Mị Thiên Giai

Chương 13




Bên trong hộp là một quả tròn tròn trong suốt,một chiếc nhẫn và một quyển sách.

Nhưng điều làm nàng kinh ngạc nhất là cái quả tròn tròn trong suốt đó,theo như nàng từng đọc thì giống như thế này.Cầm trên tay,tức thì toàn thân trở nên rất dễ chịu,điều hòa thân thể,cư nhiên 2 kinh mạch đã được đả thông,tuy không phải là trọng yếu nhưng chỉ cầm thôi mà đã thế này rồi,thật quá biến thái.!!

Quả nhiên là bảo bối,trời không tiệt đường sống của chính mình.

Nàng cầm chiếc nhẫn lên tay,mặt nhẫn là một một viên ngọc màu tím tỏa ra ánh sáng tím nhạt,khắc hoa văn giống hệt như mặt hộp kia.Xoay đi xoay lại,đẹp thật,nhưng chẳng có gì đặc biệt.

"Cái kia thích máu,cho ngươi thử xem sao?"

Tức thì nàng nhỏ một giọt máu lên trên mặt nhẫn,chiếc nhẫn phát ra ánh sáng màu tím,bao trùm cả thân thể nàng,lúc tản ra thì nàng đã biến mất.

Nàng cảm thấy một trận quay cuồng,mở mắt,đập mắt ra là một không gian khác,nàng đang đứng trước một ngôi nhà,làm bằng gỗ,nhưng mặt tường,mái ngói,từng cánh cửa đều khắc hoa văn màu tím giống trên mặt nhẫn,rất cổ xưa,huyền bí.

Dưới chân nàng đang đứng được lát bằng đá cẩm thạch,nhưng màu tím.

4 bề được bao phủ bởi các hàng cây,trên cây là các loại quả màu tím,rất nhỏ,phát ra ánh sáng màu tím nhạt,nhưng hình như chúng đang chờ thời cơ để sinh trưởng.

Nàng hít một hơi thật sâu,thật dễ chịu,khắp nơi toàn linh khí,làm nàng như bước như trên mây.

Mở cửa,đập vào mắt là sự xa hoa,ở giữa đặt một chiếc giường cực lớn,phủ bởi tấm đệm bằng da thú cực mềm mượt,rèm che lấp lánh,tất cả đều là màu tím.

Đối diện bên tay trái chiếc giường là một tấm rèm,vạt tấm rèm ra là một ôn tuyền,hơi nước đang lơ lửng bay,nước cũng màu tím,lóng lánh,gợn nhẹ.

Còn dối dện bên tay phải chiếc giường là .....ôi trời,toàn vàng bạc châu báu,ngân phiếu,đựng vào mười mấy chiếc rương khắc hoa văn tinh xảo,bên cạnh giường là bàn trang điểm với đầy đủ trang phục ,trâm cài khuyên tai, vòng cổ,vòng tay óng ánh.Nhưng nàng không bận tậm tới mấy thứ này.

"Trời,quá quỷ dị,haha,ta giàu to rồi,từ giờ trở đi tất cả đều là của ta,hahahhaha...."

Rồi nàng trèo lên giường.Ôi quá thoải mái,đã lâu lắm rồi mới thoải mái như vậy,lăn qua lăn lại,cười một mình,một lúc sau mới nhớ ra:

"Ta ra kiểu gì đây,nếu không sẽ bị nghi ngờ"

Tức thì,nàng lại xuất hiện,trước cái bàn ,bên cạnh là cái hộp.

"Ồ,thì ra chỉ cầu có ý niệm là vào được".

Lúc này nàng mới để ý cuốn sách,bìa sách đã cũ kĩ,vàng ố,nhưng khi mở ra lại không được.

"Chết tiệt,sao không mở ra được,chẳng lẽ đồ giả"

Nàng vận dụng hết lực mở ra,nhưng mỗi lúc dùng lực,toàn thân đau nhức,kinh mạch toàn thân như muốn vỡ ra.

"Phải đủ lực,đủ chân khí mới mở được,nhưng ta sẽ mở được ngươi, mau thôi."

Rồi bỏ sách trong hộp đóng lại,một màu tím bao trùm hộp rồi biến mất.Sau đó,nàng bỏ nó trong chiếc nhẫn,việc cần làm bây giờ là đả thông kinh mạch càng sớm càng tốt.Không!ngay bây giờ.

Nàng giơ bàn tay lên,vuốt ve chiếc nhẫn,tặc lưỡi:

"Quá vừa với tay ta,ngươi được làm ra chỉ để dành cho ta"

"Như Ngọc,chuẩn bị nước tắm"

Mặc dù nô tỳ kia thắc mắc nửa đem nửa hôm công chúa tắm làm gì,nhưng vẫn ngậm miệng không nói.

"Mấy ngày nay không được cho bất cứ kẻ nào đến quấy rầy ,không có chuyện gì đừng làm phiền ta,ngươi nghe rõ chứ"? Nàng nheo đôi mắt.

"Nô tỳ tuân mệnh"

"Lui"

Đóng cửa lại,nàng liền ăn Trì quả.

Vừa nuốt xuống,toàn thân thật sảng khoái,nhưng được lúc sau:

"Aaaaa,đau chết ta,nóng quá,lạnh quá"

Nàng nhảy vào trong bồn tắm.

Nếu có ai nhìn thấy sẽ rợn tóc ráy,vì người thiếu nữ đang ngồi trong bồn,một nửa đỏ,một nửa xanh,đó là lửa và băng,đang điên cuồng tấn công thân thể......