Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi

Chương 44: Uy chấn tướng quân đài



Các tướng sĩ cả người chỉ mặc mỗi quần lót cả kinh phát giác mình bị đùa bỡn, không biết là ai lá gan lớn cao giọng gào lên.

Liễu Lâm Ba lạnh lùng đứng ở đó, nhìn binh lính phía dưới túm tụm thành từng nhóm, thực sự là khó coi, nhẹ giọng thở dài.

“Đây là?”

“Hắn là?”

“Bọn họ vào lúc nào vậy?”

Vào lúc này, từng đại nam nhân mặc quần lót sặc sỡ hai mặt nhìn nhau, tức thì, phía dưới tiếng nghị luận vang lên không dứt.

Tướng sĩ che mặt cùng đi với Liễu Lâm Ba trong mắt nổi lên hàn quang xẹt qua những tướng sĩ không chút chí khí.

Đêm nay hành động vô cùng bí mật, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đặc biệt khôi hài.

Loại chuyện tập kích doanh trại này Liễu Lâm Ba trước kia đúng là chưa từng làm, giờ phút quan trọng này, nhưng lại làm được hết sức đẹp đẽ.

Lúc này một tên để trần phía trên huyên náo, may là bọn họ không phải kẻ địch thật, nếu không, coi như có một trăm đầu cũng đã sớm dọn nhà , vào lúc này, lại một điểm cảnh giác cũng không có.

Có điều, Liễu Lâm Ba cũng hiểu được một chút, những tướng sĩ này vừa nghe nói người đến không phải Liễu Tuyên Tướng quân, quân tâm mới tan rã, mấy ngày nay chính mình đóng cửa không tiếp khách, càng làm cho thủ hạ tướng sĩ tin chắc một điểm, đây chỉ là một tên tiểu bạch kiểm.

Bị người dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn, đám người phía dưới có chút thẹn quá hóa giận, thật sự rất muốn nhấc đại đao lao lên đánh nhau đến người chết ta sống.

Nhưng là, bực thì bực, không có ai dám manh động.

Bởi vì bọn họ phát hiện, quân phục của bọn họ còn có binh khí tất cả đều chất đống ở một bên.

Trong sân thao luyện muỗi càng ngày càng nhiều, ong ong ong tựa hồ là ngửi thấy được mùi thịt, muỗi ở nơi hoang dã đặc biệt lớn, chỉ chốc lát, những tướng sĩ cởi trần đều bị đốt đến nhe răng nhếch miệng, nhảy nhót tưng bừng. Từng tiếng đập bôm bốp vang vọng ở trong đêm tối.

Rốt cục, có một viên tướng hậu tri hậu giác tới.

“Ngươi là người phương nào? Dám to gan đánh trống! Ngươi cũng biết đây là tội chém đầu!”

Cách đó không xa, Liễu Lâm Ba một thân áo bào trắng vạt áo khẽ bay chắp tay mà đứng, Lưu đô đầu đồng dạng chật vật, y quan không chỉnh, không không không, xác thực mà nói cũng là không mặc gì, tóc loạn thất bát nháo như cái ổ gả, thấy không có ai trả lời hắn, lập tức nhận ra bầu không khí có chút không đúng, lại híp mắt cẩn thận nhìn về phía Tướng quân đài, thiếu niên này tuổi không lớn lắm, một thân bạch y trắng hơn tuyết, mặt như quan ngọc, khí chất phi phàm, chẳng lẽ?

Chẳng lẽ hắn chính là Liễu Lâm_con trai Liễu tướng quân trong quân truyền thuyết?

Khối kim bài bằng vàng bên hông Liễu Lâm Ba dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng rét lạnh khiến người ta sợ hãi, mặc dù cách quá xa nhìn không rõ chữ phía trên trên, nhưng là, thân là thuộc hạ của lão Tướng quân sao lại không nhận ra vật ấy?

Nhưng là vật ấy sao lại ở trên người hắn?

“Người đến, đem tên tự xưng Tướng quân lén xông vào quân doanh này bắt lại cho ta!”

Lưu đô đầu con ngươi đảo một vòng, suy nghĩ nửa ngày sau đưa ra một kết luận như vậy, tiểu bạch kiểm bộ dạng không tệ trước mắt nhất định là giả mạo!

Trên eo đeo kim bài thì là Tướng quân sao? Nực cười!

Liễu Tuyên Tướng quân ở đâu ra nhi tử, nói là phụng chỉ thay cha điểm binh, một không tiếp kiến quan chức địa phương, hai không lộ diện ở quân doanh, đối đầu kẻ địch mạnh hắn không luyện binh cả ngày trốn ở trong phủ, rất có thể là giả truyền thánh chỉ, như vậy, Liễu tướng quân thật sự đã đi đâu?

Lưu đô đầu ra lệnh một tiếng, một đám tướng sĩ bị muỗi cắn, mặc mỗi quần lót mặt mũi thì lem luốc tay không xông về phía Liễu Lâm Ba, Liễu Lâm Ba liếc sang bên cạnh, tướng sĩ mặc y phục dạ hành tiến lên một bướcdài kéo lấy Lưu đô đầu làm loạn, bắt quỳ rạp dưới đất, Liễu Lâm Ba từ trong tay áo lấy ra một đạo thánh chỉ vàng óng, Lưu đô đầu giờ khắc này say rượu đã tỉnh đến ba phần, chân như nhũn ra đàng hoàng quỳ trên mặt đất, lại nói, món đồ này không ai dám làm giả đi, đúng vậy!

Một tên tướng sĩ đang xông lên đột nhiên nhớ ra, đây không phải vị bạch y công tử ngày hôm qua ở trong tửu lâu đã trả tiền cho bọn họ sao?

Lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, liền nghe thấy cộc cộc tiếng vó ngựa không dứt bên tai, càng ngày càng gần.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, kia không phải Liễu Tuyên Đại tướng quân sao?

Một đám nam nhân tỉnh cả rượu không ngừng dụi mắt, Liễu Lâm Ba cũng là một trận kinh ngạc, giống như đứa nhỏ làm sai không nói một tiếng đứng đó.

“Đao kiếm không có mắt, cùng cha về nhà!” Liễu Tuyên cước bộ chầm chậm đi lên đài cao, khẽ nhíu mày, Liễu Lâm Ba vội đỡ lấy ông, chúng tướng sĩ vừa nhìn mắt choáng váng, hoá ra đây là hai cha con?

Liễu Tuyên thấy dáng dấp khuê nữ của mình sau khi dịch dung cũng ngạc nhiên một hồi lâu, nhỏ giọng nói.

“Cong không trở về, con đã gặp hoàng thượng nói rõ tình huống của người, hoàng thượng đồng ý con thay cha đi xuất chinh ”

“Con làm sao tiến cung gặp hoàng thượng?”

“Vâng.” Liễu Lâm Ba tiện tay chỉ xuống, Liễu Tuyên cúi đầu nhìn thấy kim bài của mình đang treo ngay ngắn trên eo khuê nữ của mình.

“Mấy năm qua cha đã để con phải chịu khổ, bây giờ tình thế rất loạn, cha không thể lại để con một nữ hài tử ra chiến trường giết địch!”, nói đến mấy chữ nữ hài tử thì Liễu Tuyên cố ý nhìn quét qua bốn phía cố ý đem thanh âm đè thấp rất nhiều.

“Cha, hiện tại cũng không có cách nào khác, chỉ có nhìn về phía trước, nếu có biến, vậy thực sự là tội lớn không tuân theo thánh chỉ, tin tưởng con, nhất định sẽ sống sót, khỏe mạnh trở về nhà!”

Thật lâu, Liễu Tuyên thở dài một tiếng, chúng tướng sĩ lúc này mới kịp phản ứng run chân quỳ trên mặt đất.

Ôi, mẹ ơi!

Ai có thể ngờ cái tên tiểu bạch kiểm vừa đến đã nói khí hậu không hợp này lại thật sự là nhi tử của Liễu Tuyên Tướng quân, một đám tướng sĩ vừa nãy đối với Liễu Lâm Ba bất kính ở trong lòng thầm niệm đủ các loại thần tiên Phật tổ Bồ Tát.

Đô đầu đều quỳ, tướng sĩ há có thể không quỳ, nhất thời, một đám tướng sĩ cởi trần nghiệm chứng được thân phận Liễu Lâm Ba từng người từng người rầm rầm quỳ trên mặt đất, ống chân không mặc quần bị mặt đất cắt đến đau đớn.

Liễu Lâm Ba đi tới bên cạnh cái trống, tiếp nhận dùi trống, cánh tay vung lên, vài tiếng đùng đùng đùng mạnh mẽ vang lên, sau đó dùng sức đem dùi trống ném xuống cạnh chân Lưu đô đầu phía dưới.

“Ngươi cũng biết đây là tội chém đầu? Được lắm cũng biết đây là tội chém đầu, quân tình nổi trống, kẻ địch xâm phạm, các ngươi liền mang bộ dạng này đi nghênh địch?”

Liễu Lâm Ba cầm trong tay roi ngựa vung một cái, Tướng quân đài tựa như gỗ mục nứt ra, mảnh vụn bay tứ tung, “Tối nay, liền để cho các ngươi biết ta đến cùng có thể đánh trống hay không!”

Liễu Lâm Ba giơ lên ống tay áo trắng không dính một hạt bụi, lại một roi hạ xuống, chính giữa mặt trống bị đánh thành hai nửa, ầm ầm đổ xuống, một bên các tướng sĩ cởi trần say rượu vô cùng chật vật hoàn toàn tỉnh rồi, ôm cánh tay run run một cái.

Liễu Tuyên cũng bị hành động của khuê nữ của mình làm cho sửng sốt, khuê nữ của mình so với con trai nhà người ta không kém chút nào!

Nghĩ đến cho dù là nam tử cũng chưa chắc có khí phách như vậy!

Nổ như vậy, uy hiếp tác động trực tiếp vào tâm mỗi một tướng sĩ, một khắc trước còn oán thầm trong lòng, thời khắc này chỗ nào còn dám coi rẻ nửa phần!

“Quân tình nổi trống, làm tướng lĩnh lại một phút sau mới tới điểm tướng đài, các ngươi cũng biết, chỉ cần thời gian một nén hương kẻ địch sẽ đem nơi này san thành bình địa!”

Đây chính là tiểu tướng quân ở phủ dựa vào danh nghĩa bệnh tật mà ăn chơi trác táng trong truyền thuyết?

Là kẻ nào không có mắt truyền nhầm tin tức!

“Mạt tướng biết tội!” Lưu đô đầu quỳ trên mặt đất ôm quyền, căn bản là không dám ngẩng đầu nhìn hắn, dù cho là lén lút.

“Biết tội? Biết tội gì? Đến trễ quân tình, chém thẳng! Đầu đã không có, biết tội thì để làm gì?” Liễu Lâm Ba ngữ khí lạnh lùng nói, lần này không có vung roi, ngữ khí cũng hòa hoãn chút.

Nhưng là chúng tướng chưa kịp cao hứng bao lâu tiếp theo liền nghe đến thanh âm quyết tuyệt của nàng “Nếu như ta là gian tế Chu quốc ngầm phái đến Lương quốc, như vậy, tối nay, chính là giờ chết của các ngươi! Mà không phải đống phế phẩm này!”

Liễu Lâm Ba giơ roi lên, cuốn lên cây đuốc từ trong tay đội ngũ đánh lén doanh trướng ném vào đống quân phục, quân ủng, tức thì bay khắp sân thao luyện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.