Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi

Chương 35: Giáp ngực 囧



“Lâm huynh, chúng ta rốt cục lại gặp mặt!”

Lương Kiêu nhảy xuống ngựa, vòng qua một đám lớn quỳ trên mặt đất trực tiếp điểm múi chân bay vọt lên đài cao, trong con ngươi không che giấu được mừng rỡ kích động.

Tướng sĩ dưới đài tất cả đều mắt to trừng mắt nhỏ, đã sớm nhận ra vị huynh đệ kia cử chỉ không bình thường, không cần nghĩ cũng có thể đoán được đại khái, khẳng định là con nhà phú quý, không nghĩ tới dĩ nhiên cùng Đại Lương quốc thiên chi kiêu tử tiếng tăm lừng lẫy, Cửu vương gia quen biết, hơn nữa còn có vẻ rất thân thiết!

Liễu Lâm Ba đứng tại chỗ nhất thời có chút không biết làm sao, hắn nói như vậy, chẳng phải là đang nói bọn họ rất có duyên phân!

“Tham kiến vương gia.” Liễu Lâm Ba vừa chắp tay, chưa kịp hành lễ liền được Lương Kiêu đỡ tay.

“Đệ và ta là huynh đệ tốt, không cần giữ lễ tiết như vậy, Lâm đệ có thể đến quân doanh cùng ta sóng vai kháng địch là may mắn của Bản vương.” Lương Kiêu nhìn ánh mắt của nàng lấp lánh vô hạn hào quang, Liễu Lâm Ba ngượng ngùng đánh mắt xuống dưới, Lương Kiêu lúc này mới nhớ đến phía dưới còn có một đám người đang quỳ.

“Đều bình thân.”

“Tạ vương gia!”

“Vương gia, hắn thắng!” Tả tiên phong không nghiêm khắc giống như vừa nãy, cúi thấp đầu nói với Lương Kiêu .

“Nhưng là vừa nãy luận võ còn chưa tiến hành xong? Làm sao liền…”

Ngay ở thời điểm Liễu Lâm Ba cảm thấy vô cùng kinh ngạc, Lương Kiêu lại bật cười.

“Hành quân đánh trận võ nghệ binh khí tất nhiên trọng yếu, nhưng là có một cái càng trọng yếu hơn, là đoàn kết, Lâm huynh đệ làm tốt vô cùng, vi huynh cũng là vừa mới hồi quân doanh, chỉ là, tân tướng sĩ tiến vào lần này đều phải trải qua một phen thử thách như vậy, không nghĩ tới bị Tả tiên phong chọn lựa ra dĩ nhiên là Lâm huynh đệ ngươi!” kinh hỉ, chấn động, cuồn cuộn vọt tới, Lương Kiêu nhếch miệng lên, thật lâu không thể bình phục tâm tình kích động, Tả tiên phong võ nghệ trác tuyệt, lại có thể bại dưới tay một thiếu niên mảnh khảnh, không thể không khiến người ta than thở một phen.

“Có thể cùng đại ca kề vai chiến đấu tiểu đệ cũng rất cao hứng!”

“Vừa mới rồi có nhiều đắc tội, kính xin huynh đệ đừng để ở trong lòng!” Tả tiên phong bỏ đi một thân tính khí dữ dằn, thoạt nhìn cũng là một người trẻ tuổi tuấn mỹ.

“Tả tiên phong khách khí , hết thảy đều là thử thách ta sẽ không coi là thật, càng sẽ không ghi hận ngài.”

Ngay dưới bầu không khí ba người vô cùng hài hòa, đột nhiên xuất hiện một tiếng la hét thất thanh không hề hài hòa.

“Huynh đệ, huynh đệ, đệ tỉnh lại đi a, đệ không cần đại ca ta sao, mau tỉnh lại nhìn ta, ta mua cho đệ đùi gà!” Hàn Ngọc xách quần bước chân chậm rì rì tới chỗ Tiểu Thúy bị ngất, nâng đầu nàng rồi cao giọng hô to.

“Ân ~ ở chỗ nào, đùi gà?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thúy rịn mồ hôi bị mặt trời chiếu lộ ra một loại ửng đỏ không tự nhiên, lại giống như một quả táo chín đỏ, cảm nhận được mùi vị quen thuộc, là Hàn Ngọc không sai, hầu như là theo bản năng hừ hừ muốn đùi gà.

Đùi gà cùng Hàn Ngọc ngang bằng? Không không không, Hàn Ngọc không có địa vị cao bằng đùi gà!

Vừa nãy Lương Kiêu mắt thấy huynh đệ gặp nguy hiểm thực sự sốt ruột, chỉ lo Tả tiên phong làm tổn thương nàng, dưới tình thế cấp bách chưa kịp nói lời nào liền giật đai lưng của Hàn Ngọc vận nội lực ngăn chặn bảo kiếm, Hàn tiên phong may là nhanh tay, cảm giác bắp đùi mát lạnh vội tóm chặt lấy quần, bằng không, cái này, khụ khụ không tốt lắm, ở trước mặt nhiều người như vậy mà lộ ra thì thật là một chuyện quá mất mặt a.

“Không có chuyện gì, chỉ là mệt nhọc quá độ, thêm vào khí hậu nóng bức mới dẫn đến té xỉu, Hàn tiên phong, không bằng, ngươi đi về trước đổi y phục đi, ta cõng hắn về.” Liễu Lâm Ba bắt mạch cho Tiểu Thúy, mắt liếc Hàn Ngọc có chút chật vật nói.

“Ách, vẫn là Lâm công tử suy nghĩ chu đáo!” Hàn Ngọc lúng túng vạn phần nhìn một vòng, may là huynh đệ trong lồng ngực chưa tỉnh.

“Huynh đệ, Tiên phong quan cũng không phải là đối thủ của đệ, nói cho đại ca nghe, thắng muốn được khen thưởng gì?” mắt thấy Cửu vương gia cùng vị tiểu ca trắng trẻo nõn nà lưu luyến không rời, Tiêu Triển ở cùng lều liền vội vàng tiến lên từ trong lồng ngực Liễu Lâm Ba đỡ lấy Tiểu Thúy còn đang mê man, vội vàng cõng về lều trại nghỉ ngơi.

“Tả tiên phong vừa mới nói rồi, nếu như ta có thể thắng hắn, hắn liền miễn cho huynh đệ ta hình phạt.”

Lương Kiêu cười vung vung tay, “Vừa nãy chỉ là thử thách, phần này khen thưởng là đại ca thưởng cho đệ, nói đi, muốn cái gì, muốn cái gì ta đều cho!”

Lời vừa nói ra, một đám người đều như lạc trong mộng, hoàng tử của đương kim thánh thượng, Đại tướng quân uy danh hiển hách, Đại tướng quân nhưng lại giống như là thái tử a, hắn cư nhiên xưng ta, mà không phải Bản vương!

Tả tiên phong cúi đầu, chẳng lẽ chức vị Tiên phong quan này giữ không nổi?

“Đại ca, tiểu đệ luôn sống một mình quen rồi.” đều là người thông minh, Liễu Lâm Ba không nhiều lời, hai người đều hiểu đó là ý gì .

“Đệ xem, ta làm sao lại quên mất chuyện này, Tả Thanh, nhanh đi an bài cho Lâm huynh đệ một chỗ ở riêng.”

“Vâng thưa vương gia!”

Nơi ở mới tương đối không tồi, nếu không phải thực sự không tiện, Liễu Lâm Ba cũng sẽ không nói như vậy.

Bên cạnh lều trại còn có một cái giếng nước cùng bàn đá ghế đá để nghỉ ngơi, gió đêm nhè nhẹ, khiến người ngồi ở trên ghế đá hết sức thoải mái thích ý.

Bên cạnh còn có một số gậy trúc xếp thành cái giá, chuyên dùng để phơi quần áo.

Phơi quần áo!

Liễu Lâm Ba cũng mệt mỏi, chạng vạng ngồi ở trước bàn đá, con ngươi vừa chuyển, ánh mắt dừng thân ảnh nam nhân bên cạnh ở giá phơi quần áo. Lương Kiêu?

Cũng đã muộn, hắn sao lại đến đây!

Liễu Lâm Ba phút chốc vụt đứng dậy, thời điểm nhìn rõ vật hắn cầm trên tay, cả người như bị sét đánh, bởi vì, giờ khắc này vật hắn cầm trong tay chính là áo lót của nàng!

Liễu Lâm Ba từ khi xuyên không tới đây vẫn không quen dùng yếm giống như các cô nương cổ đại, bởi vì quanh năm luyện võ vật này lùng tùng lỏng lẻo thật sự rất không tiện, cho nên bản thân mới tìm kiếm vật liệu tự tay khâu một cái áo ngực, Tiểu Thúy hồ đồ này sao lại mang tới quân doanh.

Muốn chết chính là vừa mới giặt sạch, nha đầu kia chốc lát cũng không nhàn rỗi, sau khi tỉnh lại nghe nói không bị trục xuất khỏi quân doanh liền giống như uống thuốc tăng lực, tiểu thư nhà mình đối với mình tốt nàng đều xem ở trong mắt.

Không ngờ giờ khắc này, Cửu vương gia đang xoa xoa hai bên trái phải, để trước ngực mình khoa tay múa chân.

Liễu Lâm Ba bị dọa cho phát sợ, thấy cảnh này, không khỏi cảm thấy giống như tay hắn đang không ngừng vuốt ve ngực mình, quá, quá tà ác .

Đặc biệt, hắn không hề hay biết thời điểm hắn không ngừng dùng tay nắm lấy hai cục bông, Liễu Lâm Ba mặt đã xanh mét.

Liễu Lâm Ba cũng không nhịn được nữa, xông ra ngoài, đem áo lót của mình từ trong tay Lương Kiêu không nói hai lời trực tiếp đoạt trở về.

“Lâm huynh đệ, đệ làm sao vậy?”

Lương Kiêu sửng sốt một chút, có chút không biết làm sao.

“Ta, ta còn muốn hỏi huynh muốn làm gì đây?”

“Lâm huynh đệ, đệ đừng hiểu lầm, ta là ghé thăm đệ xem ở đây có quen không, thời điểm tới liền nhìn thấy đồ này của đệ rơi xuống đất , liền giúp đệ nhặt lên, giáp bảo vệ này của đệ thật là tinh xảo, chẳng bằng đệ gọi hắn tới chế tạo một ít cho tướng sĩ trong quân. ”

Liễu Lâm Ba nụ cười hơi cứng lại, tướng sĩ trong quân đều mặc cái này? Nội y mặc ra ngoài, mấy trăm ngàn hán tử tất cả đều mặc áo ngực ra chiến trường, trời đất ơi, đội ngũ to lớn vô cùng thê thảm a!

Liễu Lâm Ba mặt đỏ lên, đầu lưỡi có chút không nghe sai khiến, “Bảo, giáp bảo vệ?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Ách!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.