Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 152



Nhận được điện thoại của Con Muỗi, "Anh hai, khi chúng ta theo dõi xác xao Vương lão, thì phát hiện một chuyện rất thú vị, người của Trình lão cũng ẩn núp ở trong nhà cũ của lão ta. . . . . ."

Trình Quân Hạo nheo mắt lại, hừ lạnh một tiếng, "Lão cũng thật có bản lĩnh, ẩn dật nhiều năm như vậy, thế nhưng lại bại lộ đúng vào lúc này, chẳng qua ta thật sự không hiểu lão còn giữ Trình lão sắp tàn đời chẳng còn chút giá trị này làm cái gì, mà lại không tiếc dùng tất cả lực của Ưng Môn cứu lão ta đi. . . . . ."

Con Muỗi cũng nói, "Em cũng không hiểu nữa, đúng rồi, Lâm Khả Nhân cùng tiểu thiếu gia cũng ở bên đó. . . . . ."

Mặt Trình Quân Hạo hoàn toàn tối lại, anh vẫn cho là người thao túng Lâm Khả Nhân chính là Trình lão, sau này mới phát hiện vốn là người khác, mà hôm nay, anh đột nhiên hiểu được tất cả, tất cả đều đã được Vương lão sắp xếp xong xuôi, Lâm Khả Nhân là con cờ đặt ở bên cạnh anh, tim của anh cũng lạnh đi, " Không ngờ cô ta ngược lại lại có đường lui, còn Khả Khả như thế nào? !"

"Trước mắt tình trạng không tệ, nhưng muốn cứu ra thì hơi khó khăn. . . . . ." Con Muỗi thầm nói: "Em sẽ tận lực nghĩ biện pháp. . . . . ."

"Lâm Khả Nhân thì không cần phải để ý đến, trước hết nghĩ biện pháp đem Khả Khả cứu ra. . . . . ." Trình Quân Hạo bóp trán, anh không thể để cho Khả Khả bị lão ta lợi dụng uy hiếp mình.

Trước khi cùng Lâm Khả Nhân, Vương lão, Trình lão tính sổ, anh nhất định phải bảo đảm Khả Khả được an toàn.

Con Muỗi khổ sở nói, "Hình như Lâm Khả Nhân bảo vệ cậu bé rất kỹ, anh hai, có phải anh nên nói chuyện một chút với Lâm Khả Nhân hay không? !"

"Người đàn bà này hiện tại y như phát điên vậy, ta mà nói chuyện được với cô ta sao, cô ta đã hoàn toàn không nghe lọt chuyện gì nữa rồi. . . . . ." Trình Quân Hạo có chút nhức đầu, có một cảm giác như bị uy hiếp, Lâm Khả Nhân đem Khả Khả mang đi mục đích không gì khác hơn ngoài chuyện này. Cô ta đã đạt tới, bây giờ Trình Quân Hạo chỉ cần nghĩ đến về sau Khả Khả sẽ ở cùng với anh, trong quá trình trưởng thành lại có chuyện như vậy xảy ra, làm sao có thể không ảnh hưởng tới cuộc đời của nó được chứ? !

Nhưng mà, anh cũng đã làm hết mọi cách để tránh khỏi xung đột rồi. Mặc dù đau lòng thay cho Khả Khả, nhưng Trình Quân Hạo thấy chuyện nên làm thì bắt buộc phải làm thôi, nếu lại không quả quyết lần nữa, anh sẽ mất đi nhiều thứ hơn, bao gồm cả Khả Khả. . . . . .

Ít nhất hiện tại khi cứu được Khả Khả làm ra, anh cũng có thể tận lực cho nó một cuộc sống hoàn hảo, chỉ trừ việc cho nó người mẹ Lâm Khả Nhân kia.

Con Muỗi tiếp tục nói: "Em cho rằng chúng ta hay là nên nhờ đến sự trợ giúp của Đêm 13 cùng Bộ Phi Yên được không? !" Hắn cũng hơi do dự nói, hắn tin tưởng hiện tại anh hai cũng rất sốt ruột, biện pháp tốt nhất bây giờ, cũng chính là không thể không hợp tác với bọn họ.

Trình Quân Hạo trầm mặc một hồi, híp mắt nói: "Tốt, ta tìm bọn hắn nói một chút. Cậu tiếp tục theo dõi tên khốn Vương lão này. . . . . ."

Con Muỗi vui mừng, nếu như Đêm 13 cùng Bộ Phi Yên đáp ứng, chuyện này liền tương đối dễ làm.

Trình Quân Hạo chỉ cần qua được cửa ải của An Bình, Đêm 13 cùng Bộ Phi Yên có cái gì mà không chịu giúp đỡ cặp sanh đôi bọn họ chứ.

"Em nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của anh hai, chuyện này giải quyết càng nhanh càng tốt, kéo dài lại sinh nhiều chuyện. . . . . ." Hiển nhiên Con Muỗi cũng lo lắng, nếu Trình Khả Khả ở trên địa bàn của Vương lão, ngộ nhỡ một ngày kia Vương lão sinh ý xấu, sẽ trở tay không kịp.

Trình Quân Hạo cũng rất lo lắng, cúp điện thoại, anh là híp mắt suy nghĩ một chút, ở thành phố A, lão hồ ly này đã ẩn mình được lâu như vậy, hiện tại rốt cuộc cũng chịu lộ ra cái đuôi.

Có lẽ lúc này nên lôi kéo tên Phó Vũ Hoàng kia vào cuộc một chút.

Anh trầm tư một lúc thì gọi điện thoại cho Phó Vũ Hoàng.

Quân sư thấy tiếng điện gọi tới vang lên, liền nhận, nghe biết là Trình Quân Hạo, hơi kinh ngạc, sau đó liền đưa điện thoại cho Phó Vũ Hoàng, "Anh hai, là Trình nhị thiếu. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng nhíu nhíu mày, nhận lấy, nói: "Trình nhị thiếu? !" Hắn nhíu mày, "Có chuyện gì ? ! Dường như trên phương diện làm ăn chúng ta không có gì dính liếu, phương diện cá nhân cũng chả có chuyện gì không phải sao? !"

Nghe lời nói tràn đầy châm chọc, Trình Quân Hạo cười nhạt, "Lần trước Tâm Á được mày trả lại, thật là cám ơn nhiều. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng hơi kinh ngạc, lần trước, nếu không cố kỵ người đứng sau màn này, hắn có lẽ cũng muốn liều một phen với Trình Quân Hạo rồi.

Hiển nhiên Trình Quân Hạo cũng hiểu được lo lắng trong lòng hắn, nói, "Hiện tại ở thành phố A, vốn là do chúng ta độc đại, nhưng lại không ngờ tới vẫn còn tồn tại một cỗ thế lực khác nữa, bất kể là hắc đạo, hay bạch đạo, cũng là vật cản đường của chúng ta, chuyện Tâm Á lần trước, đơn giản cũng là vì muốn khích bác ly gián chúng ta, Hổ Bang cùng Ưng Môn một khi sống mái với nhau rồi, hắn lại làm ngư ông ngồi thu cá hưởng lợi, Phó tiên sinh, có hứng thứ muốn hợp tác với tao xử lý hắn hay không, nếu không sau này thành phố A chắc cũng không có được một ngày yên tĩnh rồi. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng coi như hiểu được, đây là Trình Quân Hạo đang lôi kéo hắn, hắn cười nhạt, nói, "Nhưng mà hình như đối phương chỉ muốn cắn mày chứ không phải tao, tao không phải là không nên đếm xỉa đến thì sẽ tốt hơn sao, hợp tác với mày, xử lý hắn, đối với tao có ích lợi gì, không phải chuyện tốt tao tuyệt đối không bao giờ làm. . . . . ."

Trình Quân Hạo cười lạnh một tiếng, tên này cũng là một con quỷ không ngoan, nói chuyện cũng rất thẳng thắng.

"Phó tiên sinh có thể bảo đảm mình sẽ không nhúng tay vào chuyện này sao? ! Nếu không đối với mày cũng không có gì tốt, nếu trong lúc tao cùng đối phương sống mái với nhau, Hổ Bang lại nhúng tay vào, lúc đó rất có thể sẽ tự chuốt lấy tai họa. . . . . ." Trình Quân Họa châm chọc cười nói: "Chỉ là cho Phó tiên sinh một lời khuyên, tránh cho đến lúc đó lại làm cho mình toàn thân đổ máu, đối với ai cũng rất khó xử. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng nhíu mày, "Trình nhị thiếu đây là đang lấy lòng sao? !"

Trình Quân Hạo cười nhạt, "Dĩ nhiên. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng cũng âm trầm cười một tiếng, "Tao có thể không nhúng tay vào. . . . . ."

"Cảm tạ. . . . . ." Trình Quân Hạo thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cái lực lượng làm biến đổi này không gia nhập, chuyện ở thành phố A cũng đơn giản nhiều.

Phó Vũ Hoàng cúp điện thoại, nhìn tờ báo nắm lên trên bàn, lạnh lùng cười một tiếng, " Tin tức gần đây thật đúng là nhiều. . . . . ."

Quân sư gật đầu một cái, nói, "Anh hai, gần đây không nên chọc vào Trình Quân Hạo thì tốt hơn, rất có thể Bộ Phi Yên đang ở bên cạnh hắn, Ôn Tâm chết như vậy, một tỷ của Vương lão biến mất, những chuyện này cũng rất mơ hồ, không thể nào thoát được việc có quan hệ với Trình Quân Hạo."

Phó Vũ Hoàng cũng nhíu mày, mà cũng không thể nào có thể liên tưởng đến đó là An Bình An Tĩnh. Hắn cắn chặc răng, "Cái tên Trình Quân Hạo này thật đúng là có bản lĩnh, từ lúc nào lại lôi kéo được Bộ Phi Yên về bên người rồi, thật là khó giải quyết . . . . . ."

Quân sư cũng gật đầu một cái, suy nghĩ một chút cũng mồ hôi lạnh toàn thân, bây giờ Trình nhị thiếu bên cạnh có Bộ Phi Yên, quá đáng sợ.

"Chỉ là, chờ hắn cùng Vương lão người sống mái với nhau không sai biệt lắm, chúng ta nữa thừa dịp đem A quân hỏa buôn bán cho đoạt lấy . . . . . ." Phó Vũ Hoàng chưa từ bỏ ý định, cho dù hắn bên cạnh thật có thần nhân tương trợ, hắn cũng muốn thử đoạt lấy . Khối này thịt béo, hắn ăn không được, thủy chung không thừa dịp tâm. . . . . .

Quân sư nhíu nhíu mày, vô cùng hoài nghi, "Không hề nghe nói bên cạnh Trình Quân Hạo có thêm người nào đó xuất hiện cả, thật là chuyện lạ, tại sao Bộ Phi Yên lại chịu ở bên cạnh hắn chứ, thật không cam lòng. . . . . ."

Phó Vũ Hoàng cười nhạt, trong mắt sáng loáng lóe lên, "Phái người cơ trí đi thăm dò điều tra, có lẽ sẽ phát hiện điều gì. . . . . ."

Quân sư gật đầu một cái, chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, một Bộ Phi Yên danh tiếng là rất dọa người, Trình Quân Hạo nếu như có hắn ta tương trợ, nếu không ngăn cản kịp thời, về sau rất có thể ở thành phố A sẽ không còn có đất cho bọn họ đặt chân nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.