Mị Nhục Sinh Hương

Chương 18-1: Nha hoàn thông phòng của Thiếu gia - 10 (H) (1)



"Thiếu gia ~ a a. . . . Nô. . . Bụng của nô đã. . . Đầy. . . Không buông được ừm. . .Ưm ~ à ~"

Hạ thể của Cố Minh Nguyệt được gối đầu lót lên, toàn bộ thân thể như bị bẻ gãy, xung quanh hoa huyệt giữa đùi ngọc dính đầy bọt trắng, theo từng đợt xen vào rút ra của dương cụ thô to mà phát ra trận trận tiếng nước bị khuấy động. Gần đây mật huyệt của nàng luôn đầy nước, cúc động phía dưới hoa huyệt cùng hai cái trứng của nam nhân nhiều lần vỗ vào cũng bị ngâm thấm ướt tới nỗi trơn trợt đầy nước, dính đầy chất lỏng trắng sềnh sệch.

Nửa thân trên của Mộ Cẩn Du cúi xuống nằm ở trên người của tiểu mỹ nhân, nửa người dưới lại quỳ thẳng không ngừng rung động nhún mạnh. Nhục huyệt vủa nữ nhân thật giống như dù hắn có đâm có chơi nhiều như thế nào cũng không bị bị nới lỏng, bất luận lần nào cũng hắn bị đâm vào tới nhiều tới mức thảm thương, thì khi cắm vào ở lần sau lại vẫn sẽ trở nên căng mịn như lúc ban đầu. Phân thân hắn được sưởi ấm bởi thủy dịch dư thừa trong nhục huyệt, mỗi lần đâm mạnh giã vào đều có thể húc thẳng tới hoa tâm, làm cho chỗ mảnh mai nhạy cảm sâu trong huyệt bị kích thích không ngừng co rút lại, run rẩy hút lấy tinh dịch từ lỗ nhỏ trên đầu rồng.

Đôi môi nam nhân in dấu lên trên cần cổ Cố Minh Nguyệt, để lại vết hồng mai trên đó. Gần đây Mộ Cẩn Du rất thích làm như vậy, đây là ấn ký thuộc về hắn, sáng loáng mà rêu rao ở trên da thịt như tuyết của tiểu mỹ nhân, tuyên cáo chủ quyền của mình.

Đã nhiều ngày Cố Minh Nguyệt không thể mặc không thể mặc áo cổ thấp hay áo đơn cổ tròn rồi, ngay cả nửa ngoài tay áo cùng sau lưng đều bị hôn đầy đấu vết, trên cần cổ lại cũng phải có thêm lớp áo tươi sáng choàng lên, che lấp dấu vết bị nam nhân hung hăng thương yêu.

"A. . . Bụng thật căng. . . Căng lên tới nỗi no. . ." Ánh mắt Cố Minh Nguyệt mê ly mà cảm thụ cảm giác trướng đầy trong khoang tử cung, chỗ đó tràn đầy tinh dịch mà đêm qua nam nhân này bắn vào, bị chận ở bên trong suốt cả một buổi tối. Những ngày này, có ngày nào mà nàng không bị rót đầy tinh dịch vào bụng rồi đi vào giấc ngủ.

"Lại để nó căng phồng nhiều thêm một ít, nàng mới dễ mang thai con của gia. . ." Mồ hôi ướt đẫm cả người Mộ Cẩn Du, hắn mãnh liệt cắm dương cụ vào ngay khi nói chuyện làm trong đó lại càng phồng lớn hơn nữa. Sau vài động tác, trong bụng tiểu mỹ nhân lại trở nên ấm áp.

"A a a a ~ không. . . . Đừng bắn. . . . A a a a a a!" Cố Minh Nguyệt bị tinh dịch nóng rực bắn vào tới nỗi tứ chi co quắp, thể dịch tập trung chồng chất áp bách quá nhiều khiến nàng có ảo giác tùy thời đều có thể bài tiết ra. Theo bản năng nàng hóp bụng, muốn đẩy toàn bộ dịch thể trong tử cung ra ngoài, nhưng hiển nhiên nam nhân sẽ không cho phép nàng làm như vậy. Sau khi côn thịt còn chưa kịp mềm xuống kia vừa rút ra, chỗ đó lập tức bị nhét vào một thanh mộc châu nhẹ gắn dây xích bạc, vững vàng chận lại toàn bộ tinh thủy sắp tràn ra ngoài.

"Trước buổi trưa không được lấy ra, cố gắng mà hấp thu, một giọt cũng không được lãng phí." Nam nhân nói như vậy, đứng dậy đi sang phòng bên cạnh rửa sạch thân thể, chỉ giữ lại mỗi mình tiểu mỹ nhân với cái mông tròn đang được lót thật cao, hai chân cong cong mở lớn ra hai bên, từ giữa cặp đùi mỹ loạn không thể tả kia có thể thấy rõ ràng màu sắc thanh mộc đang đút vào trong miệng huyệt cùng với một góc sợi xích bạc đang được buông thõng.

Sau khi Mộ Cẩn Du tiến vào gian phòng cách bên, Cố Minh Nguyệt cười khổ chống đỡ nửa thân trên dậy, lấy đi đệm lót dưới mông, mông nhỏ treo cao mới có thể nặng nề đặt lên trên giường hẹp.

Tự ngày Mộ Cẩn Du bắt đầu nói ra hắn muốn có đứa bé, đều hoan ái không ngừng. Nam nhân này cũng không bao giờ đem thần tinh lúc sáng sớm lãng phí vào trong dạ dày tiểu mỹ nhân nữa, mà đều cho cái miệng nhỏ chọc người thương yêu dưới thân ăn no.

Hôm nay chính là tiệc rượu sinh nhật của Quốc Công gia, thân phận của Cố Minh Nguyệt chỉ là một thị thiếp tất nhiên là không có tư cách ngồi lên bàn tiệc, nam nhân chỉnh chu cho mình xong liền đi giúp đỡ tiếp đãi khách nhân, để mỹ nhân tiếp tục ở lại trong phòng nghỉ ngơi thật tốt, chờ hắn trở về lại mở hai chân tiếp tục chịu hắn thâm mật.

Mỗi ngày Mộ Cẩn Du đều siêng năng cần mẫn cày cấy trên người mỹ nhân, là mong đợi nàng có thể mau chóng mang thai cốt nhục của mình. Cũng không biết là do hắn thiếu nỗ lực hay vì bụng Cố Minh Nguyệt quá không hăng hái, tháng đó quỳ thủy của mỹ nhân vẫn tới đúng hạn.

Trong lòng nam nhân cũng theo đó mà lo lắng, chờ quỳ thủy của Cố Minh Nguyệt vừa sạch sẽ, lại càng ra sức rót tinh vào tử cung nhỏ kia, tư thế kia tưởng chừng như muốn chơi chết nàng mới thôi.

Không phải Mộ Cẩn Du không lo lắng chuyện quan hệ thân mật quá nhiều sẽ phá hư thân thể tiểu mỹ nhân, mà sự thật là thời gian còn lại của hắn không nhiều lắm. . .

Cố Minh Nguyệt đứng dậy chậm rãi mặc quần áo vào, tận lực bỏ qua thứ trong bụng cùng mộc cầu đang chận trong tiểu huyệt. Gần đây nàng cũng cảm nhận được tâm tình lo lắng của người bên gối. Thường ngày nam nhân này không nói gì với nàng nhiều, nhưng dẫu sao hai người sớm chiều ăn ở với nhau, hàng ngày nàng đều sẽ suy nghĩ về hắn, vì vậy nàng liền có cảm giác không ổn, chuyện sắp xảy ra có quan hệ quan trong đến việc nàng có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, vả lại nàng tuyệt không vui vẻ gì nếu chuyện này thành.

Còn nữa hôm nay công chúa Tây Lương Ngụy Mẫn cũng được mời đến, hơn nữa biểu muội của Mộ Cẩn Du cũng sẽ có mặt, làm sao có thể thiếu mất trò hay Quốc Công phu nhân an bài trong bữa tiệc.

Mặc dù nàng đã hàm súc nhắc nhở Mộ Cẩn Du, nhưng ai biết nam nhân này có thể hiểu được ý nàng hay không mà nói.

Cố Minh Nguyệt lo lắng, nàng nhất định phải tự mình tham dự trong bữa tiệc này mới có thể an tâm. . .

Trên tiệc rượu chúc mừng sinh thần của Quốc Công gia, hai gò má Mộ Cẩn Du đã phiêu hồng, dễ nhận thấy hắn đã uống không ít rượu. Hắn tự tin vào tửu lực của mình, cho nên tuy đã uống tới hơi lơ lửng, nhưng sẽ không say thật, đầu óc vẫn trấn tĩnh.

Hắn chưa quên buổi nói chuyện ngày đó với Cố Minh Nguyệt, chưa từng buông xuống phòng bị trong lòng.

"Tử Giác ngày đó đua ngựa quả là hào quang rực rỡ, quả thật làm cho cậu phải nhìn với cặp mắt khác xưa! Đến, cậu mời ngươi một chén!" Ca ca của Quốc Công phu nhân Đô Chỉ Huy Sứ Liễu Kim Chính mặt đỏ lừ lừ đi tới trước người Mộ Cẩn Du, giơ cao ly rượu trong tay ra hiệu với hắn, giọng nói cởi mở hào phóng.

Liễu đại nhân thân là võ quan dĩ nhiên không giống với muội muội của mình, là người có tính tình hào sảng, bị người ta gọi đùa là "một sợi gân", trêu chọc thái độ làm người của hắn hệt một sợi gân thẳng thắn tới cùng. (Lin: ns đơn giản thì là đầu gỗ, thành thực và có phần cố chấp.)

Mộ Cẩn Du cũng không phản cảm với hắn, vì vậy cười cười uống rượu trong ly, tỏ vẻ tôn kính.

Uống xong rượu của Liễu đại nhân xoay người muốn đi, nhưng bên người đột nhiên xông tới một thị nữ không có mắt, thiếu chút nữa đã va vào ngực hắn, Mộ Cẩn Du nhíu nhíu mày, toàn thân trước của hắn, bị bát canh nóng trong tay thị nữ hắt sạch lên trên vạt áo trúc xanh của hắn không thiếu giọt nào, một mảnh dấu vết lớn!

"Sao lại không cẩn thận như thế? Đụng phải khách nhân thì phải làm sao cho tốt hả?" Mộ Cẩn Du trầm giọng quát, vẻ mặt nghiêm khắc, thị nữ kia còn nhỏ tuổi, nghe vậy liền kinh sợ muốn quỳ xuống, trong đôi mắt hiện lên hơi nước.

Cả phòng tiệc đều đầy khách mời đang uống rượu mừng, Mộ Cẩn Du cũng không tiện trách cứ quá nhiều, trực tiếp tìm tới quản sự phạt nàng một tháng tiền tiêu vặt, lại cất bước hướng về phía Tư Phương Viện đi tới, muốn nhanh chóng thay bộ y phục bẩn này ra.

Tiền viện mở tiệc chiêu đãi tân khách cách Tư Phương Viện hơi xa, giữa hai viện cách một đình viện của phủ Quốc Công. Lúc này đã là sau giờ ngọ ánh mặt trời vừa vặn, cảnh xuân rực rỡ, chiếu vào trên người thật ấm áp. Mộ Cẩn Du lửng thững bước đi thật nhanh, khi đi ngang qua núi giả đột nhiên dừng bước, vốn là hắn nghe được một tiếng kêu cứu rất nhỏ, tiếng nói kia ngược lại có chút quen tai.

Giống như là, giọng nói của Cố Minh Nguyệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.