Mệnh Phượng Hoàng

Chương 76



Cố Khanh Hằng gật đầu, đi theo ta rồi nói: “Hoàng thượng không biết chuyện muội bị bắt làm tù binh, ta chưa từng trở lại quân doanh, đại chiến sắp bắt đầu, ta không thể… không thể để người phân tâm.” Ta chỉ lắng nghe, huynh ấy đã làm đúng, Thái hậu muốn ta tới là để giúp hắn, không phải là để khiến hắn phân tâm.

Phía sau vang lên tiếng bước chân của hai người, ta biết đó là Thanh Dương và Liêu Hứa.

“Diêu Hành Niên đang ở trong doanh trại, bên ngoài có người canh chừng, chắc đều là người của lão ta.” Ta nói nhỏ.

Huynh ấy gật đầu. “Ta biết, lúc xuất cung, Thái hậu đã đưa cho ta lệnh bài vào quân doanh, muội không cần lo lắng.”

Ta có phần ngạc nhiên nhìn huynh ấy, khóe miệng cong lên thành nụ cười. Thái hậu quả nhiên suy nghĩ chu đáo, đưa cho huynh ấy lệnh bài, như vậy binh sĩ canh gác bên ngoài sẽ không biết Cố Khanh Hằng là ai, tất nhiên cũng sẽ không biết ta. Khi đã vào rồi thì không còn sợ Diêu Hành Niên nữa.

Bốn người chúng ta vào tới cổng doanh trại, liền có một binh sĩ cảnh giác nhìn chúng ta. Cố Khanh Hằng móc lệnh bài trong ngực áo ra, lắc lắc trước mặt bọn họ, binh sĩ vội vàng nhường đường, nói: “Xin mời đại nhân!”

Cố Khanh Hằng gật đầu, đi cùng ta.

Tới gần mới nghe thấy rất nhiều tiếng nói từ bên trong truyền ra, ta biết, nơi này là quân doanh. Có lẽ các tướng quân đang thảo luận tình hình quân sự, bây giờ không phải là lúc thích hợp để tiến vào.

Ngẫm nghĩ một chút, ta liền quay người, nói: “Tới doanh trướng của Hoàng thượng.” Nếu không có gì bất ngờ, Lý công công chắc đang ở đó.

Tìm doanh trướng màu vàng, nhanh chóng nhìn thấy Lý công công.

Ta tiến lên, gọi y: “Lý công công!” giật mình thảng thốt, lúc nhìn về phía ta, càng không dám tin. Giơ tay dụi dụi mắt, cuối cùng y chạy tới, kinh hãi kêu lên: “Công… công chúa! Đúng là người rồi! Sao người tới đây? A, sao người có thể tới?” Y dường như vẫn không thể tin nổi.

Ta chỉ nói: “Ngươi sai người đưa bọn họ lui xuống nghỉ ngơi, đợi Hoàng thượng đi ra thì bẩm báo cho người biết bản cung đã đến.”

Lý công công nhìn Thanh Dương và Liêu Hứa đứng sau ta, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Y không biết Liêu Hứa nhưng đã từng gặp Thanh Dương, có điều, bây giờ ta nói như vậy, y cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu.

Ta bước vào doanh trướng, Cố Khanh Hằng đi theo ta.

Huynh ấy vừa đi vừa nói: “Ta thấy sắc mặt muội không tốt, trước tiên muội nghỉ ngơi một chút đi, đợi Hoàng thượng đến thì ta gọi muội sau.”

Ta gật đầu, phát hiện ra doanh trướng của Hạ Hầu Tử Khâm vẫn như xưa, có treo một tấm bản đồ nhìn rất quen mắt. Lúc ở trong quân doanh của Nam Chiếu, Tô Mộ Hàn đã vẽ tấm bản đồ này cho ta xem nên ta cũng đã ghi nhớ kĩ trong đầu.

Giường của hắn vẫn được ngăn bởi tấm bản đồ đó.

Ta bước vào trong, Cố Khanh Hằng không theo vào, ta ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Khanh Hằng, huynh cũng nghỉ ngơi một chút đi, ở đây còn có rất nhiều việc, không thể không tĩnh dưỡng đầy đủ.” Lúc này, có quá nhiều lời không cần nói, ta nghĩ, huynh ấy đều hiểu.

Huynh ấy “ừ” một tiếng rồi ta không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Ta ngồi bên mép giường, cẩn thận đặt hai chiếc hộp trên đầu gối. Hai cái giống y hệt nhau, hình khắc cây thị cũng chẳng khác nhau chút nào. Lớp sơn đều, cho dù đặt hai chiếc hộp cạnh nhau cũng không thể phân biệt nổi, huống chi khi ấy ở trong quân doanh của Nam Chiếu, ta chưa từng nhìn thấy cái hộp còn lại.

Mở hộp gỗ của ta ra, cẩn thận đặt viên thuốc của Phương Hàm vào, ánh mắt ta chiếu lên cây trâm bên cạnh, nơi thiếu một hạt trân châu, dường như càng trở nên nhức mắt. Ta cẩn thận lấy nó ra, nghĩ tới lúc y nhẹ nhàng nói muốn ta để lại cây trâm cho y, ta bỗng cảm thấy lòng đau đớn khôn ngu

Tiên sinh, sẽ có một ngày, ta trả lại hộp gỗ cho người. Ta thầm nói.

Định mở hộp của y ra để đặt cây trâm vào nhưng khoảnh khắc mở nó ra, toa hoàn toàn ngây người! Hạt trân châu đó, hạt trân châu mà y lén lấy trên cây trâm của ta đang được đặt trong hộp, hoàn hảo nguyên vẹn, bên ngoài được bọc cẩn thận bằng vải lụa nên không hề phát ra tiếng va chạm nào.

Ta có thể khẳng định, lúc chiếc hộp tới tay ta không hề có những thứ này. Rốt cuộc nó được đặt vào lúc nào?

Nước mắt không ngăn được, cứ thế tuôn rơi, ta run rẩy nắm hạt trân châu trong tay, thật nặng, dường như ta không thể cầm nổi…

Cắn chặt môi, y ra đi quá dứt khoát, không hề giữ lại bất cứ thứ gì của ta.

Chiếc hộp, hạt trân châu.

Thậm chí còn khiến tất cả mọi người bên cạnh rời đi, đến Liêu Hứa cũng không cần.

Trong đầu nhớ tới lúc ta rời đi, câu y nói với ta: “Ta không sao”…

“Tiên sinh!”

Ta nức nở bật khóc nhưng phải gắng sức che miệng, không thể để người khác nhìn thấy. Y sẽ không sao, nhất định sẽ không có chuyện gì.

Đúng thế, ta có thuốc của Phương Hàm, không phải sao? Hoàng hậu Nguyên Trinh cũng nói, thuốc của Ô tộc, bất luận là giết người hay cứu người đều rất thần kỳ. Giơ tay lau nước mắt trên mặt, ta hít thật sâu, thế nhưng trái tim vẫn không ngừng run rẩy.

Đóng mạnh nắp hộp, ôm chặt trong lòng, ta bỗng nghe thấy giọng Cố Khanh Hằng vọng tới: “Tham kiến Hoàng thượng!”

Trong lòng thất kinh, hắn đã đến!

Hắn không hề lên tiếng, chỉ sải bước xông vào. Ta cuống quýt ngẩng đầu, thấy gương mặt cương nghị của nam tử lọt vào tầm mắt, khoảnh khắc nhìn thấy ta, hắn dường như ngây người. Sau đó, hắn đột nhiên lao tới như tên bắn, kéo ta đứng dậy, ta hết sức sợ hãi, vội đặt chiếc hộp xuống giường. Lúc quay đầu, cơ thể ta đập mạnh vào lồng ngực hắn, lồng ngực hắn đang phập phồng dữ dội, ánh mắt sắc bén nhìn ta chằm chằm.

Ta sững sờ một lúc mới nhỏ giọng gọi hắn: “Hoàng thượng…”

Hắn túm chặt cổ tay trắng nõn của ta, nghiến răng nói: “Hoàng đế Đại Tuyên phái người đến nói Đại Tuyên mới xuất binh, lấy lý do là Nam Chiếu đã bắt công chúa của Đại Tuyên. Trẫm còn cho rằng đó là do Hoàng đế Đại Tuyên rắp tâm muốn xuất binh mà bịa đặt ra, thậm chí lúc nhìn thấy kim ấn đó, trẫm còn tưởng đó chỉ là mượn danh nghĩa, nhưng không ngờ lại là thật!”

Lời của hắn đầy vẻ tức giận, ánh mắt như tóe lửa. Ta sững người, hắn tưởng ta đang ở hoàng đô, tất nhiên sẽ cho rằng lời của Hoàng đế Đại Tuyên chẳng qua chỉ là cái cớ để xuất binh, vì thế hắn mới bình tĩnh, thản nhiên như vậy, nhưng bây giờ biết ta đã đến, hắn bèn nổi giận đùng đùng.

“Hoàng thượng…”

Ta lên tiếng nhưng hắn đã nhanh chóng ngắt lời: “Sao nàng không hiểu chứ? Trẫm muốn nàng đợi trẫm ở hoàng đô, trẫm nhất định sẽ làm được! Nàng tự ý chạy tới, nếu có sơ sót nào, nàng bảo trẫm…” Hắn bỗng im bặt, sự phẫn nộ nơi đáy mắt bị thay thế bởi nỗi âu lo, bàn tay nắm tay ta dần siết chặt, ta đau đớn nhíu mày. Hắn ôm ta vào lòng, thở dài, gọi tên ta: “A Tử…”

Toàn thân ta run rẩy, Hạ Hầu Tử Khâm thế này…

Ta cắn môi, bây giờ hắn như vậy, ta càng không thể nhắc đến chuyện bị người của Nam Chiếu bắt, ta biết hắn nổi giận vì lo lắng cho ta, hắn sợ ta xảy ra chuyện.

“Trẫm hy vọng nàng có thể ở bên trẫm từng giờ từng khắc, nhưng trẫm lo lắng cho nàng. Chiến sự ở Trường Hồ, nếu có cách, trẫm sẽ không trao gánh nặng đó cho nàng, nàng hiểu không?” Giọng nói của hắn nhỏ dần, ta gật đầu. Ta hiểu chứ, sao ta có thể không hiểu? Cho nên lần này, hắn mới muốn ta ở lại hoàng đô, không cho ta tham dự.

Ta cũng biết, trong chiến dịch Trường Hồ, ta mất tích, hắn đã căm hận, lo lắng nhường nào, cho nên mới có câu nói: “Hận không thể lập tức khỏe hẳ san bằng Bắc Tề.”

Hai tay ta vỗ vỗ lên lưng hắn, ôm lấy hắn, dường như hắn chợt nhận ra điều gì, vội đẩy ta ra, nhìn một lượt từ trên xuống dưới. “Có chỗ nào bị thương không?” Hắn nhăn trán, nhíu mày, bàn tay xoa lên má ta. “Sắc mặt sao khó coi như vậy? Để trẫm truyền quân y vào khám cho nàng.” Dứt lời, hắn liền quay đầu định gọi người.

Ta vội kéo hắn lại. “Hoàng thượng, không… không cần đâu, thiếp chỉ mệt mỏi vì đi đường xa thôi, nghỉ ngơi một chút là khỏe.” Nếu để quân y biết ta mang thai, hắn nhất định sẽ không cho ta theo hắn ra chiến trường.

Nhưng nếu không đi, sao ta có thể yên tâm được? Tiên sinh của ta còn ở đó!

Hắn không chịu, vẫn muốn gọi người, ta đành nói: “Hoàng thượng có biết lần này thiếp làm thế nào để trốn thoát khỏi quân doanh của Nam Chiếu không?”

Vẻ mặt hắn biến sắc, cuối cùng ngây người.

Ta vội nói: “Hoàng thượng chắc cũng biết, thiếp đưa về hai người, chính là Thanh Dương và đại phu bên cạnh y, tên là Liêu Hứa.”

Đồng tử của hắn đột nhiên co lại, hắn trầm giọng nói: “Cuối cùng hắn vẫn đến.”

Ta ngẩng mặt nhìn hắn, khóe miệng gượng cười. “Nhưng trong lòng Hoàng thượng biết rõ vì sao y tới, đúng không?” Hắn hỏi như vậy, chứng tỏ ngay từ đầu đã đoán được Thái tử của Nam Chiếu là giả mạo. Bây giờ nghe ta nói, hắn thông minh như vậy, đương nhiên càng nghĩ ra.

Hắn bỗng im lặng, vẻ mặt có phần kỳ quái. Bàn tay ta nắm tay hắn hơi run, đây cũng là điều ta lo lắng, cho dù Tô Mộ Hàn có muốn lấy lại giang sơn của hắn thật hay không, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho y.

Kỳ thực, ta rất hiểu hoàn cảnh của hắn. Hắn không muốn ta khó xử nên mới dứt khoát lựa chọn sự im lặng. Lần này liên thủ cùng Đại Tuyên, việc đối phó với Nam Chiếu không cần lo lắng, hắn có thể diệt trừ tận gốc phe cánh của Thái tử. Lúc hồi triều, thay máu đại thần trong triều lần nữa, nguyên khí tổn thất vài năm là có thể khôi phục.

Ta nắm tay hắn, hít thật sâu, lên tiếng: “Hoàng đế Nam Chiếu biết thiếp là công chúa Đại Tuyên, dĩ nhiên sẽ trông coi nghiêm ngặt, sở dĩ thiếp có thể ra ngoài là vì tiên sinh đã thả thiếp.” Ta nhìn hắn đăm đăm, không bỏ sót bất cứ biểu hiện nào của hắn.

Hắn hơi nghiêng mặt, một lát sau mới nói: “Vì vậy, nàng muốn cầu xin cho hắn.”

Ta lắc đầu. “Không, tấm ân tình này là y muốn cầu xin Hoàng thượng. Y nói, dùng tính mạng của thiếp để đổi lấy tính mạng của Hoàng hậu Nguyên Trinh. Tiên sinh nói, chỉ muốn Hoàng thượng trả cho y ân huệ lần này.”

Cuối cùng hắn cũng bộc lộ cảm xúc, quay đầu nhìn ta, nhíu mày hỏi: “Muốn trẫm tha mạng cho Hoàng hậu Nguyên Trinh?”

Chần chừ giây lát, ta gật đầu.

Đột nhiên hắn cười nhạo. “Trẫm tưởng nàng muốn trẫm bỏ qua cho hắn.”

Ta ngẩng đầu, lo âu nói: “Hoàng thượng đã hứa với thiếp sẽ không làm điều gì hổ thẹn với lòng mình.” Lòng bàn tay rịn mồ hôi, đây là lần đầu tiên ta thăm dò giới hạn cuối cùng của hắn với tư cách là một vị hoàng đế.

Ta đang làm việc theo tình cảm, nhưng ta không muốn Tô Mộ Hàn xảy ra chuyện. Hạ Hầu Tử Khâm, hắn như thế nào, ta quả thật không biết.

Kỳ thực, hắn không thể giữ lại huyết mạch của hoàng thất tiền triều. Hắn hiểu tất thảy cái lợi và cái hại, ta cũng vậy.

Trong trận chiến ở Trường Hồ, nếu hắn không chủ động tha cho y, thì sẽ không có ngày hôm nay, bởi thế Thái hậu mới giận dữ nói, bà biết tha cho Tô Mộ Hàn là chủ ý của Hạ Hầu Tử Khâm, hắn làm thế cũng là vì ta.

Ta không làm hồng nhan họa thủy, cũng không thể là người vong ân bội nghĩa!

Giọt lệ nóng bỏng trào khỏi khóe mắt, lăn xuống gò má. Lần đầu tiên ta nhận thức được đến khóc cũng không hề dễ chịu.

Hắn lẳng lặng buông tay ta, quay lưng đi, khẽ hỏi: “Lần này, trẫm sẽ phải đối đầu với hắn

“Vâng!” Ta trả lời một cách dứt khoát, không hề do dự.

Nam Chiếu đã đồng ý để y ra trận, tuyệt đối sẽ không để y làm một kẻ đứng ngoài. Lần này, cho dù y chỉ huy toàn quân thì cũng chắc chắn thất bại, bởi lẽ mọi con đường có thể thắng trận đều bị y tận tay hủy diệt.

Mỗi lần nghĩ đến, ta lại cảm thấy đau đớn khôn nguôi…

Nhìn bóng lưng của Hạ Hầu Tử Khâm, ta nói nhỏ: “Chính y thông báo cho Hoàng đế Đại Tuyên biết việc thiếp ở trong quân doanh của Nam Chiếu. Y muốn Nam Chiếu bại trận, y không muốn Hoàng thượng mất đi giang…”

“Im miệng!” Hắn đột nhiên phẫn nộ với ta, đôi mắt vằn đỏ. “Không có hắn, trẫm vẫn có thể khiến Nam Chiếu bại trận!”

Ta giật mình sửng sốt, lùi lại theo phản xạ. Ta đã chạm vào giới hạn kiêu ngạo của hắn, hắn là quân chủ một nước, không thể chấp nhận việc Thái tử tiền triều làm ơn và giúp đỡ hắn. Cho dù chỉ một chút xíu, nhưng một khi đâm thủng lớp giấy này, theo bản năng, xung quanh hắn sẽ dựng lên lớp rào chắn của một đế vương.

Ta hiểu Hạ Hầu Tử Khâm.

Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề, khuôn mặt ngập tràn vẻ giận dữ, hắn nghiến răng nhìn ta, như thể đứng trước mặt hắn là Tô Mộ Hàn.

Giờ này ta mới biết, khúc mắc trong lòng hắn đối với Tô Mộ Hàn, ngoài thân phận thái tử thì còn có rất nhiều thứ khác. Ta cũng bao gồm trong số đó.

Rất lâu sau, hắn đột nhiên nhắm mắt, giơ tay về phía ta, ta chần chừ giây lát, cuối cùng vươn tay nắm lấy tay hắn, nghe hắn thì thầm: “Trẫm…”

Hắn chỉ nói một từ rồi lặng im, không nói tiếp nữa.

Ta nói nhỏ: “Hoàng thượng không cần nói.”

Hắn khẽ hít một hơi, từ từ mở mắt, kéo ta ngồi bên mép giường, vô ý đụng vào hai chiếc hộp trên giường, nhìn một cái song không nói gì.

“Khi nào giao chiến?” Ta hỏi.

Hắn đáp lời: “Đại quân Nam Chiếu đã xuất phát, sẽ đóng binh ở phía trước quân ta năm dặm. Người của Đại Tuyên tạm thời chưa xuất phát, sợ sẽ gây sự chú ý cho do thám của Nam Chiếu, vì vậy vẫn phải đợi hai ngày.”

“Hoàng thượng đích thân ra trận à?”

Hắn quay sang nhìn ta, khẽ nói: “Đương nhiên.”

Ta buột miệng nói: “Thiếp cũng đi.”

Đúng như ta dự đoán, hắn nhíu mày, lắc đầu. “Không được!”

Ta nghiến răng. “Lần này Hoàng thượng không cho thiếp ra tiền tuyến, thiếp vẫn cứ đi. Hoàng thượng tin chắc ở đây có người ngăn nổi thiếp không?”

Cho dù trói chặt ta lại, ta cũng sẽ nghĩ mọi cách để đi, hơn nữa, còn có Cố Khanh Hằng và Thanh Dương cơ mà.

Hắn hơi sa sầm nét mặt. “Vì hắn ư?”

Ta quả quyết gật đầu. “Biết rõ tiên sinh gặp nguy hiểm, sao thiếp có thể bỏ mặc? Giờ đây thiếp không cầu xin Hoàng thượng tha cho y nhưng Hoàng thượng phải biết, thiếp không thể bỏ mặc y. Giống như… giống như Hoàng thượng vĩnh viễn không muốn Dao Phi chết.”

Lúc nhắc đến Dao Phi, rõ ràng thấy mắt hắn lóe lên vẻ đau đớn. Ta hít một hơi, nói tiếp: “Việc của nàng ta, Hoàng thượng không nói, thiếp cũng biết vài phần. Khi nàng ta ở trong lãnh cung, thiếp chưa từng hỏi, bây giờ Hoàng thượng đưa nàng ta xuất cung, thiếp cũng sẽ không hỏi. Thiếp tưởng Hoàng thượng có thể hiểu thiếp.” Ta chưa bao giờ nhắc tới chuyện của Dao Phi với người thứ hai. Ngay cả Thái hậu cũng biết, mặc dù ta biết bà hận không thể giết chết nàng ta bởi bà không chấp nhận nàng ta. Vì sự áy náy trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm, ta có thể coi như không biết gì.

Cuối cùng hắn cũng để lộ vẻ kinh hoàng, đúng thế, ta biết rất rõ chuyện của Dao Phi. Hắn nhìn ta rất lâu, đột nhiên ôm chầm lấy ta, nghiến răng nói: “Nhưng người trẫm yêu sâu sắc, chỉ có một mình nàng.

Ta cảm nhận được cơ thể hắn khẽ run.

Một nơi nào đó trong trái tim tan chảy bởi sự mềm mại, ta hít hít mũi, nói: “Hoàng thượng lo gì chứ? Trong lòng A Tử xưa nay chỉ yêu một mình Hoàng thượng.”

Khi nói những lời này, ta bất giác vuốt ve bụng mình, hắn còn chưa biết, nơi này của ta đã có đứa con của ta và hắn.

Hắn sắp được làm phụ thân, ta sắp được làm mẫu thân. Thế nhưng bây giờ ta không thể nói ra, bởi vì tính cách của hắn, nếu hắn biết được chuyện này, ta đừng nghĩ tới việc ra chiến trường.

Hắn ôm chặt lấy ta, hơi thở nặng nề, mãi sau mới lên tiếng: “Trẫm sợ nàng ra đi…” Hắn cho rằng ta ra mặt cứu Tô Mộ Hàn thì sẽ không thể phân biệt rõ tình cảm của bản thân, sẽ lưỡng lự giữa hắn và Tô Mộ Hàn.

Nhoài người dựa sát vào lồng ngực hắn, ta kiên định nói: “Không, vĩnh viễn sẽ không có ngày đó.” Lời nói này giống như ban đầu ta đã hứa với hắn: Bất luận thế nào, ta vĩnh viễn sẽ không hận hắn.

Hắn bỗng bật cười một cách bất đắc dĩ: “Trẫm phát hiện ra, trẫm không thể kiểm soát nổi nàng.”

Hai lần rồi, ta đều không nghe lời hắn, vậy nên hắn mới sợ hãi.

Ngước mắt nhìn khuôn mặt mệt mỏi của hắn, ta khẽ cười, nói: “Bởi vì trong lòng thiếp, Hoàng thượng rất quan trọng.” Ta đến tiền tuyến vì Tô Mộ Hàn, tất nhiên cũng là vì hắn.

“A Tử!” Hắn thì thầm gọi tên ta, khom người hôn lên môi ta.

“Hoàng thượng, Hoàng thượng!” Lý công công đang đứng ở bên ngoài bỗng gọi. “Hoàng thượng, Diêu Tướng quân tới trướng của Thanh Dương cô nương!”

Ta sửng sốt, đang yên đang lành, Diêu Hành Niên tới trướng của Thanh Dương làm gì? Ông ta chưa từng gặp Thanh Dương mà, chẳng lẽ ông ta nhận ra điều gì rồi?

Hắn buông ta ra, nhanh chóng đứng dậy, ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Đợi trẫm!”

Ta cũng đứng dậy nhưng không đi theo. Ta không đụng mặt Diêu Hành Niên thì tốt hơn. Băng qua tấm bản đồ ngăn cách, ta không thấy bóng dáng Cố Khanh Hằng ở bên ngoài, có lẽ huynh ấy đã lui ra ngay sau khi Hạ Hầu Tử Khâm tiến vào.

Hạ Hầu Tử Khâm đã qua chỗ Thanh Dương, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ta thật là ngốc, lúc này cũng không muốn cố ép bản thân nữa, bèn nằm lên giường ngủ một giấc.

Cũng không biết ngủ được bao lâu thì tỉnh, ta bỗng trông thấy hắn dựa vào đầu giường, ngủ cạnh ta. Giật mình kinh ngạc, ta vội vàng ngồi dậy. Hắn ngủ không sâu, ta vừa động đậy, hắn liền tỉnh, bấy giờ mới phát hiện trời đã tối.

Hắn nhìn ta, cười nói: “Lúc trẫm đến, thấy nàng đang ngủ rất say nên không nỡ đánh thức.” Vì vậy, hắn mới dựa vào đầu giường mà ngủ, không dám lên ư?

Ta giơ tay, xoa xoa ấn đường của hắn. “Hoàng thượng mau nghỉ ngơi một chút đi!” Chắc là đã rất lâu rồi hắn chưa được ngủ một giấc bình an.

Hắn ngồi dậy, nói: “Trẫm đã sai người chuẩn bị đồ ăn, đợi nàng tỉnh dậy rồi dùng bữa.” Dứt lời, hắn liền quay đầu nói: “Tiểu Lý Tử!”

Lý công công đứng ngoài “vâng” một tiếng, sau đó ta nghe thấy tiếng bước chân y chạy vào.

Thực ra, ta không đói, song bây giờ cho dù không đói ta cũng phải ăn. Không thể để đứa trẻ trong bụng ta bị đói.

Đồ ăn được mang lên, hắn ngồi ăn cùng ta.

Thu dọn đồ ăn xong, hắn giơ tay cởi y phục của mình, lên giường, ta bèn hỏi hắn: “Hôm nay tại sao Diêu Hành Niên lại đến tìm Thanh Dương?”

Hắn cười nhạt một tiếng. “Ông ta đương nhiên muốn vặn hỏi thị nữ do công chúa mang tới, rào trước đón sau để biết một chút về công chúa Đại Tuyên.”

Ta hơi sững người, hóa ra ông ta hoàn toàn không biết thân phận của nàng ta là thị nữ của ta?

Ha, như vậy cũng được.

Song hành động này của Diêu Hành Niên quả thật đã chứng thực cho lời nói của Diêu Thục phi, Diêu Hành Niên làm gì cũng đều vì nàng ta, bằng không, ông ta sẽ không tới hỏi thăm Thanh Dương vì hiểu lầm nàng ta là thị nữ của ta.

Suy nghĩ tới thất thần, lúc sực tỉnh, ta bỗng thấy Hạ Hầu Tử Khâm đã kề sát ta. Bàn tay lớn của hắn ôm lấy thắt lưng ta, lòng bàn tay nóng giãy.

Hắn khẽ cười một tiếng, cúi người đè ta xuống, ta giật mình, chống tay lên người hắn, kêu lên: “Hoàng thượng, đừng!”

Rõ ràng cảm nhận được hắn cứng đờ người, hai đồng tử co lại, ta vội nói: “Hôm nay thiếp thấy không thoải mái, hơn nữa Hoàng thượng mấy ngày liền đều mệt nhọc, nên nghỉ ngơi sớm một chút.”

Đứa bé còn quá nhỏ, ta sợ làm tổn thương tới nó.

Nghe ta nói vậy, vẻ không vui của hắn dần biến thành sự lo âu, hắn chạm mu bàn tay lên trán ta, hỏi nhỏ: “Khó chịu vậy à?”

Ta lắc lắc đầu, cười nói: “Trốn chạy một quãng đường mới đến quân doanh, cả người thiếp đều nhức mỏi.”

Hắn cúi người ôm ta, nằm bên cạnh, cau mày nói: “Trẫm đã không quan tâm tới cảm nhận của nàng.”

“Hoàng thượng!” Ta gọi hắn song hắn lắc đầu, tay ôm ta chặt hơn. Ta nằm trong vòng tay hắn, nghe hắn nói: “Ngủ thôi, hãy ngủ một giấc thật ngon!”

Sáng hôm sau tỉnh giấc đã không thấy hắn đâu nữa, ta ra ngoài, liền trông thấy Lý công công. Thấy ta đã dậy, y vội tiến lên hầu hạ.

Ta bèn hỏi: “Hoàng thượng đâu?”

Lý công công nói: “Sáng sớm, vừa thức dậy Hoàng thượng đã tới doanh trướng quân sự phía trước, hình như Đại Tuyên đưa văn kiện mật tới

Ta cau mày. “Bây giờ vẫn chưa trở lại à?” Rốt cuộc là văn kiện mật gì mà phải đi lâu đến vậy?

Song y vội lắc đầu. “Không, sau đó trở về, Hoàng thượng lại gọi Cố công tử tới, hình như có việc gì đó.”

Ta hơi kinh ngạc, có điều cũng phải, lần này gặp mặt, hắn còn chưa kịp nói chuyện với Cố Khanh Hằng. Có điều, chỉ cần hỏi, biết được Cố Khanh Hằng có lệnh bài trong tay nên chúng ta mới có thể vào quân doanh là hắn sẽ biết đó là chủ ý của Thái hậu.

Song giờ đây việc này không còn quan trọng, bất kể là chủ ý của ai, ta cũng đã đến đây rồi.

Ta có thể làm theo lời của Thái hậu nhưng lại khiến Đại Tuyên có lý do rất hay để xuất binh. Cho dù thế nào, đối với ta mà nói đây là điều vô cùng tốt, mà Thái hậu cũng chỉ nhìn vào kết quả, không phải sao?

Ta cũng không nhắc tới việc của Cố Khanh Hằng, chỉ hỏi: “Còn hai người bản cung đưa đến đâu rồi?”

“À, đều ở trong trướng của họ.” Lý công công đáp.

Nghĩ một chút, ta bèn nói: “Đưa bản cung tới trướng của Liêu Hứa!” Sắp ra chiến trường rồi, ta muốn hỏi xem có phải áp dụng mọi biện pháp để ngăn ngừa những biến cố bất ngờ có thể xảy ra hay không.

Cả quân doanh chỉ có một mình Liêu Hứa biết ta đang mang thai cho nên ta chỉ tìm ông ấy, hơn nữa ta cũng rất tin tưởng vào y thuật của ông ấy.

Lý công công có vẻ bối rối. “Nhưng nô tài phải pha trà cho Hoàng thượng.”

Ta khẽ cười một tiếng rồi nói: “Vậy thì không cần phiền Lý công công nữa, bản cung tự đi.”

Y gật đầu, nói: “Tạ ơn công chúa châm chước cho nô tài, công chúa ra khỏi cổng doanh trướng, đi về phía tay phải, chính là trướng thứ tư.”

Ta gật đầu, đi thẳng ra ngoài. Rẽ phải, đi lên trước vài bước, vừa đi vừa đếm. Lúc đi qua trướng thứ ba, taDiêu Hành Niên sải bước tiến lên. Ta hơi sững sờ song ông ta đã lên tiếng: “Công chúa Trường Phù?” Đôi mắt đó mang đầy vẻ thăm dò.

Khi ta còn là Đàn Phi, ông ta mới gặp qua ta có một lần, ta cũng không cần lo lắng hôm nay ông ta có thể nhận ra ta.

Đã là vô tình gặp thì chỉ có thể dừng chân, ta xoay người về phía ông ta, cố ý nhíu mày nói: “Tướng quân là…”

Ông ta cười nhạt một tiếng. “Bản tướng quân là Diêu Hành Niên.”

Ta vờ như chợt nhớ ra, vội nói: “Hóa ra là Diêu Tướng quân, thất kính, thất kính.”

Ông ta đã bước lên, đứng trước mặt ta, nhìn ta hồi lâu mới lên tiếng: “Công chúa thật giống như trong lời đồn, diễm lệ vô song.”

Trong lời nói của ông ta ẩn chứa vẻ nguy hiểm, ta không muốn nhiều lời với ông ta, bèn quay người, nói: “Diêu Tướng quân quá khen rồi, bản cung còn có việc, không phụng bồi.” Nói xong, ta bèn cất bước đi.

Song ông ta đứng chắn trước mặt ta, cất lời: “Bản tướng quân còn nghe nói trong trận chiến Trường Hồ, công chúa đã khiến đại quân Bắc Tề đại bại, bản tướng thật tò mò, sao công chúa lại thông minh, trí tuệ như vậy?”

Nhắc tới trận chiến ở Trường Hồ, trong lòng ta thoáng kinh ngạc, ngước mắt nhìn ông ta, ta nói: “Diêu Tướng quân chắc hẳn đã biết chuyện Hoàng thượng khi đó bị trúng độc. Nếu không, với trí tuệ của Hoàng thượng, sao tới lượt bản cung ra trận?”

Ông ta hình như giật mình sửng sốt, không ngờ bí mật lớn như vậy mà Hạ Hầu Tử Khâm cũng nói cho ta biết.

Ta nhân cơ hội này nói tiếp: “Thế nhưng bản cung rất tò mò, làm thế nào mà Diêu Tướng quân lại biết việc này? Người không biết chuyện còn tưởng Diêu Tướng quân có quan hệ với người của Nam Chiếu!”

Ông ta sa sầm mặt, giận dữ nói: “Nói bậy! Bản vương sao có thể câu kết với Nam Chiếu! Khi đó Nam Chiếu có hành động khác thường, tin tức đương nhiên là do mật thám nghe ngóng được.”

Quiên là như vậy.

Không ai hiểu rõ thời gian độc tố trong người Hạ Hầu Tử Khâm phát tác hơn Hoàng hậu Nguyên Trinh, cho nên Nam Chiếu mới có hành động khác thường. Người của Diêu Hành Niên chỉ cần nghe ngóng sơ sơ là biết việc Hạ Hầu Tử Khâm bị trúng độc và nguồn độc mà Hoàng hậu Nguyên Trinh nhắc đến. Khi ấy, Diêu Hành Niên quả thật đang giúp Hạ Hầu Tử Khâm, về điểm này, ta không hề nghĩ sai.

Ta khẽ cười một tiếng rồi nói: “Diêu Tướng quân không cần phải nổi giận, là bản cung lỡ lời.”

Ông ta “hừ” một tiếng. “Công chúa lỡ lời cũng không sao, bản tướng quân sẽ không để trong lòng, nhưng hôm nay bản tướng quân đã vô tình gặp công chúa thì cũng muốn cho công chúa biết hậu cung của Hoàng thượng không dành cho người như công chúa. Hoàng thượng chưa từng sắc phong công chúa làm quý phi của thiên triều, công chúa vẫn nên thức thời một chút, đợi chiến sự bình định thì quay trở về Đại Tuyên đi!”

Nhìn ông ta, ta biết, ông ta nói những lời này nhằm cảnh cáo ta.

Không được trở lại, không được cướp đi địa vị vinh quang lẫy lừng trong chốn hậu cung của con gái ông ta.

Ta đứng thẳng người, lạnh nhạt nói: “Hoàng huynh của bản cung muốn bản cung hòa thân với thiên triều, đã nói mà không làm thì thể diện của Đại Tuyên ta biết để ở đâu?”

Hiển nhiên thấy ánh mắt ông ta lóe lên vẻ căm phẫn nhưng không thể hiện ra ngoài, ông ta nghiến răng nói: “Công chúa đừng rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt, hừ!” Ông ta nặng nề “hừ” một tiếng, phất tay áo rời đi.

Nhìn bóng lưng ông ta, ta đứng một lát, thở dài, đi về phía trướng của Liêu Hứa.

Lúc ta tiến vào, Liêu Hứa đang ngồi, nghe thấy tiếng động, ngước mắt nhìn thấy ta, ông ta vội đứng dậy, khẽ hỏi: “Sao cô nương lại tới đây?”

Ta tiến lên, hạ giọng nói: “Liêu đại phu, ta muốn theo đại quân xuất chinh, ta… có phải uống thuốc gì không?”

Ông ta ngây người, vội lắc đầu, nói: “Không cần, thuốc có tác dụng phụ, cô nương không cần uống gì

Không biết vì sao, lúc nghe ông ta nói “thuốc có tác dụng phụ”, ta đột nhiên nhớ tới Tô Mộ Hàn, nhớ tới loại thuốc y dùng…

Khẽ cắn môi, ta không biết lần này y có thể cầm cự được bao lâu.

Tuy Liêu Hứa nói vậy song ông ta vẫn giơ tay ra bắt mạch cho ta rồi lập tức nói: “Thân thể của cô nương rất tốt, không có gì đáng ngại.”

Ta đưa tay vỗ vỗ ngực, nhíu mày nói: “Nhưng Liêu đại phu, vì sao ta không cảm thấy khó chịu?”

Ông ta ngẩn người một lúc rồi cười, nói: “Cô nương nghĩ nhiều rồi, mức độ nôn ọe khi nghén của mỗi người là khác nhau, có người tới sớm, có người tới muộn. Có người bị khá nghiêm trọng, có người thì nhẹ hơn.”

Nghe vậy, ta mới yên tâm một chút.

Lát sau, ta nói: “Vậy, có thể dùng cách gì để che giấu việc nôn ọe không?” Ta sợ nhỡ may Hạ Hầu Tử Khâm biết.

Ông ta nghi hoặc hỏi: “Vì sao cô nương muốn giấu? Ở đây đâu phải quân doanh của Nam Chiếu.”

Ta khẽ lắc đầu, ông ta lại nói: “Việc này không có cách nào che giấu được, lão phu cũng chịu bó tay.”

Khẽ thở dài một tiếng, ta nói nhỏ: “Không sao, cảm ơn ông.”

Lúc xoay người định ra ngoài, ta nghe thấy phía sau vang lên giọng nói của Liêu Hứa: “Cô nương, thiếu gia làm gì, xin cô nương đừng ngăn cản. Cả đời này, thiếu gia đã sống quá mệt mỏi rồi. Chỉ cần cô nương sống tốt là đã không phụ lòng thiếu gia hao tổn tâm trí vì cô nương.”

Bước chân thoáng khựng lại song ta không quay đầu, chỉ rảo bước ra ngoài.

Lời của Liêu Hứa có ý gì, sao ta không nghe ra chứ, đây cũng là nguyên nhân ông ta sẵn lòng rời xa tiên sinh. Thế nhưng ta không nỡ, dù thế nào ta cũng không nỡ.

Rời khỏi trướng của Liêu Hứa, ta cứ thất thần, suýt thì đâm sầm vào Thanh Dương. Nàng ta nhìn thấy ta, chỉ nặng nề “hừ” một tiếng, không nói gì, lướt qua ta đi thẳng vào trong. Không khỏi ngoái đầu nhìn, song ta cũng không nán lại lâu, lập tức trở về doanh trướng.

Hạ Hầu Tử Khâm vẫn chưa trở lại, cũng không thấy Lý công công, ta mới nhớ ra y nói phải pha trà cho Hạ Hầu Tử Khâm. Ta ở một mình rất lâu mới nghe thấy bên ngoài có tiếng động, lúc đi ra, thấy Cố Khanh Hằng đứng ngoài doanh trướng, thị vệ đang chặn lại, không cho huynh ấy vào trong. Thấy ta đi ra, họ mới để cho huynh ấy vào. Huynh ấy đang rất vui mừng, không đợi ta hỏi bèn nói luôn: “Tam Nhi, Hoàng thượng đã đồng ý cho ta theo đại quân xuất chinh rồi.”

Ta cũng cười, huynh ấy liều mạng muốn đến chẳng phải vì câu nói này của Hạ Hầu Tử Khâm ư?

Ta còn có thể nói gì? Ta không thể ngăn cản huynh ấy. Huynh ấy lại nói: “Chúng ta sẽ không thua trong trận chiến này, muội hãy yên tâm!”

Ta gật đầu, đương nhiên chúng ta sẽ không bại trận. Một lát sau, ta mới nói: “Muội cũng sẽ xuất binh.”

Huynh ấy sửng sốt, buột miệng nói: “Tuyệt đối không thể, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, sao muội có thể đi? Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý!”

Ta cười. “Hoàng thượng đã đồng ý rồi, hơn nữa, tiên sinh của muội cũng ở đó, muội phải đi cứu tiên sinh.”

Lúc nghe ta nhắc đến Tô Mộ Hàn, hai đồng tử của huynh ấy co lại, huynh ấy lập tức nói: “Y là Thái tử tiền triều, muội thật sự cho rằng Hoàng thượng sẽ bỏ qua cho y ư? Bao nhiêu người đang đợi y chết, lúc đó có ai có thể cứu nổi y?”

Lời của huynh ấy thẳng thừng, đúng trọng tâm, cho dù Hạ Hầu Tử Khâm muốn tha cho y, còn có rất nhiều người trong phái bảo hoàng muốn y chết. Lúc ấy, đến Hạ Hầu Tử Khâm cũng không thể bảo vệ y.

Ta nhắm chặt hai mắt, Tô Mộ Hàn muốn hy sinh tính mạng của chính mình để bảo vệ giang sơn của thiên triều không bị ngoại tặc xâm chiếm, nhưng bọn họ vẫn không thể để y sống.

Lựa chọn tàn nhẫn cũng là hiện thực tàn khốc nhất.

Cố Khanh Hằng không muốn ta ra chiến trường chính là vì không muốn ta nhìn thấy tình cảnh khiến ta tuyệt vọng

Chán nản cười một tiếng, ta hé môi nói: “Việc này không cần nói nữa.”

“Tam Nhi…”

“Khanh Hằng…” Mở mắt nhìn huynh ấy, ta nói: “Muội không thể ngăn cản những việc Hoàng thượng muốn làm nhưng người cũng không thể ngăn cản những việc muội muốn làm.”

Có lẽ huynh ấy không thể hiểu được những lời này của ta, ta chỉ không muốn ôm mối hận suốt đời.

Huynh ấy còn định nói nhưng cuối cùng lại im lặng.

Hai người ngồi rất lâu trong trướng, đột nhiên huynh ấy cất lời: “Ta phải đi chuẩn bị cho việc xuất chinh, muội nghỉ ngơi đi!” Nói xong, huynh ấy xoay người định đi.

Ta đột nhiên lên tiếng: “Khanh Hằng, cha huynh cả đời tận tâm tận lực vì hoàng triều Tuân gia, huynh…”

“Tam Nhi!” Huynh ấy quay người ngắt lời ta, trầm giọng nói: “Cha huynh cung cúc tận tụy vì Tuân gia, đó đều là vì giang sơn của thiên triều, nhưng bây giờ kẻ ngoại tộc cuồng vọng muốn xâm phạm giang sơn thiên triều ta, nếu cha ta còn sống, ông cũng sẽ không cho phép!” Nói tới câu cuối cùng, ta thấy đôi tay đang buông thõng hai bên của huynh ấy đã siết chặt thành nắm đấm.

Thù nước hận nhà trong thời khắc này hiện lên thật rõ ràng.

Cố Địch Vân là ngu trung, nhưng đối diện với Cố Khanh Hằng, ta bỗng cảm thấy buồn bã. Song huynh ấy chỉ khẽ mỉm cười, xoay người đi nhanh ra ngoài.

Ta không gọi huynh ấy lại, lời gì cũng không cần nói nữa.

Tới tận đêm khuya, Hạ Hầu Tử Khâm mới trở lại, ta có thể nghe thấy tiếng của toàn quân thi thoảng vang lên bên ngoài. Ta biết đã có một nhóm người đi đầu ra tiền tuyến.

Hắn vẫn không nhắc một từ tới quân sự.

Đến ngày thứ hai, tiền tuyến báo tin khai chiến về.

Ta cuống quít ôm chiếc hộp của Tô Mộ Hàn vào lòng, thuốc của Phương Hàm tất nhiên không thể quên. Lúc ta đi ra, Hạ Hầu Tử Khâm đã chuẩn bị xe ngựa cho ta, toàn bộ ngự tiền thị vệ đều vây quanh xe ngựa, từ đầu đến cuối ta không hề nhìn thấy bóng dáng

Thanh Dương không lên xe, nàng ta muốn một con ngựa. Liêu Hứa cũng xuất hiện, vậy mà ta tưởng ông ta sẽ không đi. Lần này, ta không phải là quân sư cho nên cũng không cần đi tiên phong dẫn đầu. Chiến sự đã bắt đầu, đợi ta qua chắc hẳn đã toàn mùi khói lửa chiến trường.

Trong xe, ta nhìn Liêu Hứa, nói nhỏ: “Liêu đại phu xuất chinh, không chỉ đơn giản là vì ta nhỉ?”

Ông ta sững người, lắc đầu một cách bất đắc dĩ nhưng không nói gì. Ta biết, ông ta cũng lo lắng cho Tô Mộ Hàn, thế nhưng ông ta không thể cự tuyệt mệnh lệnh của y.

Càng tới gần chiến trường, cảm giác âm thanh chém giết càng vang dội khắp đất trời. Ta vén rèm xe lên, trông thấy đằng trước khói bụi bay cuồn cuộn. Binh sĩ hai nước đang chém giết lẫn nhau, không còn phân biệt nổi ai với ai.

Ta bất giác cắn môi, liếc mắt về phía bóng dáng khiến ta lo âu nhưng cách quá xa, lại có quá nhiều cách trở, ta không thể nhìn thấy.

Bỗng nghe thấy Thanh Dương hét lớn một tiếng “tra…”, ta chưa kịp nhìn, đã thấy ngựa của nàng ta lao lên như tên bay. Đáy lòng ta bỗng nặng trĩu, nàng ta đã nhìn thấy y!

Nàng ta nhất định đã nhìn thấy y!

Lúc này, ta cũng không màng gì cả, bước nhanh ra ngoài cửa xe ngựa, định đứng dậy thì một thị vệ ngăn lại, gã nhíu mày nói: “Công chúa mau vào trong đi, nếu người xảy ra sơ sót gì, chúng thuộc hạ không biết ăn nói thế nào!”

Gã nói rất to. Ta loáng thoáng nghe thấy lời gã nhưng không thể kìm lòng được.

Ngước mắt nhìn, không thấy y, ta chỉ có thể nhìn về phía Thanh Dương đang lao lên. Trường kiếm của nàng ta đã rút khỏi bao, xông vào lớp lớp vòng vây, bên cạnh ngựa của nàng ta, chỉ thấy bóng dáng từng người ngã xuống.

Vì Tô Mộ Hàn, nàng ta sẵn sàng liều mạng.

Lúc này ta mới hoàn hồn, Hạ Hầu Tử Khâm đâu? Hắn đang ở chỗ nào?

TaHoàng thượng đâu?” Lần này, hắn đích thân chỉ đạo, có Diêu Hành Niên ở đây, chắc hắn không cần ra trận.

Thị vệ nhìn về phía bên trái, giơ tay nói: “Hoàng thượng ở kia!”

Ta nhìn theo hướng y chỉ, thấy phía đó có rất nhiều người, ta loáng thoáng trông thấy lá cờ chiến thắng đứng nhưng từ đầu đến cuối không nhìn thấy bóng dáng Hạ Hầu Tử Khâm. Có điều, xung quanh hắn chắc có rất nhiều người đang ở bên, điểm này, ta không cần lo lắng.

Lúc xe ngựa tiến lên phía trước, ta nghe thấy tiếng trống trận khác vang lên giòn giã, truyền đến từ đầu kia chiến trường. Trong lòng hoảng sợ, mắt nhìn theo, mặc dù ta không nhìn thấy nhưng cũng biết quân đội của Đại Tuyên đã tấn công tới!

Đúng như Tô Mộ Hàn nói, Nam Chiếu đã bị đánh gọng kìm!

Tim quặn thắt, ta thầm cầu nguyện cho Tô Mộ Hàn nhất định đừng xảy ra chuyện, ta cầu nguyện Thanh Dương có thể tới bên cạnh y.

Quân đội của thiên triều có thể mở đường cho nàng ta!

Ôm chặt chiếc hộp trong lòng, ta hít sâu.

Tiên sinh à, ta đã cầm theo thuốc của người, người nhất định phải cầm cự được!

Liêu Hứa ngồi trong xe cuối cùng không kìm được, thò đầu ra, lo lắng hỏi ta: “Cô nương, có nhìn thấy thiếu gia không?”

Ta lắc đầu, không, ta chưa nhìn thấy gì.

Ta ở cách quá xa nơi Hạ Hầu Tử Khâm đang đứng, các thị vệ không cho xe ngựa tiến lên, ta cũng không hạ lệnh tới gần. Xe ngựa cuối cùng dừng lại, bị ngăn cách bởi các binh sĩ ùn ùn kéo đến từ xa, ta không thể nhìn thấy gì.

Giờ đây cũng không còn trông thấy bóng dáng Thanh Dương.

Ta cắn môi, ta cũng biết thời khắc này bản thân mình chẳng thể làm được gì. Chỉ có cách chờ đợi.

Chờ đợi trong lo âu, đối với ta, thời gian lúc này trôi qua chậm chạp hơn bất cứ thứ gì. Ta cơ hồ sắp không ngồi nổi nhưng đứng cũng không yên, phải làm thế nào đây? Ta vẫn không thể làm gì.

Ta cũng không biết lần này ta đến rốt cuộc có cứu được y không, hay chỉ có thể trơ mắt nhìn y chết trên chiến trường…

Phía Hạ Hầu Tử Khâm, cửa ải này ta cũng không qua nổi, không phải sao? Bởi vì việc này không chỉ dính dáng đến vấn đề của một, hai người. Đó là cả giang sơn của thiên triều, nói chính xác hơn là sự thống trị của vương triều Hạ Hầu.

Hạ Hầu Tử Khâm có thể bao che cho y nhưng không cách nào thuyết phục được người khác. Thái hậu chính là người khó thuyết phục nhất.

Trước khi lên đường, bà nói bà giao Hạ Hầu Tử Khâm cho ta, vì vậy, ta phải suy nghĩ mọi điều vì Hạ Hầu Tử Khâm, thế nhưng ta sẽ không thể tha thứ cho việc tiên sinh của ta bị đối xử bất công đến thế.

Nhìn chăm chú, mặc dù ta không thấy rõ nhưng cũng biết Nam Chiếu đã liên tục bại trận, phía sau lại có quân mai phục. Trên ngọn núi cao chót vót kia, ta lờ mờ thấy được màu vàng.

Ta biết, đó chính là Hoàng đế Đại Tuyên.

Trận chiến này kéo dài từ sáng sớm tới tận nhá nhem tối, ta mới trông thấy có binh sĩ vội vã lui xuống, chạy về phía Hạ Hầu Tử Khâm. Tay túm chặt mép xe, ta nhìn về hướng đó theo bản năng.

Binh sĩ đã len vào trong đám người, chẳng mấy chốc, lại thấy y chạy ra, người phía đó đột nhiên chuyển hướng, tiến về phía bên trái.

Đợi dòng người thưa hơn, cuối cùng ta đã nhìn rõ hình dáng của Hạ Hầu Tử Khâm, ta sửng sốt, hắn muốn đi đâu?

Trong đầu lóe lên một suy nghĩ, ta vội hét lên: “Đi theo đội kỵ mã của Hoàng thượng!”

Thị vệ giật mình, quay đầu nhìn về phía trước, sau đó chỉ biết im lặng, đánh xe ngựa đuổi theo. Ngự tiền thị vệ bảo vệ ta vội thúc ngựa vây xung quanh xe ngựa của ta. Nếu ta đoán không nhầm, Nam Chiếu đại bại, Hoàng đế Nam Chiếu chắc đang vội vã trốn chạy! Như vậy, Tô Mộ Hàn nhất định cũng cùng ường với y! Hạ Hầu Tử Khâm muốn chặn bọn họ!

Ta quay sang nhìn về phía Đại Tuyên, quả nhiên màu vàng vừa nãy còn thấp thoáng nhìn thấy, giờ đã mất bóng. Có vẻ Hoàng đế Đại Tuyên cũng đã xuất phát! Trong lòng căng thẳng, Hoàng đế Nam Chiếu chết chắc rồi, bao nhiêu người đợi chờ muốn giết y như vậy!

Xe ngựa phi nhanh như tên bắn, ta càng trở nên căng thẳng. Liêu Hứa sa sầm mặt, lo lắng nhìn về phía trước. Cảnh sắc ven đường lùi lại phía sau, ta hít sâu mấy hơi, cúi đầu nhìn, chắc chắn rằng chiếc hộp vẫn ở trong lòng mới thở phào.

Xe ngựa đi theo đội quân đằng trước, rẽ vào con đường nhỏ bên cạnh, ta nhìn ra ngoài, trong đầu hiện lên tấm bản đồ Tô Mộ Hàn đưa ta khi ấy. Ta nhắm mắt, tấm bản đồ càng hiện rõ hơn.

Nếu Hoàng đế Nam Chiếu rời đi từ đầu đó, vậy thì chắc chắn y muốn lui về lãnh thổ Nam Chiếu. Hoàng hậu Nguyên Trinh chặn từ đằng này, lối ra cách phía trước khoảng hai dặm, còn binh sĩ của Hoàng đế Đại Tuyên sẽ bọc đánh phía sau Hoàng đế Nam Chiếu.

Mở choàng mắt, ta nói với thị vệ đánh xe ngựa: “Phía trước có một gia lộ, rẽ phải!” Nơi này có một con đường nhỏ, có thể chạy thẳng. Khi đó Tô Mộ Hàn đánh dấu các lính gác của Nam Chiếu đứng ở vị trí nào, nhưng giờ đây Nam Chiếu đã bại trận, những lính gác này ắt hẳn đã rút lui!

Chúng ta ít người, có thể nhanh chóng đi qua con đường này nhưng Hạ Hầu Tử Khâm thì không thể, bọn họ chắc chắn chạy thẳng sẽ nhanh hơn.

Ánh mắt gã thị vệ lóe lên tia kinh ngạc, y còn đang chần chừ, đã thấy giao lộ ngay trước mắt, ta lạnh lùng nói: “Còn không rẽ!”

Y vẫn do dự, bởi vì đội kỵ mã của Hạ Hầu Tử Khâm không rẽ mà đi thẳng! Bọn họ đã phụng mệnh Hạ Hầu Tử Khâm, phải bảo vệ ta chu toàn, chắc chắn cũng không dám tự ý quyết định.

Trong tình thế khẩn cấp, ta giơ tay kéo dây cương, giật mạnh dây, ngựa hí lên một tiếng, chạy như bay vào con đường bên cạnh.

Thị vệ khẽ kêu lên nhưng lúc này không thể quay đầu.

Khi sắp đến cuối đườngoáng thoáng nghe thấy tiếng vó ngựa đằng trước, nghe âm thanh thì còn khá xa. Ta siết chặt tay, không biết âm thanh ta nghe được là người của Nam Chiếu hay người của thiên triều, thế nhưng bây giờ không có đường lui, chỉ có thể xông tới.

Hoàng đế Nam Chiếu muốn rút lui, bên cạnh chắc chắn sẽ không thiếu thị vệ, nhưng với địa hình nơi này, y không thể mang nhiều người. Mà ngự tiền thị vệ bên cạnh ta cũng có thể chống lại được một trận.

Đợi chi viện tới không phải việc khó.

Các thị vệ cũng nghe thấy tiếng vó ngựa bên đó, bội kiếm bên người đã rút khỏi bao, có người tiên phong xông lên, ta thấp thỏm lo âu, xe ngựa đã lao lên. Tiếng vó ngựa lại vang lên từ phía sau ta, trong lòng kinh hãi, quả nhiên đã trông thấy sắc mặt lạnh băng của Hạ Hầu Tử Khâm.

Ta không ngờ tốc độ của hắn lại nhanh như vậy! Đám thị vệ cúi đầu hành lễ, hắn vừa định cất lời thì nghe thấy tiếng của một đội binh lính khác truyền đến, hắn đưa mắt ra hiệu, xe ngựa của ta nhanh chóng lùi lại phía sau, đám thị vệ đã tiến lên, bao vây trước mặt ta.

Còn ta cũng nhìn rõ, phục trang của binh sĩ Nam Chiếu!

Căng thẳng tới mức toàn thân run rẩy, ta nhìn chăm chú, phía sau binh sĩ Nam Chiếu, ta đã trông thấy Hoàng đế Nam Chiếu và Hoàng hậu Nguyên Trinh. Sau nữa…

Tô Mộ Hàn!

Đã nhìn thấy rồi, vừa cảm thấy yên tâm vừa cảm thấy lo lắng.

“Thiếu gia!” Liêu Hứa kinh hãi kêu thành tiếng.

Ta mặc kệ sự ngăn cản của thị vệ, xuống xe ngựa, bọn họ không cho ta tiến lên.

Binh sĩ của thiên triều nhanh chóng tiến lên trước, ta trông thấy cung thủ!

Lên dây, kéo căng cung, tất cả các động tác đều dứt khoát.

Hoàng đế Nam Chiếu đã ý thức được biến động khác thường của bên này, chỉ thấy y huơ tay, quay đầu ngựa, trong chớp mắt, cả đột ngột dừng lại. Ta biết, chắc chắn bọn chúng bị bao vây phía sau.

Tốc độ của Hoàng đế Đại Tuyên cũng không chậm.

Tất cả thời gian đều vừa đúng cùng một thời điểm.

Ta trông thấy Hạ Hầu Tử Khâm khẽ vẫy tay, cung thủ cấp tốc lại gần một lần nữa. Hắn cũng thúc ngựa tiến lên. Thị vệ theo sát bên cạnh, bảo vệ hắn.

Giờ đây ta mới phát hiện ta chưa hề nhìn thấy bóng dáng của Diêu Hành Niên, có lẽ ông ta vẫn đang ở lại chiến trường, có điều đây không phải là điều mà ta muốn truy cứu vào lúc này.

Ta tiến lên vài bước theo phản xạ song thị vệ ngăn lại, nói nhỏ: “Công chúa… xin công chúa đừng tiến lên nữa!”

Ta cắn môi không nói, đưa mắt nhìn về phía trước.

Binh sĩ Nam chiếu vây thành một vòng, bảo vệ người ở giữa, tất cả mọi người lúc này đều bất động. Ai cũng hiểu, Hoàng đế Nam Chiếu không thể thoát nổi. Nhưng ta chỉ lo lắng cho Tô Mộ Hàn, một khi mũi tên bắn ra, ai có thể bảo vệ được y?

Nhìn thấy cung tên trong tay các binh sĩ từ từ nhắm chính xác người phía trước, ta sửng sốt kinh hãi, sợ Hạ Hầu Tử Khâm hạ lệnh bắn tên. Trong tình huống nguy cấp, ta cướp lấy thanh kiếm của thị vệ bên cạnh, y sợ ta bị thương, không dám giành với ta. Kề kiếm lên cổ mình, ta hạ giọng nói: “Để bản cung qua, bằng không bản cung sẽ chết trước mặt ngươi!”

Thị vệ sợ tái mặt, y sơ ý một cái, ta liền lách người tiến lên.

“Công chúa!”

Đằng sau, không biết ai đang gọi ta nhưng ta đã không thể quay đầu. Chạy lên trước vài bước, ta nhìn thấy ánh mắt Tô Mộ Hàn đang nhìn về phía ta, ta thầm kinh ngạc, thấy y khẽ lắc đầu, ta bỗng dưng đứng sững người, bước chân cũng dừng lại.

Y muốn ta đừng qua, ta hiểu ý của y, nhưng giờ khắc này, ta còn có thể bình tĩnh nhìn y rơi vào muôn trùng vây, không thể thoát thân

Lúc này, đột nhiên nghe thấy Hoàng đế Nam Chiếu bật cười lớn, nói với Hạ Hầu Tử Khâm: “Thật không ngờ, ngươi và Hoàng đế Đại Tuyên lại câu kết nhanh như vậy!” Y nói xong, gân xanh nổi trên trán, ánh mắt lóe lên, đột nhiên nhìn thấy ta, y bỗng sững người.

Ta chỉ cảm thấy thất kinh, y đã quay đầu nhìn về hướng Tô Mộ Hàn.

Hoàng hậu Nguyên Trinh dường như ý thức được, vội ghìm dây cương, chặn phía trước Tô Mộ Hàn. Ta mới nhớ ra, khi đó Hoàng đế Nam Chiếu không xuất phát cùng bọn họ. Có lẽ Hoàng hậu Nguyên Trinh vẫn chưa nói ra chuyện Liêu Hứa và ta mất tích.

Khi đó không thấy Liêu Hứa trở lại, Hoàng hậu Nguyên Trinh chỉ cần phái người quay về là biết ông ta không hề về doanh trại lấy thuốc, thậm chí người được cho là ta ở trong doanh trướng cũng đã bị thay thế. Lẽ nào nàng ta không biết tất thảy đều do Tô Mộ Hàn giở trò? Nàng ta không nói, chính vì sợ Hoàng đế Nam Chiếu gây bất lợi cho Tô Mộ Hàn.

Ta vẫn cảm kích nàng ta về điểm này.

Điều ta sợ hãi nhất không phải là Tô Mộ Hàn sẽ xảy ra chuyện ư?

Lúc này, ta thấy cơ thể Tô Mộ Hàn hơi lảo đảo, Hoàng hậu Nguyên Trinh giật thót mình, vội giơ tay đỡ lấy y. Ta sợ tới mức thắt lòng, bởi lẽ ta biết, lần này không phải y đang giả vờ, y cũng không cần giả vờ nữa.

Công hiệu của loại thuốc mà Liêu Hứa điều chế hết rất nhanh.

Ta hoảng hốt, không biết nên làm thế nào, bèn tiến lên phía trước một bước theo bản năng, chỉ nghe tiếng “vù vù” từ sau vang đến, binh sĩ của Nam Chiếu đã ngã xuống. Ta vô cùng kinh ngạc, Hoàng đế Đại Tuyên.

Y không đợi đàm phán mà trực tiếp bắn cung!

Đám người phía trước bỗng trở nên hỗn loạn, bên này, không biết ai nói câu: “Bắn tên”, vô số mũi tên huyền thiết bay về phía Nam Chiếu. Ta vô cùng hoảng sợ, cuống quýt xông lên, Hạ Hầu Tử Khâm dường như phát hiện ra, nhanh chóng trở mình xuống ngựa, ngăn ta bật khóc. “Hoàng thượng hãy cứu y, Hoàng thượng hãy cứu y đi!”

“A Tử!” Hắn kéo mạnh cơ thể đang chực lao ra của ta, nghiến răng nói: “Nàng bình tĩnh chút đi!”

Ta biết, ta hiểu, Đại Tuyên động thủ, thiên triều chắc chắn không thể rớt lại phía sau. Hắn không hạ lệnh, sẽ có tướng quân ra trận hạ lệnh. Bao nhiêu người như vậy đang chứng kiến, làm một hoàng đế của thiên triều, hắn không thể đường đường chính chính tha cho y. Huống chi bây giờ Tô Mộ Hàn đang ở trong chiến trận, cho dù y muốn thoát ra ngoài, Hoàng đế Nam Chiếu cũng chưa chắc đồng ý thả người!

Thế nhưng, bảo ta trơ mắt nhìn, ta không làm nổi!

Toàn thân run rẩy, cho dù không dám nhưng ta cũng chỉ có thể nhìn về phía ấy.

Song ta kinh ngạc phát hiện, hướng bay của những mũi tên không phải đều nhắm vào người ngồi trên lưng ngựa.

Mở tròn mắt, những rối ren trong lòng cũng trở nên thả lỏng, hóa ra vẫn có thể đàm phán, chẳng qua họ chỉ muốn giải quyết những binh sĩ kia thôi.

Bàn tay ta đang túm y phục hắn run rẩy dữ dội, đúng thế, hắn muốn trả ơn Tô Mộ Hàn, còn nói sẽ không giết Hoàng hậu Nguyên Trinh. Nếu tất cả bọn họ đều bị giết bởi cung tên loạn lạc thì cũng không phải là thượng sách.

Bỗng nghe thấy có người cao giọng hô tiếng: “Thiếu gia”, ta mới sực tỉnh, liền trông thấy dáng vẻ mềm mại của một nữ tử lao vút qua đầu chúng ta, vững vàng rơi vào trong vòng chiến phía trước.

Ta cảm thấy chấn động, Thanh Dương đã đến!

Ta muốn gọi nàng ta nhưng đã muộn.

Lúc này nàng ta xông vào, chắc chắn sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, bởi vì ngoài binh sĩ của Nam chiếu, nàng ta còn phải chống lại những mũi tên bay ngợp trời. Không ai có thể thu lại tất cả cung tên chỉ vì bỗng nhiên có một người xông vào, không ai có thể đặc biệt ra lệnh mũi tên né tránh nàng ta bởi vì nàng ta tới cứu người.

Điều này hoàn toàn

Tô Mộ Hàn cũng nhìn thấy nàng ta, dường như muốn nói nhưng đột nhiên khom người, bắt đầu ho dữ dội.

“Tiên sinh!” Ta hét lớn.

Hạ Hầu Tử Khâm ôm chặt lấy ta, nghiến răng nói: “Trẫm bảo nàng không được qua!”

Đúng, có thể thấy là ta sẽ không qua nổi, nhưng nếu không qua, sao ta có thể yên tâm?

Thấy y ngã khỏi lưng ngựa, trái tim ta như bị bóp chặt, đau tới mức gần như không thể thở nổi.

May mà Thanh Dương đã đỡ lấy y!

“Keng, keng”, những mũi tên bắn về phía y đều bị Thanh Dương dễ dàng dùng trường kiếm gạt ra. Sau khi tạm thời thở phào, ta lại bắt đầu căng thẳng. Người của Đại Tuyên không biết có chuyện gì, cứ thấy có người xuống ngựa là trong vòng vây bên dưới, những mũi tên nhắm chuẩn vào bọn họ liên tục bắn ra.

Thanh Dương, ngươi có thể cản nổi không?

Lúc này, bỗng nghe thấy một đội ngũ chạy tới từ phía sau chúng ta, ngoái đầu nhìn, ta thấy đi đầu là Diêu Hành Niên. Xem ra chiến sự bên đó đã kết thúc, nếu không, ông ta không thể thoát khỏi đó mà tới đây. Ánh mắt của ông ta nhìn về phía trước, đột nhiên hai đồng tử co lại, bàn tay cầm dây cương bỗng siết chặt.

Ta giật mình thảng thốt, vừa nhớ ra ông ta cũng nhận ra Tô Mộ Hàn!

Đây cũng là điều ta sợ hãi nhất, người của phái bảo hoàng sẽ không tha cho y.

Người bên cạnh đột nhiên hạ lệnh: “Xông lên cho trẫm, bắt sống Hoàng đế Nam Chiếu và Hoàng hậu Nguyên Trinh!”

Hắn vừa hạ lệnh xong, cung thủ đằng trước thu lại cung tên, cấp tốc lui ra. Ta trông thấy binh sĩ phía sau họ đã nhân cơ hội lao lên. Ta cảm kích nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, hắn đang cho Thanh Dương cơ hội trốn thoát. Không có cung tên loạn lạc, Thanh Dương muốn thoát thân sẽ vô cùng đơn giản.

Ta cắn môi nhìn, hắn nắm chặt tay ta. Hắn không cần nói, ta cũng hiểu nỗi khổ tâm của hắn. Những thứ hắn làm chỉ có vậy nhưng đã là ân huệ lớn nhất rồi, không phải sao?

Binh sĩ của thiên triều đã xông lên, đội ngũ đằng trước bỗng tách ra. Phía Đại Tuyên cũng đã ngừng bắn tên, bây giờ Hoàng đế Đại Tuyên chắc đang nghi ngờ, có điều bên này ngừng bắn tên, y cũng không thể không dừng lại.

Dù sao thì thiên triều và Đại Tuyên cũng là đồng minh.

Thanh Dương vung kiếm đâm xuyên lồng ngực của một binh sĩ Nam Chiếu, đỡ Tô Mộ Hàn, nhún người nhảy ra khỏi vòng vây, rơi xuống vùng đất trống phía trước. Ta cảm thấy vui mừng, nhưng bọn họ mới đi được vài bước, Tô Mộ Hàn bỗng dưng khom người, một ngụm máu bắn lên ngực Thanh Dương, cơ thể không cầm cự được, ngã xuống.

Thanh Dương sợ hãi kêu lên, trường kiếm trong tay nàng ta không chống đỡ được, cũng trượt theo.

“Tiên sinh!” Ta định xông lên phía trước, song Hạ Hầu Tử Khâm kéo ta không buông. Quay sang nhìn hắn, ta vội nói: “Hoàng thượng để thiếp qua đó, trong tay thiếp có viên thuốc có thể cứu được y! Hoàng thượng!”

Ta chỉ có thể cầu xin hắn, nếu hắn không buông ta, dù thế nào ta cũng chẳng thể qua đó.

Bỗng ta nghe thấy Diêu Hành Niên lên tiếng: “Các ngươi lên bảo vệ công chúa!”

“Vâng!” Một cặp binh sĩ tiến lên.

“Hoàng thượng…” Ta khóc nhìn hắn, cuối cùng hắn cũng động lòng, nghiến răng thả tay.

Liều mạng chạy ra, ta thấy Liêu Hứa đã xuống xe ngựa, chạy về phía bọn họ.

“Tiên sinh!” Ta nhào lên phía trước, y đang níu chặt lồng ngực, ho một tiếng, một dòng máu đỏ thẫm trào ra khỏi miệng.

Thanh Dương ôm lấy y, khóc nức nở. “Thiếu gia! Liêu Hứa, mau cứu người, ngươi mau cứu

Trán Liêu Hứa đầm đìa mồ hôi. Run rẩy mở chiếc hộp trong lòng, lấy viên thuốc của Phương Hàm ra, ta nghiến răng nói: “Nhìn đi, ta đã mang thuốc tới!” Nói xong, ta giơ tay qua định đút cho y uống.

Thanh Dương bỗng ngăn ta lại, nói: “Thuốc của tỷ tỷ cần phải hòa tan bằng nước ấm mới có thể dùng.” Ta thấy môi nàng ta đã bị cắn rách vì dùng sức.

Ta cảm thấy đầu ong lên, phẫn nộ nhìn nàng ta, giận dữ nói: “Sao ngươi không nói sớm?” Bây giờ bảo ta phải đi đâu để lấy nước ấm chứ?

Cuối cùng nàng ta òa khóc. “Ta cũng không biết sẽ như vậy… Thiếu gia, thiếu gia, người nhất định phải cầm cự, thiếu gia…”

Liêu Hứa không thốt một lời, rút ngân châm từ trong tay áo, chần chừ giây lát, đâm xuống huyệt đản trung của y. Ta giật nẩy mình, đó là tử huyệt! Nhưng nếu không phải trong tình thế không còn cách nào, ta biết Liêu Hứa sẽ không dùng.

Ông ta lau qua mồ hôi, trầm giọng nói: “Thiếu gia hãy chịu đựng một chút, sẽ đỡ nhanh thôi.” Nói xong, ông ta liền nháy mắt, ra hiệu cho Thanh Dương, Thanh Dương hiểu ý, cuống quýt đỡ y dậy.

Binh sĩ theo ta trở lại định lên giúp nàng ta, nhưng nàng ta đẩy bọn họ ra, không cho bọn họ chạm vào Tô Mộ Hàn.

Nắm chặt thuốc trong tay, ta vội vàng đứng dậy theo, y vẫn chưa hôn mê, nghiêng người dựa vào Thanh Dương, song tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống. Cây ngân châm vừa nãy của Liêu Hứa đã giúp y giữ được chút sức lực, chúng ta chắc có thể rời khỏi nơi này trước.

Bên đó có xe ngựa.

Cắn môi, ta chạy lên đỡ bên kia của y. Y nhìn ta, sắc mặt trắng bệch đến mức gần như trong suốt, sau đó lại ngoảnh đầu nhìn phía sau.

Ta biết y đang lo lắng điều gì, vội nói: “Tiên sinh yên tâm, Hoàng thượng đã đồng ý chuyện của Hoàng hậu Nguyên Trinh.”

Nghe vậy, khóe môi y nở nụ cười, sau đó lại cau mày, lòng ta thắt lại, thấy Liêu Hứa nói: “Nhanh, đi nhanh

Đỡ y rời đi, đột nhiên y khẽ gọi ta: “Tử Nhi…”

Ta nức nở lên tiếng: “Tiên sinh không cần nói gì, Tử Nhi hiểu cả. Nhưng người phải cố gắng cầm cự, người từng nói muốn nhìn thấy con của Tử Nhi chào đời. Người đã hứa với Tử Nhi, phải sống thật tốt.”

Đang nói, ta bỗng nghe thấy Thanh Dương hét lên: “Thiếu gia, cẩn thận!”

Chỉ trong nháy mắt, bên tai vang lên một tiếng “keng”, mũi tên huyền thiết đang bay đến đã bị trường kiếm của Thanh Dương chặt gãy. Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy tiếng mũi tên bay tới, vừa ngước mắt nhìn, bỗng nhiên có cảm giác thân thể của Tô Mộ Hàn ép tới.

Nghe thấy tiếng mũi tên xuyên vào cơ thể..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.