Mệnh Phượng Hoàng

Chương 20



Hắn đột nhiên gọi “Tang lão gia”, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cha ta. Ta thấy ông run lên một cái, dường như vẫn chưa tin nổi, người trên ngự giá gọi mình.

“Tang Quân!”

Lần này, hắn gọi đích danh của cha ta. Ngay cả ta cũng kinh ngạc.

Lý công công nhìn theo ánh mắt hắn rồi vội vàng chạy lên trước, dùng cây phất trần chỉ thẳng vào cha ta, nói: “To gan, Hoàng thượng gọi ngươi đấy, còn ngẩn ra đó làm gì?”

Y rất hung dữ, không khác gì khi ta gặp lần đầu. Ta không kìm được, suýt bật cười. Người bên cạnh liếc nhìn ta một cái, ta lập tức biết điều kìm lại.

Cuối cùng cha cũng run rẩy đứng dậy, muốn bước lên nhưng lại không dám.

Lý công công lại quát: “Hoàng thượng gọi ngươi đó, còn không mau tới!”

Ta nhìn thấy phụ thân sợ tới nỗi mặt mày trắng bệch, chậm rãi cúi đầu, hai bàn tay chống lên đất run rẩy. Những người chung quanh đều cẩn thận ngước lên, nhìn về phía họ, trong đáy mắt lộ ra tia nghi hoặc.

Ai nói không phải chứ? Hoàng đế lần đầu tới đây, lại gọi tên Tang Quân.

Ta không biết trong lòng cha đang nghĩ gì, ông có vui mừng không? Liệu ông có nghĩ rằng, Thiên Phỉ và Thiên Lục nhận được thánh sủng nên lúc này Hoàng thượng mới gọi tên ông không?

Lý công công tới trước ngự giá, người theo sau y loạng choạng quỳ sụp xuống, dập đầu hô: “Thảo dân khấu kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!” Trán ông chạm đất, đôi tay kia vẫn đang run rẩy.

Hạ Hầu Tử Khâm khẽ cười một tiếng, buông rèm, ngoảnh lại nhìn ta, nói nhỏ: “Không được cười!”

Được, được, ta không cười.

Dường như hắn rất thỏa mãn, nói với người ở bên ngoài: “Vinh Phi và Tích tần của trẫm đều là con gái ngươi, ngươi đúng là sinh được hai cô con gái ngoan, dịu dàng, xinh đẹp, hiền lành, trang nhã. Trẫm rất thích.”

Ta nghi hoặc nhìn hắn, thấy khóe miệng hắn hiện lên nụ cười kỳ quặc.

Lúc này, tấm rèm lại được hắn buông xuống, ta không còn nhìn thấy hình dáng cha, chỉ nghe giọng ông xen chút run rẩy nhưng vẫn không giấu nổi sự vui mừng: “Có thể hầu hạ Hoàng thượng là phúc phận của chúng. Thảo dân xin tạ ơn thánh ân của Hoàng thượng!”

Tiếp đó lại nghe Lý công công quát một tiếng: “To gan, ai cho ngươi ngẩng lên?”

Ta không biết y đang quát ai, cha ta, hay là phu nhân?

Hạ Hầu Tử Khâm lại cười, nói: “Ha ha, không biết Tang phủ của ngươi còn tiểu thư nào khác hay không? Trẫm rất tò mò về người Tang gia các ngươi.” Khi hắn nói câu này, ánh mắt nhìn thẳng vào ta, trong đáy mắt lộ vẻ trêu chọc.

Ta định lên tiếng nhưng bị hắn lườm cho một cái, đành thôi.

Ngoài kia yên lặng một lát rồi lập tức vang lên giọng nói của cha: “Thưa…thưa Hoàng thượng, thảo dân chỉ có hai đứa con gái.”

Chỉ có hai đứa con gái… Ta cười khẩy một tiếng, từ trước tới nay, cha chưa bao giờ nói với người ngoài rằng ta cũng là tiểu thư Tang phủ. Mười sáu năm qua đã như vậy, hôm nay, ông cũng nói như thế với Hoàng thượng… Hai tay ta đặt trên đầu gối bất giác siết chặt, cảm giác này gọi là khó chịu sao?

Nhưng ta không muốn khóc. Ta đã sớm quên họ rồi, sao còn phải rơi lệ?

Người ngồi bên cạnh hơi cao giọng, nói: “Vậy à? Sao trẫm nghe nói, Tang phủ còn có Tam tiểu thư?”

Trái tim run lên, ta nhíu mày nhìn người trước mặt. Hắn muốn làm gì, ta càng lúc càng không hiểu.

Mãi sau vẫn không nghe thấy người bên ngoài trả lời. Rồi sau đó là giọng the thé của Lý công công: “Không nghe Hoàng thượng hỏi sao?”

Lý công công này lúc nào cũng ồn ào, ầm ĩ, nhưng sao giờ nghe giọng nói của y, ta lại mơ hồ có chút đắc ý?

A, Tang Tử, hóa ra mày xấu xa như thế! Ta thật muốn cười, nhưng không phải cười vui vẻ, có lẽ… là cười khổ. Nhưng ta thật sự muốn cười.

Bàn tay to lớn của hắn vươn tới, nắm lấy bàn tay ta, vẫn lạnh lùng, nghiêm khắc quát: “Trẫm nói rồi, không được cười!”

Ta biết, ta biết, ta không nên cười, người đang quỳ ngoài kia là cha ta, bầu không khí nghiêm túc biết bao, vậy mà ta lại muốn cười!

Hạ Hầu Tử Khâm, ngươi cũng thấy ta vô tâm, thấy ta bất hiếu sao?

Cuối cùng, giọng nói của cha lại vang lên: “Hoàng… Hoàng thượng, đó… đó là con gái do tiểu thiếp sinh, không… không thể coi là tiểu thư của Tang phủ, cũng… cũng không thể vừa mắt người.”

Con gái do tiểu thiếp sinh thì không thể coi là tiểu thư của Tang phủ? Cha, cha nói thật hay! Đến giờ ta mới biết, hóa ra Cố đại nhân chưa bao giờ nói tới chuyện ta đã vào cung, nhưng giờ ta có chút cảm kích vì ông ta chưa nói ra thân phận của ta bây giờ. Ta không hy vọng, cha ta thừa nhận thân phận tam tiểu thư Tang phủ này chỉ vì thân phận của ta bây giờ.

Trong lòng buồn bã, sao ta có cảm giác muốn khóc nhỉ? Giống như đang ấm ức. Từ trước tờ nay, ta chưa từng ấm ức như thế này, lại còn trước mặt hắn, trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm. Thật mất mặt, phải không?

©STENT

Bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy tay ta, thật ấm áp! Thực ra không hề ấm áp như thế, hôm nay hắn mặc không nhiều, vốn không ấm, vậy sao ta lại thấy ấm chứ? Là trong lòng ta ấm áp sao?

Ta ngước mắt, nhưng người trước mặt không nhìn ta, chỉ nhìn ra ngoài ngự giá, gằn giọng nói: “Tang Quân, ngươi có biết trẫm ghét nhất thứ gì không?”

Đột nhiên hắn đổi chủ đề khiến ta cũng ngẩn người. Ngẫm ra, làm sao cha ta biết hắn ghét thứ gì chứ?

Quả nhiên, một lúc lâu sau mới nghe thấy cha nói: “Thảo dân không… không biết.”

Hắn cũng thu lại nét cười, lạnh lùng đáp: “Trẫm ghét nhất… chính là người như ngươi!”

“Hoàng thượng!” Người bên ngoài kinh hãi kêu lên, rồi sau đó là giọng của Lý công công: “To gan! Lớn tiếng như thế, kinh động thánh giá, muốn cả nhà ngươi chết chung sao?”

Ta kinh ngạc nhìn người trước mặt, hắn nói ghét nhất người như cha ta… không hiểu vì sao, mũi ta bỗng cay cay, giống như có thứ gì đó không kìm nén được. Lời của hắn, bọn họ đều không hiểu nhưng ta hiểu.

Người giống như cha ta, người tàn nhẫn không cần con của mình, đúng không? Hạ Hầu Tử Khâm, ngươi nói cho ta biết, ý của ngươi là như vậy, đúng không?

Nhưng hắn chỉ cười, người bị hắn mắng lần này lại là Lý công công: “Tiểu Lý Tử, trẫm thấy ngươi mới chán sống! Tang lão gia là cha của Vinh Phi và Tích tần, ngươi có mấy cái đầu mà dám nói những lời như thế?”

Một tiếng “thụp” vang lên, Lý công công vội nói: “Xin Hoàng thượng thứ tội! Nô tài… nô tài…”

Ta biết, hắn không thật sự muốn mắng Lý công công, hắn đang đánh chó mắng mèo.

Không đợi ta phản ứng, hắn đột nhiên đứng dậy. Ta giật mình, khi ngước lên nhìn hắn, ta không nén nổi thứ đang dâng đầy trong mắt, chỉ chốc lát nó đã chảy xuống.

Hắn cau mày nhìn ta, nghiến răng nói: “Ra ngoài đừng làm trẫm mất mặt, bằng không trẫm nhất định cho nàng biết tay!”

Dù hắn ăn nói dữ dằn với ta nhưng ta không hề thấy sợ hãi. Ta làm sao có thể khiến hắn mất mặt chứ, hắn đang xả giận cho ta cơ mà!

Khi ngước lên, ta có chút sững sờ, chợt nhớ tới thuốc nước trên mặt mình. Tô Mộ Hàn chỉ nói nước có thể rửa trôi thuốc nước, nhưng ta không biết nước mắt có rửa trôi được không? Nhưng dù thế nào ta cũng không dám đưa tay lên sờ thử, chỉ cần ta không sờ thì dẫu bị dính nước cũng không có vấn đề gì.

Hắn kéo ta ra ngoài. Ta luống cuống đứng dậy, theo sát hắn. Chỉ nghe một tiếng “soạt” đều đặng, tất cả vũ lâm quân đều quỳ xuống, hô to: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”

Ta đột nhiên cảm thấy căng thẳng, bị hắn kéo xuống ngự giá. Cuối cùng ta đã nhìn thấy ông ấy, cha của ta. Ông đang quỳ rạp dưới chân ta, thân hình run rẩy, không dám động đậy. Phu nhân dẫn theo một đám gia nô, cũng quỳ ở phía sau, không ai dám cử động.

Trên gương mặt Lý công công cũng lộ vẻ kinh ngạc, y vội vàng lên ngự giá lấy chiếc áo khoác lông chồn, định choàng lên cho Hạ Hầu Tử Khâm nhưng bị hắn lườm cho một cái, sợ đến nỗi không dám bước lên.

Ta nghiêng mặt nhìn người ở bên. Hắn đứng thật thẳng. Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy dáng vóc hắn cao lớn như thế, thần sắc lạnh lùng, hoàn toàn mang phong thái của bậc vương giả. Hắn kéo ta đi lên.

Vai cha khẽ run rẩy, ông vội vàng hô: “Hoàng thượng vạn tuế! Nương nương thiên tuế!”

Ta cười khẩy. Nương nương thiên tuế? Liệu ông có biết ta là ai không?

Hạ Hầu Tử Khâm lạnh lùng nhìn người đang quỳ, ôm ta lại, cười nhạt, nói: “Tang Quân, ngẩng lên đi!”

Vai cha ta càng run lên dữ dội, có lẽ vì lời quát mắng của Lý công công lúc trước, ông lưỡng lự hồi lâu nhưng vẫn không dám ngẩng lên.

“Trẫm bảo ngươi ngẩng lên!” Hắn nhắc lại lần nữa.

Ta cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, bàn tay hắn đặt trên vai ta hơi dùng sức, còn nhớ khi nãy ra ngoài, hắn đã nói, không thể để hắn mất mặt. Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười, ta đưa mắt nhìn người được gọi là cha của ta.

Cuối cùng ông cũng ngẩng lên, ánh mắt đó bắt đầu từ chân của Hạ Hầu Tử Khâm, lướt lên long bào. Hắn cao hơn ta một cái đầu, bởi vậy, khi cha ta còn chưa nhìn thấy dung nhan của hắn thì đã trông thấy ta.

Ta thấy đôi mắt đó trợn tròn vẻ không thể tin được, đôi môi run rẩy, tay ông bất giác nâng lên chỉ vào ta nhưng không thể thốt nên lời.

Hạ Hầu Tử Khâm nặng nề “hừ” một tiếng, nói: “Thật to gan! Đàn Phi của trẫm là người ngươi có thể chỉ trỏ sao?”

Nghe thấy vậy, cha mới bừng tỉnh, hoảng hốt cúi đầu, run rẩy thưa: “Hoàng thượng thứ tội! Hoàng thượng thứ tội!”

Nhưng hắn không truy xét, chỉ cười, đáp: “Kẻ không biết thì không có tội, trẫm không trách ngươi. Thế nhưng Tang Quân ạ, trẫm hỏi ngươi, Đàn Phi của trẫm so với hai cô con gái của ngươi thì thế nào?”

Cha run rẩy, không nói được câu nào.

Hắn vẫn nhìn thẳng vào ông, hạ giọng hỏi: “Hả?”

Ta khẽ kéo ống tay áo hắn nhưng hắn liếc ta một cái, ra hiệu cho ta không lên tiếng. Lúc này, đột nhiên ta nghe thấy phu nhân đang quỳ phía sau hốt hoảng kêu lên một tiếng, khi ta ngước mắt nhìn, thấy bà chỉ nhìn ta một cái rồi ngất đi. Ta bất giác đưa tay sờ lên mặt mình, chẳng lẽ trong ta đáng sợ thế sao?

Cha như ý thức được chuyện đang xảy ra phía sau mình nhưng không dám quay lại nhìn, chỉ nghiến răng nói: “Đương nhiên là… là Đàn Phi nương nương hơn một chút.” Ta nhìn thấy rõ ràng thái dương ông chảy mồ hôi.

Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm vẫn không buông ta, lại cười, hỏi: “Hơn cái gì? Dung mạo? Tài năng? Hay là tất cả?”

“Tất… tất cả.” Cha lại đáp.

Nghe thấy vậy, hắn cười phá lên rồi ôm lấy ta, nói với người đang quỳ: “Tang Quân, trẫm vẫn muốn cảm ơn ngươi. Điều trẫm muốn nói với ngươi là, có một số người ngươi không biết quý trọng, nhưng trẫm thì rất thích. Ha ha…” Hắn lại cười rồi kéo ta quay người đi, lớn tiếng nói: “Khởi giá!”

“Cung tiễn Hoàng thượng!”

Âm thanh bên ngoài vang lên như dời non lấp biển. Hắn lại kéo ta vào trong ngự giá. Ta thậm chí không phản ứng kịp. Hắn nhìn ta cười, mang theo một chút đắc ý, một chút tự hào.

Nhưng ta không biết, hắn thật sự thích ta nên cố ý làm khó cha ta như vậy hay chỉ vì cha ta cũng giống Dụ Thái phi nên hắn mới làm như thế? Nhưng ta sẽ không hỏi chuyện này, cũng không muốn hỏi.

Dù phải hay không cũng đều khiến ta khát khao thêm một chút sự ấm áp, quan tâm của giây phút này.

Hắn nhìn ta, khẽ nhíu mày rồi vươn tay ra. Ta chợt nhớ ra, chẳng lẽ trên mặt ta có vệt nước mắt? Ta cuống quýt nghiêng người, ôm mặt nói: “Hoàng thượng, cứ để tự thần thiếp!”

Hắn sững ra một lát nhưng không hề miễn cưỡng, chỉ “ừ” một tiếng rồi tựa người vào chiếc gối mềm phía sau.

Khi nhìn lại hắn, ta mới phát hiện hắn đã khép hờ hai mắt nghỉ ngơi. Ta quay người đi, lấy gương soi, quả thật có một vệt nước mắt, cũng may không lộ rõ lắm. khi nước mắt đã khô hẳn, ta lấy thuốc nước trong ống tay áo ra, dùng khăn chấm lên mặt.

Khi ta làm xong, hắn vẫn nhắm mắt, nghĩ một lát, cuối cùng ta không gọi hắn. Trút bỏ khí thế hung hãn dọa người ban nãy, trên khuôn mặt hắn lại lộ vẻ uể oải.

Ngự giá vẫn đi, hắn không nhắc tới chuyện đã xảy ra ở trước cổng Tang phủ vừa nãy, dường như đó chỉ là một giấc mộng Nam Kha. Nghĩ tới đây, ta bất giác muốn cười nhưng phải che miệng, không thể cười ra tiếng.

Hắn đột nhiên lên tiếng: “Cười thì cứ cười, sao phải lén lút?”

Oa, nhỏ tiếng như thế mà hắn cũng nghe thấy sao?

Ta cãi lại: “Chẳng phải Hoàng thượng nói, không cho thần thiếp cười sao?”

Hắn cười cười, mở mắt ra, nói: “Lúc nãy trẫm cho dừng ngự giá, phía trước phía sau nhiều người như thế, ai cũng im như thóc, nàng là phi tử của trẫm mà lại cười thì còn ra thể thống gì nữa!”

Ta chớp mắt nhìn hắn, hóa ra là vì thế, cho nên hắn mới giả vờ nghiêm khắc. Ha, Hạ Hầu Tử Khâm ưa sĩ diện. Ta nghiêng đầu nhìn hắn, thấy hắn vẫy vẫy tay với ta, ra hiệu cho ta lại gần.

Hắn kéo ta qua, vươn tay ôm lấy, đặt cằm lên vai ta, khẽ nói: “Trẫm mệt, nhưng nhìn thấy nàng lại không muốn nghỉ ngơi.”

Nhìn thấy ta lại không muốn nghỉ ngơi, hắn nói gì thế này?

Ta cười cười, hỏi hắn: “Thần thiếp khó coi vậy sao?”

“Ừ.” Hắn đáp. “Lần đầu tiên trẫm trông thấy nàng là thế, thế mà Tang Quân kia còn không biết tốt xấu nói nàng xinh đẹp.”

Ta thầm bật cười, không phải là Hạ Hầu Tử Khâm ngươi ép người ta khen ta xinh đẹp sao? Giờ lại nói với ta rằng ông ta không biết tốt xấu.

Ta lại buột miệng hỏi: “Hoàng thượng chỉ thích nữ tử xinh đẹp thôi sao? Vậy sao còn đưa thần thiếp theo?”

“Trẫm…” Hắn lên tiếng nhưng rồi lại thôi, không nói nữa.

Một lúc lâu sau, nghe thấy tiếng hít thở đều đều của hắn, ta không khỏi lắc đầu, đúng là hắn mệt rồi, thế này mà hắn cũng có thể ngủ được sao?

Ta đang nghĩ ngợi, đột nhiên phát hiện ngự giá đã hạ. Ta kinh ngạc, Hạ Hầu Tử Khâm còn chưa kêu dừng mà.

Lý công công đi tới, hạ giọng nói: “Hoàng thượng, ngự giá không đi vào trong ngõ được.”

Ta sực nhớ ra, đúng rồi, sao ta lại quên mất, ngõ Trường Đại nhỏ như vậy, ngự giá đi vào thế nào được chứ?

Hắn đang ngủ, nghe thấy vậy bèn nhẹ nhàng buông ta ra, thản nhiên đáp: “Vậy thì trẫm và Đàn Phi cùng xuống ngự giá”, nói xong liền đứng dậy đi xuống.

Lý công công không nói gì, chỉ khoác chiếc áo choàng lông chồn lên người hắn. Triêu Thần cũng bước đến, phủ lên người ta một chiếc áo choàng dày dặn.

Ở phía xa, vũ lâm quân đã xếp hàng đến tận đầu ngõ Trường Đại. Hắn nắm tay ta bước đi, tiếng bước chân của hai người vang lên đều đều trong con ngõ nhỏ hẹp. Không biết tại sao, ta đột nhiên cảm thấy thấp thỏm, đưa mắt nhìn khắp con ngõ dài. Con đường này ta đã đi qua vô số lần, con đường này, ta không nhớ nổi đã bao lâu rồi chưa đi qua nữa… mà tiên sinh của ta, hẳn là ở cuối con đường này. Trong căn phòng bé nhỏ ấy, cách lớp màn che, y nằm nghiêng trên nhuyễn tháp. Giọng nói dịu dàng dạy bảo ta. Nghĩ tới đây, khóe miệng ta bất giác cong lên thành nụ cuời. Ta dường như lại có thể trông thấy bóng dáng gầy gò ấy, cả bàn tay Tô Mộ Hàn kéo mạnh tấm rèm khi ta xông vào phòng y lần đầu tiên nữa. Bàn tay nổi đầy gân xanh ấy khiến cả đời này ta không thể nào quên được.

Người bên cạnh khẽ siết chặt tay ta, hắn đột nhiên lên tiếng: “Tất cả chờ ở đây, không có lệnh của trẫm thì không được tiến lên.”

“Hoàng thượng!” Lý công công hốt hoảng kêu lên.

Có tiếng bước chân ai đó đang tiến lên, sau đó là một giọng nói âm trầm: “Hoàng thượng, xin cho phép mạt tướng dẫn mấy người theo cùng!”

Đó là một tướng quân.

Hắn khẽ “hừ” một tiếng, dắt ta đi thẳng về phía trước, không quay đầu lại, chỉ nói: “Mã tướng quân cứ đứng chờ ở đấy đi!”

“Hoàng thượng…”

Giọng nói phía sau lưng chỉ thoáng chốc đã chìm trong cơn gió. Ngước mắt lên, ta bất ngờ trông thấy ngôi chùa vốn vô cùng quen thuộc trong trí nhớ, giờ đã bị dỡ đi quá nửa. Vãn Lương nói, ngôi chùa đã dỡ đi nhưng vẫn để lại một phần. Cổng chùa vẫn còn nguyên, nhưng chỉ cần bước qua cánh cổng mở rộng kia là nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn bên trong.

Hắn không do dự, kéo ta đi tiếp, nhưng ta đột nhiên khựng lại.

Hắn ngoảnh đầu lại, nghi hoặc nhìn ta. Ta lắc đầu, nói: “Hoàng thượng, không cần đi tiếp nữa, đã không còn gì.”

“Trẫm muốn đi.”

Không biết tại sao khi hắn thốt lên ba từ kia, dường như còn pha chút giận dỗi, cảm giác không quá rõ ràng nhưng tựa như giọt nước rơi thấm lên tấm khăn trải, chỉ trong nháy mắt đã loang rộng. Ta có chút kinh ngạc, nhưng hắn đã buông tay ta, một mình sải bước đi tới. Ta cả kinh, vội vã kéo chặt áo choàng, đuổi theo.

Đi qua cổng chùa, bên trong hỗn độn, trên mặt đất toàn ngói đá vỡ vụn, giẫm lên là lại vang lên tiếng “lạo xạo”. Bước đi trên những mảnh vụn trơn bóng kia, nếu không cẩn thận là có thể trượt ngã nên ta đi thật chậm. Nhưng hắn lại bước rất nhanh, đi thẳng tới nơi Tô Mộ Hàn từng ở.

Ta ngạc nhiên nhìn bóng lưng hắn, quên cả bước tiếp. Ta nghĩ, nhất định hắn đã từng điều tra về Tô Mộ Hàn.

Thấy hắn đột nhiên lảo đảo, ta sợ hãi, vội vàng chạy tới đỡ, nhưng hắn đã đứng thẳng người, cúi đầu liếc nhìn mảnh ngói vỡ dưới chân, mím môi không nói gì.

Tòan bộ phần phía đông của ngôi chùa đã bị dỡ gần hết. Căn phòng trước đây Tô Mộ Hàn từng ở cũng đã bị phá, chỉ còn lại mấy cây cột rất lớn. Ta lại nhớ tới căn phòng mình từng ở, nó vẫn nằm im trong vườn sau của ngôi chùa, chỉ là tường ngoài đã bị mòn đi rất nhiều. Cửa bị khóa, ta không biết bên trong đã trở nên như thế nào.

Hạ Hầu Tử Khâm lẳng lặng đứng phía trước ta. Ta chỉ trong thấy bóng lưng hắn, không biết rốt cuộc hắn đang nhìn gì. Một lúc lâu sau, ta mới lấy dũng khí để bước lên.

Căn phòng đã biến mất trước mặt ta, ngoài những mảnh ngoái vỡ nát thì gần như không còn lưu lại thứ gì có liên quan tới Tô Mộ Hàn. Lúc nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng ta có chút khó chịu. Thật sự đã không còn nữa rồi. Mối ràng buộc duy nhất giữa ta và Tô Mộ Hàn dường như đã biến mất trong cơn gió.

Nếu không phải y nói vẫn sẽ để lại thuốc nước cho ta ở ngôi chùa mới, ta gần như đã cho rằng, con người mà ta gọi là “tiên sinh” kia vốn không hề xuất hiện trong cuộc đời mình.

Ta ngước lên nhìn người bên cạnh, trong đáy mắt hắn lóe lên tia sáng sắc bén, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất. Khi ta nhìn lại, hắn đã lấy lại vẻ bình lặng, đột nhiên quay người nhìn ta. Không biết tại sao, ta bỗng ngẩn người.

Hắn hỏi ta: “Có nhớ về cuộc sống trước kia không?”

©STENT

Nhớ không ư? Ta cũng thầm hỏi bản thân. Thời gian ấy, chỉ có hai người có thể khiến ta vui vẻ, một là Cố Khanh Hằng, người kia là Tô Mộ Hàn. Nhưng Cố gia lại có khoảng cách mà ta không thể vượt qua được. Nói cho cùng, vẫn là vì thân phận của ta, con gái do tiểu thiếp sinh ra, ngay cả cha ta cũng nói không thể coi là tiểu thư của Tang gia, huống hồ là Cố đại nhân cao ngạo kia. Còn Tô Mộ Hàn, ta vẫn luôn cho rằng, chúng ta là hai người xa nhau nhất. Y đối xử với ta cũng được xem là hết lòng hết dạ, nhưng không bao giờ để ta vượt qua tấm rèm kia.

Những ngày ấy khiến ta thất vọng trong thỏa mãn, vì một chút không nắm bắt được ấy. Ta không biết rốt cục đâu mới là thứ thật sự thuộc về mình. Cũng giống như bây giờ, nhìn đống gạch ngói vỡ nát ngổn ngang, ta mới biết, hóa ra khi ta bước ra khỏi ngôi chùa này, khi Tô Mộ Hàn bước ra khỏi căn phòng của y, ta và y đều chẳng là gì. Dù gặp nhau ở trên đường, ta cũng không thể chắc chắn đối phương chính là vị tiên sinh sớm chiều bên ta suốt ba năm trời. Ha, nghĩ tới lại khiến người ta cảm thấy bi ai.

Ta cười chua chát, ngước mắt nhìn người trước mặt, nói: “Nhớ, nhưng đã qua rồi, cũng không bao giờ thuộc về ta nữa.”

Đây là lần đầu tiên ta xưng “ta” trước mặt người đàn ông này. Vì lúc này, ta đột nhiên cảm thấy hai chữ “thần thiếp” thật khó thốt lên.

Đôi mắt thâm trầm của hắn dính chặt lấy ta, nhìn ta đăm đăm trong chốc lát. Ta không biết liệu hắn có chú ý tới cách dùng từ không thích hợp của ta hay không, nhưng rốt cuộc hắn cũng chẳng so đo với ta. Lâu sau mới thấy hắn quay người, chắp tay nhìn về phía xa, chậm rãi nói: “Trẫm cho rằng nhược điểm lớn nhất của chốn cung cấm chính là gò ép tính cách của con người, cung quy không thể phá, nhưng trẫm vẫn hy vọng khi riêng tư có thể nhìn thấy bản tính thật của con người.”

Ta hơi sững người, nhìn gương mặt nhìn nghiêng với đường nét rõ ràng của nam tử, nhưng hắn không nhìn ta, chỉ nhìn về phía truớc. Ta đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp hắn, hay khi hắn lén lút chạy tới tìm ta vào lúc đêm khuya, dáng vẻ gian xảo, ngang ngược, còn không thèm nói lý… Phải chăng đó là lúc riêng tư mà hắn nhắc tới? Nhưng ta thật sự không biết, đang yên lành, sao hắn lại nói những lời như vậy với ta? Ta ngẩn ngơ đứng đó, không biết phải đáp lại ra sao.

Người bên cạnh lại lên tiếng: “Nếu bây giờ trẫm muốn nàng chọn giữa trẫm và vị tiên sinh kia của nàng, nàng sẽ chọn ai?” Lần này hắn quay đầu lại, nghiêm túc nhìn vào mắt ta.

Ta kinh ngạc, sao hắn lại nói kỳ quặc như vậy chứ? Ta thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên nhưng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ xoay người bước đi.

Ta ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại, thấy hắn đi nhanh như bay, định nhấc chân bước theo nhưng không hiểu sao lại do dự. Ta biết, dù nơi này đã bị dỡ bỏ nhưng ngôi chùa được dựng lại ở một nơi cách đây mười dặm. Huống chi Tô Mộ Hàn đã nói, cách một khoảng thời gian sẽ sai người tới để đưa thuốc nước ở chùa, vậy nên, nếu ta muốn dẫn hắn tới đó, chắc cũng có thể.

Ta nhìn bóng lưng của nam tử, hắn đi nhanh như thế, hắn lúc này… muốn để ta lựa chọn. Nếu ta chọn Tô Mộ Hàn, liệu hắn có tác thành cho ta không? Nhưng ta đột nhiên cảm thấy không nỡ, không nỡ nhìn thấy bóng lưng cô độc của hắn, luyến tiếc câu nói: “Điều trẫm muốn nói với người là, có một số người ngươi không biết quý trọng, nhưng trẫm thì rất thích”, luyến tiếc bộ dạng trẻ con mà ngang ngược của hắn… Hóa ra, thứ ta luyến tiếc lại nhiều như thế.

Hạ Hầu Tử Khâm, ngươi đã biết rồi sao? Hít một hơi thật sâu, ta cất bước đuổi theo hắn. Chân giẫm lên ngói đá vụn, âm thanh dường như càng lúc càng lớn.

Chắc hẳn hắn nghe thấy nhưng vẫn không ngoảnh lại, cũng không dừng bước. Rõ ràng chỉ nhìn thấy bóng lưng của Hạ Hầu Tử Khâm nhưng không biết tại sao, ta lại có cảm giác như trông thấy nụ cười của hắn.

Tang Tử à, nhất định ngươi đã điên rồi!

Quay lại ngự giá, hắn vẫn không nói muốn ghé qua ngôi chùa mới xây dựng cách đây mười dặm, chỉ trầm giọng nói: “Tới Thượng Lâm Uyển.”

“Hoàng thượng khởi giá tới Thượng Lâm Uyển…”

Giọng nói the thé của Lý công công vang lên ở bên ngoài. Ta ngồi bên cạnh hắn, chiếc áo khoác lông chồn được đặt sang một bên. Hắn đột nhiên đưa tay lên bịt miệng, ho khan.

Ta thoáng giật mình, mấy ngày trước mới ốm một trận, e là hắn lại bị nhiễm phong hàn, bèn xích lại, khẽ gọi: “Hoàng thượng…”

Hắn đưa mắt nhìn ta, sầm mặt, nói: “Trẫm ghét ho.”

Ta sững người, muốn bật cười, nhớ ra ta đã từng nói với hắn, ho là điều không thể giấu giếm được. Hắn không kìm được nên mới bật tiếng ho, bằng không, nếu có thể, hắn nhất định sẽ kìm lại, hắn đã nói là ghét mà.

Như vậy ta có thể cho rằng hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện liên quan tới Tô Mộ Hàn sao? Ta chợt phì cười, nói: “Hoàng thượng mà tự biết quý trọng sức khỏe của mình, không để sinh bệnh thì sao có thể ho?”

Hắn liếc nhìn ta, vươn tay kéo ta lại gần, cúi người, hạ giọng đe dọa: “Nhớ lấy, từ nay về sau, không được nhắc tới vị tiên sinh kia trước mặt trẫm, bằng không, trẫm…”

Bằng không thế nào, hắn đột nhiên không nói nữa.

Ta ngẩng lên, nhìn hắn, cười: “Hoàng thượng là người thông minh, hôm nay thần thiếp vẫn ngồi bên cạnh người, chẳng lẽ người còn chưa thỏa lòng sao?”

Khi ta đi bước đầu tiên theo hắn, ta đã chọn hắn rồi. Thông minh như hắn, không thể không biết đạo lý này.

Hắn khẽ “hừ” một tiếng, nói: “Có lúc trẫm cũng không thông minh”, nói xong liền khẽ cười một tiếng, ôm choàng lấy ta.

Ta dựa vào lòng hắn, nghe nhịp tim hắn đập, khảnh khắc ấy, ta bỗng cảm thấy hạnh phúc. Hóa ra, cảm giác hạnh phúc đến đơn giản như thế.

Hắn khẽ hít thở, xen lẫn luồng gió lạnh từ bên ngoài khiến ta dần cảm nhận được sự lạnh lẽo, nhưng được hắn ôm lấy, siết chặt, lại trở nên ấm áp.

Trong nháy mắt, bốn bề yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân đều đều, nặng nề của vũ lâm quân bên ngoài và tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường. Hai tay bất giác đặt lên ngực hắn, ta cảm nhận được trái tim hắn đang đập mạnh mẽ, dường như lúc này, nó đang ở rất gần ta. An tâm nhắm mắt lại, ta không biết hắn sẽ ở Thượng Lâm uyển bao nhiêu ngày, nhưng chắc cũng chẳng lâu. Song có điều ta rõ nhất, hắn là đế vương, ta không thể có được hắn một cách trọn vẹn, mà khoảng thời gian ta có thể được một mình ở bên hắn cũng chỉ có ngần ấy ngày.

Đột nhiên nhớ tới lời của Thái hậu, bà muốn ta giữ được trái tim hắn. Bà còn nói, hắn thích ta. Liệu hắn có thật lòng thích ta, câu hỏi ấy đã bao lần lên tới miệng rồi lại nuốt xuống. Chỉ là ta không muốn hỏi, cũng như ngày ấy ở bên ngoài Thiên Dận cung, ta sợ hắn hỏi ta có yêu hắn không.

Thật lạ!

Không biết có phải vì gió lạnh luồn vào không, lúc này, mùi long diên hương trên người hắn không còn đậm nữa. Ta tham lam hít hà mùi hương trên người hắn, không biết tại sao lại cảm thấy buồn ngủ. Cánh tay ôm lấy ta không buông lỏng, mà ý thức của ta cũng bắt đầu trở nên mông lung.

Không biết trải qua bao lâu, trong mơ màng ta như nghe hắn nói: “Vẫn quyết định quay trở về, người chung quanh trẫm dều chẳng khác gì lang sói. Trẫm cũng không có năng lực để luôn bảo hộ cho ai được chu toàn…”

Ta nghe thấy nhưng vẫn không mở mắt, đây nào phải những lời hắn có thể thốt ra? Trước nay hắn vẫn kiêu ngạo… nhưng, hắn không nói “nàng”, mà là “ai”. Đúng, là ai chứ?

Ta choàng tỉnh dậy, hóa ra ta vẫn để tâm.

Lúc này ta mới phát hiện, ngự giá đã dừng lại từ lúc nào, bên cạnh đã không còn bóng dáng hắn.

Hoảng hốt ngồi dậy, ta đi ra ngoài, thấy ngự giá đã dừng trên một mảnh đất trống, vũ lâm quân đi theo hộ giá giờ cũng vắng đi nhiều. Loáng thoáng có tiếng thị vệ tập luyện ở cánh rừng phía trước, có lẽ đã đến Thượng Lâm uyển rồi.

Triêu Thần thấy ta đi ra, vội vàng chạy tới, nói: “Nương nương đã tỉnh rồi!”

Vịn vào tay nàng ta bước xuống, ta hỏi: “Hoàng thượng đâu?”

“A, Hoàng thượng nói việc tới Thượng Lâm uyển lần này vẫn chưa thông báo cho các tướng quân ở đây, thế nên khi ngự giá đi đến đây, nghe thấy tiếng vũ lâm quân đang tập luyện, Hoàng thượng liền đi xem. Đã đi được một lát rồi, nô tỳ ở đây chờ nương nương tỉnh lại.” Triêu Thần nói xong, không quên khoác áo choàng cho ta.

Nàng ta nói, hắn đã đi được một lát, vậy thì giọng nói bên tai ta lúc nãy sao là của hắn được? Ha! Ta bật cười, lắc đầu, đó nhất định là một giấc mơ.

Ta vừa định bước đi thì lại nghe Triêu Thần nói: “Nương nương, Hoàng thượng nói, nếu người tỉnh dậy thì không cần tới đó, nô tỳ đưa người đến Ngự Túc uyển nghỉ ngơi trước.”

Ta sững người, thuận miệng hỏi: “Ngươi biết Ngự Túc uyển ở chỗ nào không?”

Nàng ta cười, đáp: “Nương nương chắc mệt nên mới ngủ lâu như thế. Nô tỳ đã theo Lý công công tới đó một chuyến rồi.”

Thế sao? Hóa ra ta thật sự ngủ say nên mới có một giấc mộng hư không, mơ hồ như thế. Ta gật đầu, vịn lên tay Triêu Thần, quay người bước đi. Tiếng binh khí ồn ào phía sau dần biến mất.

Triêu Thần đi bên cạnh ta, nói luyên thuyên: “Nương nương, phía trước là Tuyên Khúc cung chuyên tấu nhạc, hát ca.”

Ta nhìn theo hướng ngón tay nàng ta chỉ, nơi đó là cung điện được bao quanh bằng một thảm cỏ xanh ngát, cây cối rậm rạp, tốt tươi, không thể nhận ra nó là do con người tạo nên. Qua khe hở giữa đám cây cối, có thể trông thấy đài hát ở bên trong, xung quanh là lầu gác, thủy tạ[1], những lầu gác này hoặc gần hoặc xa, thậm chí còn xa tận giữa hồ… sự sắp đặt này cũng thật khéo léo, tài ba.

[1] Thủy tạ: kiến trúc được xây dựng bên cạnh hoặc trên mặt nước, để ngắm cảnh, du ngoạn hoặc nghỉ ngơi.

Giờ vẫn chưa tới tháng Hai, trong hồ chưa có lá sen nhưng ta cảm thấy, đến giữa mùa hạ, nơi này hẳn sẽ là một hồ sen với những bông sen trắng, sen hồng nở rộ.

“Nương nương, người xem!” Triêu Thần lại cười cười, chỉ ta nhìn sang hướng khác. “Chỗ kia nghe nói là dựng Khuyến đài cung, là nơi quan sát các cuộc thi đua chó, đua ngựa, cuộc thi ngư điểu[2]… A, nô tỳ nghe Lý công công nói, còn có cả chỗ xem voi nữa! Nô tỳ chưa từng thấy voi, nghe nói mũi của nó dài như thế này này!” Nàng ta vui vẻ khoa chân múa tay, lại nói: “Nương nương, người có biết không, mũi của voi còn biết phun nước đấy!”

[2] Ngư điểu: một loài chim biển có răng, nay đã tuyệt chủng.

Ta bắt đầu tò mò, ta chưa từng nghe nói tới voi. Ha, đừng nói là voi, tới một con mèo, con chó bình thường cũng không được phép xuất hiện trong cung. Nhớ tới việc Triêu Thần đã tiến cung từ khi còn rất nhỏ, những chuyện với nàng ta là hy vọng xa vời.

Giờ trông bộ dạng vui vẻ của nàng ta, ta cũng cảm thấy vui lây, cười đáp: “Sao bản cung thấy ngươi như đã tới đây mấy lần rồi. Xem ngươi vui chưa kìa!”

Không còn bị gò bó như khi ở trong cung, nàng ta cười, nói: “Lúc nãy, khi theo Lý công công tới đây, nô tỳ đã nhân tiện hỏi thăm. Nương nương, nô tỳ nói cho người hay, người đừng tin vẻ nghiêm túc của Lý công công lúc bình thường, thật ra khi xuất cung, hắn còn vui vẻ hơn bất cứ ai đấy!”

Ta khẽ cười. Lý công công hắn đã theo Hạ Hầu Tử Khâm tới đây mấy lần mà vẫn không giấu nổi sự vui mừng, huống chi là Triêu Thần mới tới đây lần đầu.

Nhìn nàng ta, ta lại hỏi: “Ngươi có ngưỡng mộ những người có thể xuất cung không?”

Ta nhớ lại khi cùng Vãn Lương trêu chọc nàng ta, nói muốn tìm ai đó rồi gả nàng ta đi để nàng ta được xuất cung, nàng ta đỏ mặt nói không muốn.

Thật ra, đâu có nữ tử nào không mơ mộng chuyện yêu đương? Đâu có người không muốn lập gia đình? Tất cả chỉ vì thân phận cung nữ của các nàng. Khi đã vào cung, bất luận là cung tỳ hay chủ tử đều không thể tính theo năm, mà tính cả đời. Chừng nào kết thúc sinh mệnh, lúc ấy mới thôi.

Nét cười trên mặt Triêu Thần nhạt đi đôi chút nhưng rất nhanh đã trở lại như ban đầu, nàng ta đáp: “Nương nương, là người thì ở chỗ nào mà không phải sống? Nô tỳ vào cung cũng bởi trong nhà đã quá túng quẫn cũng không có ai yêu thương.”

Bàn tay vịn vào nàng ta hơi run lên, ta chợt nhớ ra, từ trước tời giờ, ta chưa từng hỏi về thân thế của các nàng.

Quay đầu nhìn Triêu Thần, ta hạ giọng hỏi: “Sao không có ai yêu thương?”

Nàng ta lưỡng lự giây lát, gượng cười rồi đáp: “Mẹ nô tỳ mất sớm, cha lại đi bước nữa, nhị nương sinh được con trai. Nương nương cũng biết đấy, con trai là nhất, cha càng không quan tâm đến nô tỳ. Trong nhà túng quẫn, có những lúc tới gạo cũng không mua nổi nên nô tỳ bữa đói bữa no. Sau này, trong cung cần nô tỳ, phủ doãn đại nhân gom chưa đủ số người, cha nô tỳ liền bán nô tỳ đi.” Nàng ta khẽ thở dài, lại nói: “Nhưng cũng may mà được vào cung. Nương nương nhìn nô tỳ bây giờ đi, lúc ấy ở nhà, đến ăn cũng chẳng đủ no đâu, đâu có được như bây giờ.”

Nàng ta nói, bất giác cúi đầu nhìn chính mình.

Dù nàng ta chỉ là một cung tỳ nhưng cũng là cung thị hàng chính tứ phẩm, việc ăn mặc, chi tiêu đều tốt hơn mấy vị tiểu thư ở những nhà thường dân ở ngoài cung.

Ta không đáp, nàng ta lại nói: “Năm nô tỳ vào cung, Hoàng thượng vừa đăng cơ, nhưng trong cung có những chuyện được nghe nói tới rất nhiều. Lão thái giám trong cung nói, người có thể được Hoàng thượng để mắt, bay lên thành phượng hoàng rất nhiều, nhưng người cả đời này không thể trông thấy thánh nhan còn nhiều hơn. Nô tỳ xem như may mắn, có thể gặp được cô cô. Cô cô nói, chuyện một bước lên mây không phải ai cũng làm được, nhưng nếu tìm được một chủ tử có thể trông cậy thì cũng là cái phúc cả đời của nô tỳ.”

Ta kinh ngạc, hóa ra chủ tử trong cung cũng hông phải quá cao sang, bởi trong lúc tranh được sủng ái, bọn họ cũng bị đám cung tỳ chọn lựa. Ngươi đừng cho rằng bản thân là chủ tử đã là tài giỏi lắm, vẫn có những người không muốn hầu hạ ngươi.

Ta bất giác phì cười, nói với nàng ta: “Thế bản cung là người đáng để các ngươi trông cậy sao?”

Nàng ta sững người một lát dường như ý thức được chỗ không thích hợp trong lời nói, định quỳ xuống nhưng bị ta ngăn lại, nói: “Triêu Thần, lời của ngươi hôm nay khiến bản cung hiểu ra vài đạo lý, lời thật mà thôi, bản cung không phải kẻ nhỏ nhen.”

Chốn thâm cung, người thích ứng được mới tồn tại. Đạo lý này đúng với đám phi tần, cũng phù hợp với chúng cung nhân. Chúng ta lấy năng lực của mình để chinh phục đế vương, còn bọn họ, lấy sự tinh tường của mình để chọn chúng ta. Thế nên, ta không trách Triêu Thần.

“Nương nương…” Trong mắt nàng ta vẫn còn vẻ hoảng hốt.

Ta khẽ cười, nói: “Bản cung cũng muốn có thể để các ngươi trông cậy được.”

Từ lời của Triêu Thần, ta có thể tưởng tượng ra thân thế của Vãn Lương, chắc hẳn cũng không phải là tốt.

“Nương nương!” Nàng ta buông tay ta ra, lùi lại nửa bước rồi quỳ sụp xuống. Ta định đỡ dậy nhưng nàng ta cúi đầu, nói: “Có lời của nương nương hôm nay, nô tỳ nhất định dốc lòng hầu hạ nương nương đến chết mới thôi.”

Ta giật mình, cũng là lời nói ấy, ngày ấy, khi Phương Hàm tìm đến ta, nàng ta cũng nói như thế. Mà những lời nói của Triêu Thần hôm nay càng khiến ta hiểu thêm về Phương Hàm hôm đó. Nàng ta cũng đang quan sát xem liệu ta có đáng để nàng ta tận sức hay không… Trong cung, chỉ những người cẩn thận mới có thể tiếp tục tồn tại.

Cúi đầu nhìn người đang quỳ, ta khẽ mỉm cười, nói: “Được, chỉ cần bản cung còn một ngày thì nhất định sẽ bảo vệ các ngươi chu toàn.”

Triêu Thần ngước mắt nhìn ta, từ đôi mắt xinh đẹp kia chậm trãi trào ra những giọt nước lấp lánh.

Ta và Triêu Thần vào Ngự Túc uyển, trông thấy có cung tỳ ra đón tiếp, nói: “Nương nương vào bên trong nghỉ ngơi trước đi, người muốn ăn gì, nô tỳ sẽ đi sai người chuẩn bị.”

Đi bộ nhiều nên cũng thấy hơi đói, ta bèn đáp: “Cứ chuẩn bị vài món điểm tâm là được.”

“Vâng!” Cung tỳ lui xuống.

Cùng Triêu Thần bước vào trong mới phát hiện nơi này là chính điện của Ngự Túc uyển. Ta không khỏi nhíu mày, hỏi: “Không phải chúng ta ở Thiên điện của Ngự Túc uyển sao?”

Triêu Thần cười, đáp: “Hoàng thượng chỉ nói muốn người ở đây, không hề nhắc tới Thiên điện.” Nàng ta đỡ ta ngồi xuống. Ta vẫn thấy có chút khó tin.

Sự tử tế của hắn đến quá nhanh khiến ta gần như không chống dỡ được. Ta vẫn không thể nói đây là tình yêu. Đúng thế, bởi ta chưa bao giờ thật sự biết được suy nghĩ trong lòng hắn.

Cung tỳ đi lấy điểm tâm nhanh chóng quay trở lại. Ta trông thấy trong tay nàng chỉ là một khay bánh màn thầu, chính là bánh màn thầu bình thường nhất. Triêu Thần khẽ cau mày nhưng cung tỳ kia thong thả đặt khay bánh xuống, cung kính nói: “Mời nương nương dùng!”, rồi lui sang một bên.

Triêu Thần đưa mắt nhìn ta, biết điều không lên tiếng. Dù sao ta cũng đói thật.

Cầm bánh màn thầu lên ăn, ta nghĩ bụng, cung tỳ này còn hỏi ta muốn ăn gì, phải chăng dù ta nói ăn gì thì thứ nàng ta mang tới cũng chỉ là màn thầu?

Ha, sao ta không rõ bụng dạ của Hạ Hầu Tử Khâm? Đã đích thân tới xem vũ lâm quân thao luyện, dù hắn ở ngôi cửu ngũ chí tôn cũng chọn cách sinh hoạt không khác gì thị vệ vũ lâm quân. Thế nên tới nơi đây, tuyệt đối không phải để hưởng thụ.

Ta ăn được chút ít, sau đó ngồi đợi trong phòng một lát, cuối cùng cũng nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân người tới. Cứ nghĩ Hạ Hầu Tử Khâm trở về nên ta vội vàng đứng dậy, ai ngờ lại là Lý công công.

Y nhìn thấy ta, vội bước tới, nói: “Nô tài thỉnh an nương nương!”

Ta đáp lời, lại nghe hắn nói: “Nương nương, Hoàng thượng nói hôm nay chắc người sẽ về rất muộn, nếu nương nương thấy chán thì cứ ra ngoài đi dạo. Thượng Lâm uyển rất rộng lớn, cũng có nhiều nơi không an toàn, Hoàng thượng sai người chờ ở ngoài, nếu nương nương muốn đi dạo thì sẽ có người bảo vệ.” Nói xong, y hành lễ với ta rồi lui ra ngoài.

Y đi rất nhanh, có lẽ gấp gáp về bẩm báo cho chủ nhân.

Ta nhớ Lý công công nói ở đây có những chỗ không an toàn, ắt hẳn là nơi săn bắn trong Thượng Lâm uyển này phải không? Nhưng sao ta lại tới những chỗ như thế chứ? Hơn nữa, nơi ấy nhất định có người canh gác, không phải ai cũng vào được.

Ta lại nhớ lời Thái hậu, còn hơn một tháng nữa là tới sinh nhật của hắn, lúc ấy, chắc sẽ quay lại Thượng Lâm uyển để săn bắn. Thật ra, ta mơ hồ có chút chờ mong. Ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh săn bắn, ta tự biết mình chưa bao giờ là nữ tử nhu nhược, ta muốn trông thấy phong thái thiện xạ, bách phát bách trúng của hắn. Nghĩ tới đây, ta bất giác phì cười.

Ngồi trong phòng một lúc lâu, chắc lúc nãy ăn vài cái bánh màn thầu nên cũng không thấy đói, hỏi Triêu Thần, nàng ta cũng đáp không đói, ta liền đứng dậy, nói: “Vậy thì chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng rồi về.”

Trên gương mặt Triêu Thần lập tức lộ vẻ vui sướng, từ lâu nàng ta đã tò mò về tất cả mọi thứ ở Thượng Lâm uyển, giờ nghe ta nói muốn ra ngoài thì vui vẻ mãi không thôi.

Sắp ra khỏi cửa, ta lại thấy cung tỳ đợi ở bên ngoài bước tới, thưa: “Nương nương, cũng không còn sớm nữa, người chưa dùng bữa tối đã ra ngoài, Hoàng thượng sẽ trách tội chúng nô tỳ.”

Ta bật cười. “Bản cung không nói, các ngươi không nói, sao Hoàng thượng biết được?”

Nàng ta nhất thời sững người. Ta vịn lên tay Triêu Thần, bước đi.

Phía sau lại vang lên tiếng cung tỳ kia: “Xin nương nương về sớm một chút, nếu không chúng nô tỳ không biết phải ăn nói ra sao?” Nàng ta chỉ nói ở phía sau, không dám bước tới ngăn cản ta.

Ta thật sự thấy có chút kỳ lạ, hắn đã sai Lý công công tới nói cho ta biết, chán thì có thể ra ngoài đi dạo, vậy sao khi ta thật sự muốn đi, cung tỳ kia lại tỏ vẻ lo lắng như thế? Chẳng lẽ Thượng Lâm uyển này thật sự quá nguy hiểm? Ha, ta cười nhạt, không phải đã nói bên ngoài có người chờ để bảo vệ ta sao, vậy ta còn sợ cái gì?

Đang nghĩ ngợi, ta đã ra tới ngoài Ngự Túc uyển. Nhìn bốn phía, ta cũng không biết người bảo vệ ta rốt cuộc đợi ở chỗ nào. Bỗng có một người bước ra từ sau cây cột, chưa nhìn ta đã quỳ một chân, hô: “Thuộc hạ tuân lệnh Hoàng thượng, bảo vệ sự an toàn của nương nương.”

Bàn tay vịn lên Triêu Thần run rẩy, ta tròn mắt nhìn người trước mặt. Dù huynh ấy cúi đầu nhưng ta chỉ liếc mắt cũng có thể nhận ra. Chẳng trách cung tỳ kia muốn ta về sớm, chắc cũng do Hạ Hầu Tử Khâm dặn dò. Hắn còn sai Lý công công tới chuyển lời, nói ta có thể ra ngoài đi dạo, làm sao ta ngờ được rằng, người hắn sai tới bảo vệ ta lại chính là huynh ấy – Cố Khanh Hằng!

Ha, muốn huynh ấy tới bảo vệ ta, rốt cuộc là hắn muốn thăm dò ta hay có ý gì khác? Đã yên tâm để ta và huynh ấy ra ngoài, lại còn dặn dò cung tỳ bảo ta về sớm. Hạ Hầu Tử Khâm, hắn đúng là một kẻ mâu thuẫn. Ta mãi mãi ghi nhớ, hôm ấy ở bên ngoài Thiên Dận cung, chính miệng hắn đã nói với ta, hắn tin ta và Cố Khanh Hằng. Vậy thì chuyện hôm nay là gì đây?

Ta không lên tiếng, Cố Khanh Hằng vẫn quỳ như vậy. Huynh ấy cúi thấp đầu, một tay đặt lên truờng kiếm bên hông, quỳ thẳng người, không chút dao động.

“Nương nương…” Triêu Thần nghi hoặc nhìn ta. Dù đã từng gặp Cố Khanh Hằng một lần nhưng giờ không nhìn thấy mặt huynh ấy, dĩ nhiên nàng ta không đoán được người đang quỳ kia là ai.

Ta lại nhớ ra lúc này Cố Khanh Hằng đã là ngự tiền thị vệ, vậy thì Hạ Hầu Tử Khâm ở đâu, huynh ấy cũng xuất hiện ở đó, chuyện này không có gì kỳ lạ, chỉ là trước đây ta không hề nghĩ tới mà thôi.

Ta cũng không biết, huynh ấy theo ngự giá tới đây hay vốn ở chốn này. Nhưng những chuyện này chẳng có liên quan gì đến ta. Ánh mắt vẫn nhìn người đang quỳ dưới đất, bàn tay vịn lên Triêu Thần hơi siết lại, ta không biết liệu xung quanh ta có người đang giám sát hay không. Lý công công? Hay là kẻ khác…

Tiếp đó, ta lại thấy buồn cười. Ta và Cố Khanh Hằng hoàn toàn trong sạch, dù kẻ ấy có nhìn thấy thì sao chứ?

Ta nhìn huynh ấy, mở lời: “Cố thị vệ, miễn lễ!”

Triêu Thần rõ ràng có chút kinh ngạc, hóa ra ta quen người trước mặt.

Cố Khanh Hằng tạ ơn. Ngay khi huynh ấy đứng thẳng người dậy, cung tỳ bên cạnh ta khẽ “ôi” một tiếng, bàn tay đang đỡ ta run lên. Chắc nàng ta cũng đã liên hệ người đang đứng trước mặt với người lần trước nhìn thấy ở cửa Hy Ninh cung. Huynh ấy còn là con trai duy nhất của Cố Địch Vân, thậm chí còn có quan hệ với ta.

Tuy ở trước mặt Phương Hàm, ta chưa bao giờ tỏ ra lộ liễu nhưng dựa vào nhãn lực của Phương Hàm, hẳn nàng ta đã nhận ra từ lâu. Vậy thì chắc chắn nàng ta đã dặn dò Triêu Thần và Vãn Lương rất kĩ càng rồi.

Ta không thể rời ánh mắt khỏi người ở trước mặt. Nửa tháng không gặp, huynh ấy đã gầy đi. Trong lòng ta bắt đầu thấy khó chịu.

Sao lại không gầy đi chứ? Tám mươi gậy nặng nề, Cố Khanh Hằng đã phải chịu khổ. Thậm chí, ta còn chưa từng hỏi tới chuyện của huynh ấy, chỉ có thể đoán được một chút từ lời kể của người bên cạnh, rồi sau đó, xem như đã biết được tình trạng của huynh ấy.

Ta còn nhớ ngày ấy, trước mặt Cố đại nhân, ta còn tàn nhẫn nói, Hoàng thượng giảm hai mươi gậy, nhưng theo ý của ta, không cần hạ thủ lưu tình. Cũng không biết câu nói ác độc đó có truyền tới tai huynh ấy không, nhưng tận sau trong thâm tâm, ta vẫn mơ hồ mong là có. Như vậy, huynh ấy sẽ không còn làm nhiều việc ngốc nghếch vì ta như thế nữa.

Ta cẩn thận nhìn Cố Khanh Hằng nhưng huynh ấy vẫn cúi gằm mặt, không nhìn ta. Ta khẽ cắn răng, quay người đi ra ngoài.

“Nương nương…” Triêu Thần khẽ gọi ta, ánh mắt nàng ta có phần sợ hãi.

Ta biết, nàng ta không muốn ta ra ngoài đi dạo nữa. Nàng ta không muốn ta và Cố Khanh Hằng đi cùng nhau. Ta khẽ cười, ý bảo nàng ta không cần lo lắng. Nếu Hạ Hầu Tử Khâm có thể để huynh ấy tới bảo vệ ta, sao ta phải lảng tránh chứ? Nếu không, chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi.

Cố Khanh Hằng không hề lên tiếng, chỉ cất bước theo sau, luôn giữ khoảng cách nửa trượng với ta. Ta đi chậm, huynh ấy cũng đi chậm.Ta đi nhanh, huynh ấy cũng đi nhanh.

Ta mơ hồ nghe thấy tiếng động rất nhỏ khi bội kiếm bên hông cọ vào y phục thị vệ của huynh ấy, sau đó chỉ còn lại tiếng thở nhè nhẹ nhàng và tiếng bước chân khe khẽ.

Đi men theo một con đường, thực ra ta không biết mình muốn đi đâu. Đưa mắt nhìn Triêu Thần, ta thấy vẻ mặt nàng ta cũng hoang mang. Có lẽ nàng ta cũng chưa bao giờ tới nơi này, thế nên không giới thiệu chỗ này là chỗ nào nữa. Nhưng nghĩ lại, nếu nàng ta biết thì cũng sẽ biết điều mà im lặng bởi ngại bầu không khí này.

Ta đột nhiên lên tiếng: “Cố thị vệ!”

Người phía sau dường như có chút sững sờ, vội vàng đáp: “Có thuộc hạ!”

Do dự một lát, cuối cùng ta vẫn hỏi: “Vết thương trên người ngươi đã khỏi hết chưa?”

Huynh ấy im lặng rất lâu rồi mới hạ giọng thưa: “Tạ nương nương quan tâm, thuộc hạ đã khỏe từ lâu!”

Nghĩ một lát, ta bèn hạ quyết tâm, nói: “Thật ra hộp thuốc kia…”

“Xin nương nương hãy quên hộp thuốc kia đi!” Huynh ấy ngắt lời ta, nói tiếp: “Tất cả là lỗi của thuộc hạ, suýt nữa đã mang phiền toái tới cho nương nương. Cũng mong nương nương đững nhắc lại chuyện ấy nữa.”

Thật ra ta muốn nói cho huynh ấy biết, hộp thuốc mỡ kia không phải hộp mà huynh ấy đưa cho ta. Nhưng nói hay không thì có gì khác? Phạt thì đã phạt rồi. Ta có kìm nén để không quay đầu lại, vẫn một trước một sau mà đi như thế.

Triêu Thần không nói một câu. Có cơn gió thổi mái tóc dài của ta, sợi tóc lướt qua mắt khiến mắt ta cay cay. Đưa tay vén tóc ra sau tai, bờ môi khẽ nhếch lên, ta nói: “Bản cung còn chưa chúc mừng ngươi chuyện được thăng chức.”

Huynh ấy khẽ cười, thưa: “Tạ ơn nương nương!”

Ta không nhận ra vẻ không vui trong câu nói của Cố Khanh Hằng, có chút vui vẻ, rất ít nhưng cũng rất sâu đậm. Cố Khanh Hằng mà ta quen, từ trước tới nay đều dễ dàng thỏa mãn như thế.

Ba người lại đi dọc theo con đường thêm một lúc, mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng lúc này rất yếu ớt.

Huynh ấy nói: “Nương nương, trời đã muộn rồi, xin hãy trở về thôi!”

Giọng huynh ấy vang lên từ phía sau ta, huynh ấy vẫn giữ khoảng cách nửa trượng với ta. Ta đáp lời nhưng vẫn nắm tay Triêu Thần, rẽ vào con đường khác.

“Nương nương…” Trong giọng nói của người phía sau rõ ràng xen lẫn sự nghi hoặc.

Ta không ngoảnh lại, chỉ cười, nói: “Đường ở đây bốn phía đều thông nhau, bản cung chỉ không thích trở về theo đường cũ thôi.”

Nghe vậy, huynh ấy không nói gì nữa, chỉ theo sát ta.

Triêu Thần lẳng lặng đưa mắt nhìn ta. Ta biết, nàng ta đang sợ bọn ta bị lạc đường. Thật ra ta không hề sợ, nếu thực sự bị lạc đường, ta muốn nhìn thử xem, sắc mặt Hạ Hầu Tử Khâm sẽ như thế nào. Có điều, cảm giác phương hướng của ta rất tốt, nếu nhớ rõ hường đi thì khi quay lại sẽ không thể nhầm được. Dù không cùng một con đường nhưng chỉ cần không nhầm đường là có thể trở lại điểm xuất phát.

Đi về phía trước, đột nhiên ta loáng thoáng nghe thấy tiếng binh khí ở cánh rừng bên phải. Bước chân ta chậm lại, lại nghe Cố Khanh Hằng nói: “Là tiếng vũ lâm quân đang luyện tập.”

Nghe thấy vậy, ta có chút tò mò.

Khi mới đến nơi, vì Hạ Hầu Tử Khâm nói không cần đi nên ta mới theo Triêu Thần tới Ngự Túc uyển. Vừa hay lúc này ghé qua đây, ta bèn nghĩ hay là đi xem thử một chút.

Vịn lên tay Triêu Thần đi tới ta mới biết bọn ta đang đứng ở chỗ cao, phía dưới cánh rừng là con dốc thoải, xuống thêm chút nữa là một mảnh đất rất rộng, có lẽ là nơi vũ lâm quân luyện tập.

Đứng ở trên cao, ta phóng tầm mắt nhìn xuống dưới.

Lúc này, ta chỉ trông thấy hai người ở giữa đang tỉ thí, đánh được vài chiêu lại đổi người khác lên. Đây đúng là mười tám loại võ nghệ, loại nào cũng tinh thông.

Ánh mắt ta dần trải rộng, dù cách rất xa nhưng vẫn có thể dễ dàng trông thấy bóng hình quen thuộc kia. Lúc này hắn đã trút bỏ bộ long bào, thay một bộ quân trang, thứ không thay đổi chỉ là màu vàng kia. Xa như vậy nhưng ta dường như vẫn có thể nhìn thấy sự sắc bén trong đáy mắt hắn.

Thánh giá đích thân tới, có lẽ trong vũ lâm quân không ai dám sơ suất.

Đột nhiên ta nghe thấy người phía sau lên tiếng: “Hoàng thượng quả là rất giỏi. Trên triều đình, những lựa chọn cơ trí, ngôn ngữ sắc bén, tầm nhìn sâu rộng của người luôn khiến cha thuộc hạ ca tụng. Đây là lần đầu tiên thuộc hạ nhìn thấy người mặc quân trang ở Thượng Lâm uyển, không ngờ người cũng am hiểu binh pháp. Thiên triều có vị vua như thế, âu cũng là phúc của bách tính.”

Ta ngoảnh đầu nhìn người phía sau, có chút kinh ngạc. Dường như huynh ấy không ngờ ta sẽ quay lại nên vội vã cúi xuống, không nhìn vào mắt ta. Đây là lần đầu tiên ta nghe có người đánh giá hắn như thế.

Triêu Thần thấy ta và huynh ấy bắt đầu ngượng ngùng, vội vàng lên tiếng: “Nương nương, đã muộn rồi, về thôi!”

Lúc này ta mới nhớ ra, trời đã sắp tối rồi, bèn gật đầu. Đưa mắt nhìn về phía khoảng đất bên dưới một lần nữa, ta mới vịn lên tay Triêu Thần, bước đi.

Cố Khanh Hằng đi theo, một lát sau, huynh ấy bỗng nói: “Nương nương…”

Ta khẽ “ừ” một tiếng nhưng không quay đầu lại.

Huynh ấy lại nói: “Nương nương chắc hẳn đã biết, ngày mùng Chín tháng Ba là sinh nhật của Hoàng thượng?”

Ta khựng lại một lát, chuyện này đương nhiên ta biết, chỉ là không hiểu tại sao Cố Khanh Hằng lại đột nhiên nhắc tới?

Người phía sau không nói gì nữa, ta thật sự cảm thấy có chút kỳ lạ, không kìm được, hỏi: “Chuyện này Thái hậu cũng từng nhắc tới với bản cung. Cố thị vệ muốn nói gì?”

Ta không ngoảnh đầu lại, không biết lúc này, vẻ mặt của huynh ấy như thế nào. Mãi sau huynh ấy mới lên tiếng: “Vậy… Thái hậu có nói gì với nương nương không?”

Đột nhiên huynh ấy lại hỏi Thái hậu có nói gì không…

Ta cẩn thận ngẫm nghĩ, Thái hậu chỉ nói ngày mùng Chín tháng Ba là sinh nhật của Hoàng thượng, lúc ấy hoàng thành sẽ rất náo nhiệt. Nhưng như vậy cũng không có gì kỳ lạ.

Ta chợt dừng lại. Triêu Thần cả kinh, ta bỗng quay lại nhìn huynh ấy. “Cố thị vệ đã biết gì?”

Không biết tại sao, ngày mùng Chín tháng Ba mà họ nhắc tới, dường như che giấu một điều gì đó.

Huynh ấy sững người, đứng cách ta nửa trượng, mi mắt thoáng cụp xuống, nhẹ giọng thưa: “Nương nương hẳn đã biết, thiên triều là một nước lớn, sinh nhật của Hoàng thượng, bốn phương đều tới chúc mừng.”

Trong lòng ta thoáng rung động, hóa ra sự “náo nhiệt” mà Thái hậu nói chính là ý này. Nhưng, nếu chỉ có vậy cũng là chuyện bình thường, chẳng qua… Nếu như vậy, liệu có người của Nam Chiếu tới không? Hoặc có lẽ, Hoàng đế Nam Chiếu sẽ đưa cả Hoàng hậu đi cùng?

Trong lòng ta chấn động, sao ta lại quên mất, không phải hoàng hậu hiện giờ của Nam Chiếu là Công chúa Chiêu Dương sao? Công chúa của tiền triều tới đây chúc mừng sinh nhật Hoàng thượng, chuyện thú vị như thế, ta thật sự chưa từng thấy.

Thái hậu… có chuyện lo lắng sao? Nên những lời nói vui vẻ mới bị phủ một tầng âu lo.

Nhưng Nam Chiếu chỉ là một nước nhỏ, không thể đấu lại với thiên triều. Hơn nữa, dù Chiêu Dương là công chúa tiền triều thì cũng là nữ nhân, thân phận của nàng ta bây giờ chỉ là Hoàng hậu Nam Chiếu mà thôi.

Ta bật cười, nói: “Chắc hoàng thành sẽ náo nhiệt lắm, sự an toàn của Hoàng thượng do các ngươi đảm trách, bản cung rất yên tâm.” Nói xong, ta không nhìn Cố Khanh Hằng nữa, lại vịn lên tay Triêu Thần, đi tiếp.

Cố Khanh Hằng lại nói: “Nương nương, lúc đó, người của Bắc Tề cũng tới.”

Lời của huynh ấy khiến ta sửng sốt. Bắc Tề… Bắc Tề… Ta lại nhớ tới vế đối của Thiên Phi: “Bắc quốc giai nhân hồi vọng bắc quốc.”

Bên tai ta như lại vang lên hai từ, Phất Hy… Phất Hy…

Người của Bắc Tề tới, liệu có khơi lên đoạn ký ức mà Hạ Hầu Tử Khâm đã chôn giấu trong sâu thẳm tâm hồn không?

“Nương nương…” Triêu Thần nhỏ giọng gọi ta.

Ta bật cười rồi lắc đầu. Dù Bắc Tề cử người đến thì đã sao? Dù hắn có nhớ nhung người kia thì rốt cuộc nàng ta cũng chẳng còn. Nhưng ta có chút tò mò. Hoàng đế Bắc Tề đích thân tới đây sao? Vậy Hạ Hầu Tử Khâm có căm hận ông ta không? Bộ dạng căm hặn của hắn sẽ như thế nào?

Người phía sau ta không nói gì nữa.

Ba người lại đi thêm một đoạn đường, đã có thể trông thấy Ngự Túc uyển. Rõ ràng, ta cảm nhận được Triêu Thần ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, ta có chút buồn cười, sao nàng ta cứ làm như Cố Khanh Hằng là loài sài lang hổ báo vậy?

Cuối cùng cũng tới trước uyển, ta vịn vào tay Triêu Thần, bước lên bậc thang. Người phía sau đã dừng bước, sau đó lên tiếng: “Nương nương đi cẩn thận, thuộc hạ đưa người tới đây thôi!”

Ta sững người, ngoái đầu lại, nói: “Chuyện hôm nay, đã làm phiền Cố thị vệ rồi!”

Nhưng lần này huynh ấy không cúi đầu nữa mà nhìn thẳng vào mắt ta. Ta trông thấy đôi môi mỏng của huynh ấy hơi mấp máy, như còn muốn nói với ta điều gì nữa. Ta xoay người lại, vừa định hỏi thì nghe thấy sau lưng có tiếng người chạy tới, là cung tỳ kia.

Nàng ta lớn giọng kêu: “Nương nương, người đã trở về rồi!”

Ta quay lại nhìn nàng ta thì nghe Cố Khanh Hằng nói: “Nương nương, thuộc hạ xin cáo lui!” Nói xong, không chờ ta trả lời, huynh ấy đã quay người rời đi.

Cung tỳ kia quỳ sụp xuống, cười nói: “Nương nương, từ xa nô tỳ đã trông thấy người rồi! Xin người mau vào trong, bên ngoài đã bắt đầu lạnh.”

Ta ngoảnh đầu nhìn bóng người đang vội vã rời đi, lắc đầu rồi quay lại, bước vào Ngự Túc uyển.

Bữa tối đã được chuẩn bị, xem ra đã được hâm nóng lại mấy lần. Đều là những món ăn rất bình thường, hồi ta còn ở Tang phủ, đã ăn những món này bao nhiêu năm rồi. Một bữa cơm gia đình rất bình thường. Không biết tại sao, trông thấy những món ăn này, ta đột nhiên rất muốn hắn ngồi đối diện với ta, cùng nhau dùng bữa, vào đúng giờ phút này.

“Sao nương nương vẫn chưa ăn?” Triêu Thần thấy ta không đụng đũa, cau mày hỏi.

Ta ngẩn gnười trong giây lát, thuận miệng hỏi: “Hoàng thượng đã dùng bữa tối chưa?”

Câu này dĩ nhiên không phải hỏi Triêu Thần. Nàng ta đi cùng ta, chắc chắn cũng không biết. Cung tỳ kia vội vàng bước lên, đáp: “Nương nương cứ dùng đi! Hoàng thượng cùng ăn với Mã Tướng quân, không trở lại Ngự Túc uyển đâu. Hoàng thượng nói, người mệt thì cứ đi nghỉ ngơi trước.”

Lúc nãy ta trông thấy bọn họ tập luyện ở thao trường, cũng biết lúc này không thể qay lại, nhưng ta vẫn không kìm được mà hỏi. Nghe cung tỳ nói vậy, ta lại thấy hơi thất vọng.

Sau đó ta lại tự cười mỉa. Khi tới Thượng Lâm uyển, ta đã biết rồi, lần xuất cung này không phải đi du ngoạn cùng hắn. Hắn có chính sự phải làm, ta không cần ngóng trông hắn về sớm.

Đến tối, ta một mình nằm trên giường, trở qua trở lại không ngủ được. Được một lát, nghe Triêu Thần ở bên ngoài nói: “Nương nương lạ giường nên không ngủ được sao?”

Hóa ra ta gây ra tiếng động lớn như vậy sao? Ngay cả cung tỳ ở ngoài cũng nghe thấy. Ta cười khẽ một tiếng, đáp: “Không sao, bản cung ngủ nhanh thôi, ngươi cũng về nghỉ ngơi đi!”

Triêu Thần không đáp nhưng ta biết nàng ta vẫn đứng ở ngoài cửa phòng, không hề rời đi. Ta lại nói: “Triêu Thần, ngươi lui xuống đi!”

Lúc này nàng ta mới chậm rãi đáp lời, do dự một lát rồi lui xuống.

Nhắm mắt nằm một lúc lâu, ta vẫn không ngủ được. Trong đầu lại nhớ tới chuyện hồi sáng, hắn đưa ta tới ngôi chùa ở phía sau ngõ Trường Đại. Hắn còn nói, từ nay về sau, không cho phép ta nhắc tới Tô Mộ Hàn nữa. Ta không kìm được mà ngồi dậy, vậy thì rốt cuộc ta nên để hắn trông thấy diện mạo thật của mình như thế nào đây? Nếu ta đột nhiên tẩy thuốc nước đi, hắn sẽ cảm thấy thế nào?

Ha, ta thật sự không biết! Có lẽ hắn sẽ giận tới mức không thèm để ý đến ta nữa, hoặc sẽ bỏ qua cho ta. Thế nhưng, ta sẽ không quên trong cung vẫn còn đám phi tần, bao nhiêu người chờ để tóm được nhược điểm của ta, ta không thể dễ dàng mạo hiểm.

“Tiên sinh, ha…”

Liêu Tô Mộ Hàn có từng nghĩ, cách bảo vệ mạng sống y nghĩ ra cho ta lại trở thành chuyện khiến ta đau đầu nhất không? Mà biết đâu, tới bây giờ, nó vẫn luôn là con dao hai lưỡi.

Không biết bao lâu sau, ta nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài đi vào. Hình như có người đưa tay đẩy cửa, lại nghe giọng của Hạ Hầu Tử Khâm vang lên: “Trẫm sẽ vào sau!”

Rồi sau đó lại có người chạy vào, lần này là giọng của Lý công công: “Hoàng thượng, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi, nô tài hầu người đi tắm.”

Hắn khẽ “ừ” một tiếng rồi tiếng bước chân càng lúc càng xa.

Dẫu sao ta cũng không ngủ được, bèn ngồi dậy, đẩy cửa phòng ra. Nô tỳ đứng chờ ở ngoài phòng có chút kinh ngạc, vội cúi đầu, nói: “Sao nương nương vẫn chưa ngủ? Là nô tỳ làm ồn, đánh thức người sao?”

Ta lắc đầu, chỉ hỏi: “Đã là giờ nào rồi?”

Nàng ta ngẩn ra một lát rồi mới thưa: “Thưa nương nương, giờ đã là giờ Tuất ba khắc rồi.”

Hóa ra đã muộn như vậy rồi sao?

“Nương nương, người…” Cung tỳ đưa mắt nhìn ta, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Ta kéo lại áo choàng, bước ra khỏi phòng, hỏi: “Giờ Hoàng thượng ở đâu?”

“Đang tắm gội ở phía sau ạ!” Nàng ta nhẹ nhàng cúi đầu, thưa.

Ta không nói nữa, đi về phía sau.

“Nương nương…” Cung tỳ đuổi theo sau nhưng không ngăn ta lại, chỉ nhấc chiếc đèn lồng trong tay cao hơn một chút.

Thật ra, dù trên con đường nhỏ này không có đèn lồng thì trên hành lang dài kế bên cũng treo rất nhiều. Đi bên này cũng không hề tối, dù không thắp đèn lồng nhưng vẫn nhìn thấy rõ đường dưới chân.

Đi tới cuối con đường nhỏ, một cánh cổng hình vòm hiện ra, ta liền trông thấy lầu gác.

Cung tỳ ở bên cạnh vội vàng chỉ đường: “Nương nương, đi bên này!”, nói xong bèn đưa đèn lồng lên trước.

Ta cất bước theo sau, nhìn tấm biển phía tên khắc hai chữ lớn “Huyên cư” được nạm vàng. Bên trong mơ hồ có tiếng động.

Ta mới đi tới cửa đã trông thấy Lý công công vội vàng đi ra, nhìn thấy ta, dường như y sững lại một lát rồi mới cúi đầu hô: “Nô tài tham kiến nương nương.”

“Hoàng thượng đâu?” Hỏi xong mới thấy có chút ngốc nghếch, hắn đương nhiên đang ở bên trong rồi.

Lý công công xoay người, chỉ vào bên trong, đáp: “Hoàng thượng đang tắm ở bên trong, xin nương nương quay về trước. Khi nào Hoàng thượng tắm xong sẽ quay lại nghỉ ngơi.” Nói xong y bèn hành lễ với ta rồi định ra ngoài.

Ta có chút mơ hồ, y không phải hầu hạ người ở bên trong sao?

Ta bèn gọi y lại: “Công công đi đâu vậy?”

Bước chân của y khựng lại, y quay người, thưa: “Lúc nãy người chuẩn bị nước tắm quên không thả cánh hoa đào vào trong bồn. Bây giờ nô tài đi lấy”, nói xong bèn nhanh chân bước ra ngoài.

Ta quay sang hỏi cung tỳ ở bên cạnh: “Lấy cánh hoa đào làm gì?”

Cung tỳ cười, đáp: “Nương nương không biết sao? Dùng cánh hoa đào để tắm có thể làm dịu cơn đau nhức, hôm nay Hoàng thượng vất vả cả ngày, ngâm mình trong nước tắm có cánh hoa đào một lát sẽ thoải mái hơn.”

Thế sao? Đây là lần đầu tiên ta nghe nói chuyện này.

Nghĩ một lát, ta lại hỏi: “Nhưng bây giờ có hoa đào sao?”

“Có ạ!” Nàng ta gật đầu. “Tới trung tuần tháng Hai hoa đào mới nở rộ, nhưng ở Thượng Lâm uyển này có một sơn cốc, nhiệt độ ở đó cao hơn những nơi khác một chút, thế nên hoa đào ở đấy nở rất sớm.”

Nghe nàng ta nói, dường như nàng ta rất quen thuộc với Thượng Lâm uyển, vậy thì không phải là cung tỳ Hạ Hầu Tử Khâm dẫn theo từ trong cung. Ta thuận miệng hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Cung tỳ sững người một lát mới trả lời: “Nô tỳ tên Tình Hòa.”

“Tình Hòa.” Ta nhẩm lại rồi khẽ cười. “Tên hay lắm.”

Tình Hòa vội cúi đầu, thưa: “Nương nương khen nhầm rồi, đây là tên Thái hậu ban thưởng.”

Lời của nàng ta khiến ta ngẩn ngơ. Thái hậu? Ta cẩn thận nhìn lại người trước mặt, chẳng lẽ nàng ta là người của Thái hậu?

Ta bèn hỏi: “Ngươi là theo ngự giá tới đây, hay…”

“Thưa nương nương, nô tỳ không theo ngự giá tới đây, nô tỳ vẫn luôn hầu hạ trong Ngự Túc uyển này. Dù hàng năm Hoàng thượng và Thái hậu chỉ tới đây hai lần nhưng trong Thượng Lâm uyển rộng lớn này chưa hề thiếu người.” Nàng ta thản nhiên trả lời.

Thượng Lâm uyển là viên lâm của hoàng gia, đương nhiên sẽ có không ít người ở đây. Nhưng nàng ta lại thản nhiên, không hề giấu giếm chuyện mình là người của Thái hậu. Lại nhớ tới hôm trước khi lên đường. Thái hậu gọi ta đến Hy Ninh cung nói chuyện, mỗi câu nói của người đều khiến ta không thể tin được.

Cuối cùng, Lý công công cũng xách một giỏ cánh hoa đào trở lại, y đi rất nhanh. Hành lễ với ta xong, đang định đi vào thì bị Tình Hòa ngăn lại, Lý công công nhướn chân mày, vừa định hỏi thì nghe Tình Hòa cười, nói: “Công công, nương nương đang ở đây, ngài còn đi vào sao?”

Lý công công bị nàng ta nói vậy thì ngẩn người, ngay cả ta cũng sững sờ.

Tình Hòa giành lấy chiếc giỏ trong tay Lý công công, đưa cho ta, nói: “Nương nương, nếu người đã tới đây thì chi bằng người đưa vào cho Hoàng thượng đi!”

Thấy ta không nhúc nhích, nàng ta lại nói: “Nương nương, Hoàng thượng đã mệt cả ngày trời, cơ thể đang không được thoải mái, người mau vào trong đi! Nô tỳ xin cả gan!” Nàng ta nói vậy rồi đặt chiếc giỏ vào trong tay ta, sau đó không để ý Lý công công đang trợn tròn hai mắt, kéo y lui xuống.

Ta ngẩn ngơ nhìn bóng hai người đang lui xuống, bất giác mỉm cười. Chẳng trách khi ta nói muốn tới đây, nàng ta không ngăn lại, còn chủ động đi trước soi đèn cho ta. Ta quay người bước vào, trông thấy bên trong đã bị một tấm vải dày ngăn cách, lúc này vẫn đang lạnh, sợ nhiệt bên trong bị thoát ra ngoài.

Ta lưỡng lự một lát, cuối cùng cũng bước lên, đưa tay vén tấm rèm vải, luồng khí nóng phả vào mặt. Ta giật mình, vội cởi áo choàng, nhưng chỉ sợ nhiệt độ bên trong và bên ngoài quá chênh lệch, lát nữa mà ra mồ hôi thì không tốt.

Ta thuận tay đặt chiếc áo choàng sang một bên rồi mới đi vào. Gian phòng bên trong cũng không rộng. Trước mặt đặt một tấm bình phong dài, là một bức “Hoa khai phú quý” rất đẹp, nhất là lúc này, trong căn phòng đầy hơi nước vấn vít, cánh hoa mẫu đơn dường như càng tươi tắn.

Ta vòng qua bức bình phong, thấy hắn chỉ yên lặng tựa vào thành bồn, không hề động đậy.

Không biết tại sao, khi bước tới, ta cố gắng bước thật khẽ. Hắn đang nhắm mắt, nghe thấy tiếng bước chân của ta nhưng chỉ hơi động chân mày, vẫn không hề mở mắt. Ta không lên tiếng, chỉ thò tay vào chiếc giỏ, lấy một nắm cánh hoa đào thả vào bồn. Cánh hoa rơi xuống, theo làn sóng nước khẽ dập dềnh, tản ra bốn phía.

Ta khịt khịt mũi, dường như có thể ngửi thấy mùi hoa đào thoang thoảng. Hương hoa say đắm lòng người. Ta bất giác mỉm cười. Cuối cùng, ta dứt khoát đổ tất cả hoa đào trong giỏ vào bồn, đưa tay khuấy làn nước, nhìn những cánh hoa màu hồng chậm rãi dập dềnh tản ra, không lâu sau đã phủ kín cả bồn nước.

Lúc này, hương hoa quẩn quanh trong không khí càng nồng nàn hơn. Tâm trạng cũng trở nên nhẹ nhàng, giờ ta đã tin vào công dụng của hoa đào, không thì tại sao khi ta hít vào lại cảm thấy thoải mái như thế chứ?

“Sao nàng còn chưa ngủ?” Một giọng nói hờ hững vang lên.

Ta giật nảy mình, ngoái lại nhìn người ở bên cạnh. Thấy hắn vẫn thoải mái tựa lên thành bồn, hai mắt nhắm chặt, nhưng hắn lại biết là ta tới.

Ta vội đứng thẳng người, đáp: “Lúc nãy nghe cung tỳ nói ngâm mình trong nước có cánh hoa đào sẽ thoải mái hơn một chút nên thần thiếp bỏ thêm hoa vào nước tắm của người.”

Hắn chỉ “ừ” một tiếng, mở mắt ra cười nói: “Trẫm đã lâu không vận động, chỉ vài chiêu đã thấy người đau nhức rồi.”

Ta có phần kinh ngạc. Lúc chạng vạng cũng chỉ thấy hắn đứng một bên nhìn vũ lâm quân luận bàn võ nghệ, không ngờ hắn lại đích thân ra tay. Nhưng thử hỏi, có ai dám động thủ với hắn chứ!

Thấy ta không đáp, hắn khẽ cau mày, nói: “Nàng nghĩ gì đấy?”

“À!” Ta vội hoàn hồn, bước tới đáp. “Thần thiếp chỉ đang nghĩ, cánh hoa đào này thật sự thần kỳ như thế sao?”

Hắn khẽ cười, hỏi: “ Sao nàng không vào đây thử một chút?”, nói xong bèn vươn tay ra kéo ta.

Ta giật mình nghiêng người đi, nếu bị hắn kéo xuống nước thì làm sao được chứ? Hắn bắt hụt, ta vốn cho rằng hắn sẽ tức giận nhưng không ngờ hắn chỉ nhăn mày, như đang chịu đựng điều gì đó.

Ta cẩn thận nhìn lại, mới thấy đầu vai Hạ Hầu Tử Khâm xuất hiện một vết bầm rất lớn, liền khẽ kêu lên: “Hoàng thượng…”

Hắn cúi đầu liếc nhìn một cái, nhẹ giọng nói: “Không cẩn thận bị đụng một cái thôi!”

Ta vội vã lấy khăn bông, thấm nước nóng rồi đặt lên vai hắn. Hắn không hé môi, chỉ im lặng.

Ta bật cười, hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp rất tò mò, rốt cuộc là người nào to gan như thế, tới người mà cũng dám làm bị thương?” Sao hắn lại không cẩn thận để bị đụng vào chỗ này chứ? Chắc chắn là khi tỉ võ, tay chân không có mắt, mà hắn lại rất trọng sĩ diện,

Hắn khẽ “hừ” một tiếng nhưng cũng không giận ta, chỉ đáp: “Khuya rồi mà nàng chưa ngủ, tới đây cười nhạo trẫm à?”

Ta sững người một lát rồi mới lắc đầu: “Là thần thiếp lo cho Hoàng thượng.”

Quả đúng như lời của Cố Khanh Hằng, hắn thật sự đủ tiêu chuẩn làm một hoàng đế tốt, chuyện gì cũng đích thân làm. Giang sơn thiên triều rộng lớn như thế, nhưng hoàng đế chỉ có một.

Lần đầu tiên ta thật sự cảm nhận được sự vất vả của hắn. Lúc này hắn chỉ nhắm mắt, hạ giọng “hừ” một tiếng, không nói nữa, nhưng ta trông thấy rõ ràng nét cười nơi khóe miệng hắn không hề nhạt đi, mà càng lúc càng đậm. Tới tận khi vai hắn đỏ lên vì được đắp khăn nóng, ta mới bỏ chiếc khăn xuống, lại thấm nước cẩn thận rồi lau người cho hắn.

©STENT

Hắn thở đều đều, lồng ngực vạm vỡ của nam tử khẽ phập phồng, hạt nước lóng lánh trượt từ vai xuống, chỉ trong chốc lát đã biến mất trong bồn. Ta đột nhiên thấy mặt mình nóng bừng, lúc này mới phát hiện thì ra mình ở gần hắn như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy cơ thể hắn.

Bàn tay ta đang cầm khăn nóng có phần do dự, động tác càng lúc càng nhẹ, trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực dường như càng đập dữ dội. Lau người cho hắn một lượt, ta mới phát hiện lúc này hắn đang dựa vào thành bồn, ngủ mất. Xem ra hắn mệt thật rồi. Tay ta bất giác đặt lên gương mặt anh tuấn của hắn, khóe miệng mang theo nụ cười. Nhìn hắn ngủ, ta không nỡ gọi hắn dậy, nhưng một lát sau sợ nước lạnh, đành lay hắn, gọi: “Hoàng thượng! Hoàng thượng…”

“Ừm.” Hắn lên tiếng mở mắt ra bật cười, đáp: “Trẫm lại ngủ quên sao?”

Ta kéo hắn. “Hoàng thượng mau đứng dậy thôi! Mệt thì về tẩm cung nghỉ ngơi.”

Có lẽ nghe bên trong có tiếng động, cửa phòng không biết bị ai khẽ đẩy ra. Tiếp đó, ta nghe thấy có tiếng bước chân người đi vào. Lý công công thúc giục: “Nhanh lên, còn không mau vào hầu hạ à? Nếu Hoàng thượng bị lạnh thì các ngươi đừng nghĩ có thể sống được!”

Ta ngoảnh lại, thấy Lý công công vừa vội vàng bước vào trong vừa quay đầu dạy bảo cung tỳ đằng sau.

Ta cũng đứng dậy, có bọn họ hầu hạ thì chẳng cần ta nữa. Ta bước tới, khẽ cười, nói: “Lúc nãy bản cung ở trong hầu hạ thì sao, không phải là nếu Hoàng thượng bị lạnh, bản cung cũng sẽ rơi đầu đấy chứ?”

Nghe vậy, Lý công công liền biến sắc mặt, vội vàng thưa: “Nương nương, sao nô tài dám có ý đó?”

Ta phì cười, biết y không có cái gan đó nhưng chỉ muốn dọa y một chút mà thôi.

Không lâu sau, cung tỳ đã hầu hạ Hạ Hầu Tử Khâm mặc quần áo. Ta ra ngoài, khoác áo choàng của mình lên, thấy hắn đã đi ra, nắm tay ta bước ra ngoài. Đột nhiên ta thấy rùng mình, hóa ra nhiệt độ bên trong và bên ngoài lại khác nhau nhiều như thế. Hắn không nói một lời, chỉ kéo tay ta về tẩm cung.

Ta biết hắn đang mệt nhưng cứ đi qua đi lại lâu như thế, ta lại càng tỉnh táo. Có lẽ ban ngày đã ngủ quá nhiều rồi. Ta không nén nổi mỉm cười, xem ra ban ngày thật sự không thể ngủ nhiều, để khỏi mất ngủ về đêm.

Quay lại phòng, hầu hạ hắn lên giường xong, ta cũng trèo lên, nằm bên cạnh hắn. Ngước mắt nhìn gương mặt mệt mỏi của hắn, ta bất giác bật cười: “Người đời đều cho rằng làm hoàng đế là rất dễ dàng, thoải mái nhưng thần thiếp càng nhìn người lại càng thấy mệt.”

Hắn khẽ cười. “Đúng vậy, trẫm ở trong cung thì hoạt động đầu óc, ra khỏi cung lại hoạt động chân tay. Làm hoàng đế đúng là không phải mệt bình thường.”

Ta nhìn hắn, lại nói: “Nhưng thần thiếp thấy người mệt mà rất vui vẻ.”

Hắn cười cười nhưng không nói gì.

Khi ta nhìn lại, thấy hắn nhắm mắt, cho rằng hắn đã ngủ rồi, bèn đưa tay kéo góc chăn ở vai hắn.

Hắn đột nhiên nói: “Mai trẫm đưa nàng ra ngoài.”

Ta ngẩn người, buột miệng hỏi: “Đi làm gì ạ?”

“Dạy nàng bắn cung.” Hắn nhẹ nhàng nói.

Ta nhất thời cảm thấy vô cùng vui sướng, hắn nói, sẽ dạy ta bắn cung? Là thật sao? Ta còn nghĩ, hy vọng hội săn năm nay sẽ được nhìn thấy phong thái thiện xạ, bách phát bách trúng của hắn, không ngờ hắn lại nói muốn đích thân dạy ta bắn cung.

“Sao Hoàng thượng lại muốn dạy thần thiếp bắn cung.” Ta nhoài người lên trước ngực hắn, hỏi.

Hắn chỉ khẽ nói: “Trẫm không thích người quá yếu đuối.”

Thật sao? Thế Diêu Phi thì sao? Nàng ta xuất thân nhà tướng, chắc cũng không quá yếu ớt, sao hắn không thích? Nếu không thì làm sao có chuyện của năm Nguyên Quang thứ hai kia?

Nhưng ta rất biết điều, không nhắc tới chuyện của nàng ta vào thời điểm này. Dù mấy ngày ở Thượng Lâm uyển rất ngắn ngủi, ta cũng hy vọng chỉ có hai người chúng ta. Khi trở lại cung, hắn vẫn là quân vương của thiên triều, là chủ của hậu cung ba ngàn giai lệ. Còn ta, chỉ là một trong số rất nhiều phi tần của hắn, cũng phải ở trong cung, chờ được chia một phần trong ngàn vạn sủng ái kia.

“Còn hơn tháng nữa là tới sinh nhật của trẫm, lúc đó, Thượng Lâm uyển sẽ có hội săn bắn, trẫm muốn xem thành quả của nàng.” Hắn cúi xuống bên tai ta, nhỏ giọng nói.

Trong lòng hơi kinh ngạc, ta không thể tin nổi, nhìn nam tử gần trong gang tấc này. Từ trước tới nay, chỉ có các công tử của vương công quý tộc mới có thể tham gia hội săn bắn, chẳng lẽ quy định của năm nay đã thay đổi sao?

Hắn đột nhiên nghiêng người, ôm chặt lấy ta. Không biết tại sao, ta thấy tim đập nhanh hơn. Ta miễn cưỡng cười cười, hỏi hắn: “Sinh nhật của Hoàng thượng, muốn thần thiếp tặng người cái gì?”

Một lát sau mới nghe hắn chậm rãi nói từng từ: “Con mồi của nàng ở Thượng Lâm uyển ngày mùng Chín tháng Ba.”

Giọng hắn không lớn, nhưng vì sao có thể khiến lòng ta lạnh đi? Tại sao ta cảm thấy “con mồi” mà hắn nói không chỉ là con mồi bình thường chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.