Mì Thịt Bò + Mì Dương Xuân = ?

Chương 5: Mì thịt bò+ mì Dương Xuân= hợp tử



Nửa đêm, Dương Thuần Miễn đang ngủ mơ mơ màng màng bỗng nhận được điện thoại Ngưu Nhu Miên. Ngưu Nhu Miên bên kia hữu khí vô lực nói:“Cứu tôi!” Dương Thuần Miễn trong lòng cả kinh, lập tức nghe Ngưu Nhu Miên suy yếu tiếp tục nói:“Hoàng hoàng!”

=_= Dương Thuần Miễn tức nha, con nhỏ này quả thực coi anh như chó nè! Bất quá cũng không nghĩ nhiều lắm, vội vàng chạy qua phòng Ngưu Nhu Miên kế bên. Ngưu Nhu Miên thấy Dương Thuần Miễn vào, đôi mắt liền đỏ, ủy khuất nói:“Tôi đã sốt mấy giờ rồi!” Nói xong, nước mắt liền chảy xuống. Dương Thuần Miễn sải chân bước tới bên giường, sờ lên cái trán Ngưu Nhu Miên, quả nhiên nóng phỏng tay.“Đi bệnh viện!” Dương Thuần Miễn lấy một cái áo choàng khoác lên ngoài áp ngủ của Ngưu Nhu Miên, do dự một chút lập tức ôm cô xuống lầu.

Đem Ngưu Nhu Miên đặt vào ô tô rồi lại điều chỉnh điều hòa trong xe tới lớn nhất, sau đó lại đem áo lông của mình chồng lên người Ngưu Nhu Miên. Thấy bộ dáng Ngưu Nhu Miên điềm đạm đáng yêu, trong lòng cũng thấy không đành lòng, tuy rằng nhỏ này xưa nay đều làm anh tức giận đến thất điên bát đảo nhưng lúc này không có kiêu ngạo khí cũng làm cho người ta thương tiếc như vậy, một loại tình cảm ngây ngô mà Dương Thuần Miễn không biết trong lúc này lặng lẽ đang tới.

Mà Ngưu Nhu Miên đột nhiên nhìn thấy Dương Thuần Miễn ôn nhu như thế, quan tâm đến mình như thế, nhớ đến ngày đó thất nghiệp Dương Thuần Miễn còn an ủi cô, từng tí cảm động này dần dần hòa tan trong tim, nước mắt lại không thể ức chế. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên càng khóc càng lợi hại, an ủi cô:“Không có việc gì , rất nhanh sẽ tốt thôi!” Ngưu Nhu Miên thấp giọng thì thào :“Anh đương nhiên là nói không có việc gì rồi, người phát sốt cũng có phải anh đâu, hơn nữa nếu tôi sốt chết, anh phải làm sao bây giờ?” Ngưu Nhu Miên hít mũi một cái rột, tiếp tục nói:“Thì còn ai ra chọc anh nữa!”

=_=||| Dương Thuần Miễn nghĩ thầm trong lòng, có nên quăng cái mầm tai họa này chết luôn trong bệnh viện hay không vậy, so với ngày hôm qua cô không nói chuyện quả thật là tốt lắm mà, bất quá đầu thì nghĩ vậy nhưng tay cũng đã bắt đầu khởi động ô tô.

Dương Thuần Miễn đưa Ngưu Nhu Miên bệnh viện, bác sĩ chích cho Ngưu Nhu Miên một liều hạ sốt, kêu cô ở bệnh viện lại một đêm quan sát tình hình. Mới đầu Ngưu Nhu Miên không chịu, chết sống cùng Dương Thuần Miễn trở về, sau Dương Thuần Miễn lại nói ở lại giúp cô, cô mới không kiên trì nữa. Người độc thân chỉ lúc nào bị bệnh mới hiểu hết nỗi đau khổ của sự cô đơn mà!!!

Ngưu Nhu Miên trong lòng phức tạp, muốn nói cái gì đó với Dương Thuần Miễn ngồi ở bên giường lại nói không ra một lời. Dương Thuần Miễn cũng thế, nhìn con nhỏ trước mắt nhu nhược này hoàn toàn khác với con nhỏ hung dữ gian xảo ngày hôm qua, có một loại tình cảm khác thường bỗng chảy qua trong lòng anh. Hai người đưa tình nhìn nhau, Ngưu Nhu Miên không biết cảm tạ như thế nào, miệng mấp máy nửa ngày, cuối cùng thưa dạ nói ra:“Hoàng hoàng, tôi quả thật là không nuôi không anh!”

>_

Ngày hôm sau, Ngưu Nhu Miên thức dậy, thấy Dương Thuần Miễn nằm sấp ngủ ở bên giường cô. Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng Dương Thuần Miễn ngủ, cảm thấy anh thật sự rất đẹp trai, kìm lòng không đậu khẽ vuốt đầu Dương Thuần Miễn. Vừa sờ soạng vài cái, Dương Thuần Miễn cũng thức dậy, Ngưu Nhu Miên trong lòng hoảng hốt vội vàng rút tay về, nhưng sợ cũng không quên ra vẻ, vì thế liền thuận thế nói:“Thành thật mà nói thì tôi rất thích anh, bề ngoài đẹp trai của anh, vẻ mặt tức giận của anh, thậm chí cả cách anh ngủ nữa! Nhưng làm tôi tức giận nhất là anh là con chuột sao lại có lông mèo trên đầu vậy?!” Nói xong, lắc lắc cọng tóc vừa rồi mới bứt được trên đầu Dương Thuần Miễn.

Dương Thuần Miễn vừa tỉnh đã bị Ngưu Nhu Miên chọc tức, hít thật sâu một hơi.Sờ cái trán của Ngưu Nhu Miên, quả thật hết sốt rồi thế nên làm thủ tục Ngưu Nhu Miên xuất viện .

Trên đường về nhà, Dương Thuần Miễn không vui nói với Ngưu Nhu Miên:“Cô đừng bảo tôi là hoàng hoàng!”

“Tên đó thì có sao đâu? Hoa hồng mà có gọi bằng tên khác thì nó cũng thơm mà. Hơn nữa, chúng ta là con cháu của rồng, là con cháu của Thiên Tử, da vàng, gọi anh hoàng hoàng anh nên tự hào mới đúng!”

“Cô lại bảo tôi là hoàng hoàng, về sau cô mà bệnh chết cũng đừng bảo tôi đưa cô đi bệnh viện.”

“Thật là lòng dạ sắt đá!” Ngưu Nhu Miên oán hận nói xong, lập tức nhỏ giọng than thở:“Vì trong điện thoại chỉ có mình số anh thôi.”

Dương Thuần Miễn nghe xong bất đắc dĩ thở phào một hơi, không cần phải nhiều lời nữa, anh quả thật bị con nhỏ này đánh bại rồi.

Về đến nhà, Ngưu Nhu Miên lập tức đi tắm rửa, thay đổi áo ngủ rồi nhảy lên giường nằm xuống. Mới vừa nằm xuống, không nghĩ tới Dương Thuần Miễn lại bưng vào một bát cháo. Ngưu Nhu Miên cảm động hai tay run run, vừa mới đút vào miệng lập tức phun ra cái vù, nói:“Còn không có chín đâu!” Dương Thuần Miễn lập tức đi nấu lại, ai ngờ một hồi bưng tới cháo lại có chút gì đó vàng vàng, vừa nhìn đã biết bị khê rồi. Ngưu Nhu Miên thông minh cười, nói:“Hoàng hoàng, tôi rất đói bụng, anh lại cho tôi một bát khác đi!” Vì thế thừa dịp Dương Thuần Miễn đi ra ngoài, vội vàng đem bát cháo kia đổ đi, ai ngờ Dương Thuần Miễn lại đột nhiên trở lại, cái màn đổ cháo của Ngưu Nhu Miên vừa lúc bị anh nhìn hết từ đầu tới đuôi. Dương Thuần Miễn giận dữ đi ra, Ngưu Nhu Miên cũng lập tức cảm thấy không ổn. Thấy Dương Thuần Miễn không nói hai lời liền quay đầu ra ngoài, cô vội vàng từ trên giường nhảy xuống, theo đi ra ngoài, từ phía sau kéo lấy Dương Thuần Miễn, thật có lỗi nói:“Cháo này nhất định là bị khê rồi, đắng quá đi, không tin anh ăn thử xem.” Dương Thuần Miễn xoay qua một chút, sắc mặt có hơi dịu đi, hỏi:“Làm sao cô biết?”

“Vừa thấy màu là biết rồi, anh nấu cháo trắng chứ có phải nấu cháo ngô đâu! Thực ngốc!”

“Ai lần đầu tiên nấu cháo mà nấu tốt đâu!” Dương Thuần Miễn ngạnh cổ nói, bất quá trong lòng cũng hết giận.

“Vâng vâng vâng! Là tôi sai lầm rồi, cô phụ một phen ý tốt của đại thiếu gia ngài lần đầu tiên xuống bếp. Tôi giải thích!” Ngưu Nhu Miên vừa nói xong, cái đầu ngu ngốc đột nhiên cũng linh hoạt, nói:“Từng có một chén cháo gạo trắng bị khê đặt trước mặt tôi, tôi không quý trọng, chờ tôi mất đi sau mới hối hận không kịp. Trong cuộc sống chuyện thống khổ nhất cùng lắm cũng chỉ thế thôi. Nếu sau này lên trời có thể lại cho tôi một cơ hội nữa, tôi nhất định sẽ…… Đem cái bát kia cho heo ăn, tuyệt đối không thể đổ lãng phí như vậy!”

>__

Ngưu Nhu Miên nhìn bóng dáng Dương Thuần Miễn cô đơn, đột nhiên cảm thấy mình có chút quá đáng. Vì thế buổi tối, tuy rằng cô không thể ăn cơm, nhưng vẫn quyết định chống thân thể lê lết xuống làm cơm cho Thuần Miễn. Nhưng vì gần đây cô chỉ có thể ăn thức ăn nhẹ, không có mua đồ ăn cho anh nên trong tủ lạnh lúc này chỉ còn có rau cần tây.

Dương Thuần Miễn đánh hơi được hương vị đồ ăn từ phòng trong đi ra, phát hiện tối nay Ngưu Nhu Miên làm là rau cần xào, là đồ ăn mà bình thường anh căn bản không dính vào. Thấy khuôn mặt Ngưu Nhu Miên tươi cười hoan nghênh anh ngồi xuống thế nên cũng không lập tức mở miệng cự tuyệt, bất quá vẫn là nhíu nhíu mày, nói:“Chỉ có rau cần sao?”

“Uh, có đồ ăn là tốt rồi. Còn có cháo anh muốn ăn sao?” Ngưu Nhu Miên chỉ chỉ cái bát của mình. Nghĩ rằng, cố ý làm cho anh thế mà anh lại chả cảm kích, có phải trả thù tôi vừa mới đổ cháo anh nấu không?!

“Từ nhỏ tới lớn không ăn rau cần!” Dương Thuần Miễn nhăn mặt nhìn cần tây.

“Cho nên anh mới có thể bị AIDS, biết không?” Ngưu Nhu Miên buông thìa xuống, nghiêm túc nói.

“Ăn rau cần cùng AIDS có quan hệ gì đâu? Nói ra thì tôi cũng không bị AIDS!” Dương Thuần Miễn lại nhắc lại.

“Cần tây là một cây diệt trùng, anh không ăn, cũng không cơ hội để tiêu diệt vi trùng trong người anh, thế thì thử hỏi vì sao vi trùng AIDS không vào được người anh, thử hỏi nam giới vì sao không bị AIDS cơ chứ?! Nếu không anh làm sao mà thích coi thế giới động vật cùng tiểu thuyết một nữ bảy nam như thế, mà nha, cái này cũng không khó để phân tích……”

“Được rồi được rồi! Tôi ăn tôi ăn!” Ngưu Nhu Miên vừa ngồi vừa phân tích đạo lý rõ ràng, còn Dương Thuần Miễn ngồi nghe mặt vừa xanh lại vừa trắng, Ngưu Nhu Miên kia thấy anh không ăn rau cần, cô càng nói càng hăng, nước miếng tung bay, Dương Thuần Miễn vội vàng gắp thiệt nhiều rau cần bỏ vào trong bát, quả nhiên thấy Ngưu Nhu Miên cười vừa lòng nhìn anh ăn.

Dương Thuần Miễn vừa ăn lại nhớ tới bài thơ hôm qua Ngưu Nhu Miên đưa anh vì thế hỏi:“Bài thơ ngày hôm qua cô đưa tôi là có ý gì vậy?!”

“Này hử…… Buổi tối có cơ hội thì nói cho anh, ăn cơm ít nói một chút.” Ngưu Nhu Miên nói xong, tiếp tục vùi đầu chiến đấu với bát cháo của cô.

Buổi tối, Ngưu Nhu Miên cũng còn có hơi phát sốt, Dương Thuần Miễn khuyên Ngưu Nhu Miên không cần lên mạng, uống thuốc rồi đi ngủ sớm đi, bất quá vẫn là nhớ mãi không quên bài thơ kia. Ngưu Nhu Miên vào phòng, Dương Thuần Miễn cũng về phòng mình. Đang đọc sách khoảng chừng một tiếng, đang muốn đi WC, phát hiện ở chỗ cửa có nhét vào một tờ giấy nhỏ! Cầm lên vừa thấy, tức giận đến muốn hộc máu. Tờ giấy kia là bài giải của bài thơ!

“[ Nằm xuân ]‘Ám mai u nghe thấy hoa, nằm chi thương hận để, xa nghe thấy nằm như nước, dịch thấu đạt xuân lục. Ngạn giống như lục, ngạn giống như thấu lục, ngạn giống như thấu xanh rì.’

[ Ta xuẩn ] Ta không có văn hóa, ta chỉ số thông minh rất thấp, muốn hỏi ta là ai, một con lừa to. Ta là lưà, ta là đầu lưà, ta là đầu lừa ngốc.”

Dưới còn vẽ cái mặt quỷ, ý kêu anh không được giận dữ!!!

Dương Thuần Miễn ở trong phòng đi qua đi lại vài vòng, sau đó niệm vài câu kinh vẫn cảm thấy tâm tình khó bình phục, vì thế bắt đầu tự hỏi, anh có nên mua thêm một cái mỏ không???

Buổi sáng hôm sau, khi Dương Thuần Miễn đi làm, lúc đi qua cửa phòng đóng chặt của Ngưu Nhu Miên, do dự một chút, vẫn là trở lại gõ vài cái nhẹ lên cửa phòng Ngưu Nhu Miên, nghe được tiếng trả lời của Ngưu Nhu Miên liền vào phòng, sờ sờ đầu của cô, vẫn còn hơi nóng, hỏi:“Thuốc bác sĩ cho có uống không?” Ngưu Nhu Miên gật gật đầu, lại nói:“Lần trước đi châu Âu tôi có mua một lọ thuốc hạ sốt , bất quá là thuốc châu Âu có hơi mạnh, tôi đi lấy cho cô.”

Dương Thuần Miễn đem thuốc đặt ở đầu giường Ngưu Nhu Miên, lúc ra ngoài, suy nghĩ một chút lại nói:“Có việc nhớ gọi điện thoại!”

Dương Thuần Miễn đi rồi, Ngưu Nhu Miên vốn định thử xem lọ thuốc của Dương Thuần Miễn nhưng mà trên tay vô lực, loay hoay cả buổi cũng không mở ra, vì thế liền từ bỏ. Hỗn loạn ngủ thẳng đến buổi chiều, ra một thân mồ hôi, tinh thần tốt hơi rất nhiều, mặt cũng không sưng lên nữa. Cố tình lúc này Ngưu Nhu Miên lại nhận được lời từ chối sản xuất của một tờ tạp chí nào đó, tâm trạng chán nản ngay lập tức, không chỗ phát tiết, đi xuống dưới lầu mua nữa cân thịt heo cùng một bắp cải trắng, băm cho hả giận .

Dương Thuần Miễn ở công ty không an tâm công tác, thỉnh thoảng nhìn di động mình. Buổi chiều vừa qua, Dương Thuần Miễn quyết định sớm trở về. Ai ngờ đến nhà liền nhìn đến một con nhỏ đầu heo mặt mày hung ác đang quyết liệt bầm đồ ăn, so với đồ tể còn đồ tể hơi. Da đầu run run, chìa khóa trong tay lập tức rơi xuống.

Ngưu Nhu Miên nghiêng đầu mắt nhìn Dương Thuần Miễn, không nói một lời, tiếp tục hung hăng băm cải trắng, miệng còn lẩm bẩm :“Băm chết mày băm chết mày!” Dương Thuần Miễn kinh hãi, trong lòng thầm nghĩ , không phải trong lòng là muốn băm tôi chứ? Nghĩ đến đây, sau lưng lạnh buốt . Xem cô sinh long hoạt hổ như vậy, đột nhiên vạn phần hối hận vì sao mình ngu ngốc không thành thật đợi ở công ty nữa đi.

Dương Thuần Miễn thật cẩn thận trở lại phòng, sau đó đứng ở phòng khách rất xa nhìn Ngưu Nhu Miên nhưng cũng không dám lên nói chuyện. Nghĩ rằng, bệnh nhỏ này chắc hết rồi, nếu về sau mà ngày nào cô cũng hung dữ như vậy chắc mình phải sớm chạy đi mất. Thấy Ngưu Nhu Miên băm xong cải trắng, lại bắt đầu băm thịt heo, Dương Thuần Miễn rốt cục nhìn không được , nói:“Tôi đi mua đồ ăn về là được rồi, cô đừng băm nữa!”

“Không! Tôi phải băm! Tôi băm! Băm! Băm ~” Nói xong, Ngưu Nhu Miên còn băm ác hơn . Mỗi lần con dao chặt xuống là Dương Thuần Miễn nhịn không được chảy một giọt mồ hôi, cuối cùng thử nói:“Nếu không ta đi ra ngoài ăn đi, hôm nay tôi mời khách! Hơn nữa, tôi cũng có không trêu chọc cô mà, cô cùng tôi có cừu sâu đại hận như vậy sao?”

Đột nhiên Ngưu Nhu Miên ném con dao lên thớt, lau mồ hôi trên trán, mặt trầm xuống, suy sút nói:“Hôm nay bản thảo của tôi lại bị trả về rồi!”

“Là biên tập nào sáng suốt như vậy trời!” Dương Thuần Miễn vừa nói xong, liền nhìn đến Ngưu Nhu Miên cắn răng cắn lợi cằm con dao lên băm tiếp, vội vàng sửa miệng:“Thật sự là sáng suốt đó! Nếu nhận bản thảo của cô, bằng hành văn của cô này, đăng lên không phải lập tức nổi tiếng sao? Còn không đoạt bát cơm của hắn sao? Không được, vì bát cơm của hắn, hắn nhất định phải phong tỏa văn vẻ của cô!”

Ngưu Nhu Miên tuy biết Dương Thuần Miễn là trái lương tâm an ủi cô, nhưng nghe xong trong lòng vẫn dễ chịu hơn.“Anh nói xem làm sao mà bản thảo của tôi không bị trả về nữa?”

“Cái này đơn giản ! Lúc cô gửi bản thảo đi đừng kí tên ghi địa chỉ thì tốt rồi!” =_=

Ngưu Nhu Miên cằm con dao lại mạnh mẽ hùng hồn khí thế băm tiếp, thậm chí còn có mấy miếng thịt văng trên mặt. Dương Thuần Miễn theo bản năng co rụt cổ lại, cẩn thận cẩn thận hỏi:“Nếu không tôi thay ngươi bằm cho, cô xem cô mệt rồi kìa, đầu toàn mồ hôi!” Nói xong, Dương Thuần Miễn cẩn thận đi qua tiếp nhận con dao. Ngưu Nhu Miên đi chuẩn bị bột.

Sau khi hòa hảo, hai người mỗi người một cái cây cán bột, một cái bao hãm. Mới đầu, Dương Thuần Miễn căn bản là không biết làm thế nào với cái cây này nhưng dưới sự châm chọc của Ngưu Nhu Miên, rất nhanh anh liền nắm giữ kỹ năng cán bột.

“Tôi xem cô tinh thần hôm nay tốt hơn nhiều, sốt dường như cũng không còn, lọ thuốc tôi đưa cô buổi sáng thật có tác dụng đó.” Dương Thuần Miễn vừa cuốn vừa cười nói, trong lòng lại nghĩ, TMD, lọ thuốc này tác dụng cũng rất mạnh rồi đó, ai lại xem xem con nhỏ này, không uống cũng đã đủ mạnh rồi, hiện tại càng trầm trọng thêm, còn chỗ cho tôi sống sao? Tôi muốn đạp đất thành Phật đó! Lần sau chết cũng không thể đưa lọ thuốc này cho cô!

“Uh, ít nhiều cũng nhờ thuốc của anh, vì mở ra nắp lọ thuốc đó ra mà tôi gấp đến độ ra một thân mồ hôi, cuối cùng cũng nắp lọ thuốc cũng không mở ra. Bất quá cũng không phát sốt .” Ngưu Nhu Miên mí mắt cũng không nâng, tiếp tục gói sủi cảo.

=_= Dương Thuần Miễn nghĩ rằng, xem cô bằm thịt cái thân đầy mồ hôi kia kìa, sốt có cao thì nó cũng chạy mất rồi!

Ngưu Nhu Miên đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Dương Thuần Miễn, không tự tin hỏi:“Hoàng hoàng anh nói thử xem, tiểu thuyết tôi viết thật sự rất tệ sao? Có phải tôi không có khả năng viết tiểu thuyết không?” Ngưu Nhu Miên vốn là mặt đã sưng bây giờ lại chu miệng nhăn nhó, làm cho Dương Thuần Miễn không khỏi không liên tưởng đến Trư bát giới trong truyện [Tây du kí]. Ngưu Nhu Miên uể oải tiếp tục nói:“Ngày đó anh mới xem có mấy phút cũng xem không được .”

“Cũng không phải khó coi, chỉ là không thích hợp để tôi xem thôi. Kỳ thật nếu cô ở trên mạng ở viết tiếp mà chú ý đến khẩu vị độc giả thì người ta sẽ coi nhiều hơn.”

“Làm sao mà trúng khẩu vị của đọc giả? Ví dụ coi?” Ngưu Nhu Miên nghiêm túc nhìn về phía Dương Thuần Miễn.

“Ví dụ hả! Để tôi nhớ coi! Có rồi, ngày hôm qua trên mạng nhìn thấy một tin. Trong một đoạn của tiểu thuyết có viết một câu làm người ta kinh sợ nè, viết vầy: Có một người đàn ông sinh ra một con ngưu.” [ngưu= trâu]

“Sau đó?” Ngưu Nhu Miên truy vấn.

“Ngày hôm sau tôi lại đọc tiếp cuốn tiểu thuyết đó, ông ta viết vầy, thì ra nam trang đó là nữ cải nam trang, cô ta sinh ra một cậu bé mà tên của cậu bé đó kêu ngưu ngưu.”

=_=||| “Xem ra trình độ viết văn của tôi còn chưa đủ đẳng cấp rồi. Anh nói xem có phải tôi không thích hợp viết tiểu thuyết khôi hài không, tôi viết một kết cục mà tôi đọc vào còn phải rơi lệ, thế mà độc giả đọc vào lại cảm thấy buồn cười.” Ngưu Nhu Miên càng nói âm thanh càng thấp, đột nhiên hai mắt sáng quắc, hưng phấn nhìn về phía Dương Thuần Miễn,“Nếu không tôi viết truyện ma cũng được đó! Học tập phương pháp vừa rồi anh dạy tôi hấp dẫn độc giả.” Ánh mắt Ngưu Nhu Miên mê ly nhìn về phía trước, cố ý làm một khuôn mặt u mê, cầm con dao trong tay giơ về phía trước, nói:“Vào một đêm khuya cách đây một tháng, Hoàng Thế Nhân vừa thu tiền trở về nhà, trên đường về nhà, đột nhiên cảm thấy gió lạnh phất phơ, không khỏi kéo chặt cổ áo, lúc này……” Mặt heo của Ngưu Nhu Miên đột nhiên quay qua nhìn Dương Thuần Miễn, dọa Dương Thuần Miễn hoảng hồn nhảy về sau mấy bước. Dương Thuần Miễn thầm nghĩ cái dạng này cần chi mà kể chuyện quỷ, không kể cũng đủ dọa người rồi! Chỉ nghe Ngưu Nhu Miên tiếp tục nói:“Một người phụ nữ mặc áo trắng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Hoàng Thế Nhân, Hoàng Thế Nhân tập trung nhìn vào, người phụ nữ này thế nhưng không có đầu!”

Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên dừng lại, vội vàng nịnh hót nói:“Không sai! Không sai!”

Ngưu Nhu Miên ngọt ngào cười, rung đùi đắc ý tiếp tục gói sủi cảo trong tay, vừa gói vừa nói:“Để kì sau tôi viết, viết như vậy “Hoàng Thế Nhân tập trung nhìn vào, người phụ nữ này thế nhưng không có đầu…… Rồi! ‘Con ma’ áo trắng nhìn Hoàng Thế Nhân nhe hàm răng trắng toe toét cười, nói:‘Da đầu sáng chói, mái tóc tung bay!’”

=_=|||

Dương Thuần Miễn thấy dùng Ngưu Nhu Miên ánh mắt trưng cầu ý kiến nhìn mình, nuốt nuốt nước miếng, nói:“Cá nhân tôi cảm thấy cô vẫn đừng thay đổi phong cách, tiếp tục phong cách khôi hài này thấy có tiền đồ hơn!”

Thấy Ngưu Nhu Miên bết bết miệng, Dương Thuần Miễn vội vàng tiếp tục hỏi:“Vì sao cô lại viết tiểu thuyết trên mạng vậy?”

“Có một ngày bỗng nhiên tôi phát sốt, sốt cháy cả một buổi tối, trải qua một đêm kinh khủng cùng ma bệnh đấu tranh quyết kiệt, buổi sáng rốt cục tôi cũng hết sốt, vì thế tôi liền bắt đầu viết tiểu thuyết .” Ngưu Nhu Miên thản nhiên nói.

“Chẳng lẽ là cảm thấy cuộc sống mỏng manh cho nên tranh thủ lúc mình còn sống mà viết hả?”

Ngưu Nhu Miên lắc lắc đầu, nói:“Không phải!”

“Đó là vì….?”

Ngưu Nhu Miên cầm cái hả cảo trong tay buông xuống nồi nước sôi, không vội không chậm, nói:“Đầu bị cháy hỏng !”

=_=|||

“Cô viết văn như vậy có người xem mới là lạ!” Dương Thuần Miễn lắc đầu bất lực.

“Có, tôi còn có mấy fan nữa mà!” Ngưu Nhu Miên phản bác nói.

……………….

“Sắc nữ, một mâm dưa chua đủ chưa?”

“Hoàng hoàng, tôi băm anh nhồi há cảo bây giờ!!!”

Gói cho tới khi nào xong thôi, Ngưu Nhu Miên thấy thịt sắp hết rồi nhưng da bì thì còn nhiều lắm, vì thế quyết định gói vài cái hợp tử. Dương Thuần Miễn là người miền nam, không biết hợp tử là cái gì. Ngưu Nhu Miên liền biểu diễn cho anh xem. Lấy một ít thịt đặt vào trong da bì, sau đó lại dùng một cái da bì khác đặt trên, ở bốn phía bóp lại, cuối cùng đặp bẹp thành một cái hợp tử hình tròn. Dương Thuần Miễn thấy Ngưu Nhu Miên làm mẫu xong rồi, cũng nhịn không được cầm lấy một cái da bì bắt chước làm theo, khi đến lúc bóp cho hai miếng da bì lại với nhau thì làm không được, Ngưu Nhu Miên nhịn không được cầm tay dạy anh, miệng còn thì thầm :“Anh bóp như vậy không chặt, lúc bỏ vào nồi nó bung ra hết !” Dương Thuần Miễn nhìn Ngưu Nhu Miên trước mắt, trong lòng dường như có một con sâu con đi qua, ngứa ngứa, nhột nhột, vốn đang chuyên chú nhìn Ngưu Nhu Miên, thấy Ngưu Nhu Miên ngửa đầu nhìn anh, anh cuống quít đem tầm mắt dời tới hợp tử trên tay.

Ngưu Nhu Miên nói lúc bỏ vào nồi nhất định phải bỏ số chẵn nếu không sẽ là điềm xấu, vì thế bọn họ gói tổng cộng bốn hợp tử.

Cơm chiều, một người hai cái hợp tử, hai người không có khắc khẩu mà hòa hợp ăn cùng nhau. Dương Thuần Miễn ăn rất nhiều sủi cảo, nhưng cuối cùng vẫn là cảm thấy hai cái hợp tử kia ngon nhất, mà Ngưu Nhu Miên tuy rằng ăn rất chậm, nhưng hợp tử một cái cô cũng không ăn.

Có khi quan hệ của con người giống như cái hợp tử kia, lúc ban đầu là vì thịt ít mà da nhiều mới bất đắc dĩ chấp nhận mà làm, nhưng khi hai miếng da bì bọc lấy chút thịt ít ỏi kia giống như câu mà chúng ta thường ‘Hưởng một mình không bằng chia xẻ’, mà chính bởi vì chia xẻ mà ban đầu hai người không có quan hệ lại đi đến cùng nhau, dần dần sinh ra một loại cảm tình tuyệt không thể tả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.