Mẹ Mạnh Mẽ Mua Một Tặng Hai

Chương 95



Anh bắt máy, liền truyền đến tiếng mắng giận dữ của quản lý: "Cậu, cậu ở đâu vậy? ! Cho cậu 40' để chạy tới CBD, tổng giám đốc Trình đã nói, nếu trong thời hạn này cậu không xuất hiện, vai nam chính này không phiên tới cậu nữa, còn không nhanh lên. . . . . ."

"Tôi lập tức đi. . . . . ." Phó Vũ Hằng để điện thoại xuống, vẫn không tắt máy, bên kia quản lý vẫn cực kỳ tức giận rống lên: "Chuyện quái quỷ gì xảy ra với cậu vậy hả, cậu có biết hôm nay tôi đã gọi cho cậu bao nhiêu cuộc điện thoại hay không ?! Nếu cậu đột ngột thay đổi ý định, cậu không muốn làm nữa, thì cũng trực tiếp nói với tôi một tiếng, đừng làm việc bốc đồng như vậy, còn nữa, cậu có biết vị trí nam chính này hiện tại có bao nhiêu người muốn cướp được hay không, cậu có biết đạo diễn hiện tại là thiên tài Hollywood – Jack hay không, cậu có biết mình đã quá tùy hứng hay không, cố gắng cả đời coi chứng mất hết chứ đừng nghĩ đến chuyện nổi tiếng. . . . . . Hollywood, cậu có hiểu hay không, có hiểu hay không?! Cậu mà làm mất đi cơ hội này, cậu coi chừng phải hối hận cả đời đó. . . . . ."

"Pằng. . . . . ." Người quản lý cúp điện thoại.

Phó Vũ Hằng có chút buồn bực, vội vàng sửa soạn lại mình, ra khỏi khách sạn, lái xe vội vã.

Thật ra thì quản lý nói một chút cũng không có sai, Jack, Trình Quân Hạo, còn có một nữ chính mới, đều là những nhân vật anh không đắc tội nổi, muốn đổi anh, rất dễ dàng, tâm hoảng ý loạn .

Phó Vũ Hằng anh đến hiện tại cũng chỉ là nam minh tinh hạng hai, cũng không được tính là một nam minh tinh nổi tiếng, nếu mất đi cơ hội này, thật sự chính anh sẽ phải hối hận muốn nhảy sông Hoàng Phổ mất thôi.

Tối hôm qua, thật là thất sách, không nên trước một ngày trọng đại như hôm nay lại có chuyện dính líu cùng Ôn Tâm làm chi, quá thật không sáng suốt chút nào.

Anh cắn răng, chạy gấp.

Chạy như điên thẳng đến phòng quay phim, anh thở hồng hộc, cả phòng quay lãnh nhược băng sương, khuôn mặt lạnh lùng của Jack, nhìn chằm chằm đồng hồ, cười lạnh một tiếng: "Tôi ghét nhất những kẻ không chuyên nghiệp, anh như vậy, làm sao diễn tốt vai nam chính Nhất Hào, dứt khoát đổi đi, những người xếp hàng chờ thay cho anh không thiếu đâu. . . . . ."

Phó Vũ Hằng càng thêm tâm hoảng ý loạn, tiến lên một bước: "Đạo diễn Jack, thật xin lỗi, hôm nay tôi. . . . . ."

"Tôi không muốn nghe anh lấy cớ. . . . . ." Jack lạnh lẽo cười một tiếng: "Nếu lấy ba cái chuyện trên trời dưới đất rồi ngày ngày đi trễ, bởi vì những người không nghiêm túc như anh tôi quay không nổi?! Những kẻ thất bại không phải cũng vì thiếu nghiêm túc như vậy . . . . . ."

Phó Vũ Hằng cứng lại: "Đúng, đúng, không thành công nổi. . . . . ."

Chẳng lẽ chuyện này thật khiến anh mất đi cơ hội này sao?!

Bên này, thấy vậy An Tâm Á lôi kéo Jack, nhỏ giọng dụ dỗ nói: "Đoán chừng cũng là có chuyện gì, chỉ cần về sau không đến muộn nữa là được thôi mà, Jack, con người ai chẳng có lúc phạm lỗi tạm thời tha cho anh ấy đi, thay đổi người khác rất phiền toái, anh thấy đúng không, tôi xem khí chất của anh ấy cũng thật phù hợp với nhân vật Nhất Hào, không cần phải phiền phức. . . . . ."

Phó Vũ Hằng giương mắt nhìn An Tâm Á, có chút kinh ngạc cô gái này nói giúp anh, cũng rất nhiều người chỉ thờ ơ đứng nhìn, chỉ có cô ra mặt, trong một lúc anh có chút cảm động.

Sắc mặt của Jack hòa hoãn không ít, trừng mắt liếc An Tâm Á, nói: "Cô cũng cẩn thận một chút cho tôi, cô mà tới trễ, tôi cũng không bỏ qua đâu. . . . . ."

". . . . . ." An Tâm Á sững sờ, tên Jack này là muốn cảnh cáo mọi người, cô bỗng nhiên hiểu lời này là anh nói cho Phó Vũ Hằng nghe.

An Tâm Á hướng tới kéo Phó Vũ Hằng đi: "Đi thay trang phục đi, mọi ngươi cũng đã chờ lâu rồi. . . . . ."

"Cô, cô ổn chứ. . . . . ." đang khẩn trương Phó Vũ Hằng cũng buông lỏng một chút: "Hôm nay cám ơn cô. . . . . ."

An Tâm Á cười đùa: "Không cần khách khí, ai lại không có chuyện của riêng mình 吖, về sau hợp tác tốt là được rồi. . . . . ."

Jack trợn mắt: "Nói nhảm cái gì đó, còn không mau chuẩn bị quay, thể hiện không tốt, ngay lập tức đổi người. . . . . ."

Phó Vũ Hằng khẩn trương, cũng không hiểu rõ tính khí của đạo diễn mới, diễn xuất thận trọng, lơ đãng đưa hai mắt về phía An Tâm Á.

*

"Tổng giám đốc, những người trong Hội Đồng Quản Trị đột nhiên tập hợp đủ ở phòng hội nghị yêu cầu họp gấp. . . . . ." Thư ký vội vã chạy vào, từ trước đến giờ các thành viên Hội Đồng Quản Trị luôn luôn không trực tiếp tới công ty, chỉ có một năm một lần khi tiến hành đại hội cổ đông mới đến, lần này, đột nhiên tập hợp đủ tại CBD, chính là đột nhiên rồng đến nhà tôm, nhất định không có chuyện gì tốt. . . . . .

Trình Quan Hạo híp mắt lạnh lùng cười một tiếng. Lão già, ông nổi giận rồi ư, muốn đến đây phá anh?! Đúng là không biết tự lượng sức mình.

"Tôi lập tức đi họp, phân phó những bộ phận khác, cứ làm việc bình thường. . . . . ." Trình Quân Hạo nhàn nhạt mở miệng, bỏ bút xuống, nhấp một ngụm cà phê, giống như không có việc gì gấp gáp. Cử chỉ ưu nhã, nội tâm chắc chắn.

Ôn Tâm mang theo các thành viên hội đồng quản trị hướng đến phòng hội nghị, ở khúc cua chỗ thang máy, Phó Vũ Hằng vừa đúng lúc từ phòng rửa tay ra ngoài, anh chào hỏi: "Ôn Tâm, sao sáng nay lại đi sớm như vậy? !"

Ôn Tâm cau mày, lạnh lùng trừng mắt liếc anh một cái, không để ý tới anh, đi thẳng vào thang máy.

Phó Vũ Hằng cứng đơ, có chút sững sờ, chuyện gì xảy ra?! Anh âm thầm ảo não, chẳng lẽ lúc trước cô ta vốn chỉ là lợi dụng anh mà thôi. Ai, anh thật là đần. . . . . .

Trong phòng họp cãi nhau, tất cả các thành viên đối với tình thế hiện giờ ra vẻ cực kỳ quan tâm, nhất là những tin tức gần đây, xì căng đan, đổi vai chính. . . . . .

Từng cái từng cái hướng Trình Quân Hạo chất vấn tới tấp.

Trình Quân Hạo khoan thai nhàn nhã, đợi cho đến sự kiên nhẫn của bọn họ sắp cạn hết thì anh mới xuất hiện ở cửa phòng họp.

Tất cả các thành biên đồng loạt phát biểu bất mãn: "Tổng giám đốc Trình, cái này chính là thái độ làm việc của anh ư, những thành viên hội đồng quản trị như chúng tôi chẳng lẽ không có quyền hỏi tới chuyện của công ty sao, tại sao đến bây giờ anh mới xuất hiện. . . . . ."

"Chuyện nữ chính gần đây là sao? Trình Quân Hạo, đừng nói bởi vì cô ta là người phụ nữ của anh, anh liền đổi thành cô ta. . . . . ."

". . . . . ."

Trình Quân Hạo không nói lời nào, ánh mắt anh sắc bén lướt qua mọi người, cuối cùng ánh mắt khóa trên người Ôn Tâm, anh hơi lộ ra kinh ngạc, không phải Lão già?! Là Ôn Tâm?! Điều này làm cho anh có hơi thất vọng.

Ngay sau đó lại có điểm hưng phấn, có lẽ, Ôn Tâm chỉ đánh trận đầu, hoặc là Lão già ở sau lưng điều khiển.

Nếu không, Ôn Tâm làm sao có năng lực mà khiến nhiều người như vậy tới nơi này? Nếu cô ta có bản lĩnh này, quả thật là không thể khinh thường, anh nhìn chung quanh một lượt những người đang ngồi đây, thầm nghĩ một chút, có lẽ những người này toàn bộ đều đã lên giường cùng cô ta, có khi nào bị cô ta lừa tới quấy rối?!

A, Trình Quân Hạo cười lạnh một tiếng, có lẽ buổi sáng việc nam diễn viên chính đến trễ, vai nam chính gặp rắc rối cũng là cô ta làm, nếu không chuyện này làm sao có thể trùng hợp như vậy?! Không phải quá mức trùng hợp sao?!

Muốn làm nữ diễn viên chính?! Hoặc là mục đích lớn hơn, đem Trình Quân Hạo anh kéo xuống?!

Ôn Tâm này thật đúng là rất tự tin, lại dám bày ra cái này, nghĩ đến đây làm Trình Quân Hạo có chút giật mình, bất kể là mục đích nào, muốn lợi dụng hội đồng quản trị khống chế anh, cô gái này nghĩ quá đơn giản rồi.

Trình Quân Hạo cười lạnh một tiếng, đợi các thành viên hội đồng nói xong, kiên nhẫn của anh cũng tới thời điểm cạn hết, anh mới nhàn nhạt cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.