Mệnh Phượng Hoàng

Chương 27



Đưa huân hương trong tay cho Vãn Lương, ta nói với Tường Hòa: “Chỗ này không còn việc gì nữa, ngươi lui xuống trước đi!”

Tường Hòa thưa “vâng” rồi lui xuống.

Ta đưa mắt nhìn Phương Hàm, trầm giọng hỏi: “Sao lại không còn?” Tua ngọc bội đó ta đã bảo nàng ta cất đi, giờ nàng ta lại nói với ta là đã mất.

Sắc mặt Phương Hàm thoáng đã thay đổi, nàng ta cúi đầu đáp: “Trước đó nô tỳ cũng không biết, lúc nãy, khi lấy đồ mới phát hiện quần áo ban đầu đặt phía trên đã bị đảo xuống dưới nên thấy là lạ. Nhìn kĩ lại thì không thấy mất thứ gì, chỉ thiếu đúng tua ngọc bội đó.”

Ta thấy trái tim mình thít lại, tua ngọc bội khiến ta nhớ tới cái chết của Sơ Tuyết sáng nay. Đầu ngón tay run lên, ta đứng bật dậy.

“Nương nương!”

Vãn Lương và Phương Hàm đồng thanh gọi ta. Bàn tay nắm chiếc khăn hơi siết lại, ta bỗng có chút nghi hoặc. Hôm qua, Sơ Tuyết tự ý thay chiếc tua đó vào là để thu hút sự chú ý của Hạ Hầu Tử Khâm, hay còn có ý gì khác? Nàng ta để tâm tới chiếc tua đó sao?

Không, ta lại lắc đầu, vẫn không đúng, nếu Sơ Tuyết thật sự ra tay với chiếc tua đó thì sao phải ra điều kiện để ta tha mạng cho nàng ta? Nhưng có một điểm, ta nghĩ là chắc chắn, kẻ giết nàng ta muốn moi từ nàng ta chuyện chiếc tua ngọc bội đó ở trong cung của ta. Ha, ta thật ngốc, thuốc câm thì có làm sao? Chỉ cần đối phương muốn tua ngọc bội đó, chỉ cần đối phương nhắc một câu liên quan tới tua ngọc bội đó, ta không tin Sơ Tuyết sẽ thờ ơ.

Ta cắn môi, Phương Hàm nói đúng, ta không nên để Sơ Tuyết sống.

Một lúc lâu sau mới nghe Phương Hàm hạ giọng hỏi: “Nương nương, giờ chúng ta làm thế nào đây?”

Làm thế nào à? Ta không thể gióng trống khua chiêng đi tìm tua ngọc bội đó chứ? Cho dù đi tìm cũng chưa chắc đã tìm thấy, làm không khéo còn thêm một tội danh chột dạ trên đầu. Nhưng dù ta có án binh bất động thì bây giờ cũng đã không thoát được rồi. Trái lại tim như bị thứ gì đó đập mạnh vào, ta đột nhiên sực tỉnh. Chẳng trách Thái hậu sai người tra xét khắp Trữ Lương cung như thế mà không tra ra chuyện gì. Trước đây ta còn nghĩ rằng lư hương Quyến Nhi sai người đổi có vấn đề, ai mà ngờ được, thứ có vấn đề lại là tua ngọc trên ngọc bội của Diêu Phi chứ!

Ta quay phắt lại nhìn Phương Hàm, dường như nàng ta cũng dự liệu được, buột miệng nói: “Nương nương, phải chăng tua ngọc bội đó có vấn đề?”

Vãn Lương khẽ kêu lên một tiếng: “A, vậy phải làm thế nào đây?”

Có vấn đề hay không, ta phải thấy mới biết, nhưng ta đoán, đã chắc chín phần mười rồi.

Phương Hàm ngừng một lát rồi lại nói: “Nếu thật sự là như thế, chờ Diêu Phi bình tĩnh lại thì sẽ nghĩ tới việc tua ngọc bội đã bị người ta đổi. Nàng ta chỉ cần hỏi Hoàng thượng thì sẽ biết nương nương đổi tua ấy. Nhưng không biết Hoàng thượng có nói thật hay không…” Giọng nàng ta nhỏ dần, lặng lẽ liếc ta một cái.

Đúng thế, chỉ cần Diêu Phi hỏi thì người đầu tiên Hạ Hầu Tử Khâm nghĩ tới không ai khác, chính là ta. Chuyện giống như ta ra tay với Diêu Phi rồi trước khi xảy ra chuyện, chủ động thu lại tang vật. Mà hôm qua, Hạ Hầu Tử Khâm còn vô tình chú ý tới Sơ Tuyết, nếu thật sự điều tra, phát hiện Sơ Tuyết đã chết, vậy lại giống như ta giết người diệt khẩu. Xem ra tất cả mọi chuyện đều bất lợi cho ta. Nhưng hắn nói sẽ tin ta. Chuyện Diêu Phi sảy thai, hắn cũng nói, chỉ hỏi ta một lần, chỉ một lần đó mà thôi. Ta đã trả lời, ta không ra tay, hắn nói, hắn tin.

Trong đầu ta cứ lặp lại lời của hắn.

“Nương nương!” Người ở bên cạnh lo lắng nhìn ta.

Khẽ nhắm mắt lại ta ra hiệu cho bọn họ đừng nói nữa. Ta phải suy nghĩ kĩ một chút.

Trong phòng thoáng cái đã trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở khe khẽ của ba người. Tiếng bước chân thi thoảng của người đi qua bên ngoài đột nhiên rõ ràng một cách lạ thường. Ta không nhúc nhích, cũng không nói gì. Không ai lên tiếng, bọn họ chỉ đứng im lặng phía sau ta.

Ta hồi cung rồi mới biết tin Diêu Phi đang mang thai. Dụ Thái phi không hiểu thế nào mà tình cờ gặp nàng ta ở bên Lam Hồ rồi đột nhiên phát điên, còn giật được miếng ngọc bội Hạ Hầu Tử Khâm tặng cho Diêu Phi. Song ta đã hỏi thăm kĩ càng, Dụ Thái phi phát điên không phải vì miếng ngọc bội đó, giờ đây nghĩ lại, chẳng lẽ là vì tua ngọc bội đó?

Không, hình như cũng không có khả năng đó. Điều duy nhất có thể giải thích, chính là sự thất thố của Dụ Thái phi thực sự chỉ là trùng hợp.

Rồi sau đó, Tiểu Đào đưa ngọc bội cho ta, ta sai người đổi tua ngọc bội, lại nhờ Hạ Hầu Tử Khâm trả lại cho Diêu Phi. Hôm sau, Diêu Phi xảy ra chuyện. Rồi tiếp đó nữa, tua ngọc bội cũng biến mất theo… Tất cả những chuyện này đều hướng về tua ngọc bội kia.

Ta đột nhiên mở mắt, có quá nhiều chuyện đã xảy ra, vậy mà ta lại hồ đồ.

“A!” Ta hít một hơi, khẽ cười thành tiếng.

“Nương nương!” Vãn Lương vội vàng bước tới đỡ ta, nói: “Nương nương, người không sao chứ?”

Ngoảnh lại nhìn hai người bọn họ, ta khẽ cười, đáp: “Bản cung không sao! Cô cô, có lẽ lần này, Cảnh Thái cung không sao hết.”

Chiếc tua ngọc bội đó dừng lại ở chỗ ta, quay một vòng lại không biết bị ai trộm mất. Giả như kẻ trong bóng tối kia muốn đổ tội chuyện Diêu Phi sảy thai lên đầu ta, sao phải khổ cực trộm tua ngọc bội ở trong cung của ta? Cứ để lại đây, không phải tốt hơn sao?

Huống chi, tới Hạ Hầu Tử Khâm cũng biết tua ngọc bội đó là do ta đổi, một khi thật sự khẳng định vấn đề nằm ở trên chiếc tua đó, vậy thì ta có trăm cái miệng cũng không thể biện minh được, bởi lẽ, tua ngọc bội đó không phải vật ở trong cung, dù muốn tra cũng không thể tra được gì.

Ta lại chợt nhớ ra, nếu thật sự như thế, hắn có còn tin ta không? Trong lòng hơi rúng động, ngốc quá, Tang Tử, hà tất ngươi phải đặt ra mấy giả thiết vô vị đó chứ!

Vãn Lương vẫn có chút khó hiểu nhưng Phương Hàm đã khẽ nói: “Nương nương muốn nói, trong chuyện này, vốn dĩ không có ai muốn giáng họa cho nương nương, tua ngọc bội kia đột nhiên xuất hiện ở Cảnh Thái cung cũng chỉ là trùng hợp?”

Điều nàng ta nói đã thức tỉnh ta. Nếu xuất hiện ở Cảnh Thái cung chỉ là sự trùng hợp, vậy thì nó vốn dĩ phải xuất hiện ở…Vĩnh Thọ cung.

Ta sửng sốt, đương nhiên ta vô cùng kinh ngạc. Ngước mắt nhìn người trước mặt, xem ra nàng ta cũng nghĩ như ta. Nếu đồ ở Vĩnh Thọ cung, như vậy, muốn lấy đi đương nhiên rất đơn giản, bởi lẽ Vĩnh Thọ cung chỉ có hai người là Tiểu Đào và Dụ Thái phi. Bọn họ, một là cung tỳ nhỏ, một là kẻ điên, lấy một miếng ngọc bội từ chỗ bọn họ có lẽ là chuyện vô cùng dễ dàng. Lúc đó, nếu Tiểu Đào phát hiện bị mất miếng ngọc bội thì cũng không dám làm ầm ĩ, bằng không, nàng ta sẽ không giao miếng ngọc bội đó cho ta chỉ vì sợ xảy ra chuyện. Mà Diêu Phi bị mất ngọc bội cũng chỉ nghĩ rằng khi giằng co với Dụ Thái phi đã bị rơi xuống Lam Hồ. Cứ cho là Diêu Phi nhất định muốn vớt lên, dù trước đó đã bị bôi xạ hương nhưng e là tới lúc đó cũng không thể tìm thấy dấu vết.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Có điều, kẻ kia không ngờ được rằng, ta đã với Vĩnh Thọ cung trước hắn một bước, mà Tiểu Đào lại giao ngọc bội cho ta. Nhưng nếu hắn có thể tính toán được ngọc bội kia sẽ tới Vĩnh Thọ cung, vậy ắt hẳn cũng phải để Dụ Thái phi là người đầu tiên lấy được mới đúng.

Quanh đi quẩn lại một hồi, hóa ra Dụ Thái phi đột nhiên phát điên, rốt cuộc vẫn là một âm mưu. Nếu Hạ Hầu Tử Khâm nói Dụ Thái phi không biết ngọc bội kia là Thái hậu tặng cho hắn, vậy chắc chắn nguyên do là hạt châu màu đỏ trên tua ngọc bội đó.

Còn nhớ khi ấy, ta chú ý tới nó chỉ bởi màu sắc của hạt châu không dễ gặp, nhất là còn dùng để làm vật trang trí cho tua ngọc bội, thứ có thể khiến Dụ Thái phi phát điên…

Ta lắc đầu, gần như không thể chuyển ngoặt mạch suy nghĩ quá dài này. Suy nghĩ hồi lâu, ta mới mở miệng nói: “Đừng nhắc tới chuyện này nữa, chúng ta cứ chờ xem đi!”

“Nhưng nương nương…”

Vãn Lương còn định nói gì đó nhưng bị Phương Hàm ngắt lời: “Nếu nương nương đã nói như thế, chúng nô tỳ hiển nhiên sẽ ghi nhớ”

Nghe thấy vậy, Vãn Lương không nói gì thêm

Để bọn họ lui xuống hết, một mình ta ngồi bên cửa sổ. Trời đã tối hẳn, không khí cũng không còn rét buốt mà đã có thể cảm nhận được sự ấm áp. Xem ra chuyện này chẳng liên quan gì tới ta, ta chỉ nghĩ đơn giản rằng, khi tua ngọc bội đó lại xuất hiện, dù ở nơi nào đi chăng nữa, ta nên giải thích với Hạ Hầu Tử Khâm thế nào đây, tua ngọc bội vốn ở trong cung của ta, sao lại chạy tới chỗ khác? Ha, ta không thể nói nó có chân được phải không?

Suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc cũng chẳng có cái cớ nào hoàn mỹ, ta lắc đầu, đành thôi vậy, đi bước nào tính bước đó.

Một lúc sau lại nghe Triêu Thần gõ cửa ở bên ngoài. “Nương nương, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi”

Ta đáp: “Mang vào đây đi!”

Lúc này Triêu Thần mới đẩy cửa vào, sau đó, mấy cung nhân đi sau nàng ta cũng vào theo, cẩn thận đặt các thứ xuống rồi lại cung kính lui ra.

Triêu Thần đi tới đỡ ta, nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Nương nương, nô tỳ nghe Vãn Lương nói, không cần lo lắng chuyện tua ngọc bội kia nữa phải không?”

Ta gật đầu, lúc này mới thấy lông mày đang nhíu lại của Triêu Thần dãn ra. Nàng ta cười, nói: “Tốt quá, thế thì nô tỳ an tâm rồi.”

Nàng ta vừa nói vừa gắp thức ăn cho ta.

Ta vừa ăn vừa thuận miệng hỏi: “Tối nay Hoàng thượng có ghé qua Trữ Lương cung không?”

Triêu Thần lại lắc đầu. “Tuy nô tỳ không biết Hoàng thượng đi đâu, nhưng người cũng không tới Trữ Lương cung. Nô tỳ nghe nói Thái hậu đặc biệt ân chuẩn cho Diêu phu nhân ở lại trong cung với Diêu Phi đêm nay, thế nên Hoàng thượng chắc chắn sẽ không tới Trữ Lương cung.”

Ta im lặng, nếu Diêu phu nhân ở đó thì đúng là Hạ Hầu Tử Khâm không thể ghé qua. Sau đó ta lại muốn cười. Đêm nay, nếu hắn lấy bộ mặt tươi cười để đối diện với Diêu Phi, chỉ dựa vào tính tình kiêu ngạo của hắn, vậy đúng là khổ cho hắn rồi. Rõ ràng đạo thánh chỉ kia được tính toán rất lâu rồi, vậy mà hắn còn do dự không chịu hạ bút. Lời của Diêu Chấn Nguyên, hắn nghe bên tai, nhưng nỗi oán hận vẫn ghi nhớ trong lòng.

Diêu gia là trọng thần khi tiên hoàng Gia Thịnh Đế còn tại thế, Diêu Hành Niên là nguyên lão hai triều, Hạ Hầu Tử Khâm đăng cơ chưa được bao lâu nên không dễ dàng tước đi binh quyền trong tay Diêu gia. Nhưng ta tin chỉ cần có cơ hội, hắn nhất định sẽ tìm cách làm suy yếu binh quyền của nhà họ Diêu.

Ăn xong bữa rồi, ta sai người thu dọn rồi để bọn họ lui hết ra ngoài.

Đêm đến, nằm trên giường, ta không khỏi lại nhớ tới chuyện tua ngọc bội kia. Ta nghĩ, kết quả sẽ có rất nhanh thôi, cũng chỉ trong mấy ngày này. Vì nghĩ tới chuyện đó mà ta trằn trọc mãi, lúc nghiêng người mới trông thấy một bóng người nhảy vào từ cửa sổ. Ta hoảng sợ, vội ngồi dậy, vừa định hô lên thì nghe người vừa tới nhỏ giọng nói: “Nương nương, là thuộc hạ.”

Ta sững người, hóa ra là Cố Khanh Hằng.

Ban ngày, khi nghe ta nhắc tới hai từ “xạ hương”, sắc mặt huynh ấy rất lạ, sau đó vì Lý công công quay lại nên huynh ấy chưa kịp hỏi lấy một từ. Xem ra huynh ấy vẫn không an tâm nên đích thân tới đây.

Khoác áo ngoài lên, ta đưa tay vén rèm nhìn huynh ấy, nói: “Sao huynh lại đến đây? Nếu bị người ta trông thấy thì không hay đâu! Ta không sao, chỗ này vẫn ổn.”

Đèn trong phòng đều bị thổi tắt, chỉ còn một ngọn đèn nhỏ trong góc tường, ta không nhìn rõ gương mặt huynh ấy. Huynh ấy chỉ đứng đó, nói khẽ: “Nếu không sao, sao muộn thế mà vẫn chưa ngủ?”

Ta lại có chút kinh ngạc, giờ đã khuya lắm rồi sao, liền buột miệng hỏi: “Đã giờ nào rồi?”

“Quá giờ Hợi rồi.”

“Muộn thế rồi sao?” Huynh ấy không nói thì ta vẫn nghĩ giờ hãy còn sớm. Chẳng trách huynh ấy lại tới lúc này, có lẽ ở bên ngoài, trừ cung nhân đi tuần đêm thì những người khác đã ngủ rồi.

Huynh ấy gật đầu rồi nói: “Nương nương…”

“Khanh Hằng!” Ta ngắt lời huynh ấy, giọng nói có chút cay đắng. “Ở những nơi riêng tư không có ai, đừng gọi ta là “nương nương”.”

Mỗi lần nghe huynh ấy gọi là “nương nương”, ta luôn thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Huynh ấy sững sờ, mãi lâu sau vẫn không đáp.

Nghĩ một lát, ta bèn giục: “Huynh mau về đi, đây không phải nơi huynh có thể tới.” Ta tìn rằng đạo lý này Cố Khanh Hằng còn hiểu rõ hơn ta, nhưng hôm nay, ta nhờ huynh ấy điều tra mảnh huân hương kia, nói năng cũng gấp gáp khiến huynh ấy sốt ruột, thế nên mới phải tới đây lúc nửa đêm.

Lúc này Cố Khanh Hằng mới lên tiếng: “Ta sẽ đi, nhưng muội phải nói cho ta biết chuyện xạ hương kia là thế nào? Sao muội lại nghĩ trên đó có xạ hương? Có phải… có phải liên quan tới Diêu Phi…” Giọng nói của huynh ấy thấp dần, nửa câu sau bị kìm lại, không nói ra.

Cố Khanh Hằng, không còn gọi ta là “nương nương” nhưng cũng không gọi là “Tam Nhi” nữa. Ta cười cay đắng, ta biết, nhất định huynh ấy thấy gượng gạo. Nghe huynh ấy nói ta cũng biết, chắc chắn huynh ấy đã đoán được chín phần. Mà huynh ấy nửa đêm tới đây, ta càng dám khẳng định, huynh ấy cho rằng chuyện này liên quan tới ta.

Cố Khanh Hằng không thấy ta nói gì, lại nói tiếp: “Thứ muội cần, ta nhất định sẽ đưa cho. Ta biết, có những thứ ta không nên hỏi, nhưng ta chỉ không muốn muội xảy ra chuyện, muội hiểu không?” Lời của Cố Khanh Hằng khiến ta đau xót, một câu thề thuận miệng thốt ra khi còn nhỏ, vậy mà huynh ấy lại có thể nhớ kĩ đến thế.

Ta cười miễn cưỡng, nói: “Khanh Hằng, huynh về đi! Chuyện này không liên quan gì tới ta, ta cũng sẽ không nhúng tay vào việc này nữa, ta hứa.”

Ta không nhìn rõ sắc mặt của Cố Khanh Hằng nhưng nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm của huynh ấy. Có điều huynh ấy vẫn chưa đi ngay mà đứng trước mặt ta thật lâu, thật lâu. Cuối cùng, ta xuống giường, đi về phía Cố Khanh Hằng nhưng huynh ấy đột nhiên lùi mấy bước, giữ khoảng cách vừa phải với ta.

Ta buột miệng nói: “Ban đầu bảo huynh đi, sao huynh không đi? Giờ còn muốn làm chức ngự tiền thị vệ này.”

Giọng huynh ấy nhẹ bẫng: “Đó là ân điển của Hoàng thượng.”

Ta chán nản cười một tiếng: “Huynh thấy đó là ân điển thật sao?”

Chẳng qua là an ủi, cũng giống như lúc này, trấn an nhà họ Diêu. Bỗng dưng ta lại nghĩ tới ngày mai thánh chỉ kia sẽ được ban xuống, đó đều là những từ được thốt ra từ miệng ta.

Một lúc lâu sau, Cố Khanh Hằng mới nói: “Đối với ta thì đúng là như vậy.”

Ta sững sờ, ngẩn ngơ nhìn nam tử trước mặt.

Giọng nói trầm thấp của huynh ấy lại vang lên: “Ta chỉ muốn muội sống tốt.”

Hơi nghiêng mặt đi, ta mở miệng nói: “Giờ ta rất tốt.”

“Nhưng ta vẫn không yên tâm.” Cố Khanh Hằng vẫn luôn ăn nói rõ ràng như thế. Ta chỉ thấy trái tim mình run lên, nhưng huynh ấy đột nhiên khẽ cười rồi nói tiếp: “Ta chỉ sợ muội quá mạnh mẽ. Muội vẫn luôn kiên cường khiến ta đau lòng. Thực ra lần đó, ta tặng quần áo mới cho muội, hại muội bị phạt, sau này muội không mặc quần áo ta tặng nữa. Những chuyện này ta đều biết. Vì muội muốn mạnh mẽ nên chưa bao giờ để lộ điều gì trước mặt ta, còn ta vì không đành lòng thấy muội bị tổn thương nên mới giả vờ không biết gì.”

Lời huynh ấy nói khiến ta hoảng hốt, lại có chút kinh ngạc, hóa ra huynh ấy đều biết.

Giọng Cố Khanh Hằng vẫn nhẹ nhàng: “Ba năm, ta luôn cẩn thận giữ gìn tình cảm này, tất cả mọi người đều nghĩ rằng muội sẽ được gả cho ta…”

Huynh ấy ngừng lại một lát, cuối cùng không nói hai từ “làm thiếp”, lại nói tiếp: “…Dù đó là cha ta, hay cha muội, còn ta, vẫn luôn mong muốn muội sẽ được gả cho ta. Nhưng ta biết, muội không phải nữ tử như thế, từ trước tới nay, muội đều không chịu đi phía sau ta, mỗi lần gặp muội, muội luôn cười cười giành đi trước. Tam Nhi, ta biết ta quá nhu nhược nên không xứng với muội. Dù sau này ta có cố gắng hơn nữa, muội cũng không nhìn thấy ta.”

Ta kinh ngạc nhìn lại, Khanh Hằng ngốc quá, sao huynh ấy lại nói không xứng với ta.

Ta lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Khanh Hằng…”

“Đừng nói!” Huynh ấy ngắt lời ta, khẽ nói: “Xưa giờ muội luôn là nữ tử lương thiện, ta đều biết, ta vẫn luôn biết. Ta nghĩ rằng mình có thể làm ấm thứ tình cảm mà muội thiếu, ha, có lẽ khi còn nhỏ ta đã có quá nhiều thứ nên không biết thứ muội cần là gì. Giờ ta mới hiểu, hóa ra ta chưa bao giờ là nửa kia của muội, mà Hoàng thượng…”

Huynh ấy đột nhiên nhắc tới Hạ Hầu Tử Khâm, trái tim ta chợt run lên, nhưng rốt cuộc huynh ấy vẫn không nói tiếp nữa mà chậm rãi quay người nói: “Nghỉ ngơi sớm đi, ta về trước. Ta… vẫn luôn ở bên muội.” Huynh ấy vừa dứt lời, chỉ thấy bóng người trước mắt ta lóe lên, tới khi ta phản ứng lại được thì huynh ấy đã không còn ở trong phòng nữa.

Đây là lần đầu tiên ta được tận mắt nhìn thấy thân thủ mau lẹ của huynh ấy. Lần trước, cũng là qua khung cửa sổ, nhưng ta nhìn không rõ ràng. Bỗng nhiên nhớ tới lời của huynh ấy, huynh ấy nói, dù sau này huynh ấy có cố gắng ra sao… ta đã hiểu, ở phía sau, rốt cuộc huynh ấy đã cố gắng bao nhiêu… Để tiến cung vào vũ lâm quân, những gian khổ mà huynh ấy phải trải qua là thứ ta không tài nào tưởng tượng được.

Đứng trước cửa sổ một lúc lâu, Tang Tử ta rốt cuộc có tài đức gì mà có thể khiến huynh ấy đối xử với ta như thế…

Sáng hôm sau, tin Diêu Phi được tấn phong làm thục phi đã được lan truyền khiến ai nấy đều xôn xao. Ngưỡng mộ hay đố kỵ, đương nhiên đều có cả.

Khi Triêu Thần kể cho ta nghe, ta rất bình thản. Ta tin rằng sẽ chẳng ai ngờ được, chuyện này ta đã biết ngay từ đầu, thậm chí tới việc tấn phong thục phi cũng biết. Triêu Thần thấy ta im lặng, hỏi với vẻ nghi hoặc: “Nương nương, người sao vậy?”

Khẽ cười một tiếng, ta lắc đầu, nói: “Không sao, chuẩn bị kiệu đi, tới Trữ Lương cung chúc mừng.”

Ta rất muốn nhìn thử xem, Diêu Thục phi không còn long thai, lại được tiến vị, rốt cuộc sẽ có tâm trạng như thế nào.

Bên ngoài Trữ Lương cung có rất nhiều kiệu, xem ra ta lại tới muộn rồi.

Ta vào bên trong, đúng lúc An Uyển nghi bước ra. Nàng ta nhìn thấy ta, đầu tiên là sững sờ, rồi hành lễ, nói: “Tần thiếp thỉnh an Đàn phi nương nương!”

Ta nhìn nàng ta một cái, nói: “Sao An Uyển nghi đã đi rồi?”

Nàng ta khẽ cười, nói: “Tâm ý đã tỏ thì tần thiếp quay về thôi, bên Thục phi nương nương rất náo nhiệt, mời nương nương vào trong!” Nói xong nàng ta không nhìn ta nữa, cất bước đi ra ngoài.

Ta thu lại tâm tư, quay người đi vào trong. An Uyển nghi xưa giờ độc lai độc vãng, không ở Trữ Lương cung lâu cũng là chuyện thường.

Quyến Nhi thấy ta tới, vội vàng vào trong thông báo, một lát sau lại đi ra, nói với ta: “Mời nương nương vào trong!”

Để Vãn Lương và Triêu Thần chờ ở ngoài, một mình ta đi vào. Đúng như lời An Uyển nghi nói, bên trong rất náo nhiệt, ta có chút kinh ngạc. Diêu phu nhân đã không còn ở đây nữa, có lẽ Thái hậu ân chuẩn cho bà ở cùng Diêu Thục phi một đêm, sáng sớm phải đi.

Ở trong cung, có những lễ nghi vẫn phải được giữ.

Vẫn chưa thấy Thiên Phi nhưng Thiên Lục đã tới đây. Ta đoán, chắc chắn Thiên Phi đang rất tức giận, lúc đầu nàng ta nghĩ rằng sau này trong hậu cung, không còn ai đối chọi với mình nữa chăng? Ai ngờ Diêu Thục phi mất long thai nhưng lại tiến vị. Chuyện này cũng có thể được gọi là “tái ông mất ngựa”.

Đám người thấy ta vào liền vội đứng dậy hành lễ, nhưng Thư Quý tần không tiến lên, chỉ qua loa đứng dậy trước giường Diêu Thục phi cho xong chuyện. Có điều lúc này, ta đương nhiên sẽ không so đo với nàng ta. Ta bước tới nói với Diêu Thục phi: “Trông sắc mặt nương nương hôm nay đã khá hơn nhiều, nếu Hoàng thượng, Thái hậu thấy nhất định cũng an tâm.”

Thư Quý tần đứng bên khẽ “hừ” một tiếng, song cũng chỉ cười mà không nói.

Diêu Thục phi ngước mắt liếc ta một cái, trên gương mặt vốn trắng nhợt thoáng lộ nụ cười, nói: “Bản cung còn cho rằng muội muội sẽ không tới, không ngờ bụng dạ bản cung nhỏ nhen thật đấy!”

Ta sững người, cười đáp: “Nương nương, nói gì vậy?”

Nét cười trên mặt nàng ta vẫn không đổi, lại nói với mọi người: “Đa tạ các tỷ muội quan tâm, bản cung cần nghỉ ngơi, không tiễn mọi người.”

Nàng ta vừa dứt lời, đám người ở phía dưới vội biết điều đứng dậy, hành lễ với nàng ta rồi lui ra.

Ta định quay người thì nghe nàng ta lên tiếng: “Đàn Phi, bản cung có vài lời muốn nói với ngươi.” Nàng ta nói xong, lại đưa mắt nhìn Thư Quý tần ở bên cạnh, khẽ nói: “Tình muội muội cũng về trước đi!”

Trên gương mặt Thư Quý tần lộ vẻ không thể tin được nhưng cũng đành thưa “vâng” rồi lui ra ngoài.

Khi ta ngoảnh đầu lại, đã thấy Diêu Thục phi ngồi dậy, nhìn thẳng vào ta, nét cười cuối cùng cũng biến mất trên gương mặt nàng ta. Ta mơ hồ cảm thấy có chút bất ổn, ánh mắt nàng ta nhìn ta dường như có chút đáng sợ, trong lòng ta hoảng hốt, đột nhiên lại nghĩ tới tua ngọc bội kia.

Nàng ta đưa tay lần xuống dưới gối, lấy ra miếng ngọc bội kia, đặt trước mặt ta, lạnh lùng nói: “Chắc muội muội không lạ gì miếng ngọc bội này phải không?”

Quả nhiên nàng ta đã biết. Như vậy ta cũng không cần giấu giếm nữa, nếu không đó là tội che giấu. Ta gật đầu, đáp: “Đương nhiên không lạ, đây là thứ Hoàng thượng tặng cho nương nương vào đêm Giao thừa năm ngoái.” Ngừng một lát, ta lại nói: “Hôm kia nó vẫn còn ở Cảnh Thái cung.”

Đôi đồng tử của Diêu Thục phi co lại, nàng ta nghiến răng nói: “Quả nhiên là ngươi!”

Xem ra nàng ta cũng nghi ngờ chiếc tua ngọc bội có vấn đề. Chắc hẳn khi Hạ Hầu Tử Khâm trả ngọc bội lại cho nàng ta thì không nói gì, nhưng đa nghi như nàng ta, nhất định sẽ điều tra. Chỉ cần hỏi là có thể biết, trước khi Hạ Hầu Tử Khâm tới Trữ Lương cung chỉ ghé qua Cảnh Thái cung của ta.

Đứng thẳng người, ta thản nhiên nói: “Tua ngọc bội đúng là được đổi của Cảnh Thái cung, nhưng nương nương nói “quả nhiên là ngươi”, xin thứ cho tần thiếp ngu dốt, không biết ý của nương nương là gì?”

“Hừ, đừng giả vờ ngớ ngẩn với bản cung!” Giọng nói của nàng ta đầy vẻ giận dữ. “Bản cung vốn nghĩ ngươi đến chết cũng không nhận, còn sợ tang chứng đã không còn trong cung của ngươi, không ngờ ngươi vẫn có chút dũng khí, dám thừa nhận trước mặt bản cung! Được, bản cung cũng sẽ để ngươi được chết toàn thây, báo thù cho con của bản cung!”

Lúc đầu ta còn có chút kinh ngạc, nếu đã nghi ngờ ta, sao không nói cho Hạ Hầu Tử Khâm biết trước. Hóa ra, nàng ta sợ ta hủy tang chứng, tới khi ấy không còn cách bắt được ta, nên mới bảo có chuyện cần nói với ta.

Nhìn nàng ta, ta lên tiếng: “Nương nương, nếu tần thiếp dám thừa nhận chuyện này trước mặt người, chẳng lẽ người còn không hiểu sao? Chuyện này…” Ta vốn định nói rõ ràng với nảng ta, chỉ cần ta nói ra, Diêu Thục phi cũng không phải kẻ ngốc, nhất định sẽ nghi ngờ chuyện này. Nhưng ta mới nói được một nửa, nàng ta đột nhiên vươn tay ra, bóp chặt cổ ta. Ta cả kinh, muốn tránh ra nhưng cảm thấy lực trên tay nàng ta đã tăng lên, hai chân ta lại không thể dùng sức.

“A…” Ta muốn kêu mà không kêu được, hai tay bắt lấy tay nàng ta nhưng cũng không thể dùng sức.

Giống như ta nghĩ, nàng ta quả nhiên thân mang tuyệt kỹ. Dù vừa bị sảy thai, cơ thế yếu ớt, nhưng muốn giết ta thì vẫn thừa sức. Ta chỉ không ngờ được rằng, nàng ta lại to gan như thế, dám ra tay với ta ở trong tẩm cung.

Ta mở to mắt nhìn Diêu Thục phi, chỉ nghe nàng ta tàn nhẫn nói: “Bản cung biết, Hoàng thượng thích ngươi, ai dám bảo đảm nếu bản cung nói chuyện này ra, Hoàng thượng sẽ không bảo vệ ngươi? Hừ, dù bây giờ bản cung giết ngươi thì đã sao? Chẳng qua chỉ là một nữ nhân không có chỗ dựajh, dẫu Hoàng thượng trách mắng bản cung thì cũng không làm gì được. Bản cung chỉ vì quá đau lòng nên nhất thời lỡ tay mà thôi! Đàn Phi, khi ngươi xuống tay hại chết con bản cung, hẳn đã liệu được kết cục như thế này!”

Thế nên nàng ta mới nghi ngờ ta nhưng không làm ầm lên. Nàng ta biết hôm nay ta quay lại, chờ ta bước vào.

Sao ta không ngờ được rằng Diêu Thục phi cũng là kẻ cực đoan như thế này, nàng ta cuồng vọng dùng thế lực của Diêu gia để áp chế Hạ Hầu Tử Khâm. Nàng ta cược rằng hắn chỉ có thể nuốt việc này vào bụng, điều nàng ta muốn lúc này, chỉ e là phải giết ta. Nàng ta muốn ta chết.

Bàn tay đang bóp cổ ta càng lúc càng siết chặt. Ta gần như không thở nổi, muốn kêu mà không ra tiếng, muốn giãy mà không đủ sức.

Gương mặt nữ tử trước mặt thật dữ tợn, ta biết, nàng ta đã quyết tâm, tuyệt đối không bỏ qua cho ta.

Sức lực của ta không lớn như Diêu Thục phi, ánh mắt đã có chút mơ hồ, ta không thể thở nổi, thật khó chịu…

Trong lúc hoảng sợ, dường như ta nghe thấy tiếng bước chân ai đó gấp gáp, sau đó, có một người lớn tiếng nói: “Thục phi, nàng làm gì thế?” Đôi tay to lớn vươn tới, đẩy người đang bóp cổ ta ra.

Cảm thấy cổ mình đã được thả lỏng, ta vuốt lên cổ, chật vật ho khan, dường như mắt cũng không mở ra được.

“Hoàng thượng!” Diêu Thục phi thất vọng rít lên.

Ta chỉ thấy trong lòng sửng sốt, hắn tới rồi, hắn thật sự đã tới rồi…

Hắn không nhìn Diêu Thục phi mà quay người đỡ ta. Ta mở to mắt, ngước lên nhìn hắn, thấy vẻ đau đớn trong đáy mắt hắn. Ta ho mấy tiếng, cười với người trước mặt, ta không sao, chỉ bị Diêu Thục phi bóp cổ một chút mà thôi.

“Hoàng thượng, sao người phải bảo vệ cho ả ta? Ả ta hại con của thần thiếp! Là ả hại con của chúng ta!” Người phía sau khóc lóc thảm thương.

Ta nhìn về phía Diêu Thục phi, lại thấy sự ác độc lóe lên trong đáy mắt nàng ta. Nàng ta lao xuống giường, ra sức vung tay về phía ta. Ta hít một hơi lạnh, Diêu Thục phi thật to gan. Hạ Hầu Tử Khâm đang ở đây mà vẫn có thể tiếp tục ra tay với ta.

“Thục phi, trẫm…”

Nàng ta quay đầu lại, kéo giật ta sang một bên. Ta có chút hoảng sợ, mất bình tĩnh, đứng bật dậy, đôi chân tê dại, nhất thời đứng không vững. Đột nhiên ta nghe thấy hắn hoảng hốt kêu lên một tiếng “A Tử” sau đó cánh tay bị siết lại, người bị hắn kéo ra phía sau. Bàn tay sau vung tới của Diêu Thục phi đánh thẳng vào lồng ngực hắn.

“Hoàng thượng!” Ta vô cùng hoảng sợ, vội đỡ lấy hắn.

“Hoàng thượng!” Cuối cùng, trong đáy mắt của Diêu Thục phi không chỉ có vẻ hận thù, sự lo lắng chậm rãi lan ra. Nàng ta cũng bước tới, quay đầu hô: “Truyền…”

“Thục phi!” Hắn nghiêm mặt ngắt lời nàng ta.

Diêu Thục phi hoảng hốt, vội ngước nhìn hắn, run giọng nói: “Hoàng thượng…”

Nhưng hắn gỡ tay nàng ta ra, trầm giọng nói: “Truyền thái y làm gì? Truyền thái y đến để thông báo cho cả thiên hạ, Diêu Thục phi đánh trẫm bị thương sao?”

Người nàng ta run lên, vội quỳ xuống, nói: “Hoàng thượng, thần thiếp đáng tội chết! Thế nhưng, ả ta…” Nàng ta lại nhìn về phía ta. “Là ả ta hại con thần thiếp, Hoàng thượng, người phải xử tội ả!”

“Ai nói với nàng là Đàn Phi hại con nàng?” Giọng hắn lạnh lùng, cúi đầu nhìn người ở dưới đất.

Gương mặt Diêu Thục phi trắng bệch, lấy ngọc bội đặt trong lòng bàn tay, lại nói: “Hoàng thượng là người biết rõ nhất, chiếc tua ban đầu của ngọc bội này đã đi đâu! Trước nay thần thiếp vẫn luôn khỏe mạnh, nhưng ba ngày sau khi tua ngọc bội này bị đổi thì đột nhiên lại xảy ra chuyện! Sau đó, nàng ta sai người đổi lại tua ngọc bội! Nàng ta đâu tốt bụng như thế chứ?”

Lời của Diêu Thục phi khiến lòng ta chấn động, nàng ta nói, ba ngày sau khi đổi chiếc tua kia mới xảy ra chuyện. Giả như chiếc tua ngọc bội kia thật sự có điều kỳ lạ, vậy thì cũng chứng tỏ, trước cả khi Dụ Thái phi và nàng ta giằng co nhau ở Lam Hồ, trong cung đã có người biết nàng ta mang thai.

Ta đang suy ngẫm thì Hạ Hầu Tử Khâm đã quay lại nhìn ta, trong lòng không khỏi hoảng hốt, đúng thế, chuyện tua ngọc bội, ta không giải thích được. Khi ấy, ta muốn đổi chỉ vì có cảm giác kỳ lạ với chuyện Dụ Thái phi đột nhiên phát điên. Ta nào biết thứ đó còn liên quan tới cái thai trong bụng Diêu Thục phi chứ?

Diêu Thục phi thấy Hạ Hầu Tử Khâm vẫn luôn im lặng, chán nản nói: “Chẳng lẽ Hoàng thượng muốn bao che cho nàng ta? Nhưng thần thiếp quyết không để yên chuyện này! Nếu người vẫn cố chấp, thần thiếp sẽ…”

“Sẽ như thế nào?” Hắn lạnh nhạt đưa mắt nhìn nàng ta, giọng nói không nặng nề nhưng vẫn có thể nhận ra sự giận dữ mơ hồ ẩn giấu trong ấy. Ta không biết là bởi Diêu Thục phi hay là vì ta, vì lúc này, trái tim ta cũng đang thấp thỏm, đoán xem khi nãy hắn nghe tới chuyện tua ngọc bội, rốt cuộc trong lòng nghĩ gì.

Cổ ta đã không còn khó chịu nữa, cơ thể ban nãy còn nhẹ bẫng giờ đã trở lại bình thường.

Diêu Thục phi còn muốn nói nhưng bị hắn giành trước. Hắn nói: “Hôm nay trẫm sai công công tới đọc thánh chỉ, tin rằng nàng chắc chắn đã nhớ kĩ. Thục phi của trẫm hiền lương, thục đức, trẫm nghĩ rằng đó là cảnh không nên để trẫm vừa bước vào đã trông thấy. Nàng lại dám ngang nhiên hành hung trong cung!” Hắn đột nhiên ngưng lại một lát, rồi nói tiếp: “Trẫm có thể niệm tình tâm trạng nàng đang bất ổn, tha cho nàng một lần, sau này không được thế nữa!”

“Hoàng thượng…”

“Hôm nay trẫm tới, vốn là muốn nói cho nàng biết, mẫu hậu đã tìm được hung thủ thật sự hại hoàng nhi của trẫm!”

Lời của hắn, đừng nói là Diêu Thục phi, tới ta cũng giật mình. Chợt nhớ tới tua ngọc bội đã bị mất, ta nghĩ chuyện này sẽ được phơi bày ra ánh sáng nhanh thôi, nhưng không ngờ lại nhanh như thế.

Nghe thấy vậy, Diêu Thục phi vội hỏi thất thanh: “Hoàng thượng, là ai?”

Hắn nói rõ ràng từng từ: “Thư Quý tần.”

Diêu Thục phi lắc đầu. “Không thể nào, Hoàng thượng, người lừa thần thiếp! Nàng ta… nàng ta đã dùng thủ đoạn gì?”

“Mẫu hậu đã kiểm chứng chuyện này là thật, nếu nàng không tin, giờ có thể tới Ngọc Thanh cung. Thủ đoạn gì à? Ha, không phải nàng đã biết rồi sao? Chính là chiếc tua trên ngọc bội của nàng đó!” Giọng hắn không lớn nhưng ta nghe mà chợt thấy hoảng hốt.

Diêu Thục phi cười gằn một tiếng. “Theo thần thiếp được biết, tua ngọc bội kia rõ ràng ở trong cung của nàng ta!” Diêu Thục phi chỉ một ngón tay vào ta, hùng hổ nói.

Ta nhận ra trong lời nói của nàng ta ám chỉ Hạ Hầu Tử Khâm bao che cho ta, thế nên mới kéo Thư Quý tần ra làm kẻ thế tội.

Hắn đưa mắt nhìn ta, nói khẽ: “Đàn Phi nói thử xem, tại sao tua ngọc bội trong cung của nàng lại chạy tới Ngọc Thanh cung?”

Ta ngẩn người, không ngờ hắn lại có thể ném củ khoai nóng giãy này cho ta, rồi lại nhớ ra, khi ta đến, Diêu Thục phi chỉ nói nàng ta biết tua ngọc bội ở trong cung của ta, ta cũng chỉ cho rằng nàng ta sai người điều tra. Ta không ngờ được rằng, có lẽ nàng ta chưa hề điều tra, mà là Thư Quý tần trực tiếp nói cho nàng ta biết, phải không?

Bây giờ Hạ Hầu Tử Khâm lại muốn ta nói, ha, vậy được thôi, ta cũng chỉ có thể nói dối một chút, cũng may sẽ không ảnh hưởng tới đại cục.

Đưa mắt nhìn về phía Diêu Thục phi, ta nói nhỏ: “Lúc nãy tần thiếp muốn giải thích với nương nương, nhưng nương nương chưa nghe hết đã động thủ. Tần thiếp muốn nói, tua ngọc bội đó tần thiếp sai Sơ Tuyết đi đổi, dẫu sao đã bị hỏng rất nhiều rồi, tần thiếp cũng không chú ý. Ai ngờ, nàng ta lại giữ lại tua ngọc đó, tần thiếp trong lúc nóng giận đã phạt nàng ta tới phòng giặt giũ. Nhưng sáng sớm hôm sau, nàng ta đã chết ở phòng giặt giũ. Còn chuyện tua ngọc bội trên người nàng ta làm thế nào lại tới Ngọc Thanh cung thì tần thiếp không biết.”

Ta cảm thấy khi ta nói Sơ Tuyết đã chết, Hạ Hầu Tử Khâm thoáng thay đổi sắc mặt, nhưng hắn chỉ lẳng lặng quét mắt về phía ta, vẫn không nói một câu.

Rõ ràng trông thấy sự giận dữ tăng lên trong mắt Diêu Thục phi, nàng ta đứng bật dậy, trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nói: “Cứ cho những gì ngươi nói là sự thật, nhưng ngươi vì một cung tỳ lén giấu một chiếc chiếc tua ngọc bội cũ mà phạt nàng ta tới phòng giặt giũ sao?”

Trong lòng hơi thắt lại, ta liếc mắt nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, nhẹ nhàng lướt qua hắn, bước sát tới bên Diêu Thục phi, nói thầm: “Nương nương, điều quan trọng không nằm ở chiếc tua ngọc bội cũ kia, mà là cung tỳ kia nghĩ rằng, tua ngọc bội là của Hoàng thượng nên mới lén giấu đi. Người như thế, sao tần thiếp phải giữ?”

Nàng ta ngẩn người. Ta muốn nói cho nàng ta hay, ta làm như thế chẳng qua vì Sơ Tuyết lén giấu đồ của Hạ Hầu Tử Khâm, chứ không phải vì chiếc tua đó. Chắc hẳn Thư Quý tần và nàng ta gần gũi như thế, chuyện Như Mộng trước kia, hẳn đã từng nghe qua. Trong hậu cung, không ai cho phép bên cạnh mình có một cung tỳ lúc nào cũng muốn tiếp cận Hoàng thượng.

Thư Quý tần cũng không ngoại lệ, tin rằng Diêu Thục phi cũng thế, vì vậy, ta làm như thế cũng là chuyện đương nhiên.

Dường như nàng ta đã tin một chút, quay người đi vòng qua tấm bình phong, lớn tiếng gọi: “Người đâu, thay y phục cho bản cung!”

Rất nhanh đã nghe tiếng người vào phòng. Khi quay người lại, đã thấy Hạ Hầu Tử Khâm lạnh lùng nhìn ta, trong lòng ta hơi rúng động, ta biết, lúc nãy hắn muốn ta giải thích cho Diêu Thục phi nghe, đương nhiên cũng là giải thích cho hắn nghe. Còn mấy câu ta nói bên tai Diêu Thục phi đó, ắt hẳn hắn muốn ta đích thân giải thích cho hắn.

Ta vừa định mở lời thì thấy hắn lui một bước, ngồi lên chiếc ghế gỗ ở đầu giường, một tay chậm rãi xoa lồng ngực. Ta giật mình kinh hãi, lúc nãy, thấy sắc mặt hắn vẫn bình thường, ta chỉ nghĩ rằng một đòn đó của Diêu Thục phi vẫn chưa làm hắn bị thương. Ta vội bước lên trước, gọi: “Hoàng thượng…”

Hắn đưa tay lên, ra hiệu ta không cần nói. Ta vội im lặng, lo lắng nhìn hắn nhưng hắn cúi đầu, không nhìn ta.

Diêu Thục phi vội vàng thay y phục rồi để Quyến Nhi đỡ, bước nhanh ra ngoài. Sức khỏe của nàng ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng chuyện này có liên quan tới hung thủ đã hại chết con của nàng ta, dù thế nào, nàng ta cũng phải đi.

Còn nhớ khi nãy, Thư Quý tần hãy còn ngồi bên giường nàng ta. Nếu Thư Quý tần thật sự là hung thủ, giờ này Diêu thục phi nhớ lại, hẳn cũng sởn da gà.

Nhưng ta vẫn không nghĩ như thế. Chẳng ai hiểu rõ hơn ta, khi Sơ Tuyết đi khỏi Cảnh Thái cung đã không còn mang theo tua ngọc bội đó nữa, chiếc tua đó ở trong phòng Phương Hàm, bị người ta trộm mất. Nếu chuyện này do Thư Quý tần gây ra, sao nàng ta lại phải trăm cay nghìn đắng lấy tang chứng từ cung của ta để vào cung của mình, trừ phi… nàng ta là kẻ điên. Thế nên chuyện này tuyệt đối không phải Thư Quý tần làm. Nếu Hạ Hầu Tử Khâm nói chuyện này đã ngã ngũ, vậy thì lần này Thư Quý tần chắc chắn không thoát nổi.

Ta còn đang nghĩ ngợi thì thấy hắn đứng dậy, ngạc nhiên nhìn hắn, vội vàng đi tới dìu, nói: “Hoàng thượng, người thấy thế nào rồi?”

Hắn khẽ “hừ” một tiếng, khẽ nói: “Thật không ngờ thân thủ của Thục phi lại tốt như thế!” Hắn bước lên một bước, lại nói: “Bây giờ mẫu hậu đang ở Ngọc Thanh cung, trẫm định sẽ qua đó. Nhớ, chuyện lúc nãy không được truyền ra ngoài!”

Sao ta lại không biết điều hắn lo lắng chứ, Diêu Thục phi là người làm hắn bị thương, nhưng suy cho cùng chuyện này từ ta mà ra. Nếu thái hậu điều tra, truy xét tới nguyên nhân, lại dẫn tới chuyện Diêu Thục phi sảy thai, cái cớ đó của ta vẫn không qua nổi. Bản thân ta hiểu rõ, tin rằng hắn cũng sẽ không hồ đồ tới mức đó.

Trong lòng ta cảm động, nhưng thấy hắn đã sải bước ra ngoài, ta vội đuổi theo, bất cẩn đụng vào lư hương trên bàn, làm đổ xuống đất, chỉ nghe “cạch” một tiếng, ta giật mình, nghe hắn trầm giọng nói: “Nàng không cần tới Ngọc Thanh cung. Tối nay trẫm sẽ ghé qua Cảnh Thái cung, trẫm còn có chuyện phải hỏi nàng thật kĩ!” Nói xong hắn không ngoái lại nhìn ta, bước nhanh ra ngoài.

Ta đuổi theo tới tận cửa, thấy Lý công công đã tới đón, người hắn chợt lảo đảo, nét mặt Lý công công biến sắc, vội cất cây phất trần đi để đỡ hắn.

“Nương nương!” Vãn Lương và Triêu Thần đi nhanh tới.

Vãn Lương ghé sát tai ta thì thầm: “Nương nương, bên ngoài đang lan truyền, nói việc Diêu Thục phi sảy thai là do Thư Quý tần làm. Lúc nãy nô tỳ thấy Thục phi nương nương vội vàng đi ra, giờ lại tới Hoàng thượng…”

Ta lạnh lùng liếc Vãn Lương một cái, nàng ta vội im lặng.

Nhìn xung quanh, không thấy cung nhân trong Trữ Lương cung, ta bèn nói với Triêu Thần: “Lúc nãy khi bản cung đi ra, không cẩn thận đụng đổ lư hương bên trong, ngươi vào thu dọn chút đi!”

“Vâng!” Triêu Thần vâng lời, đi vào trong.

Chỉ một lúc sau, nàng ta đi ra, sắc mặt có chút lạ thường. “Nương nương, lư hương kia bị hư rồi.”

Ta xoay người đi vào trong, thấy nắp lư hương rơi dưới đất có một vết nứt, cúi người nhặt lên, vừa định gọi Triêu Thần đi đổi thì vô tình phát hiện phía trong đỉnh của nắp lư hương hình như được khảm thứ gì đó.

Ta lấy móng tay bấm vào, cúi đầu ngửi thử, lập tức kinh hãi. Thư Quý tần quả nhiên bị oan, mà ta đã biết người kia là ai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.