Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 105



Lòng của cô buông lỏng một chút, mắt đỏ hoe, nói, "Ôn Tâm yêu cầu tôi nhường vị trí nữ chính lại cho cô ta, nói là tôi phải công khai công bố trên truyền thông, tự mình nhận lỗi, nhường vài nữ chính lại, tổng giám đốc Trình, tôi. . . . . ."

"Đừng nói nửa. . . . . ." Trình Quân Hạo cắt đứt lời nói của cô, "Hai đứa bé không nằm trong tay cô ta, cô ta chỉ là muốn uy hiếp em thôi, em làm những chuyện đó cũng vô ích, đừng sợ, có anh ở đây. . . . . ."

Có anh ở đây? !

Lòng của An Tâm Á lại bình ổn lại rất nhiều, "Thật sẽ không sao? ! Ngộ nhỡ. . . . . ."

Trình Quân Hạo đẩy cô vào ghế phụ, còn mình thì ngồi vào ghế lái, vừa lo lắng cô vừa cài dây an toàn, đạp chân ga lái xe rời nhà để xe, xe hơi đắt tiền rất nhanh biến mất trước cửa tòa nhà CBD, "Yên tâm, anh nhất định sẽ cứu hai đứa nó ra. . . . . ."

Tâm tình An Tâm Á lơ lắng không thôi, ngàn vạn lần, ngàn vạn lần. . . . . . Trữ Trữ Lẳng Lặng không nên có chuyện gì.

Vào lúc này khi An Tâm Á ngồi bên cạnh Trình Quân Hạo, mới cảm thấy có được một chổ dựa vững chắc.

*

"Lẳng Lặng, bấm máy phát tín hiệu chưa? !" An Bình nhỏ giọng hỏi.

"Ừ, bấm rồi, anh hai cũng nhấn rồi phải không? !" An Tĩnh cẩn thận kiểm tra, không nhịn được bạo nói tục, "Mẹ nó, tại sao lại bị bắt cóc? Xem ra muốn nhận người cha này thật không dễ dàng, trước đó đã bị dính líu một lần rồi. . . . . ."

An Bình trầm mặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy không khí lạnh lẽo, "Xem ra những chuyện bắt cóc này có vẻ là để ép buộc ông ấy, lần này, không bằng lần này thay ông ấy giải quyết luôn tên kia. . . . ."

"Anh nói là lão già kia? !" An Tĩnh tức giận mà nói: "Vừa nghĩ tới trên người chúng ta có chung huyết thống với hắn, thật ghê tởm, suy nghĩ một chút thì thấy cha cũng thật đáng thương, cõi đời này tại sao còn có thể có người cha đối xử với con mình như vậy chứ? !"

An Tĩnh cảm giác giống như là đã dẫm vào địa lôi, lập tức không lên tiếng.

An Bình cau mày, người ta thường nói cái này có tính di truyền là có căn cứ, ngộ nhỡ Trình Quân Hạo cũng giống như cha mình thì sao, An Bình trong lòng thoáng qua một tia bất an, nếu quả thật là như thế, cậu nhất định sẽ không lưu luyến cái tình cha con này.

Đến lúc đó, An Bình và An Tĩnh sẽ cùng nhau quên đi những suy nghĩ về người cha này, dù sao từ lúc bọn họ sinh ra cũng chưa từng có cha ở bên cạnh mình, mặc dù khát vọng, nhưng nếu không có, cũng không chết được.

"Giờ giúp ông ta một chút cũng được. . . . . ." An Bình trầm ngâm, trên mặt hiện lên sự trấn định, chuyện bắt cóc này cũng không phải là gặp lần đầu à, lâu ngày cũng thói quen, mẹ nó.

An Tĩnh bất đắc dĩ nói: "Đêm 13 nhất định sẽ nghe theo lời của anh hai rồi, chỉ là một mình hắn có thể là đối thủ của bọn họ sao? !"

An Bình nhún nhún vai, "Đó là chuyện của hắn, đánh không lại thì chúng ta chạy trước, để cho lại hắn đối phó, chỉ là Đêm 13 cũng không phải là người có lai lịch bình thường, hiện tai trong nước dường như vẫn chưa có người nào có thể địch nổi hắn, bản lĩnh của hắn, ừ, anh đoán chừng khó có ai địch nổi, hắn lại rất am hiểu dùng dao với ám khí, công phu trốn chạy lại là hạng nhất . . . . . ."

Phân tích như vậy mới thấy Đêm 13 quả thật có thể lấy một địch trăm. Hai anh em gật đầu một cái, bắt đầu tính toán.

Bên đây Đêm 13 mệt mỏi hung hăng hắt hơi một cái, âm thầm oán giận, là ai lại đang tính toán hắn nửa rồi, nhất định là hai tên nhóc kia, hắn có chút buồn bã, mẹ nó, cuộc sống này làm sao mà trôi qua được đây? ! Ngày nào cũng là đi cứu người bị bắt cóc, thật sự là. . . . . . Mệt mỏi a a.

Nhưng hắn lại không thể không đi làm, ô ô. . . . . .

Hiển nhiên chổ An Bình An Tĩnh bị nhốt vào là một địa lao, cửa vào được thiết kế vững chắc, trên đỉnh nhà lao có một cái cửa sổ, dùng làm chổ thông gió, tuy nhiên cũng không làm cho không khí trên mặt đất thoáng mát được bao nhiêu, bọn họ nhanh chóng phân tích tình thế một chút, đoán chừng trên hành làm đi lại bên ngoài, là có người coi chừng, nhìn bóng dàng có vẻ là rất nhiều người, hơn nữa, nơi đây lại là chổ giam cầm, cho thấy bên ngoài còn bị giám sát rất chặt. . . . . .

Có lẽ có chút nguy hiểm đấy.

An Bình âm lãnh cười một tiếng, chờ Đêm 13 tới, cậu muốn sang bằng nơi này, khốn kiếp nhưng thằng đầu gấu như các người, tính cách ầm hiểm của cậu hừng hực bốc cháy lên rồi.

*

Trình lão lo lắng vô cùng, hắn âm thầm hỏi Quản gia, "Phó Vũ Hoàng làm sao biết sự tồn tại của hai anh em bọn chúng? ! Khốn kiếp, lại bị hắn nẩng tay trên cướp người trước, cuối cùng hắn muốn làm gì. . . . . ."

"Chổ đó là địa bàn của hắn, hắn biết cũng không phải là không khả năng, có lẽ. . . . . ." Quản gia bất đắc dĩ nói, "Chúng ta cũng bị hắn âm thầm tính toán sau lưng, người làm bị hắn mua chuột cũng bình thường. . . . . ."

Trình lão trở nên luống cuống, giống sư tử bị giam trong lồng.

Hắn vốn nghĩ muốn âm thầm phái người làm đi bắt cóc cặp sinh đôi, nhưng không biết làm sao chuyện này lại truyền đến tai Phó Vũ Hoàng, khi phái người của hắn đến đó thì đã qua muộn, Phó Vũ Hoàng đã đi trước hắn một bước, đem hai người bắt đi, nhốt ở trong lao, Trình lão tức giận không kềm chế được, không biết hắn rốt cuộc rắp tâm chuyện gì, nhất định là rắp tâm không tốt, Trình lão tức giận muốn giết người.

Giọng nói Phó Vũ Hoàng lập tức vang lên bên cạnh, tiếng cười lưu manh của hắn truyền tới, từ phía sau rèm người cũng xông ra, cười híp mắt nói: "Trình lão gia tức giận cái gì chứ? ! Đừng nói tới chuyện là ai cướp người, chúng ta bây giờ là người trên cùng một chiếc thuyền, ông bắt hay tôi bắt cũng đều như nhau mà thôi, chỉ cần có thể cứu Trình đại thiếu ra không phải tốt rồi sao. . . . . ."

Trình lão giận không kềm được, hắn một đời kiêu hùng, hôm nay lại bị người khác tính toán, làm sao có thể nuốt xuống được cục giận này, già như thế này rồi, khí phách vẫn còn như cũ, nhưng giờ lại là người dưới mái hiên, hắn hơi khắc chế giọng nói hạ xuống: "Đây là chuyện nhà của tôi, Bang chủ cũng không cần phải quản đến. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng nhíu mày, cười ha hả, "Tôi cũng chỉ muốn giúp ông thôi, nếu như không có tôi, người của ông, làm sao có thể càng được người của Trình Quân Hạo đến cướp người lại, người của ông thì được mấy cân lượng, tôi còn không biết sao, Trình lão đừng nóng giận, bất kể dùng phương pháp gì, đạt được mục đích là được . . . . . ."

Trình lão tức để muốn phùng mang trợn má, hắn biết Phó Vũ Hoàng có tính toán khác, nhưng lại không ngờ tới hắn lại trắng trợn chen ngang vào cuộc tranh đấu giữa hai cha con bọn hắn như thế.

Hắn nhẫn nhịn, cuối cùng cũng phải bất đắc phải thỏa hiệp, không truy cứu, "Tôi có thể gặp hai đứa sinh đôi đó chứ? ! Đến địa lao. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng lại ngăn cản hắn, nheo mắt lại, " Chờ đã, Trình lão, đừng có gấp. . . . . ."

"Anh muốn ngăn cản tôi? !" Trình lão tức giận muốn bốc hỏa, quả thật rất muốn giết người, trong mắt cũng mang theo ánh mắt thù địch.

Phó Vũ Hoàng trong lòng tính toán, lúc này cho Trình lão đi đến đó, có khi cặp song sinh có thể bị thương hoặc mất mạng. . . . . . Mắt hắn híp lại, cũng không muốn mất đi lợi thế trao đổi với Trình Quân Hạo.

Đến giờ mới có được một chuyện có lợi như vậy, hắn không nghĩ tới chuyện sẽ bỏ qua, hắn cũng không muốn Trình lão làm hư chuyện của hắn, hắn mỉm cười híp mắt, "Chỉ là hai đứa bé mà thôi, Trình lão cần gì chấp nhặt với bọn nó, đúng rồi, Trình Quân Hạo sẽ lập tức tới đây. . . . . ."

Trình lão tức giận lui về phía sau một bước, Quản gia tiến lên đỡ hắn, hắn tức giận xanh cả mặt, nhưng một câu mắng người cũng khuông dám phun ra, hắn biết, hắn thông minh một đời, lần này, chơi với sói, liền bị sói gài bẫy. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.