Mệnh Phượng Hoàng

Chương 2



Hôm đó, ta không nhớ rõ mình đã bị đánh bao nhiêu gậy. Cơ thể đau tới mức tê liệt. Nước mắt rơi xuống, nóng hổi rồi lạnh băng.

Chỉ có Thiên Lục kéo tay áo phu nhân xin tha cho ta nhưng không ai để ý. Ta chỉ nghe thấy giọng nói phẫn nộ của phu nhân vang lên từng câu, từng câu bên tai. Bà ta nói: “Ngươi hư hỏng hệt mẹ ngươi, nứt mắt ra đã biết dùng sắc đẹp dụ dỗ người khác! Lại còn chuyên trộm đồ, hôm nay bản phu nhân nói cho ngươi biết, thứ không phải của mình thì đừng có động vào! Nếu còn tái phạm, ta sẽ đánh gãy tay ngươi!”

Từng câu, từng chữ của bà ta đều sắc như dao. Coi như ta hiểu, bà ta cũng không phải không biết ta bị vu oan, bà ta chỉ không muốn cho ta sự công bằng. Đánh thì đánh, ta chẳng qua chỉ là con gái của tiểu thiếp, huống hồ còn là tiểu thiếp không được sủng ái.

Có điều, khi nghe bà ta nói chuyện trộm đồ của người khác, ta thực sự không nén được bật cười.

Ý bà ta là gì, đương nhiên ta hiểu, nhưng sao bụng dạ bà ta lại hẹp hòi như vậy chứ? Mẹ ta đã trộm của bà ta cái gì?

Cha ư?

Ha ha, đừng kể chuyện cười chứ! Bà ta đã không có được trái tim cha, cũng chẳng có được con người ông ấy!

Ta chẳng qua cũng chỉ là người ngoài mang họ Tang trong Tang phủ mà thôi!

Ta biết, bao nhiêu năm nay, ta ngậm bồ hòn làm ngọt, phu nhân không thể bới lông tìm vết, trong lòng chắc chắn rất khó chịu nên hôm nay sẽ không dễ dàng buông tha ta. Ta biết rõ, phản kháng chỉ mang đến kết cục thê thảm hơn.

Gậy đánh lên người, ta nghe thấy Thiên Phi cười, nói: “Tang gia là dòng dõi danh gia vọng tộc, không thể để người ta tưởng rằng chúng ta ngược đãi ngươi!”

Ta thầm cười khẩy, lời này thật hay!

Lúc cha đến, ta đã đau đến mức người co rúm, toàn thân run rẩy. Ông ta chỉ liếc một cái, hờ hững hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“À!” Phu nhân bước lên, bình thản nói. “Nó làm sai, thiếp thay lão gia dạy dỗ một chút!”

“Ừ!” Cha ta trả lời, không nhìn ta nữa, chỉ nói với Thiên Phi và Thiên Lục: “Tiên sinh dạy đàn cho các con đã đến, còn không mau qua đó!”

Thiên Phi vừa nghe, vội cười, nói: “Vâng, Phi Nhi đi ngay đây ạ!”, nói xong, quay người kéo Thiên Lục rời đi.

Thiên Lục chần chừ một lúc, cuối cùng đành nói: “Vậy Lục Nhi cũng đi đây!” Trước khi ra khỏi cửa, nàng ta còn không quên nhìn về phía ta.

Ta cắn môi, cố ý không nhìn nàng ta. Ta không muốn nàng ta thương hại!

Cha còn ở đó, a hoàn đánh ta nhẹ hơn nhưng ta vẫn đau đến mức như tê liệt. Cha nán lại một lát, nói có việc quan trọng rồi quay người rời đi, ra đến cửa lại quay đầu nói với phu nhân: “Đừng có đánh chết!”

Ha! Cha của ta, chỉ có thể nói một câu như vậy.

Đừng có đánh chết…

Đối với ông ta, chỉ cần không xảy ra chuyện, ông ta sẽ không quan tâm tới ta.

Tang Tử, Tang Tử, nghe thấy chưa? Ông ta nói, đừng có đánh chết…

Dù đang vô cùng đau đớn nhưng lúc này, ta thực sự rất muốn cười.

Đúng, ta đã cố gắng nhẫn nhịn.

Mười hai năm ở Tang phủ, ta chưa học được điều gì song lại học được sự ẩn nhẫn. Ta chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, lấy gì để bảo vệ chính mình?

Ta tự nói với mình hết lần này đến lần khác, Tang phủ không có ai tốt.

Kẻ đánh ta rất lợi hại. Ta thấy đau đớn nhưng tất cả chỉ là vết thương da thịt, thực sự không thể chết. Thậm chí chỗ bị đánh cũng không có vết rách, chẳng cần dùng đến thuốc. Ta không biết rốt cuộc nên cảm thấy vui mừng hay bất hạnh.

Phu nhân thấy dạy dỗ đã đủ mới tha cho ta.

Trời đã tối.

Toàn thân rất đau nhưng ta không muốn về phòng.

Ta cứ đi, cứ đi, rồi bước đến cửa lớn.

Sững người trong giây lát, ta vẫn nhấc chân bước ra ngoài. Đám gia đinh giữ cửa chẳng có ai ngăn cản. Ta là nha đầu hoang dã của Tang phủ, không ai quan tâm.

Hôm đó, sau khi ra khỏi Tang phủ, ta rất muốn đi tìm Cố Khanh Hằng để tố cáo nhưng không biết Cố phủ ở đâu. Ban đầu định hỏi đường, sau đó ta đã nghĩ thông suốt. Cố Khanh Hằng chẳng qua cũng chỉ là đứa trẻ, hắn có thể làm chủ chuyện gì chứ? Chung quy là ta quá ngây thơ.

Nghĩ như vậy, ta không tránh khỏi có chút hụt hẫng.

Ngẩng đầu nhìn trời, có vẻ như sắp mưa song ta vẫn không muốn về phủ. Không hề sốt ruột, bởi ta biết, qua ngõ Trường Đại, đi về phía trước một dặm có một ngôi chùa.

Ta chạy một đoạn đường, dừng lại, đi một đoạn, lại chạy.

Không biết vì sao, vừa nghĩ tới hôm nay không phải về Tang phủ, mọi đau đớn dường như biến mất.

Ta chưa từng tới ngôi chùa đó nhưng trước kia đã nghe nói đến. Nơi này cách Tang phủ cũng không xa, có lẽ trong tiềm thức ta vẫn hy vọng Tang phủ sẽ sai người đi tìm. Lúc ấy ta nghĩ, nếu đúng là có người đến tìm, ta sẽ theo họ về phủ ngay, sau đó sẽ không như thế này nữa.

Nhưng nghĩ thì hay mà kết quả luôn trái với niềm hy vọng.

Đi tới cửa chùa, trời bắt đầu mưa.

Ta do dự một lát, cuối cùng giơ tay gõ cửa.

Cộc cộc…

Cửa mở, vị hòa thượng trẻ ló mặt ra. Ta hơi lúng túng, cúi đầu nhưng ông ấy lại cười rất hiền hòa, hỏi: “Tiểu thí chủ muốn vào trong tránh mưa không?” Nói xong liền nghiêng người.

Ta gật đầu, đi vào theo ông ấy.

Ngôi chùa không lớn, qua cửa đã có thể nhìn thấy Phật đường trước mặt, vậy đây chắc là chính điện. Vách tường dày, ngói đã cũ, có lẽ đã xây dựng được vài năm.

Mưa rơi dày hơn, ta giơ tay che trán. Bộ y phục của vị hòa thượng bị thấm nước, vệt nước dần lan ra nhưng ông ấy dường như không cảm nhận được, quay sang hỏi ta: “Tiểu thí chủ không phải là người kinh thành ư?”

Ta sững sờ, gật đầu, khẽ đáp: “Vâng.” Dù ta có nói thật, chắc ông ấy cũng sẽ tròn mắt ngạc nhiên, hỏi giống như Cố Khanh Hằng: “Tang phủ có tam tiểu thư à?”

Có lẽ ta không nói thì hơn.

Mưa rơi xuống mu bàn tay, trong ngày hè nóng nực này bỗng có cảm giác lạnh buốt. Ta cười, người của Tang phủ không thừa nhận ta, có lẽ, ta nên làm Tang Tử một lần, không phải Tang Tử của Tang phủ.

Đi sát bên ông ấy, ta nghe ông ấy nói: “Ngôi chùa này chỉ có hai người là bần tăng và sư phụ, sân sau có một gian phòng nhỏ, tiểu thí chủ có thể tạm nghỉ một đêm.”

Ta nhíu mày, hỏi: “Không cần hỏi sư phụ người trước ạ?”

“Không cần, mời tiểu thí chủ!” Ông ấy không suy nghĩ đã trả lời. “Lát nữa bần tăng sẽ nói với sư phụ.”

“Vậy… xin đa tạ!”

Căn phòng đó rất nhỏ, ông ấy chỉ đưa ta tới cửa, không bước vào. Đẩy cửa ra, ta nghĩ sẽ có mùi ẩm mốc nhưng căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, dường như luôn có người ở.

Ta cũng không nghĩ nhiều, đoán chừng cũng là người tới đây nghỉ chân như ta.

Mưa chỉ rơi một lát rồi ngừng.

Buổi tối ta ngồi trên giường, cảm thấy hối hận. Ra khỏi cổng Tang phủ, ta thậm chí từng nghĩ sẽ không trở về nữa. Nhưng vì sao ta lại ngốc như vậy? Ta nên mang theo mấy đồ nữ trang, đã mang tiếng là trộm thì phải trộm vài thứ chứ, còn bây giờ, trong người không một xu dính túi, ta phải làm thế nào?

Ta đang tiếc đến nỗi không ngủ nổi, lật đi lật lại, hận không thể lập tức trở về Tang phủ trộm tiền. Ha, chẳng phải phu nhân nói ta là kẻ trộm ư? Sao ta ngốc vậy, dù sao cũng bị oan rồi, chẳng thà làm kẻ trộm thật để không phụ lòng mình.

Khi ta đang nghĩ linh tinh, bầu trời bên ngoài dần không còn yên ả.

Trong phút chốc, tiếng sấm vang lên.

“A!” Ta sợ hãi hét lên, bịt tai lại.

Từ nhỏ đến lớn, ta sợ nhất là sấm. Lúc này, ta không còn nghĩ được gì nữa, nhanh chóng ngồi dậy, ôm chặt cơ thể đang bắt đầu run rẩy.

Mà tiếng sấm Kinh trập[1] đó thật đinh tai nhức óc.

[1] Kinh trập: là một trong hai mươi tư tiết khí của lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Ngày bắt đầu tiết Kinh trập thường là khoảng ngày mùng Năm hay mùng Sáu tháng Ba dương lịch.

“A… a…” Ta òa khóc, không biết lấy đâu ra dũng khí, nhảy xuống giường, chạy ra cửa.

Ngón tay chạm vào cửa nhưng trong khoảnh khắc ấy, bên ngoài dường như xuất hiện một bóng người. Tay ta run rẩy, ôm chặt lồng ngực, ta hoa mắt rồi ư?

Ta chỉ chần chừ một lát, mở cửa “rầm” một cái rồi ôm đầu chạy ra ngoài.

Chỉ có một mình, ta rất sợ.

Tìm ai cũng được, dù là vị hòa thượng trẻ tuổi kia hay là trụ trì.

Ta vừa khóc vừa chạy, tiếng sấm trên đầu vang lên ầm ầm, kèm theo những tia chớp chói mắt. Ta sợ tới mức không thở nổi, không dám dừng bước. Ta sợ nếu dừng lại sẽ bị sét đánh chết. Nhưng vì sao ta dám chạy ra ngoài, ta cũng không biết nữa.

Không biết có phải do ảo giác hay không, ta luôn cảm thấy có người theo sát ngay phía sau.

Nhìn thấy căn phòng trước mặt còn đang sáng đèn, chân ta dường như có sức mạnh, liều mạng chạy qua.

Cửa không khóa, lúc ta vừa động vào liền ngã nhào. Đúng lúc này, trong tiếng sét chói tai hình như kèm theo tiếng “ding” lạ lùng, nhưng ta không kịp nghĩ, lật tay khóa cửa, kêu lên: “Có người không? Có người không?”

Ta xông thẳng vào, căn phòng được ngăn bởi tấm rèm mỏng, bên trong thấp thoáng có bóng người. Ta vui mừng như thấy cứu tinh, liền chạy qua. Nhưng khi ngón tay chạm vào tấm rèm, người bên trong bật dậy, giữ chặt tấm rèm ta đang kéo, khẽ trách: “Ai?”

Tiếng “ai” của y khiến nỗi sợ hãi của ta bay đi một nửa, lập tức trở nên tỉnh táo.

Nghe giọng nói thì có lẽ người này còn rất trẻ, nhưng không phải vị hòa thượng ta vừa gặp, đương nhiên cũng không thể là vị trụ trì.

“Ta…” Vốn định trả lời nhưng sau khi suy nghĩ lại hỏi: “Ngươi là ai?” Vị hòa thượng đưa ta vào từng nói trong chùa chỉ có hai người là ông ấy và sư phụ, vậy thì y là ai?

Hỏi xong mới phát hiện không thích hợp, dù gì đối phương cũng hỏi ta trước. Nhưng y lại chẳng để tâm.

Y khẽ ho một tiếng. “Tô Mộ Hàn.”

Tô – Mộ – Hàn.

Lúc đó ta không hề biết, người đàn ông này sẽ làm thay đổi cuộc đời ta.

Cho tới nhiều năm sau đó, khi ta gọi tiếng “tiên sinh” một lần nữa, trong lòng ta không biết là cảm giác gì…

Đúng lúc này, lại một tiếng sét bổ xuống, ta sợ hãi kêu lên, ngồi xổm ôm lấy đầu.

“Sao vậy?” Y khẽ hỏi nhưng không bước ra, thậm chí tay vẫn giữ chặt tấm rèm không buông.

Ta thở hổn hển, nói to: “Ta sợ… ta sợ sét.”

Ta không nhìn thấy mặt y, chỉ có giọng nói nhã nhặn truyền ra: “Ha, tiểu nha đầu!” Nói xong, dường như buông lơi sự phòng bị, y quay người vào trong rồi ngồi xuống.

Cũng không biết vì sao, một câu nói “tiểu nha đầu” của y khiến nỗi sợ trong ta tan đi rất nhiều, ta chỉ không phục. Xuyên qua tấm rèm, ta lờ mờ nhìn thấy thân hình gầy gò của y, thậm chí y còn rất trẻ, cũng chỉ là một thiếu niên, chẳng qua lớn hơn ta vài tuổi mà thôi.

Ngăn cách bởi tấm rèm, ta cố gắng để nhìn rõ hơn một chút nhưng chỉ thấy lờ mờ. Hình như y biết suy nghĩ trong đầu ta, khẽ nói: “Không cho phép ngươi tiến lên một bước.” Trong lời nói của y đầy sự cảnh cáo.

Ta mím môi, ngoan ngoãn nghe lời, không giơ tay ra. Thực ra ta sợ y nổi giận, đuổi ra ngoài. Tiếng sấm cộng thêm đêm tối, ta không biết nên làm thế nào.

Bọn ta cứ như vậy, ngồi đối diện nhau qua tấm rèm.

Ta phát hiện đôi hài ướt của mình đã để lại từng vệt ướt sũng trong căn phòng này, dường như có thể ngửi thấy mùi nước mưa. Ta bất giác co chân lại, hai tay ôm chặt lấy mình.

Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ và gọn gàng, tuy còn nhỏ nhưng ta biết đây là căn phòng luôn có người ở.

Ngước mắt, y không hỏi nữa nhưng ta tự lên tiếng: “Ta tới chùa tránh mưa.”

Y “ừ” một tiếng nhưng không đáp lời. Ta thấy y xoay người, hình như cầm thứ gì đó. Một lúc sau, ta nghe thấy tiếng lật sách, trong lòng bỗng cảm thấy chống chếnh, xem ra y không định nói chuyện với ta song ta lại không dám ra ngoài một mình, khi có sấm, chỉ cần có một người ở bên, ta sẽ không sợ như vậy nữa. Ta thực sự không dám ở một mình.

Vô thức tựa vào bức tường phía sau, chạm vào vết thương sau lưng, đau đến mức ta lập tức kêu lên, nhưng Tô Mộ Hàn chẳng buồn quay đầu cũng chẳng ngẩng lên. Hơi tức giận, ta cố ý hét to vài tiếng. Liếc mắt nhìn sang, thấy y vẫn cúi đầu đọc sách. Nghĩ một chút, ta đứng lên, liền nghe thấy y lạnh lùng nói: “Hết sấm rồi, ra ngoài đi!”

Ta ngẩn người, khẽ nói: “Vẫn chưa hết.”

Kẻ ở phía sau tấm rèm liền im lặng.

Ta lúng túng, cố gắng tìm chuyện để nói, vừa định mở miệng, đột nhiên nghe thấy tiếng “phịch” như tiếng sách rơi xuống đất. Ta giật mình, thấy người bên trong bắt đầu ho dữ dội.

Y cúi thấp người, ta vốn không thấy gương mặt y, chỉ lờ mờ thấy mái tóc dài rủ trước trán.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân ta, y liền cảnh giác. “Khụ khụ, ngươi đứng lại!”

“Ta… ta chỉ…”

Ta chỉ muốn làm gì? Ta không biết.

Y ho dữ dội, ôm người đau đớn. Ta dường như thấy được gương mặt trắng bệch, vô lực của y.

“Ta… ta đi tìm đại phu cho ngươi.” Có lẽ y bị ốm rồi nhưng lời vừa nói ra, ta liền hối hận. Muộn như vậy rồi, phải đi đâu tìm đại phu đây?

Y vẫn im lặng. Ta lại nói: “Hay ta đi tìm sư phụ trong chùa nhé?”

Vừa xoay người, Tô Mộ Hàn đột nhiên lên tiếng: “Khụ… Ngươi không sợ sấm sét nữa à?”

“Sợ.” Ta buột miệng nói rồi nhớ ra tiếng sấm bên ngoài chưa ngừng. Ta cũng chẳng hảo tâm đến thế, ta chỉ đáp lại khi y không đuổi ta ra ngoài mà thôi.

Xoay người lần nữa, y lại nói: “Đừng ra ngoài!”

Không biết vì sao, dường như ta nghe được một ý nghĩa khác trong lời nói của y.

Đừng ra ngoài…

Nhìn y chăm chú, thực ra ta sợ đến chết đi được, y đã nói đừng ra ngoài, sức mạnh ban nãy cũng tan theo mây khói, vậy nên ta càng không dám ra.

Một lúc lâu sau, tiếng ho phía sau rèm mới dần bớt đi, tiếng sấm bên ngoài không biết đã ngừng từ khi nào. Ta buông thõng tay đứng dậy, không biết phải làm sao.

“Ngươi tên gì?” Đúng lúc này, lần đầu tiên Tô Mộ Hàn lên tiếng hỏi ta.

Ban đầu, ta tưởng y coi thường ta nhưng khi y hỏi, trong lòng ta có chút vui mừng. Ta khẽ nói: “Tang Tử.”

“Tang…” Y khẽ lặp lại, rồi hỏi tiếp: “Chữ nào?”

Tuy ta không biết chữ song vẫn biết tên của mình. Nghe Tô Mộ Hàn hỏi, trong lòng không khỏi có chút kiêu ngạo. Có điều lập tức cảm thấy không ổn, ta nên khoa tay múa chân ra hiệu thế nào với y?

Tô Mộ Hàn đột nhiên ngồi dậy, giọng nói lành lạnh của y truyền ra: “Đằng sau ngươi có giấy bút.”

Ta quay người, ngạc nhiên.

Giấy Tuyên Thành đã trải sẵn, được chặn cẩn thận bằng chiếc thước, nghiên mực sáng bóng bên cạnh dường như mới được mài cách đây chưa lâu. Ta lại sửng sốt quay người, nhìn về phía người bên trong, chẳng lẽ vì ta đột nhiên xông vào nên y mới vội vàng bước vào sau tấm rèm?

Ta lắc đầu không hiểu.

Chậm rãi bước lên trước, ta giơ tay nhưng không biết cầm bút thế nào. Nắm đại cán bút, đặt xuống viết, cả tờ giấy Tuyên Thành lớn như vậy mà ta chỉ viết một chữ.

Nét chữ thô bạo, các góc cạnh lại quá rõ nét. Ha, khóe miệng ta khẽ nhếch lên, may mà miễn cưỡng vẫn có thể nhận ra chữ “Tử”.

Nghĩ một lát, ta đặt bút, cầm tờ giấy Tuyên Thành tiến lên.

Tô Mộ Hàn đưa tay qua tấm rèm, ngón tay y thon dài, rất đẹp. Khoảnh khắc y nắm tờ giấy Tuyên Thành, ta thấy đường chỉ tay của y rất rõ, thậm chí còn có thể thấy từng đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nõn.

Dường như y khẽ thở dài, nói: “Tên hay nhưng ngươi… chưa từng được học à?”

“Chưa.” Ta thành thật trả lời.

“Vì sao?” Y hỏi.

Ta nghĩ một lát, đành đáp: “Không ai dạy ta. Trước đây ta cũng không muốn học.”

“Trước đây?” Y có thể đọc được hàm ý trong lời nói của ta.

Ta hơi sững người, cũng không né tránh, gật đầu. Nghĩ lại, vừa nãy chẳng phải y đang đọc sách ư? Lúc này, ta chẳng hề suy nghĩ mà lên tiếng: “Ngươi đồng ý dạy ta không?”

Y không từ chối ngay nhưng lại nói: “Dạy ngươi cái gì?”

“Cầm kỳ thi họa.”

Lời thốt ra mới phát hiện không ổn, ta chỉ biết y biết chữ nhưng không hỏi y có biết những thứ khác không.

Ta nghe thấy tiếng y vo tròn tờ giấy Tuyên Thành. Y khẽ cười, lại hỏi: “Vì sao bây giờ ngươi lại muốn học?”

Buồn bã cúi đầu, ta im lặng không nói. Trước đây không ai coi trọng ta, ta cũng đã lãng phí mười hai năm trời, song bây giờ ta đã hiểu, muốn sống tốt hơn, chỉ có cách phải trở nên tài giỏi, mạnh mẽ.

Nếu cả đời sống lặng lẽ trong một gia đình bình thường, có lẽ nữ tử không tài giỏi mới là người đức hạnh. Nhưng ta tự hỏi, ta muốn vậy không? Ta bằng lòng như vậy không? Không, ta lắc đầu. Nghĩ đến Thiên Phi và Thiên Lục, ta vạn lần không muốn!

Có lẽ thấy ta im lặng, Tô Mộ Hàn lại nói: “Ta sẽ không dạy mà không biết lý do rõ ràng.”

Hàm ý rất rõ ràng, nếu ta không nói, y sẽ không đồng ý dạy.

Ngước mắt, trước mặt vẫn là dung mạo không nhìn thấy rõ, ta cắn răng, cuối cùng đành lên tiếng: “Ta không muốn bị người khác coi thường nữa!”

Mệnh phượng hoàng ư? Ta cũng là nữ nhi của Tang gia!

Nhưng ta không nói ra lời này, ta sợ nếu nói ra, Tô Mộ Hàn không coi ta là kẻ điên thì cũng sẽ kiêng dè không dạy ta học.

Người ở phía sau tấm rèm trầm mặc chốc lát, lại khẽ ho một trận, cuối cùng nhẹ giọng nói: “Được.”

Ta vui sướng tột cùng, liền kêu lên: “Tiên sinh!”

Tô Mộ Hàn dường như sững người rồi nói: “Ngươi gọi ta là gì?”

Ta bị câu hỏi của y làm cho hồ đồ, hồi lâu mới trả lời: “Tiên sinh…” Thiên Phi và Thiên Lục đều gọi thầy giáo như vậy, lẽ nào ta nghĩ sai ư?

“Tiên sinh?” Y khẽ nói, tựa như đang thích ứng với cách gọi này. Ta lén cười, niềm vui trong lòng sớm đã làm tiêu tan nỗi đau thể xác. Cuối cùng cũng có người chịu dạy ta!

Ta rất muốn hét thật to nhưng ngại trong phòng có Tô Mộ Hàn nên đành cố nín nhịn.

Tô Mộ Hàn bình tĩnh lên tiếng: “Sau này ngươi tới đây, nhất định phải đi một mình, nếu không ta sẽ không dạy ngươi bất cứ thứ gì.”

Nghe vậy, ta lại hỏi: “Tiên sinh cũng tránh mưa à?”

Ta không biết vì sao khi đó mình lại hỏi thế, bởi qua mọi thứ trong căn phòng này, qua lời nói của y, ta biết rõ y không phải đến tránh mưa, nhưng ta vẫn hỏi vậy.

“Không.” Y trả lời một cách dứt khoát, chậm rãi quay người, giọng vẫn rất khẽ. “Có lẽ… ta đang đợi ngươi tới…”

“Tiên sinh…” Ta cười.

Khi ấy, ta cho rằng ý y muốn nói là duyên phận, không ngờ là bởi điều đó…

Đột nhiên y nói: “Không được hỏi nữa.”

Một câu thôi đã khiến lời nói đến miệng phải nuốt xuống. Trầm mặc trong giây lát, ta nhìn y, hỏi: “Nếu ta không có câu hỏi nào, còn cần tiên sinh dạy ư?”

Ta còn sợ câu nói của ta khiến y tức giận, không ngờ y lại bật cười, khẽ nói: “Không được hỏi chuyện của ta nữa.”

Ta ngẩn người, gật đầu.

Lúc này tiếng sấm đã ngừng từ rất lâu rồi, thậm chí mưa cũng tạnh. Dấu giày ướt sũng ta mang vào phòng cũng dần khô nhưng ta vẫn chưa muốn rời đi.

Ta cố tìm chuyện để hỏi: “Vừa rồi tiên sinh nói tên của ta hay, vì sao hay?”

Trước đây ta luôn cảm thấy tên mình rất khó nghe, luôn thấy kém xa so với Thiên Phi và Thiên Lục. Đây là lần đầu tiên có người nói tên ta hay, ta đương nhiên rất vui sướng.

Tô Mộ Hàn giơ tay mở cửa sổ, bên ngoài vừa tạnh mưa, trong không khí, gió mang theo hơi ẩm, có cảm giác lành lạnh. Ta vốn định ngăn y, đã có bệnh sao còn muốn mở cửa sổ! Kỳ lạ là lời vừa tới miệng nhưng ta không sao thốt ra được.

Y đã quay người, khẽ ngâm nga: “Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ[2].”

[2] “Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ”: kìa cây dâu với cây tử là cây do cha mẹ trồng cho con, nên nhớ đến nó mà sinh lòng cung kính. (Trích Kinh thi.)

Ta vốn không hiểu mấy thứ nho nhã này nên chỉ im lặng nghe y nói.

“Cổ nhân thường nói, cây dâu và cây thị do cha mẹ trồng. Tang Tử[3], nhất định là kết tinh của một tình yêu đẹp.”

[3] Tang Tử: Tang là cây dâu, Tử là cây thị. Tang Tử có nghĩa là quê cha đất tổ (nơi có cây dâu, cây thị của ông cha trồng).

Nghe thấy hai chữ “tình yêu”, ta không nén được cười giễu. Cha và mẹ ta có tình yêu ư? Hừ, Tang Tử, Tang Tử lại có thể là kết tinh của tình yêu? Điều này quá nực cười!

Tô Mộ Hàn nói tiếp: “Nó cũng có ý nghĩa là cố hương, cáo bệnh về quê, lưu luyến cố hương…” Giọng nói của y dần nhỏ lại, ta quên đi sự coi thường vừa nãy, trong lòng bỗng giật mình. Đang tốt lành, sao y phải nói những lời như vậy? Tuy không hiểu hết nhưng ta cũng hiểu được đại khái.

Cáo bệnh về quê, lưu luyến cố hương… Nói như vậy chẳng phải chính là sau khi chết trở về cố hương ư?

Tô Mộ Hàn ho vài tiếng, ngước mắt nhìn về phía ta, cười hỏi: “Như vậy còn chẳng phải tên hay ư?”

Ta không trả lời, có phải tên hay hay không ta không biết, ta chỉ biết ta cảm nhận được tâm trạng thương cảm vô hạn trong lời nói của y, khiến lòng người bức bối.

Cảm giác đó quả không phải điều ta thích.

Ta cố ý cười vài tiếng rồi nói: “Tiên sinh, ta còn một câu hỏi.”

“Hỏi đi!”

Ta cố gắng sắp xếp từ ngữ rồi mới lên tiếng: “Cái đó, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu… Vì sao người con gái đẹp phải đá cầu với người con trai?” Đây là điều ta nghe vị tiên sinh kia giảng ở Tang phủ lần đó, ta nghĩ đi nghĩ lại cũng không hiểu.

Tô Mộ Hàn cười lớn, ta càng không hiểu, điều này… rất buồn cười ư?

Y cười, nói: “Từ “hảo” ở đây có nghĩa là “đẹp đẽ”, không phải “thích”. Từ “cầu” không phải là “quả cầu”, mà có nghĩa là “phối hợp”.”

Lời y nói giản dị mà sâu xa, ta cũng nhanh chóng hiểu được.

Ta nghĩ lúc đó ta nhất định đã đỏ bừng mặt, tuy không nhìn thấy nhưng cảm giác nóng rực rất rõ ràng. Hai tay bưng má, ta nén cười, không ngại ngùng, lúng túng, ta chỉ thấy vui mừng.

Tô Mộ Hàn không hỏi vì sao ta cười mãi, chỉ nói: “Đêm đã khuya, ngươi về đi! Ta cũng mệt rồi!”

Lệnh đuổi khách rất thẳng thắn. Khi ấy ta nghĩ y quả là người vô tình, đuổi khách mà cũng có thể đạt đến trình độ cao nhất.

Mím môi đứng lên, cúi chào y, ta dí dỏm cười nói: “Tiên sinh nghỉ ngơi đi, ta về đây!” Dù sao sấm cũng đã ngừng, mưa cũng đã tạnh.

Quay người, vừa mở cửa ta lại nghe thấy y nói: “Tử Nhi, nhớ kĩ lời ta nói.”

Tử Nhi…

Trước nay ta không biết sẽ có người gọi ta bằng cái tên dễ nghe như vậy.

Ta gật đầu.

Thực ra ta không rõ y ám chỉ điều gì, bởi tối nay y nói với ta rất nhiều… nhưng đều không quan trọng…

Dường như chỉ trong một đêm ta đã lấy lại được dũng khí. Ta biết, đó đều là nhờ Tô Mộ Hàn cho ta.

Hôm sau, ta không đi gặp y, cũng không tạm biệt hòa thượng trong chùa, bởi ta phải vội vàng trở về Tang phủ. Ta hy vọng việc ta bỏ ra ngoài sẽ không khiến cha tức giận. Ta biết, mệnh phượng hoàng xuất hiện từ Tang gia, nếu ta muốn lộ diện, còn phải âm thầm chịu đựng vài năm nữa.

Về thẳng Tang phủ, ta mới phát hiện mình đã lo lắng quá thừa. Hóa ra cả đêm qua, không ai biết ta không ở trong phủ, chưa ai từng quan tâm đến ta.

Lúc đi qua hành lang dài, thấy Thiên Phi và Thiên Lục đang từ xa bước tới, ta không quay đầu, nhoẻn miệng cười, sải bước lên trước.

“Này!” Thiên Phi cố ý gọi thất thanh. “Tang Tử à, xem ra hôm qua mẹ cho người dạy dỗ ngươi vẫn còn nhẹ nhỉ, trông ngươi vẫn không sao cả!”

Ta cười một tiếng rồi nói: “Sự dạy dỗ của phu nhân, ta nhất định ghi sâu trong lòng!”

“Ngươi!” Thiên Phi giận dữ trừng mắt với ta, lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi bước qua.

Thiên Lục không đi theo ngay, áy náy nhìn ta, khẽ nói: “Tang Tử, xin lỗi, do Cúc Vận quên cất y phục ở đâu nên mới…”

“Được rồi!” Ta ngắt lời nàng ta, đi về phía trước, bỏ lại câu: “Ta quên rồi!”

Thực sự quên cất y phục ở đâu hay là gì đi nữa đều không cần phải truy xét. Rốt cuộc đánh cũng đánh rồi. Bây giờ ta biết, cứ quan sát lời lẽ, sắc mặt người khác, cứ âm thầm chịu đựng cũng không có tác dụng.

Những thứ hôm nay bọn họ có, sau này ta cũng phải có. Mẹ ta cho ta thân phận làm con gái Tang gia, vậy thì ta không thể lãng phí.

Có lẽ Thiên Lục không ngờ ta sẽ nói như vậy, nàng ta ngẩn người. Ta đi xa rồi, vẫn nghe thấy Thiên Phi tức giận, lớn tiếng gọi tên nàng ta.

Sau hôm đó, Tang phủ không có gì khác, chỉ là số lần ta rời phủ nhiều hơn. Cũng may Tang phủ trước nay không ai quan tâm tới chuyện của ta.

Khi Cố Khanh Hằng đến lần nữa, lại mang cho ta rất nhiều y phục đẹp. Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ giấu đi, không mặc nữa. Ta không muốn bọn họ lại có cơ hội làm thương tổn ta. Suy cho cùng, bây giờ ta vẫn chưa có năng lực phản kháng.

Tiếp xúc nhiều với Tô Mộ Hàn càng khiến ta thêm chấn động. Cầm kỳ thi họa, thiên văn địa lý, không cái gì y không tinh thông.

Rất nhiều lần, ta thật sự muốn hỏi, rốt cuộc y là người thế nào, nhưng lại nhớ ra ta đã đồng ý không hỏi chuyện của y. Ta từng thoáng nghe thấy vị hòa thượng và trụ trì trong chùa nói Tô Mộ Hàn là hậu duệ của gia đình danh gia vọng tộc, sau này gia cảnh sa sút mới ở tạm trong chùa.

Nhưng bệnh ho của y từ lần đầu ta gặp đến nay vẫn không hề thuyên giảm. Ban đầu ta tưởng do thương hàn gây nên, nay thấy không giống. Đối với chuyện này, y lại không né tránh, thản nhiên nói vì hồi nhỏ sốt cao nên phổi bị tổn thương.

Khi đó ta đã nghĩ, có phải vì thế mà ở trong nhà, y cũng không được yêu chiều? Mỗi lần nghĩ như vậy, ta lại càng cảm thấy thân thiết với y.

Nhưng y vẫn không cho ta vén bức rèm che.

Nếu ta còn ý nghĩ đó, nụ cười thanh nhã trên gương mặt y sẽ biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng cùng sự trầm mặc.

Sau hôm y giảng giải ý nghĩa của tên ta, dường như ta không còn oán trách mẹ ta nữa, mà chỉ cảm thấy thấu hiểu sâu sắc. Mẹ ta là người phụ nữ đáng thương.

Khi ta ở Tang phủ, số lần Cố Khanh Hằng tới tìm ta ngày càng nhiều. Cùng với sự thay đổi đó là thái độ của cha đối với ta.

Hôm ấy, vô tình gặp ta trên đường, ông cười, nói: “Cố gắng ở bên Cố thiếu gia, nếu có một ngày được gả vào Cố phủ, cho dù làm thiếp thì cũng là vận may của con.”

Ta chỉ gật đầu, trong lòng cười nhạt. Các tỷ tỷ của ta là mệnh phượng hoàng, còn ta được gả cho công tử của đại học sĩ làm thiếp là vận may của ta?

Ta thực sự muốn nói, cha à, cha thật không hiểu con chút nào!

Mỗi khi lòng dạ rối bời, Tô Mộ Hàn sẽ nói nhỏ: “Bình tĩnh lại, tĩnh tâm ứng đối, thời gian dù ngắn hơn nữa cũng có thể tận dụng được tốt.”

Thời gian ba năm quả thực không thể coi là ngắn. Những thứ Tô Mộ Hàn dạy ta cũng không thể dùng vài ba câu là có thể nói rõ. Ba năm, đủ để ta thay da đổi thịt.

Hôm đó, khi a hoàn đến bẩm báo Cố Khanh Hằng đến, ta đang ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, ngắm dung mạo mình một cách chăm chú.

Thanh nhã, tự nhiên.

A hoàn líu lo bên tai ta một lúc lâu, gì mà đừng ngồi ngây ngốc nữa, nhanh trang điểm, đừng để Cố thiếu gia chờ lâu…

Ta không nói gì, chỉ đứng lên, đi ra ngoài.

Thấy ta ra ngoài, Cố Khanh Hằng hét lớn từ phía xa: “Tam Nhi!”

Giống như lúc mới quen nhau ba năm trước, huynh ấy vẫn gọi ta là “Tam Nhi”, vẫn thân thiết, dịu dàng như thế.

Ta cười, vẫy tay với huynh ấy, nhấc váy chạy qua. Khanh Hằng đã rất cao, cao hơn ta hẳn một cái đầu nhưng nụ cười của huynh ấy vẫn như trước đây, tươi đẹp tựa ánh mặt trời khiến người ta chỉ nhìn một cái đã nở nụ cười vui vẻ.

Đứng trước Khanh Hằng, ta luôn cười thoải mái, sau đó nói: “Hôm nay lại có chiêu gì mới à?”

Khi xưa ta dạy Khanh Hằng chơi trò ném cát, huynh ấy chơi rất tệ. Sau khi về, hằng ngày huynh ấy đều “chăm chỉ khổ luyện”, thậm chí mỗi lần tới tìm ta, lại dạy ta cách chơi ném cát mới, cách nào cũng độc đáo, sáng tạo.

Cố Khanh Hằng cười bí hiểm, lên tiếng: “Hôm nay không chơi ném cát, muội theo ta!” Huynh ấy nói xong liền kéo tay ta.

Ta nhẹ nhàng né tránh, cười nói: “Muội không theo huynh, muội muốn đi trước huynh!” Nói xong, ta khẽ cười rồi vòng qua người huynh ấy, bước lên phía trước.

Khanh Hằng không buồn cũng không giận, cười cười đi theo ta.

Ra khỏi cổng Tang phủ, có người tiến lên hỏi: “Thiếu gia hồi phủ không?” Người đó ăn vận gọn gàng, xem ra là do Cố đại nhân phái đến để bảo vệ Cố Khanh Hằng.

Hồi nhỏ ta thường trêu chọc, hỏi huynh ấy vì sao không học võ, đỡ phải có người luôn theo sau, nếu là ta, nhất định sẽ cảm thấy khó chịu. Huynh ấy chỉ cười, sau đó lắc đầu nói, điều huynh ấy ghét nhất chính là múa đao lộng thương. Bởi vậy ta chế nhạo huynh ấy giống nữ nhân.

Huynh ấy lại nói với vẻ nghiêm túc rằng không phải cứ biết võ là lợi hại, nam nhân cũng không chỉ dựa vào điều này để luận mạnh yếu.

Ta cười trừ.

Cố Khanh Hằng xua tay, nói: “Không hồi phủ.”

“Vâng.” Người đó cung kính lùi sang một bên. Bọn ta đi, gã cũng đi theo từ xa.

Bọn ta tiến vào chợ đúng lúc náo nhiệt nhất, trên đường ngựa xe như nước, sầm uất vô cùng.

Tuy cha chưa từng cấm ta ra khỏi phủ nhưng ta cũng chưa từng dạo phố. Bởi ta luôn có chuyện quan trọng hơn phải làm, mà mấy chuyện này có lẽ sinh ra là để dành cho Thiên Phi, Thiên Lục. Mỗi lần làm xong bài tập, tất nhiên bọn họ sẽ ra ngoài dạo phố.

Đang đi, ta thấy Cố Khanh Hằng dừng chân trước một sạp hàng.

“Khanh Hằng!” Ta gọi nhưng huynh ấy không đáp.

Ta không hiểu bèn qua đó, thấy huynh ấy vội vàng cất thứ gì đó. Liếc nhìn về phía sạp hàng, thấy trên đó bày đầy ngọc đẹp, ta cũng chẳng biết rốt cuộc huynh ấy giấu cái gì.

Khanh Hằng híp mắt cười, không đợi ta lên tiếng, tự nói: “Tam Nhi, nhắm mắt lại!” Thấy ta bất động, huynh ấy lại nói: “Mau nhắm mắt lại!”

Ta khẽ cười, nhất định là huynh ấy thấy cây trâm đẹp, muốn tặng cho ta. Ta không chọc phá nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt.

Cảm giác ngón tay thon dài của nam tử mơn man chạm vào tóc mái ta, khẽ vén lên, thêm món đồ trong tay huynh ấy, mái tóc rủ trước trán được vén lên đỉnh đầu. Sau đó, ta nghe thấy huynh ấy khẽ cười: “Tam Nhi của ta cuối cùng cũng trưởng thành rồi!”

Ta bàng hoàng. Ta biết, thứ huynh ấy cài lên tóc ta không phải trâm, đó chắc chắn là chiếc lược gỗ. Thứ Khanh Hằng làm cho ta là lễ cập kê.

Nữ tử của thiên triều trước tuổi cập kê đều để tóc che mái, ngày cập kê, dùng lược gỗ vén lên mới coi là trưởng thành.

Giơ tay chạm vào trán mình, thấy nụ cười dịu dàng, đẹp đẽ của nam tử trước mặt. Hóa ra, dù không ai nhớ ta đã mười lăm tuổi thì vẫn còn có Cố Khanh Hằng.

Ngón tay huynh ấy lướt qua chiếc lược gỗ trên đầu ta, khẽ nói: “Tốt quá, Tam Nhi đã trưởng thành rồi!”

Khi ta định lên tiếng, đột nhiên thấy một đội quan binh chạy qua, sau đó quan binh đi đầu nhanh chóng nhảy xuống ngựa, cẩn thận lấy tờ giấy được gấp gọn gàng trong ngực, mở ra rồi dán lên tường.

Màu vàng, chính là cáo thị của hoàng thượng.

Trong chớp mắt, đám người xung quanh ùn ùn kéo đến, đông nghịt, chật như nêm quanh tờ cáo thị. Ta có chút tò mò nhưng cũng biết không len nổi.

Lúc này, trong đám người có kẻ hét lên: “Hoàng thượng tuyển tú! Hoàng thượng tuyển tú!”

Ta chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, kỳ tuyển tú cuối cùng cũng đã đến!

Giống như ba năm nay, ta chỉ chờ đợi giây phút này.

Mệnh phượng hoàng!

Nhớ ra, ta liền không ngừng run rẩy.

Không phải sợ hãi, đó là một kiểu so tài. Ta so tài với những nữ nhân khác, so tài với vận mệnh.

Ta quay đầu hỏi Cố Khanh Hằng: “Sắp tuyển tú à?” Huynh ấy là con trai của đại học sĩ, không thể không biết tin này.

Cố Khanh Hằng đã bình tĩnh trở lại, huynh ấy gật đầu, nói: “Đúng vậy, hoàng thượng đăng cơ được ba năm rồi, trong cung cũng có vài phi tần. Nhưng e rằng lần này sẽ là phong hậu.”

“Phong hậu?” Ta thấp thỏm hỏi. “Hoàng thượng có biết chuyện Tang gia có mệnh phượng hoàng không?”

Cố Khanh Hằng gõ nhẹ lên trán ta, cười nói: “Muội lo lắng gì chứ? Đương nhiên không biết rồi, tin này đã chìm từ lâu rồi. Nếu hoàng thượng biết thì còn gì để nói nữa?”

“Hoàng thượng không tin?”

Cuối cùng Khanh Hằng thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc. “Cho dù hoàng thượng tin hay không đều không phải việc tốt.”

Ta im lặng. Nếu hoàng thượng không tin, vậy thì Tang phủ phạm tội lừa vua. Nếu hoàng thượng tin, vậy bao nhiêu người ngấm ngầm rình rập vị trí hoàng hậu há sẽ cam lòng đứng sau?

Những người vây quanh càng lúc càng đông, dán thông báo là chuyện thường nhưng ít khi được nhìn thấy cáo thị của hoàng đế. Huống chi đây lại là đại sự như tuyển tú.

Cố Khanh Hằng đưa tay che chắn cho ta, nói nhỏ: “Chúng ta đi thôi!”

Ta hơi mất tập trung, vừa gật đầu đã bị huynh ấy kéo đi.

Âm thanh huyên náo phía sau dần trở nên xa vời nhưng tâm tư của ta cũng không còn yên ổn.

“Tam Nhi…”

“Khanh Hằng…”

Hai người cùng lên tiếng rồi đều sững lại. Huynh ấy cười: “Muội nói trước đi!” Hai má huynh ấy phớt hồng vẻ ngượng ngùng, nụ cười ấm áp, đơn thuần khiến trái tim ta có chút run rẩy.

Rất nhiều năm sau, khi nhớ tới khoảnh khắc này, ta luôn cười một cách buồn bã. Nếu lúc đó ta để huynh ấy nói trước, có phải tất cả đều sẽ khác không?

Thế nhưng không có “nếu như”.

Ta chần chừ rất lâu mới hạ quyết tâm, hỏi: “Lần tuyển tú này có những yêu cầu gì?”

Cố Khanh Hằng không ngờ ta hỏi vậy, nụ cười trên gương mặt trở nên cứng ngắc, ngập ngừng nói: “Bởi đây là lần đầu tiên hoàng thượng tuyển tú, đương nhiên đều là con cháu của những nhà quyền quý, danh vọng. Cũng có thể có người tiến cử.”

Ta vội hỏi: “Vậy Tang phủ nhà muội có suất không?” Ta hỏi cũng như không, Tang phủ đương nhiên có suất. Thực ra ta muốn hỏi, Tang phủ có mấy suất.

Bàn tay nắm tay ta run rẩy, bỗng nhiên huynh ấy quay đầu, nhìn thẳng vào mắt ta. Thông minh như Khanh Hằng chắc chắn đã đoán được thực ra ta muốn hỏi điều gì. Đôi môi mỏng của huynh ấy hơi mấp máy nhưng lại khẽ cười, nhẹ nhàng nói: “Đương nhiên có hai suất.”

Quả nhiên huynh ấy hiểu ý ta, ta mới hỏi một nửa, huynh ấy đã trả lời hết thảy. Nhưng nụ cười của huynh ấy phải chăng có chút vui mừng khi chỉ có hai suất đó?

“Tam Nhi, thực ra ta…”

“Có thể… có thể thêm một suất không?” Khanh Hằng chưa nói hết câu đã bị ta vội vã ngắt lời.

Ta biết, nếu chỉ có hai suất thì tuyệt đối không đến lượt ta. Đây là cơ hội duy nhất của ta, duy nhất…

Nếu lúc trước chỉ là sự phỏng đoán của huynh ấy thì lời nói lúc này của ta đã làm rõ ràng mọi chuyện. Không sai, ta muốn tham gia tuyển tú, ta muốn tiến cung.

Trong Tang phủ, ta lặng lẽ ẩn nấp mười lăm năm, ta muốn phá vỡ lời tiên đoán về mệnh phượng hoàng trong mắt cha ta.

Cuối cùng Cố Khanh Hằng cũng bộc lộ cảm xúc nhưng huynh ấy không muốn thừa nhận. Vẫn giữ nụ cười, giọng huynh ấy run rẩy: “Muội muốn thêm suất để làm gì?”

Cúi đầu, rũ tay huynh ấy ra, ta lùi lại một bước, khóe miệng cong lên thành nụ cười, giống như ba năm trước, lần đầu tiên gặp nhau. Ta cười, nói: “Huynh quên rồi ư, muội là tam tiểu thư của Tang phủ.”

Khanh Hằng lắc đầu.

Ta biết, huynh ấy chưa quên. Chỉ vì huynh ấy từng đồng ý với ta, sau này nhất định sẽ nhớ ta là tam tiểu thư của Tang phủ.

Ta lại nói: “Khanh Hằng, huynh hãy giúp muội, nói với cha huynh, thêm cho Tang phủ một suất nữa, được không?”

Gió bắc thổi tới cuốn theo bụi bặm trên mặt đất. Không khí bỗng trở nên vẩn đục, ta chỉ thấy hơi thở trắng xóa của huynh ấy, từng vòng, từng vòng rồi lại chìm trong không khí. Ta không biết khi đó, huynh ấy đã cắn răng nói từ: “Được” như thế nào.

Khi trở về Tang phủ, bọn ta gặp Thiên Lục từ hành lang đi tới. Nàng ta đã trở nên rất xinh đẹp, đã làm lễ cập kê từ lâu, chải kiểu tóc rất đẹp. Ta bất giác khẽ xoa gương mặt mình, kinh ngạc phì cười. Thiên Phi luôn cười nhạo ta: “Ôi, Tang Tử, hồi nhỏ chẳng phải ngươi rất xinh đẹp ư? Sao bây giờ càng lớn càng chẳng ra làm sao!”

Ta đang nghĩ, lại thấy Thiên Lục lên tiếng: “Tang Tử, muội về rồi à? A, Cố thiếu gia…”

Cố Khanh Hằng dường như bị lạc mất hồn, nghe nàng ta nói mới vội vàng đáp: “À, hóa ra là nhị tiểu thư!”

“Huynh ốm à? Sao sắc mặt khó coi thế?”

Nghe Thiên Lục hỏi vậy, ta mới ngẩng lên nhìn huynh ấy. Cố Khanh Hằng hơi nghiêng người, cười nói: “Có lẽ vậy. Ta hồi phủ trước, tạm biệt!”

Huynh ấy vừa nói đã xoay người rời đi.

“Khanh Hằng!” Ta gọi theo.

Huynh ấy ngập ngừng giây lát nhưng không quay đầu, chỉ nói: “Yên tâm, ta sẽ cố gắng hết sức.”

Yên tâm, ta biết, Khanh Hằng nói sẽ cố gắng hết sức thì nhất định sẽ là như vậy. Khẽ mỉm cười, quay đầu thấy ánh mắt vô cùng ngạc nhiên của Thiên Lục, ta giơ tay sờ lên trán, cười nói: “Thế nào, đẹp không?”

Hồi lâu sau nàng ta mới nói: “Đẹp… đẹp lắm!”

“Thiên Lục! Thiên Lục!” Lúc này, giọng nói của Thiên Phi từ phía sau truyền đến, chắc tỷ ta thấy ta cũng ở đây nên càng lớn tiếng hơn. “Sao muội còn đứng đây? Cha gọi chúng ta đấy, nghe nói việc tuyển tú đã bắt đầu rồi! Cố đại nhân đã cố gắng giành hai suất cho chúng ta!”

Khẽ nắm bàn tay, quả nhiên không ngoài dự tính của ta.

Thiên Lục sực tỉnh, cười nói: “À, vừa nãy muội…”

“Ôi trời, đừng phí lời nữa, nhanh một chút đi!” Thiên Phi kéo tay nàng ta, nhìn ta một cái rồi lạnh nhạt nói: “Muội phải nhớ thân phận của mình sau này là gì, đừng có ở cạnh mấy kẻ thấp hèn!”

“Tỷ, nhưng…”

“Đừng có nhưng nhị gì nữa. Đi!” Thiên Phi kéo Thiên Lục, bắt nàng ta phải đi. Khi đi qua ta còn không quên khinh bỉ nhìn ta một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười châm chọc.

Ta cắn chặt răng, không thốt ra tiếng nào, trong lòng càng quyết tâm phải vào cung. Sao ta có thể thua bọn họ chứ? Sao có thể?

Lúc quay người, ta mới phát hiện vừa nãy bầu trời còn đang đẹp, giờ bỗng đổ mưa. Mưa rất to, những hạt mưa vô cùng lạnh lẽo.

Trở về phòng tìm chiếc ô, ta vội vàng ra khỏi cổng, đi về phía cuối ngõ Trường Đại.

Con đường này ta đã đi qua rất nhiều lần, vô cùng quen thuộc. Mỗi lần đi qua là một lần hưng phấn nhưng lần này ta lại cảm thấy thấp thỏm. Có lẽ, đến lúc ta nên thẳng thắn rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.