Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 116



Biểu tình của Trình lão làm cho những người ở đó rất bực bội, Trình Quân Hạo lạnh lùng cười một tiếng, "Tôi hỏi ông một lần cuối cùng, lần trước lợi dụng Lâm Khả Nhân, trộm tài liệu từ chổ của tôi, ông đã giao cho ai? Người đứng phía sau rốt cuộc là ai? !"

"Mày sợ sao? ! Quân Hạo, mày cũng có lúc biết sợ?" Trình lão cười ha ha, "Giao cho người nên giao, Quân Hạo, mày đừng cho là mày lông cánh cứng cáp rồi thì muốn làm gì thì làm, mày ở vị trí càng cao, càng có nhiều người muốn kéo mày xuống, mà mày lại có rất nhiều nhược điểm rất dễ bị khống chế, khả năng mày thua không phải là rất cao sao? Đàn bà của mày, ba đứa con trai của mày, Quân Hạo, mày càng nặng tình, khả năng thua cuộc lại càng nhiều hơn. . . . . . Ha ha, Trình Quân Hạo, rồi cuối cùng có một ngày, mày sẽ nếm được loại tư vị này. . . . . ."

"Ông im miệng. . . . . ." Trình Quân Hạo sát khi bừng bừng, vừa nhắc tới ba bảo bối, anh liền tức giận vô cùng, "Hiện tại người nên khóc là ông mới đúng, ông sẽ ngay lập tức được nếm cái loại mùi vị này, Con Muỗi, phế một chân của ông ta cho ta, để xem ông ta còn có mạnh miệng được hay không. . . . . ."

Con Muỗi đã sớm không nhịn được, cắn răng, mở cửa nhà lao, bắt lấy Trình lão nhanh chóng một đao chặt đứt chân trái của lão ta, thủ đoạn tàn nhẫn, sức mạnh kinh người.

"A. . . . . ." Trình lão phát ra một tiếng kêu thảm thiết, khuôn mặt dữ tợn, nhưng vẫn cười như cũ, cười nhạo, "Mày sợ, . . . . . . Trình Quân Hạo, bây giờ mày sợ rồi sao, ha ha, bởi vì mày sợ mất đi, giống như sợ mất đi mẹ mày vậy, mày sẽ mất tất cả tất cả. . . . . ."

"Ông im miệng cho tôi. . . . . ." Rốt cuộc Trình Quân Hạo kiềm chế không được, âm ngoan quăng lão ta một cái tát, "Cái lão già đáng chết này, ông không xứng nhắc đến mẹ tôi. . . . . ."

"Ha ha. . . . . ." Sắc mặt Trình lão cũng đã tái nhợt, nhưng vẫn như cũ cắn răng không chịu khuất phục nói ra thông tin.

"Ông còn không nói? ! Có phải đưa cho Phó Vũ Hoàng hay không? ! Nói. . . . . ." Trình Quân Hạo đe dọa nhìn lão ta.

Trình lão vẫn không chịu mở miệng, một đôi mắt tuy đã hỗn loạn, nhưng vẫn nhìn anh khiêu khích giễu cợt, giống như đang nói..., một người mà mày không bao giờ biết được. . . . . .

"Tốt, ông không nói phải không? !" Sắc mặt Trình Quân Hạo lạnh đi, "Hành hạ Trình Quân Hoa cho ta, lão gia, để tôi xem khi ông tận mắt nhìn thấy đứa con trai yêu quí của mình bị sự cứng đâu của ông hành hạ ông sẽ cảm thấy như thế nào. . . . . ."

Vẻ mặt Trình lão lộ ra vẻ thống khổ, chỉ biết cắn chặt răng, không mở miệng.

Vẻ mặt nhếch nhác, thần sắc kiên định, làm Trình Quân Hạo càng thêm khó chịu, sự thù hận càng tăng thêm, "Tìm mười người tới đây cho ta, ta muốn lão ta nhìn tận mắt. . . . . ."

Trình Quân Hoa ý thức mơ hồ, lúc này đang chiềm đắm trong thế giới huyền ảo do tác dụng của thuốc, mặt căn bản không chút thay đổi, thậm chí không cảm nhận được sự thống khổ, động tác ra vào thành thạo, một màn này đập vào mắt Trình lão, lại có vẻ thống khổ không chịu nổi, tận mắt nhìn con trai lão ta bị đàn ông cưởng hiếp. . . . . .

Tinh thần cũng như thể xác của Trình lão gần như đã không còn chịu đựng nổi nửa, nhưng lão biết cho dù nói ra, cũng vô ích, Trình Quân Hạo vẫn như cũ sẽ không bỏ qua cho cha con bọn họ.

Trình lão vẻ mặt âm lãnh đáng sợ nhìn chằm chằm Trình Quân Hạo, cắn răng khạc ra, "Một ngày nào đó, tất cả những chuyện này, cũng sẽ có lúc xảy ra với nhưng người bên cạnh mày. . . . . ."

"Còn cứng miệng. . . . . ." Con Muỗi kéo lão ra, "Có khai hay không! ?"

Trình Quân Hạo đột nhiên cảm thấy trong dạ dày không thoải mái, anh nghĩ đến hai đứa con sinh đôi của mình, có chút ấm áp, đứng lên, tư thế vẫn ưu nhã như cũ, "Tiếp tục, chớ giết chết, ta muốn từ từ bức cho tới khi khai ra, cũng không tin lão không nói. . . . . ."

Con Muỗi gật đầu một cái, tiếp tục một màn này.

Trình Quân Hạo quay người đi ra ngoài, cả người hít thở không khí trong lành, liền thở phào nhẹ nhõm.

Thù mới hận cũ, trong địa lao chật hẹp đó, càng hiện lên rất rõ ràng, làm cho cả người khó chịu, ra ngoài này rồi cũng cảm thấy thoải mái hơn, hoặc nói đúng hơn là do anh nghĩ đến hai đứa con sinh đôi của mình mà cảm thấy dịu lại rất nhiều.

Đây là thu hoạch quan trọng nhất mà anh có được. Nhưng đứa con trai của anh. . . . . .

Đột nhiên Trình Quân Hạo cảm giác mình rất yên bình, có nơi để trở về, An Bình An Tĩnh tuyệt đối không nghĩ tới, bọn họ khiến anh có cảm giác an ủi vô tận.

*

Khi An Tâm Á tỉnh lại, nghiêng đầu liền nhìn thấy Trình Quân Hạo ngủ bên cạnh mình, cô khó chịu hung hăng thầm mắng, "Tên khốn kiếp nhà anh, anh vào đây khi nào? !" Cô không chút khách khí một cước đạp anh xuống giường.

Trình Quân Hạo hai mắt sưng vù, vì không có phòng bị, thật sự bị đá xuống giường.

Trình Quân Hạo phát giận, đưa tay kéo chân của cô, một tay nắm lấy cô cũng kéo xuống, An Tâm Á kêu khẽ một tiếng té trên mặt thảm lông dê, một con sói liền công khai áp lên trên người cô.

"Em lại không ngoan. . . . . ." Trình Quân Hạo lầu bầu, "Nếu đá anh xuống, vậy chúng ta cùng nhau ngủ trên đất. . . . . ."

An Tâm Á kinh hãi, sắc mặt thẹn thùng đỏ bừng, "Cái đồ mặt dày . . . . . ."

Trình Quân Hạo im lặng, đào đào lỗ tai, "Thật là, đã ngủ không được, còn bị em đánh thức. . . . . ." Anh dựng người ngồi dậy, ngáp một cái.

An Tâm Á bối rối, không nhớ nổi tối hôm qua anh vào đây lúc nào, mẹ nó, cứ tiếp tục như vậy, anh chẳng phải là. . . . . . Cô sẽ bị thua thiệt lớn. Đang rối rắm với suy nghĩ trong đầu, An Tâm Á liền phát hiện ánh mắt của anh thẳng tắp nhìn chằm chằm ngực của mình, cô theo bản năng cúi đầu xem xét, bà nội nó, nút áo ngay chổ ngực của cô đã bị mở ra hết rồi, lộ ra một mảnh phong cảnh tươi mát. . . . . .

"A a. . . . . ." An Tâm Á thất kinh, nhảy dựng lên, vọt vào phòng vệ sinh. Cái tên háo sắc này, tối hôm qua. . . . . . Đối với cô. . . . . . Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh ta sờ soạng mình mấy trăm lần, cả người An Tâm Á liền nổi hết cả da gà, cô vỗ đầu của mình, thầm tự nói, "Ngủ như heo, cũng không biết tỉnh, a a, tức chết mất thôi. . . . . ."

Trình Quân Hạo phát ra tiếng tiếng cười trầm thấp, lôi khăn tắm, mặc quần áo, về phòng rửa tay rửa mặt, An Tâm Á đã mặc đồ, rửa mặt xong xuôi, đỏ mặt chạy ra khỏi phòng, gọi hai bảo bối ngủ giống như tiểu trư thức dậy, bữa ăn sáng đã có người sớm nấu xong, bốn người đồng loạt ngồi vào bàn ăn ăn điểm tâm, cảnh tượng này rất hài hòa.

An Tĩnh quét mắt qua hai người, kỳ quái hỏi, "Ah? Mẹ, tối hôm qua không phải là mẹ ngủ một người ư, thế nào ông ta cũng ở đây? !"

An Tâm Á 囧.

Ánh mắt Trình Quân Hạo sắc bén nhìn An Tĩnh, hổ nghiêm mặt, "Cái gì mà ông ta? Phải gọi là cha. . . . . ."

An Tĩnh nín miệng, làm mặt quỷ, không để ý tới anh, Trình Quân Hạo nổi đóa.

"Trình nhị thiếu. . . . . ." An Bình nói chuyện, "Tôi thấy nơi này cách vườn trẻ của chúng ta xa như vậy, ai sẽ đưa chúng tôi đi học? !"

Trình nhị thiếu? !

Trình Quân Hạo phát ra một tiếng thế hiện sự khó chịu, thầm kêu một tiếng mẹ nó, tức giận, "Ta đưa. . . . . ."

"Nha. . . . . ." An Bình vẫn vô cùng lạnh nhạt như cũ, nhìn biểu hiện khó chịu của Trình Quân Hạo, giống như nếu cậu không chịu gọi anh một tiếng cha thì uy tín của một người làm cha như anh không còn tồn tại không bằng? !

An Tâm Á có thù tất báo, hướng Trình Quân Hạo lắc đầu đắc ý, Trình Quân Hạo hận, phủi phủi tay phải ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô sáp lại, "Em đó, em cũng tính giúp nó một tay, làm cho anh tức chết có phải hay không? !"

Nhéo má An Tâm Á một cái khiến cho nó đỏ ấu, dù sao cũng đang ở trước mặt hai đứa bé, làm ra nhưng hành động giống như liếc mắt đưa tình, thật khó chịu.

An Bình An Tĩnh cuối đầu cười trộm, không nhìn An Tâm Á.

"Lên xe, trước tiễn cha đưa con đi nhà trẻ. . . . . ." Trình Quân Hạo lôi kéo An Tâm Á vào ghế trước, hai cậu nhóc kia tự động chui vào chỗ ngồi phía sau xe, Trình Quân Hạo tự mình lái xe, một mặt nói với An Bình An Tĩnh: "Nếu như ở vườn trẻ mới có nguy hiểm gì, nói cho người mà cha phân phó ở nơi đó, hoặc là gọi điện thoại cho cha, biết không? !"

An Bình bĩu môi, "Chờ ông tới cũng muộn rồi, không bằng trông cậy vào bản thân, còn có Đêm 13 nửa . . . . . ."

Sắc mặt Trình Quân Hạo trầm xuống, "Chuyện này cũng không thể nói giỡn, về sau nhất định phải chú ý an toàn. . . . . ."

"Biết. . . . . ." An Bình mặc dù bĩu môi, nhưng khóe miệng khẽ mỉm cười mơ hồ.

Trình Quân Hạo bất đắc dĩ 吖, với những đứa trẻ không bình thường như vầy mà nói thật khó đối phó mà, trong rối rắm. . . . . .

Xuống xe, đưa hai bảo bối vào vườn trẻ, Trình Quân Hạo mới mang An Tâm Á lên xe, chuẩn bị tới công ty.

"Cha, là cha. . . . . ." Trình Khả Khả ngồi ở phía sau xe vui mừng nói, Lâm Khả Nhân kéo cậu, giật mình nhìn chiếc xe ngoài cửa sổ xe, Quân Hạo tới, Quân Hạo. . . . . .

Trời ơi, cô gái kia, còn có hai đứa bé kia, chuyện gì xảy ra? !

Lâm Khả Nhân vừa sợ lại vừa kinh ngạc, cả người chìm ở trong sự ngơ ngác, là thật, thật sự là con của anh ta ư, mấy ngày nay Quân Hạo một mực tránh mặt cô, tự hỏi có phải mấy ngày nay xảy ra chuyện gì hay không. . . . . . Nhất định là anh đã biết rồi, cô cũng biết hai khuôn mặt này căn bản là từ một người mà thôi.

Xe của Trình Quân Hạo như một làn khói lái ra khỏi vườn trẻ.

Lâm Khả Nhân cả người vẫn chiềm trong chấn kinh như cũ, ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ.

"Mẹ, mẹ làm con đau rồi. . . . . ." Trình Khả Khả cau mày, đáng thương kéo kéo tay áo Lâm Khả Nhân.

Lâm Khả Nhân phản ứng, vội vàng hỏi, "Có sao hay không? Khả Khả. . . . . ."

"Con không sao. . . . . ." Trình Khả Khả cầm cánh tay của mình, nghi ngờ nói: "Mẹ, mới vừa rồi là cha. . . . . . Tại sao mẹ không gọi cha? !"

Lâm Khả Nhân buồn bả cười một tiếng, "Ngoan, con trai ngoan, chuyện ngày hôm nay đừng nói với cha nha, đi học thôi. . . . . ."

"Dạ." Trình Khả Khả mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn đáp ứng, từ chổ ngồi sau xe nhảy xuống, vào vườn trẻ. Đi vào, liền kêu An Bình An Tĩnh.

Lâm Khả Nhân nhìn bọn họ nói chuyện một hồi cực kỳ cao hứng từ từ đi vào, cô mới xoay đầu đi, mất hồn.

Lâm Khả Nhân rủ thấp đôi mắt, mặt không chút thay đổi.

Tài xế nghi ngờ, thấy cô ta nửa ngày không lên tiếng, hỏi cô, "Phu nhân, về biệt thự chứ? !"

"Không. . . . . ." Lâm Khả Nhân trầm ngâm nói thật thấp: "Đi công ty bách hóa trước tôi muốn đi dạo một vòng, rồi đến CBD gặp Quân Hạo một chút, tôi muốn ăn cơm trưa với anh ấy. . . . . ."

"Dạ . . . . ." Tài xế vội vàng đáp, đạp cần ga, rời khỏi vườn trẻ Song Tinh.

Lâm Khả Nhân thống khổ trầm ngâm, Quân Hạo, người phụ nữ đặc biệt của anh . . . . . .

Bên ngoài vườn trẻ Song Tinh, là người do Trình Quân Hạo bố trí đang dám sát, hai lần xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn họ cực kỳ đề cao cảnh giác, hai lần đó là bởi vì sơ sót, nếu lại xảy ra một lần nữa, bọn họ chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội thôi.

Lần này, anh hai cũng không trừng phạt bọn họ, bọn họ cũng rất đau lòng, trong lòng cảm tạ, quyết định lấy cái chết bảo vệ ba vị tiểu thiếu gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.