Mị Sát

Chương 9-1



Trước khi rời thành phố A, Anh Túc mượn tiền Lý Du Anh, không phải chính cô trả lại.

Lúc Lương Phương mang tiền tới, theo sau anh còn có một Lộ Minh. Sau đó, Sở Hành ra cửa lên xe, Anh Túc đang muốn đi tìm Lý Du Anh, Lộ Minh gọi cô lại, dáng vẻ muốn nói lại thôi: “Tiểu thư Anh Túc cần phải giao cho tiên sinh Lý bao nhiêu tiền? Cho tôi con số cụ thể, tôi đi trả giúp là được.”

“Tại sao?”

Lộ Minh nhìn chung quanh, rõ ràng không muốn nhiều lời. Nhưng mấy năm nay Anh Túc bị Sở Hành hun đúc nhuộm thấm, ánh mắt nhìn người chằm chằm và động tác đã sớm học được mười phần mười ở Sở Hành. Lộ Minh bị cô nhìn chằm chằm không lâu, liền thua trận, có chút xấu hổ mở miệng: “Nghe nói ngày hôm trước tiểu thư Anh Túc cùng Lý Du Anh ra ngoài chơi tennis một hồi, sau đó lại còn cùng anh ta ăn một bữa cơm, thật sao?”

Trong lòng Anh Túc nhanh chóng vòng vo một lát, vừa nói: “Thế nào?”

Lộ Minh nhìn cô, ở trong lòng thở dài: “Cô còn nhớ rõ hôm trước là cái ngày gì sao?”

Nét mặt Anh Túc không chút thay đổi nhìn anh, cuối cùng Lộ Minh thở dài, chung quanh không người nào, từ trong túi tiền lấy ra một hộp dẹp hình vuông, đưa tới: “Ngày hôm qua, tôi mua vội vàng, cô cầm tạm một chút, một lát lấy cái này làm quà sinh nhật.”

Ở bên trong là một cái khăn tay vuông, màu sắc khiêm tốn thanh lịch. Anh Túc liếc mắt một cái, nhất thời không nhận, dịu dàng hỏi: “Tại sao tổng trợ lý Lộ phải chỉ điểm tôi như vậy?”

“Chỉ điểm cô tóm lại đối với tôi không có chỗ xấu.” Lộ Minh cầm khăn tay đưa lên phía trước, thúc giục, “Cầm đi.”

Anh Túc hướng về phía khối khăn tay kia đờ đẫn, sau một lúc lâu mới nhận lấy. Lộ Minh xoay người phải đi, bị cô gọi lại: “Tổng trợ lý Lộ.”

“Cái gì?”

Anh Túc rũ mắt xuống, bắt đầu nắm tay, bả vai nhu nhược, thái độ hoàn toàn một bộ thành khẩn đến không thể thành khẩn hơn nữa: “Chuyện ngày đó ở cổng nhà họ Thôi, mấy ngày này tôi vẫn nhớ, hiện tại tôi trịnh trọng nói xin lỗi ngài. Quà xin lỗi và tiền khăn tay hôm nay, trở về lại tôi đều tới cửa trả lại cho ngài.”

Lộ Minh há hốc mồm, trực giác liền muốn nói ngàn vạn đừng như vậy, cô tới đưa tôi là một vạn cái không chịu nổi. Lừa dối cười hai tiếng, liên tiếp khoát tay: “Không có việc gì, không có việc gì, cô không nói tôi thiếu chút nữa đều đã quên rồi. Cô cũng không cần để ở trong lòng.”

Anh Túc lặng yên nói: “Vậy làm sao có thể được. Đích xác là lỗi của tôi.”

Mỗi lần Lộ Minh nói chuyện với Anh Túc, đều cảm thấy những năm gần đây cô quả thật rất được chân truyền từ Sở Hành. Mỗi một câu không tình cảm chút nào chăn đệm nằm dưới đất phơi ra ngoài, làm cho người ta không biết đến tột cùng là cô thật bị dụ đến vui mừng, hay là đang không biến sắc tiếu lý tàng đao. Lộ Minh cười hai tiếng có lệ, chỉ muốn đi ra ngoài nhanh lên một chút, cố tình Anh Túc lại mở miệng hỏi anh: “Tổng trợ lý Lộ, các người đến thành phố A lúc nào?”

“Buổi trưa ngày hôm qua, cơm trưa cũng không ăn, thiếu gia Sở đã nói muốn đi qua.” Lộ Minh suy nghĩ một chút, lại thở dài, chỉ cái máy mới của Anh Túc trên khay trà, nói: “Nói thật chắc cô không thích nghe. Thật ra thì cô cần gì đi đổi máy mới làm chi? Thiếu gia Sở muốn tìm người, đến nay còn chưa từng có không tìm được, điểm này chẳng lẽ cô không rõ ràng?”

Anh Túc trên mặt giống như kính cẩn lắng nghe, trong tay cũng đang câu được câu không chuyển cái khăn qua tay kia, chờ anh nói xong rồi, hạ mí mắt, nửa ngày cũng không tiếp lời. Lộ Minh biết cô từ trước đến giờ cố chấp trong lòng, lời nói Sở Hành còn chọn nát món ăn bình thường nghe một nửa ném một nửa, thì càng đừng bảo là anh khuyên nói. Lộ Minh nhìn cô như vậy, cũng không làm một mình nữa, một mình xoay người đi ra ngoài.

Mười mấy phút sau, Anh Túc lên xe. Sở Hành đang phê văn kiện, thuận miệng nói cô một câu: “Quá chậm.”

Anh Túc do dự một chút, lại cắn môi một cái, cuối cùng vẫn là hai tay nâng cái hộp quà khăn tay kia đến trước mặt Sở Hành.

Bút ký tên của Sở Hành từ từ dừng lại, khẽ nghiêng mặt sang bên, nghe Anh Túc mở miệng, giọng nói mềm mại, thái độ dịu ngoan: “Ngày hôm trước là sinh nhật ngài. Đây là quà tặng sinh nhật ngài.”

Sở Hành xem một chút cái khăn tay kia, ánh mắt lại đang trên mặt Anh Túc đảo một vòng, một lát sau, bình thản hỏi: “Ngày hôm trước sao không đưa cho tôi?”

“. . . . . .”

Anh Túc im miệng không đáp, Sở Hành cũng không trông cậy vào cô có thể trả lời. Chờ Anh Túc nắm ước chừng hai phút, anh mới đem hộp quà thong thả ung dung nhận lấy, ở trong lòng bàn tay mở ra. Phía trên khăn tay hoa văn rõ ràng bằng phẳng, một góc thêu tinh sảo tên nhãn hiệu. Sở Hành cầm khăn tay nắm trên tay vuốt ve, quay đầu sang, đuôi mắt cười như không cười: “Một cái khăn tay liền muốn đuổi tôi, keo kiệt như vậy?”

Mặt Anh Túc lập tức lạnh xuống, nói mà không có biểu cảm gì: “Tôi không có tiền.”

“Không có tiền? Tào Đông Dương cho em hơn sáu triệu đâu?”

Sở Hành hời hợt nói xong, lại làm cho toàn thân Anh Túc chấn động, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh. Sở Hành bắt chéo chân, nhìn sắc mặt cô trong khoảnh khắc biến thành tuyết trắng, cười hai tiếng, đưa tay đem cô ôm vào trong ngực: “Về sau còn dám gạt tôi thử xem? Hả?”

Anh Túc mặc dù kinh nghi bất định, đầu óc lại xoay chuyển như cũ rõ ràng. Nhận thấy được anh giờ phút này tâm tình tốt, đối với chuyện của cô không có ý tứ muốn truy cứu, hơi yên tâm lại, suy nghĩ một chút, cố ý không lớn không nhỏ trả trở về một câu: “Dấu diếm thì thế nào? Hiện tại tôi vừa không có chuyện làm, nếu là về sau vẫn luôn không có việc làm, tôi chỉ tự mình tìm chút đường ngang ngõ tắt, kiếm ít tiền, tìm địa phương tốt về sau dưỡng lão. Cái này chẳng lẽ có lỗi sao?”

Sở Hành một cái tay sờ đỉnh tóc của cô, vỗ nhẹ một cái: “Muốn làm gì? Em đây là mượn cơ hội oán trách chuyện lúc trước tôi thu quyền lực sao?”

“Tôi không có nói như vậy. Chính ngài trong lòng biết là tốt rồi.”

Sở Hành lại vỗ cô một cái, cười mắng cô: “Không lớn không nhỏ. Muốn tạo phản sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.