Mị Nhục Sinh Hương

Chương 31: Đồ chơi của anh trai quỷ súc (8)



Edit + beta: Linxu

Làm nữ chủ một trong một bộ truyện H, đương nhiên Triệu Thuần Nhiên cũng sẽ giống nam chính đều là sinh vật được chiếu sáng lấp lánh. Gia cảnh của cô tốt, khuôn mặt đẹp, vóc người hấp dẫn, tính cách tốt, có thể nói là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. Cho nên khi sau khi nữ chủ vô cùng hấp dẫn người khác này nhập học vào trường đại học kinh tế chính trị, thu hút đủ loại thanh niên tài tuấn, soái ca nhiều tiền là chuyện không ngoài suy đoán chút nào.

Thẩm Dung cũng là một trong những thanh niên tài tuấn này, hơn nữa còn là con phượng đứng đầu trong những người này, là vàng trong kim cương. (Loan Phượng là một đôi trong đó chim Phượng là con đực, Loan là con cái.)

Từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Triệu Thuần Nhiên liền như bị tình yêu sét đánh yêu vô cùng sâu đậm, loại tình cảm này bạn có thể hình dung theo kiểu bọn họ cứ như bị dây tơ hồng của nguyệt lão thắt lại một chỗ thật chặc, là trai tài gái sắc một đôi trời sinh, là bạn đời chung thân đã được định trước trong chốn u minh. Bởi vậy, trong số những người theo đuổi mình Triệu Thuần Nhiên lại rất chú ý tới Thẩm Dung, mà hoa rơi hữu ý, nước chảy lưu tình, hai người liền thuận lợi trôi chảy cứ thế mà cặp thành một đôi.

Nữ chủ Triệu Thuần Nhiên người cũng như tên, ngây thơ trong sáng không hiểu sự đời, đoán chừng là ở nhà được sủng ái quen rồi, bình thường cũng có lúc đùa giỡn trở tính đại tiểu thư, nhưng lại không làm người ta cảm thấy phản cảm, mà ngược lại trông cô càng có vẻ chân thành đáng yêu. Tính cách lẫn gương mặt của cô đều giống người mẹ ốm yếu của Thẩm Dung, cả hai đều tựa đóa thủy tiên yên tĩnh hiền lành thanh nhã, thanh lịch yếu ớt, mỏng manh tới mức cần được người ta che chở cẩn thận. Lần đầu tiên Thẩm Dung thấy cô là trong buổi họp đón người tân sinh viên, lập tức bị khuôn mặt băng thanh ngọc khiết, khí chất cao nhã thuần nhã của cô hấp dẫn.

Đây là một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt với Cố Minh Nguyệt, là vẻ đẹp mà Thẩm Dung thích nhất, trong sáng dễ dàng nhìn thấu cả tâm hồn. Nhưng nếu so sánh giữa hai người đẹp ai có vẻ ngoài nổi trội hơn, vẫn là vẻ lung linh tinh xảo của Cố Minh Nguyệt cao hơn một bậc.

Lúc này, hai người Thẩm Dung và Triệu Thuần Nhiên đang ngồi trên giường khách sạn, chàng trai áo mũ chỉnh tề, mà tiểu mỹ nhân lại áo quần không đủ che thân, thân thể xinh đẹp nửa chặn nửa che lộ ra vẻ hồn nhiên lại đầy dụ hoặc.

Gương mặt xinh đẹp của Triệu Thuần Nhiên xấu hổ hồng thấu, cô ngây ngô biểu lộ vẻ phong tình quyến rũ tận xương duy nhất của mình ở trên giường với người bạn trai mà mình yêu đương hơn ba tháng. Hôm nay là cô chủ động yêu cầu thuê phòng ở khách sạn, bước thêm một bước không thể thiếu trong quá trình yêu nhau của nam nữ với Thẩm Dung, bởi vì cô tin chắc rằng nếu có sự kết hợp giữa linh hồn và thể xác thì hai người yêu nhau có thể sẽ càng thân mật hơn, vì vậy cô tha thiết muốn hòa cùng một thể với Thẩm Dung, mong muốn hiến dâng tất cả những gì mình có cho chàng trai mình yêu, đi sâu vào tìm hiểu rõ trong ngoài của người kia.

Thẩm Dung ngồi đối diện Triệu Thuần Nhiên, hắn không tùy tiện đưa tay đụng vào thân thể xinh đẹp của bạn gái mình, mà ánh mắt mang theo vẻ thưởng thức nhìn chăm chú vào bộ ngực căng mềm, vòng eo uyển chuyển, da thịt trắng nõn trơn bóng, cùng với đường cong ưu mỹ tứ chi thon dài.

Ánh nhìn thưởng thức này tương tự với sự khen ngợi dành cho một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, không có bất kỳ ý nghĩ xấu xa nào. Trên thực tế, hắn đã phát hiện mình không xong rồi, với một thân thể bắn ra sức quyến rũ khắp bốn phía này vậy mà mình lại rất khó sinh ra dục vọng, dục vọng này cùng hiện tượng sinh lý của cơ thể không mấy liên quan với nhau, có nhiều hơn cũng chỉ là sự hấn dẫn trái ngược ở mức độ linh hồn và tìm hiểu.

Đối với thân thể của Triệu Thuần Nhiên, Thẩm Dung là thưởng thức lại càng là thương tiếc. Mà đối với thân thể của Cố Minh Nguyệt, Thẩm Dung là khát cầu cộng thêm khai phá sử dụng không chừa chút nào, thâm nhập đi sâu vào lại vào sâu hơn nữa tìm kiếm ra nhiều giá trị sử dụng hơn. Chỉ cần thấy được Cố Minh Nguyệt, không cần cô làm ra bất kỳ cử động nào, dương vật dưới thân hắn liền tự động đứng thẳng, phấn chấn hướng về phía thiếu nữ ra oai cầu hoan.

Rốt cuộc Cố Minh Nguyệt là gì với Thẩm Dung, rất nhiều lúc, cả chính bản thân hắn cũng không làm rõ được. Cô là em gái không cùng huyết thống, là đồ chơi tình dục có độ phù hợp cùng phối hợp trên giường chuẩn mực cực cao, là chất gây nghiện khiến hắn nghiện vào mà không cách nào thoát ra, dù hắn có cố sức không thừa nhân nhưng trong lòng vẫn luôn bận tâm...

Thẩm Dung không biết mình nên hình dung thế nào cho đúng nữa, hắn và Cố Minh Nguyệt không giống người thân, mà cũng không phải người yêu. Trong mối quan hệ của hai người, hắn vẫn luôn nằm trong địa vị của người cầm quyền, mà Cố Minh Nguyệt thì nằm vào vị trí của kẻ bị trị, nhưng sự chi phối từ thân thể và chi phối trong tâm linh lại không thể hợp lại làm một, cho nên đối với việc mình có phải là người thống trị hay không trong lòng hắn vẫn hay hoài nghi. Tuy rằng đủ loại dấu hiệu từ Cố Minh Nguyệt cho thấy tâm linh của cô đã hoàn toàn phủ phục dưới chân hắn, nhưng Thẩm Dung lại luôn bị một loại cảm giác vi diệu chi phối, loại cảm giác này tương tự với việc bị đem ra làm thí nghiệm —— hắn có thể điều khiển được là do Cố Minh Nguyệt bằng lòng chấp nhận, mà hành vi tự nguyện này có thể bị thu hồi lại bất kỳ lúc nào.

Gần đây thời gian hắn nghĩ tới Cố Minh Nguyệt thật sự là quá nhiều, ở trên giường cô ta cho hắn cảm giác thỏa mãn cùng vui thích, cảm giác tuyệt vời từ việc quan hệ tình dục này truyền khắp toàn thân tới từng chỗ trên da thịt lẫn lỗ chân lông, từ trong ra ngoài khiến người ta cảm giác như phiêu nhiên gặp tiên, thể xác là tâm hồn lên thẳng tới cao trào trong nháy mắt, một loại trạng thái kết hợp hoàn mỹ không chút khiếm khuyết.

Bóng dáng của Cố Minh Nguyệt vẫn chiếm cứ trong óc của Thẩm Dung như trước, cả ngày lẫn đêm, sau mỗi lần ở chung ngắn ngủi, hắn lại cảm nhận được pháo đài do mình xây lên bị lần lượt đánh chiếm một cách thong thả mà kiên định. Lý trí của hắn bị hình dáng của Cố Minh Nguyệt công kích phòng ngự rồi chiến đấu mà lần lượt rơi vào tay giặc, loại uất ức không thể cứu vãn làm cho hắn tức giận muốn phát điên.

Cũng tỷ như trước mắt, Thẩm Dung đang đối mặt với sự dụ dỗ lớn mật ngây ngô của Triệu Thuần Nhiên, nhưng hắn không cách nào kiềm chế được mà nhớ tới đủ chuyện về Cố Minh Nguyệt: Thân thể của cô, nét mặt của cô, giọng nói của cô... Cố Minh Nguyệt xuất hiện ở khắp mọi nơi, khiến hắn như bị xâm nhập hoàn toàn tưởng chừng sắp đánh mất chính mình. Cho tới bây giờ Thẩm Dung đều rất rõ ràng, biết mình muốn cái gì, hắn muốn tương lai về sau Cố Minh Nguyệt sẽ không tồn tại công khai, cô chỉ cần ở trong bóng tối tham lam thở gấp chân thật dưới thân mình.

Đối với Cố Minh Nguyệt, Thẩm Dung hoàn toàn không có ý nghĩ buông tay, cũng không muốn bị ràng buộc quá mức.

Vì vậy hắn muốn chứng minh với mình rằng Cố Minh Nguyệt không đáng để mình phải nhắc tới, cũng vứt bỏ giao ước buồn cười giữa hai người, tìm cách chứng thực Triệu Thuần Nhiên trước mặt mới là dạng phụ nữ mình thích nhất —— trong tươi mát vui vẻ có chút ngây thơ không rành thế sự mà lại quyến rũ, mà không phải một Cố Minh Nguyệt xinh đẹp loá mắt, khuôn mặt lẳng lơ mê hoặc tận xương, và thân thể quyến rũ xinh đẹp, dâm loạn xa hoa của cô.

Hắn không cần phải để ý tới suy nghĩ của một thứ đồ chơi, buông tha quyền lợi sử dụng của một người bạn trai. Vì vậy Thẩm Dung thả lỏng tâm trạng, đối mặt với khiêu khích của Triệu Thuần Nhiên đổi từ bị động sang làm chủ động, lấy kỹ xảo cao siêu làm đủ màn dạo đầu, đợi tới khi cô gái dưới người xuân thủy róc rách liền dịu dàng thẳng tiến.

Cont...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.