Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 7



Lần này Chu Hoài Phủ là bị An Tâm Á hại chết, đắc tội Vương lão, lúc cô đi theo Trình nhị thiếu gia, Chu Hoài Phủ Phủ liền oán An Tâm Á không có ánh mắt, Trình nhị thiếu gia là ai chứ?! Chỉ là bị chơi đùa. . . . . .

Nhưng sau khi trở về từ tối hôm qua, nhận được điện thoại, tập đoàn Trình thị đã đầu tư Chu thị, Chu Hoài Phủ mừng rỡ như điên, thì ra nha đầu An Tâm Á này ngược lại có mắt vô cùng, tìm được một người vừa đẹp trai lại có thế lực, ít nhất trẻ tuổi hơn so với Vương lão, Chu Hoài Phủ âm thầm nghĩ, tiểu tiện nha đầu này không chỉ biết chọn người lên giường, mà còn làm xong chuyện.

Trong lòng của hắn cao hứng trở lại, chỉ là khổ cho Chu Chỉ Vân, tối hôm qua vốn là thuận tiện muốn mang nó giới thiệu cho Trình nhị thiếu gia biết, không ngờ tới lại xảy ra chuyện này. . . . . .

Chu Hoài Phủ nghĩ, chỉ cần chuyện này có thể giải quyết, những thứ khác không quan trọng.

Cộng thêm, lại mới vừa nhận được điện thoại của Trình nhị thiếu gia, nói muốn tới nhà hắn làm khách, cái này lại dọa sợ Chu Hoài Phủ, nhưng cảm thấy Chu Chỉ Vân có hi vọng rồi, tuy nhiên tâm thần thấp thỏm nghĩ đến anh có thể là đến tìm An Tâm Á, nhất thời rối ren, vội vàng chạy về nhà. Nôn nóng sốt ruột hỏi xem Tâm Á ở nơi nào? !

Quản gia cùng các người hầu hai mắt nhìn nhau: "Phu nhân mang theo nhị tiểu thư ra ngoài. . . . . ."

Nói vừa dứt âm, An Như Ý liền từ bên ngoài về tới, trong mắt vẫn còn vướng lệ nóng, đã khóc. Chu Hoài Phủ cũng không quan tâm, chỉ bắt lấy tay của bà, bức bách hỏi: "An Tâm Á đâu? Ở nơi nào? ! Một hồi Trình nhị thiếu gia tới, bà lập tức bảo cô ta về đây. . . . . . Nhanh lên một chút. . . . . ."

". . . . . ." An Như Ý mấp mấy miệng, cái gì cũng không phát ra được, bờ môi run rẩy, tay cũng không nghe lời, cả người đều run rẩy, rất kích động, Trình nhị thiếu gia, nhị thiếu gia. . . . . .

Không, không. . . . . . May mà chỉ là anh em họ, không được, đây là nghiệt duyên, bà phải bóp chết ngay từ trong trứng nước.

An Như Ý sắc mặt tái nhợt, thanh âm Chu Hoài Phủ rất lớn, thần sắc kích động hầm hừ, tâm tình thấp thỏm. Chu Chỉ Vân xuống: "Cha, cha tìm cái con tiện nha đầu đó làm cái gì, nó đi rồi, bị bà ta đưa đi du học. . . . . ."

Chu Hoài Phủ hoảng hốt: "Đi đâu? Nói. . . . . ." Hơi sức rất lớn, bóp An Như Ý đến xương cũng đau, nhưng bà vẫn không có phản ứng.

Chu Chỉ Vân không cam lòng: "Cha, cha tìm con nhỏ đó làm gì, nó tốt nhất chết ở trên máy bay, vĩnh viễn đừng trở lại nữa, cha xem nó đánh con thành ra như vầy nè. . . . . ."

"Câm miệng!!" Chu Hoài Phủ hung ác, rống lên một tiếng với Chu Chỉ Vân, Chu Chỉ Vân kêu to, phẫn nộ: "Cha, cha yêu thương hai mẹ con này rồi sao?!"

"Đi lên lầu. . . . . ." sắc mặt Chu Hoài Phủ không tốt.

Chu Chỉ Vân ngậm miệng, sắc mặt khó chịu, càng hận An Như Ý hơn nữa, tức giận trừng mắt liếc An Như Ý, tức giận chạy lên lâu.

"Con bé đi đâu? Bà có biết hay không Trình nhị thiếu gia coi trọng con bé. . . . . ." Chu Hoài Phủ thấy mặt An Như Ý không chút thay đổi, sắc mặt thêm sợ hãi với u buồn, nếu như, nếu như An Tâm Á không có ở đây, ngộ nhỡ. . . . . . Làm Trình nhị thiếu gia mất hứng, anh rất có thể rút lại tiền, Chu Hoài Phủ trong lòng hận, tiểu tiện nha đầu An Tâm Á đó, thế nhưng lại có chiêu này, hắn cắn răng nghiến lợi. Nhưng An Như Ý vẫn như cũ không có phản ứng, chỉ là muốn, nếu như Trình nhị thiếu gia tới, bà, bà. . . . . . sẽ được gặp hay không?!

Trong lòng nóng như đốt.

*

Vừa tan tầm buổi trưa, Trình Quân Hạo liền lên xe đi tơi Chu gia, anh chính là muốn hướng An Tâm Á đòi một khoản nợ, người phụ nữ này, cho là cả hai không thiếu nợ nhau anh nhất định sẽ đáp ứng sao?! Nghĩ quá dễ dàng rồi, Trình Quân Hạo ăn cô ngon miệng vô cùng, nha đầu này mùi vị rất tuyệt, anh muốn giữ lại bên người. Có Chu Hoài Phủ trong tay, không tin nha đầu này không khuất phục. Hắn biết cô đáp ứng giao dịch với Vương lão, tất nhiên trong lòng cũng có kiêng kỵ, bất kể cô e sợ điều gì ở Chu Hoài Phủ, chỉ cần có thể lưu bên cạnh, Trình Quân Hạo không quan tâm.

Lái xe một cách kích động, đến ngã tư đường giao với ngoại biệt thự, nơi khúc quanh, đột nhiên một chiếc xe hàng lớn vọt tới, Trình Quân Hạo bị phân tâm, tránh né không kịp, cả người cùng xe bị lật qua một bên. Ở đây người qua lại thưa thớt, cũng không có máy thu hình, thích hợp gây án nhất. Xe hàng lớn biến mất như một làn khói. . . . . .

Nửa giờ sau, rốt cuộc bị người qua đường phát hiện, gọi xe cứu thương tới, đưa vào bệnh viện. Bởi vì thời gian chậm trễ, vết thương nhẹ cũng trở thành nghiêm trọng. . . . . .

Vương lão thu hồi ánh mắt, một tay chống gậy, một tay vuốt vuốt con cờ trong lòng bàn tay, nghe đầy tớ hồi báo, mặc dù chỉ ngồi không nói lời nào, nhưng có thể làm cho người khác cảm nhận được một khí phách kinh người.

"Đã trôi chảy, tuyệt đối không có sai sót, không có người chứng kiến. . . . . ."

Vương lão nheo mắt: "Hừ, tiểu tử chưa dứt sữa này, không có chút dạy dỗ thì không biết lợi hại, lại dám công khai đối địch với ta, muốn tìm chết. . . . . ."

"Người phụ nữ kia Vương lão còn cần không? Nếu muốn chúng tôi liền cướp tới đây? Chu thị xử trí như thế nào? !"

"Không cần. . . . . ." Vương lão cau mày, phụ nữ đã bị người khác chơi đùa qua hắn không có hứng thú. . . . . . Về phần Chu Hoài Phủ, hắn thấy không cần phải phiền toái như vậy. Cho dù muốn bóp chết một con kiến cũng phải có tâm tình, Chu Hoài Phủ, hừ, không có hứng thú, không cần lãng phí sức lực.

Lần này ngoài ý muốn, Chu Hoài Phủ sắp phá sản, nhưng đầu tư thành công, hắn cũng không truy cứu chuyện An Tâm Á, bởi vì Trình nhị thiếu gia không có tới, theo đánh giá của hắn Trình nhị thiếu gia nhất định là có người phụ nữ khác, làm sao có thể nhớ một tiểu nha đầu chứ?! Cho nên, cũng bị ném qua một bên rồi. Chỉ có An Như Ý càng ngày càng thất hồn lạc phách, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.