Mèo Con, Em Chết Chắc

Chương 17



- Misao bé bỏng!! - Kazuo định bay lại ôm chầm lấy Misao. 

"Bộp" Tatsuki chặn ngay lại, với bàn tay nhẹ nhàng đẩy anh hai của cô ra. Hana đứng phía sau Misao, khẽ gật đầu chào...Kazuo khẽ cười, gật đầu chào 1 cái. 

Hana đỏ tấy mặt, và không cần cưa, cô nàng tự đổ cái rụp..."Đẹp...đẹp quá..." 

Misao "miễn dịch" với con trai, cô lờ đi, Tatsuki cũng không quan tâm, cũng lờ đi, Kazuo kéo cổ Tatsuki lại, cười: 

- Thằng nhóc đẹp trai này...sao đi gần Misao bé bỏng của anh thế hả!? 

"Đồ phiền phức." Tatsuki in thẳng điều đó vào trong con mắt nhìn của anh. "Cậu mới đúng, thằng nhóc đẹp trai" Kazuo nhìn ngược lại, đôi mắt trừng trừng hực lửa máu lên. Hana mê mẩn nhìn anh hai của Misao, đi bám bám theo cô, cười: 

- Quả thật anh hai cậu rất đẹp trai! 

- Ừ. - Misao chỉ gật đầu, rồi cắn viết, cô đang gặp rắc rối trong lúc giải bài tập. - Hana, chỗ này giải làm sao? Tớ cố gắng lắm rồi. 

Hana đứng họng...vì cô nhìn vào đề cũng không hiểu nó muốn nói cái gì nữa, huống chi là trả lời...cô lắp bắp gượng gạo: 

- À...tớ làm sao mà hiểu nổi...khi mà tớ còn không học giỏi như cậu được?.. - thấy ánh mắt khó khăn, đôi lông mày nhíu lại rất dữ dội của cô bạn...Hana không nói được gì hơn..chợt cô nhớ là còn Tatsuki phía sau, cô định quay đầu lại xin trợ giúp. 

- Em làm sai rồi, phải như thế này chứ. - Tatsuki từ phía sau Misao từ lúc nào không hay, chìa cho Misao 1 tờ giấy chi chít chữ - Mới năm hai mà đòi làm bài của năm ba, em công nhận rất là giỏi đó. 

Misao bị dán tờ giấy lên trán, nổi điên...hét lên: 

- Im đi, biến thái nhũn não! - thế mà cũng đọc tờ giấy. 

- Đáng yêu thật đấy. - anh cười, đến nỗi những cô gái đi quanh anh cũng phải ngước nhìn, anh là sự tỏa sáng bất ngờ. 

- Im đi, đồ ngốc!! - cô nhăn mặt, anh cười cười, đi chung, mắt chằm chằm vào khuôn mặt cô. 

"1...2...3..." Đúng như anh đoán, nhìn quá lâu vào cô khiến mặt cô đỏ tấy lên và rồi cô sẽ cố gắng lấy tập che khuất khuôn mặt ấy, anh cảm thấy cái sự muốn được bên cạnh cô nó lớn đến mức nghẹt thở. 

Anh trước giờ chưa yêu ai. 

Nên bây giờ khi đã để tâm tới 1 người rồi, có ra sao, anh cũng sẽ bên cô, mãi mãi. 

Trong lúc Kazuo và Hana không để ý, anh ghé sát tai cô, thì thầm như nhắc nhở: 

- Anh thích em, mèo con của anh à. 

Giật mình, cô ngại ngùng quay lại, định mắng, nhưng anh đi trước cô vài bước rồi, đã vậy còn chìa tay muốn nắm. Cô nhẫn nhịn, đỏ tai, đầu bay hết chữ, nắm lấy tay anh, nói: 

- Tên biến thái...nhũn não... 

- Tay em ra mồ hôi nhiều quá đấy. 

- Im đi! 

Anh mỉm cười, siết lấy tay cô, nhanh chóng bước, khiến cô cảm thấy như ngạt thở vì hạnh phúc. 

Họ cùng nhau đi về trong chiều hoàng hôn rực rỡ. 

Còn về phần Hana nhà ta thì...cô nàng cố gắng đánh lạc hướng của Kazuo, để dành thời gian cho 2 người Misao và Tatsuki ở bên nhau...cám ơn vì sự hi sinh cao cả này. 

P/s: Đáng lẽ Au không định cho 2 bạn trẻ tiến tới nhanh như vậy, mà tại vì thấy tội đứa con Tatsuki quá :)))

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.