Mê Thần Ký

Chương 7



Trúc Ân là một thanh niên rất đẹp, mái tóc dài màu hung đỏ, mi dài mắt to, đôi môi tựa như được thoa mỡ, hơi hơi đen nhưng căng mọng. Hắn mặc một chiếc áo bào màu đen dài quét đất, viền áo màu tím đậm, đai lưng thêu kim tuyến, trên người tỏa ra mùi hương như hương phong lan.

Tử Hân thích Trúc Ân là bởi câu nói của hắn.

“Không cần lo lắng nếu ngươi gặp người lạ”, Trúc Ân khẽ liếc mắt, chỉ vào tấm đệm cỏ cạnh mình: “Nói chuyện với người lạ, thật ra chính là tự nói với bản thân mình”.

Trên mặt đất có một chậu sưởi nho nhỏ, mấy cây củi khô cháy tí tách. Bắc ngang giữa chậu là một vỉ sắt be bé, dùng để nướng mấy con vật đen thui gì đó.

Đã học y bảy năm, Tử Hân có thể giữ thái độ bình thản trước những hình thể khiến người khác buồn nôn. Huống chi, chàng đã hơi thấm mệt, lại hơi lạnh, chàng liền bỏ trượng ngồi xuống.

“Huynh đang nướng chuột à?”

“Hình thù của chúng lẽ nào còn giống thứ gì khác?”, Trúc Ân hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là không”, Tử Hân khẽ cười.

“Có thể dịch chân phải của ngươi ra một chút được không? Dưới chân ngươi có một con gián”, Trúc Ân nhìn, đánh giá Tử Hân rồi đột nhiên nói.

Chân phải vốn đã tê liệt mất cảm giác, chàng đành lấy tay dịch nó qua một bên.

Dưới đó quả nhiên có một con gián dở sống dở chết. Trúc Ân nhặt con gián bỏ vào miệng, nhai hai cái rồi từ từ nuốt xuống.

“Ta cứ luôn cho rằng mình đã ăn sạch gián ở nơi này rồi. Ai mà ngờ vẫn sót lại một con. Coi như là món khai vị cho bữa tối, kể cũng không tệ.”

Tử Hân muốn cười nhưng không cười nổi. Bởi vì cử chỉ thanh nhã khó tả của người thanh niên này lại quá mất tương xứng với món ăn bẩn thỉu trong miệng hắn. Có điều Tử Hân không hề muốn tỏ ra hẹp hòi: “Nếu lão huynh đã thích ăn gián, có thể tưởng tượng được, mùi vị của chuột chắc hẳn không tồi”.

Tựa như đang được khen tặng, Trúc Ân bật cười, lộ ra hàm răng trắng đều, rồi rút trong tay áo ra một ống trúc, mở nắp, đổ thứ tương màu tía đỏ lên mấy con chuột đã dần dần chín tới: “Mùi vị đích xác là không tệ. Thêm vào loại tương giun này lại càng ngon hơn”.

Chậu lửa phát ra một tiếng “xèo”, vài giọt tương tràn ra, rơi xuống vỉ sắt đã cháy đỏ, thoắt cái biến thành tro đen kịt.

“Ta là Trúc Ân, người ở Chung Sơn”, hắn vừa ung dung nhàn nhã nấu nướng, vừa thong thả nói.

Tử Hân nói: “Ta là…”.

“Ta biết ngươi là ai.”

“Mọi người nói, ở đây có quỷ.”

“Ta không phải là quỷ.”

Tử Hân thở phào một hơi.

“Ta là xà tinh, thế thôi”, lúc nói thế, đôi mắt Trúc Ân trước sau vẫn dán chặt vào Tử Hân, hình như cố ý chọc chàng cười. Tiếp đến, một thứ vừa mềm lại vừa cứng từ trong ống tay áo hắn thò ra, uyển chuyển men theo chân trái Tử Hân trèo lên vai rồi nhè nhẹ vỗ vào chàng một cái.

Đấy là một cái đuôi rắn thanh mảnh.

Tử Hân cẩn thận sờ sờ cái đuôi rắn đang rung rung, đuôi rắn thơn nhợn như ngọn cỏ, cứ len qua len lại giữa ngón tay của chàng, hoàn toàn không có địch ý, chàng đưa mắt nhìn qua thấy nụ cười của Trúc Ân có vài phần yêu mị, trong mắt sóng xuân phơi phới.

“Liệu ta có thể hỏi huynh một câu được không…”, Tử Hân ổn định tâm thần, hỏi: “Rốt cuộc huynh là nam hay là nữ?”.

Trúc Ân bật cười: “Việc này quan trọng lắm sao?”.

“Có một chút.”

“Ngươi từng nghe nói về li xà chưa?”

“Ta mới chỉ nghe nói về li miêu.”

“Li xà là một loài rắn vừa có thể là đực mà cũng có thể là cái. Trong mấy nghìn năm tu luyện, có thời gian ta thích làm một chuyện”, hắn rút trong người ra chiếc khăn tay và một đôi đũa trúc xanh biếc. Dùng khăn tay lau đũa một hồi rồi bắt đầu thưởng thức bữa tối của mình một cách rất nhã nhặn: “Đó là xen vào một gia đình hôn nhân không mỹ mãn, ở trước mặt nam chủ nhân thì hóa thành một cô gái, còn ở trước mặt nữ chủ nhân thì hóa thành một nam nhân, khiến cho bọn họ đều sung sướng. Thật ra trong cả quá trình đó ta chẳng phải phí đầu óc, chỉ cần không ngừng dùng những lời tình tứ của người này nói với mình cho người kia, ai nấy đều tự thấy thích thú. Cho nên, ta chẳng phải là nam cũng không phải là nữ, ngươi thích ta thế nào thì ta chính là thế đó”.

“Huynh biết gì về tương lai không?”

“Về tương lai, ta cũng mù mờ giống như ngươi.”

Thoáng chốc, Tử Hân trầm mặc, bắt đầu cắn móng tay.

Từ tốn ăn xong bữa tối, Trúc Ân dùng khăn tay lau ngón tay mình, lại hỏi: “Thế giới bên ngoài rộng lớn thế này, rốt cuộc ngươi muốn đi đâu?”.

“Đi đâu cũng được.”

“Đâu cũng được? Đi theo hướng nào?”

“Trước tiên là hướng bắc.”

“Tại sao?”

“Không biết”

“Để ta đoán xem, ngươi muốn tìm Lưu Tuấn?”

Đột nhiên nhắc tới người bạn đã biến mất từng ấy năm, Tử Hân giật bắn mình.

“Sao huynh lại biết hắn?... Ta cũng sắp quên mất hắn rồi”, chàng không thừa nhận.

Trúc Ân nhạt nhẽo “oa” một tiếng, tiếp tục nói: “Bạn tốt thuở thơ ấu, chỉ để thỉnh thoảng nhớ lại, quên đi cũng được”.

“Thật ra, ta chỉ là không thích ở trong cốc”, Tử Hân đột nhiên thở dài một tiếng.

“Bởi vì ngươi đã hại chết Tiểu Mi.”

Sắc mặt Tử Hân lập tức trắng bệch, lộ ra vẻ thống khổ.

“Phải không?”, hình như muốn chàng thừa nhận, Trúc Ân bức hỏi.

Tử Hân ra sức cắn móng tay, trên môi chợt nhỏ ra một giọt máu.

“Môi ngươi làm sao thế?”

“Không cẩn thận cắn vỡ móng tay.”

Qua một lúc, Tử Hân đáp: “Đúng thế. Là ta hại chết Tiểu Mi”.

“Phụ thân ngươi nói, đấy không phải lỗi của ngươi… Ngươi không thể bắt trời không gây sấm chớp.”

“Ngươi luôn muốn an ủi ta.”

“Ta cũng nghĩ thế”, Trúc Ân tỏ ra đồng ý.

“Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi”, đối mặt với người biết rõ mọi tâm sự của mình, chàng không muốn tiếp tục bàn luận vấn đề này nữa, trùm áo tơi lên, nằm xuống bên cạnh chậu lửa và nhắm mắt lại.

“Ngươi cứ yên tâm như thế ngủ sao? Không sợ ta ăn thịt ngươi à?”

“Huynh không thể.”

“Sao ta lại không thể?”

“Bởi vì huynh chỉ ăn chuột và gián.”

“Được rồi, lão đệ”, Trúc Ân lấy cành trúc khều khều lửa: “Mai gặp lại”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.