Mèo Con, Em Chết Chắc

Chương 5



Bí mật đầu tiên: Tên của Akira là Tatsuki, chứ không phải Akira nhé =_=....tại cái họ hơi kỳ thôi =_=, với lại do Voi viết ngược lại nhé. Chứ tên của Misao là Misao!

- Misao-tan!!!

Bị 1 cô gái bám lên đầu lên cổ thì không thoải mái gì mấy, nhưng đối với Misao thì lại rất là bình thường. Tại cô chỉ chú ý tới việc học thôi. Mà cũng tại dạo này cô hơi lơ là, nên hôm nay nhất quyết để ý chỉ với học và học. Không còn gì chung quanh khiến cô bận tâm nữa.

- Misao-tan, dạo này cậu hay bị Akira-san theo đuổi nhỉ?

- Akira? Là ai? - cô vẫn còn học.

Phản ứng của Misao làm cô bạn Hana tốt bụng của chúng ta hơi đơ người....rồi bắt đầu cười với 1 câu thọc nỗi lòng:

- Là cái người đứng đầu bảng điểm trường đó.

Chỉ nghe từ "đứng đầu" thôi thì Misao hừng hực, máu não tuôn trào trong huyết mạch, cô không ngờ có thể bị 1 tên con trai đánh bại, vì trước đây cô toàn đứng đầu trường, cho đến khi anh tới và chiếm luôn cái thế thượng phong trong điểm học tập của cô. Cô bắt đầu hận con trai ngày 1 nhiều, không hiểu tại sao, nhưng khi chỉ từ "đứng đầu" mà cách biệt chỉ có 2 điểm đã khiến cô không còn từ nào diễn tả nổi cơn tức giận của bản thân. Mà trong khi đó, tên đó lại không học hành gì nhiều nữa, còn cô...học bù đầu bù cổ mà chẳng được gì...Vả lại cái tính phiền phức của anh là 1 trong những cái mà cô thù nhất.

- A...xin lỗi...tớ nghĩ là tớ dùng từ không đúng... - Hana bắt đầu lo sợ...khi thấy ám khí giết người của Misao ngày 1 tăng đến nỗi ngộp thở.

- Không sao, tớ ổn.

Cô lại bắt đầu làm bài, trong suy nghĩ của cô, hiếm có ai thấy được rốt cuộc cô muốn gì cho bản thân. Hana dù là bạn thân, nhưng vô ích, cô hoàn toàn không nói gì về tương lai bản thân mình.

- Này...tớ nghĩ chúng ta đã làm bạn suốt 4 năm trời, nhưng có vẻ chúng ta khó nói chuyện với nhau nhỉ, Misao-tan?

Cô đang viết, nghe câu này từ chính miệng của Hana, cô buộc phải ngừng lại, rồi hỏi:

- Ý cậu là sao?

- Tớ nghĩ cậu là người ít nói, trước giờ cậu chưa hề biết gì ngoài học....tớ không biết tớ có thể giúp được gì cho cậu vì cậu không hề nói lên ước muốn của mình, chưa bao giờ.

- Hana-san...

- Là bạn bè thì phải nói nhau biết ta muốn gì chứ nhỉ?

Trong cái hoàn cảnh như thế này, câu nói có vẻ sẽ trở thành đề tài mà mọi người muốn biết, nhưng lại cái Tatsuki chen vào với giọng cười nhẹ:

- Đúng nhỉ? Misao-tan nói tớ biết với.

Cảm xúc tuột dốc không phanh, khi mà 2 đứa con gái trên sân thượng, đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ và đầy hồi hộp, tự dưng 1 anh chàng đẹp trai chen vào....mà lại còn chen vào theo cách rất lãng tử nữa...

- Tới rồi...=_= - cô khẽ nhích cuốn tập trên tay thì anh giựt lại, mỉm cười:

- Em cứ thế này sẽ làm khó Igarato-chan đó.

Cô quan tâm tới cảm xúc của bạn mình, vì bạn cô muốn nhận được câu trả lời tốt nhất, mà để khỏi lo lắng việc họ có còn là bạn không. Nhưng khi tên này xuất hiện thì cách chắn đời nào cô khai ra ước muốn của bản thân.

- Nếu anh còn ở đây, tôi sẽ không bao giờ khai ra =_=...xéo ngay!

Không biết từ đâu cô moi ra vài quyển tập nữa, anh tự hỏi cô ấy giấu đâu mà hay thế, càng tịch thu lại càng moi ra nhiều hơn.

- Ưm...Misao-tan, tớ đi vệ sinh chút nhé. - Hana nói khẽ trong nụ cười gượng.

Cô bạn bỏ chạy, có lẽ thất vọng vì không nhận được câu trả lời thích đáng cho bản thân, Tatsuki nhìn, rồi để chồng tập xuống đất, kéo tay Misao đứng dậy.

Anh thấy đôi mắt vô cảm của cô thất vọng vì bản thân, nhưng rồi rất nhanh, anh đẩy Misao lên phía trước:

- Chạy theo đi, đó là bạn em mà?

Đánh thức bằng cách này, hiếm ai dễ dàng tỉnh ngộ nếu không hề có người bạn thân thật sự, thế mà...đôi mắt ấy, sáng bừng lên, rồi bảo:

- Không cần anh nhắc!

Anh nhìn từ trên sân thượng, biết là cô ấy học rất nhiều, tưởng sức khỏe kém lắm mới chạy được theo cô bạn kia. Nhưng trước mắt anh đây không biết là người hay là quỷ, chạy với tốc độ thần thánh cũng đầu hàng....chỉ trong ba phút vỏn vẹn mà anh bảo đi từ sân thượng xuống 2 tầng tìm cô bạn kia, Misao đã hoàn thành nhanh 1 cách khủng khiếp...

Anh cười, nhìn từ sân thượng xuống.

Misao đuổi theo, với tay nắm lấy tay của Hana, thở dốc. Biết là bạn mình đang khóc, cô ban đầu im lặng 1 lúc, rồi mới nói:

- Tớ bây giờ chỉ muốn học, không phải chỉ vì gia đình tớ, mà còn cho chính bản thân tớ....xin lỗi vì tớ không nói cậu biết...Tớ cũng...muốn biết ước muốn Hana-san là gì...? Cho nên...

- Hì, dính lừa rồi nhé! - Hana quay mặt lại, làm cái bộ dạng mà Tatsuki cũng không thể nào đỡ nổi.

Misao-tan...chia buồn cùng cậu...cậu dính lừa của con bạn thần thánh Hana rồi....

- Sao cậu lại lừa tớ? Cậu hỏi bình thường tớ sẽ trả lời mà.

- Vì...nếu không có Akira-san ở đó, chắc có nằm mơ tớ cũng không nhận được câu trả lời chân thực thế này. - Hana vỗ vai Misao...và dường như tự vệ cho tình huống mới, cô bạn vờ mình phải đi vệ sinh thật rồi bỏ chạy trước khi Misao nổi điên lên.

Anh đi ngang, thò mặt nhìn mặt cô, lúc này không còn gì ngoài chữ "nhục" in thẳng lên mặt cô....nhưng ngay khi thấy anh, cô lập tức hồi sinh ngay tắp lự. Đôi mắt hãy còn rất đẹp, sáng bừng lên, khuôn mặt đỏ ửng, miệng thì mở toang hoác....

- Khuôn mặt em thú vị đấy. - anh khẽ cười.

- Anh...từ đâu chui ra vậy!!? - cái dáng cũng hài hước không kém.

Bật máy ghi âm, anh cho cô nghe lại đoạn lúc nãy: "Tớ bây giờ chỉ muốn học, không phải chỉ vì gia đình tớ, mà còn cho chính bản thân tớ....xin lỗi vì tớ không nói cậu biết...Tớ cũng...muốn biết ước muốn Hana-san là gì...? Cho nên..." trong lúc phụt cười trước cái dáng đứng "nhục" của cô bây giờ...

- Tắt, tắt ngay! - cô cố cướp lại cái máy ghi âm.

Nhưng mà vô ích, cô biết Aikido (1 môn võ của Nhật) thì anh cũng biết Judo. Không đời nào lấy lại được, cô bị anh bật đi bật lại đoạn thu âm lúc nãy, mặt đã đỏ, lại càng đỏ hơn. Mọi người xung quanh vừa nhìn vừa cười, có vẻ họ đã thấy được mặt tốt của cô chăng? Cũng có thể đó, nhưng trước hết là cái tai đỏ ửng lên của cô kia kìa.

- Nếu em hôn anh 1 cái có lẽ anh sẽ trả lại cho em. - anh áp sát cô, cười khẽ.

- Anh....đồ...tên biến thái chết tiệt!!- cô lấy tay đập ngay vào mặt anh, may mà anh né được.

- Không phải tên biến thái chết tiệt, mà là Tatsuki Akira nhé, mèo con. - anh hôn lên trán cô 1 cái, khiến cô đứng khựng người...

=_=....anh bỏ đi.

3 giây sau

- Tên khốn nạn Akira!!! Ta sẽ giết ngươi!!! - âm thanh vang khắp trường.

"Công nhận con mèo dễ thương ghê." lúc đó anh cài tai nghe, vì đi vừa nghe lại đoạn băng lúc nãy.

Nắng hửng lên rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.