Mèo Tinh Nhà Ta

Chương 4



Ngày nghỉ, Trình Hiến làm biếng lăn qua lộn lại trên giường.

Bảy rưỡi, Đoàn Tử đói bụng, bò vào phòng ngủ đòi điểm tâm.

Nhảy lên giường dẫm dẫm lên người chủ nhân, không có kết quả.

Dùng chân cọ cọ lưng chủ nhân, chủ nhân trở mình một cái, ngoan cố ngủ.

Đoàn Tử nổi giận, phù phù nhảy phóc lên bệ cửa sổ, nhắm mặt chủ nhân, thả người nhảy xuống, dĩ thiên móng vuốt vàng ngọc phải nhè ngay mặt chủ nhân bấu vào —— thảm vô miêu nói a!

Chủ nhân hừ một tiếng, túm lông Đoàn Tử kéo khỏi mặt mình, ngồi dậy.

” Đoàn Tử…”

Đoàn Tử miễn cưỡng nằm ườn ra giường, ngước đôi mắt trông mong nhìn Trình Hiến.

“Hỗn đản nhà ngươi không biết ta bị dựng dậy sẽ rất cáu a ? !” Chủ nhân táo bạo truy vấn.

Đoàn Tử ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm Trình Hiến, mang theo chút chút thương cảm, còn ủy khuất meo meo kêu một tiếng như muốn nói em thực sự đói bụng.

Một người một miêu đối diện trừng nhau, qua một phút đồng hồ, chủ nhân thất bại, phiền muộn rời giường, mặc nguyên áo ngủ, mặc cho tóc tai rối bời, lăn qua lăn lại làm bữa sáng, hồn nhiên không còn chút khí chất của một luật sư tinh anh, ngược lại còn giống gã đàn ông ở nhà nội trợ.

Đoàn Tử vui thích theo sát bên chân, kêu meo meo meo meo liên tục một hồi, chủ nhân vài lần thiếu chút nữa đạp trúng, cuối cùng đem Đoàn Tử quát lớn, đuổi khỏi khu vực.

Một người một miêu lại cùng nhau dùng điểm tâm, Đoàn Tử bị làm hư, luôn đòi ngồi chung một bàn với chủ nhân. Mỗi lần ăn cơm nó liền một cái nhảy lên ghế, nhảy thêm một cái đã lên bàn, sau đó dùng đĩa riêng của mình, cùng ăn với chủ nhân, thường thường thèm nhỏ dãi ngó thức ăn của chủ nhân nhà mình, dùng nhãn thần mơ ước nhìn chằm chằm món cá, cuối cùng chủ nhân bất đắc dĩ thỏa hiệp, gắp một xíu thả vào đĩa của Đoàn Tử, Đoàn Tử mới vui vẻ tiếp tục ăn cơm.

Ăn sáng xong Đoàn Tử sẽ đi vận động, cái gọi là vận động chính là…

Luyện trảo.

Đoàn Tử ma trảo loạn cào, rất có khí thế giống như ngày đó giành sữa chua hết hạn, luyện xong thoải mái, bắt đầu quấy rầy chủ nhân làm việc tại nhà, phù phù một chút nhảy lên đầu gối, cọ cọ vào bụng chủ nhân.

Chủ nhân sờ sờ Đoàn Tử.

Được mười phút, Đoàn Tử sờ soạng tiểu kê kê (của em í ấy), bắt đầu ngồi xổm trên đùi chủ nhân kêu meo meo meo meo.

Chủ nhân một tay gõ bàn phím, tay kia cầm một cái lông chim dài phe phẩy ngứa ngứa, Đoàn Tử ngồi xổm vươn móng vuốt, một trảo, một trảo, xua xua lông chim.

Cứ như vậy giỡn chơi em mèo.

Đoàn Tử mệt mỏi không thèm chơi nữa, cuộn tròn một cục bắt đầu ngủ.

Chủ nhân cúi đầu nhìn mèo ngoan đã say ngủ, trên mặt hiện ra một tia ôn nhu khó gặp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.