân hoàn toàn bại liệt. Tim của chàng đập càng yếu đi. Hơi thở của chàng trở nên mỏng manh và gấp gáp.

Lời của Tiết Văn quả nhiên không sai. Cơn co giật thứ hai đã đủ để lấy mạng Mộ Dung Vô Phong, thực sự không cần tới lần thứ ba.

Hà Y ôm lấy chàng ngơ ngác đi ra ngoài, mưa đã tạnh từ lâu, chân trời hiện ra một đường sáng rạng rỡ. Nàng loạng choạng trèo lên đỉnh núi, tìm một tảng đá lớn rồi ngồi xuống. Dưới chân chính là vách núi mà khi trước nàng trèo lên, bên dưới sóng reo ầm ầm, xa xa còn có thể nghe thấy tiếng sóng dội vách đá vọng tới.

Nàng tháo thắt lưng buộc chặt Mộ Dung Vô Phong vào người mình. Nhảy xuống chính là táng thân vào bụng cá, nhưng nàng vẫn muốn được cùng chàng vào bụng một con cá.

Sau đó nàng lại ngồi xuống, siết chặt chàng vào lòng, lặng lẽ đợi tới thời khắc cuối cùng của chàng.

Khuôn mặt chàng vì khó thở mà dần dần tái xanh. Hồi lâu sau, tựa như hồi quang phản chiếu, chàng lại miễn cưỡng mở mắt ra.

“Chàng tỉnh lại rồi sao?”, khuôn mặt tái nhợt của Hà Y chợt có chút sắc hồng.

Chàng chớp mắt, tựa hồ có nét cười.

“Thiếp đã đưa chàng tới nơi chàng thích nhất. Chàng còn nhớ lần chúng ta ở trên đỉnh Thần Nữ không? Một lúc nữa, chúng ta lại có thể ngắm mặt trời mọc rồi. Chàng xem, bầu trời có phải đã dần dần sáng lên rồi không?”.

Ánh mắt chàng dõi theo hướng ngón tay nàng, nhìn ra xa.

Mặt trời tròn vo đo đỏ, ẩn trong tầng mây giờ đã lộ ra một quầng nắng.

Ngón tay chàng muốn động đậy nhưng chẳng có một chút sức lực, dần dần một hơi thở cũng không hít vào nổi nữa, phổi của chàng bắt đầu co thắt vì thiếu không khí.

Hà Y vuốt nhẹ ngực chàng, dịu dàng nói: “Chàng đừng sợ. Thiếp sẽ… thiếp sẽ mãi mãi ở bên chàng”.

Sau đó Mộ Dung Vô Phong phát hiện thân thể của mình đã buộc chặt với thân thể Hà Y, kể cả tay của bọn họ cũng được dùng dây quấn vào nhau. Tim chàng chợt chùng xuống. Chàng ngắm khuôn mặt nàng, trái tim bỗng đập rất nhanh. Tuy đã không thể nói chuyện, chàng vẫn cố gắng mở to mắt, đau lòng nhìn nàng.

Mái tóc dài của nàng phất phơ trong gió, khẽ lướt qua má chàng hệt ngày hôm đó, nhưng bây giờ thần sắc trên khuôn mặt nàng chỉ còn tuyệt vọng.

Chàng biết, nàng đang đợi thời khắc cuối cùng của chàng, chỉ đợi chàng nhắm mắt, nàng sẽ ôm theo chàng từ đây nhảy xuống.

Cho nên chàng cố giữ lấy hơi thở cuối cùng, buộc bản thân phải mở mắt. Nhưng đôi mắt chàng càng lúc càng nặng, ánh sáng dần tắt, cuối cùng, đôi mắt ấy từ từ khép lại.

Trái tim chàng cuối cùng đã không còn đập nữa.

Nàng ôm lấy chàng, không do dự, nhẹ nhàng nhún mình lao xuống vực sâu vạn trượng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.