Mèo Con, Em Chết Chắc

Chương 6



Bí mật thứ 2: Tatsuki có mái tóc hơi nhuốm vàng nhé, nhưng không phải cháy tóc =_= cũng chẳng phải nhuộm, đoán đi.

Đến giờ tan học, Misao khư khư cuốn tập, vừa làm vừa nghe Hana nói lung tung đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Thật sự lắng nghe là 80%, còn làm bài là 20%. Hana biết tính cô bạn mình, nên đôi khi thấy cô bạn đắn đo suy nghĩ, liền nói nhỏ lại, không dám làm phiền đoàn toàn chất xám đang chạy.

- Hana-san, sao cậu không nói tiếp? - Misao ngước đầu lên, nhìn.

- Tại cậu chăm chú quá, tớ không thể chen vào được.

- Tớ vẫn đang nghe mà. - cô chợt cười, lúc này, cô rõ đẹp.

1 đốm sáng lóe lên sau lưng cô, ngay lập tức, cô quay phắt người lại, nhăn nhó hừng hực. Mặc dù trong đó đông người, thế mà vẫn thấy cái đầu vàng chóe của Tatsuki được, cô nhăn mặt:

- Akira-san...anh muốn gì từ tôi đây? - với khoảng cách 2 mét, cô thật sự sợ anh sau vụ thu âm.

- Chụp ảnh em. - anh khẽ cười, cùng với chiếc máy ảnh trên tay.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt không chút thiện cảm =_=...cô tự nghĩ có lẽ cô nên giết quách tên này. Sau cái vụ cứu hắn, cô bị bám đuôi 1 cách không cần thiết. Học cũng có, nghỉ ngơi cũng có, vệ sinh cũng có, ăn uống cũng có, việc quan trọng cũng có, không quan trọng cũng có =_=

Cô có nên đọc sách về những cách giết người mà không bị bắt vào tù không nhỉ?

Cô phát sợ khi thấy cái mặt anh mọi lúc mọi nơi, điều đó làm tính ghét con trai ngày càng đậm.

Thấy cô có vẻ mặt rất ư là thú vị: mắt nhíu lại, môi trề ra, lông mày cụp xuống khiến anh trong rất mắc cười, anh lấy máy ảnh định chụp lại khoảnh khắc vô cùng hài hước ấy.

Cô đấm phát chiếc máy chụp bay vèo về nơi thiên đường....

- Anh rốt cuộc muốn cái gì từ tôi? - cô nổi điên rồi đấy, tay nắm đấm, giọng gằn từng chữ như không thể thốt ra toàn bộ mà phải kiềm chế lại.

Hana đứng giữa, toát mồ hôi, vuốt giận nhưng càng vuốt càng thấy máu nóng trỗi lên, nên thôi.

- Chậc... - Tatsuki gãi đầu, anh chỉ muốn làm quen với cô nàng thú vị này, nhưng có vẻ mọi chuyện đi xa rồi, anh khẽ cười:

- Anh muốn em thuộc về anh, mèo con ạ.

"Lỡ xa rồi cho nó xa luôn đi" xong, anh thoải mái trải bước trên con đường mòn hẹp....

Chắc nhẩm anh đang cười khúc khích vì thái độ tiếp theo của cô nàng, đúng như anh nghĩ, chỉ vài phút khi anh bước đi...âm thanh tuyệt vời vang lên rung động cỏ cây:

- Đồ ngốc Akira!!!

Chiều hôm đó vang lên tiếng chuông nhà thờ không xa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.