Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi

Chương 58-1: Cửu vương gia nghi ngờ (1)



Duẫn Băng Thanh hít vào một ngụm khí lạnh, dùng tay che miệng lại, “Ngươi, ngươi, xảy ra chuyện gì a?”

“Muội còn muốn hỏi tỷ xảy ra chuyện gì đây, một mặt rỗ này là từ đâu ra?”

Liễu Lâm Ba tìm trong khách điếm một chậu đồng để rửa mặt, một phen lau rửa, khôi phục dung mạo vốn có, biến đổi về khuôn mặt cũng không có gì đặc biệt, Duẫn đại biểu tỷ lại kêu lên sợ hãi, quả thực so với vừa nãy nhìn thấy nam nhân đột nhiên xông còn phản ứng mãnh liệt hơn.

“Muội muội, muội, dung mạo muội đẹp như thế, ta trước nay lại không biết, tại sao muốn biến mình thành xấu xí như vậy, phố lớn ngõ nhỏ trà dư tửu hậu, tất cả dân chúng đều đối với tướng mạo của muội nghị luận sôi nổi, cười nhạo không ngớt, vì sao không sớm hơn một chút khôi phục thành bộ dáng này, nếu không phải trong phủ có chân dung cô cô, ta thực sự không nhận ra là muội, trước sau không khỏi quá khác biệt!”

Duẫn Băng Thanh mặc lại xiêm y, đúng lúc Liễu Lâm Ba xoay người lại, không khỏi hít vào một hơi, nghiêng nước nghiêng thành, kinh diễm mê muội.

“Hoàn cảnh trong phủ của muội và phủ của tỷ không khác nhau lắm, từ nhỏ nhị phu nhân khắp nơi sỉ nhục, bởi vì là muội là con vợ cả bà ta không vừa mắt muội, cảm thấy muội là cái đinh trong mắt, nếu muội dung mạo xuất chúng, chẳng phải sẽ đưa tới họa sát thân.”

Liễu Lâm Ba cảm thấy nàng ấy là người có thể tín nhiệm, Duẫn Băng Thanh trước nay tính tình ôn hòa, những điều không nên nói không thể nói đều ngậm miệng không nói một chữ.

Duẫn Băng Thanh dựa giường ai thán một tiếng, nắm lấy tay Liễu Lâm Ba, “Thực sự là một lời khó nói hết.”

“Không sao, tỷ từ từ nói, ta nghe.”

“Lễ ngắm hoa mấy ngày trước ta tình cờ gặp thái tử Lương Khải đang cải trang, đối với ta nhất kiến chung tình, sau khi trở về liền hướng hoàng thượng thỉnh chỉ tứ hôn, muốn ta làm tiểu thiếp của hắn.”

“Hoàng thượng đồng ý ?”

“Ừm, bởi vì cha ta cân nhắc một chút, hiện tại thái tử phi tính khí hung hăng, hơn nữa cha nàng quãng thời gian trước phạm vào sai lầm lớn, vị trí thái tử phi này sợ là sớm muộn cũng khó giữ được, tiểu thiếp phù chính là chuyện đương nhiên, tất cả mọi người, đến ngay cả hoàng thượng cũng là ngầm hiểu ý.” (phù chính là đưa thiếp lên làm vợ)

“Muội nói thế này tỷ đừng tức giận, Lương Khải lớn lên ghen tị hung tàn, dùng mọi phương pháp cũng muốn chiếm được, hơn nữa, có chút hoa tâm, tỷ thật sự đồng ý gả cho hắn sao?”

Liễu Lâm Ba đã từng gặp qua Lương Khải, thực sự vì đại biểu tỷ cảm thấy không đáng, thái tử phi tính khí nóng nảy, lại là một người mưu mô, nay biết thái tử sắp sửa thú thiên kim Tướng gia xinh đẹp còn không tức đến giậm chân, dù sao nàng hiện tại vẫn là thái tử phi, là chính thất, cho dù gả đi sợ cũng sẽ bị ức hiếp.

“Hết cách rồi, hoàng thượng đã hạ chỉ, ta chỉ là một nữ nhi, sợ là không thể cứu vãn, lễ ngắm hoa ngày ấy ta cũng không có quá nhiều để ý tới hắn, thế nhưng thân phận khác biệt, việc lễ phép vẫn phải lễ phép, vội vã chào hỏi mà thôi, hắn là thái tử, thủ hạ vây cánh đông đảo, đã hỏi thăm rõ ràng thân phận của ta, bất cứ lúc nào, tướng phủ đều sẽ đứng về phía Cửu gia, hắn biết rõ như vậy nhất định sẽ không công khai đến kết thân lung lạc lòng người, hẳn là như lời muội muội, hắn chẳng qua là phong lưu thành tính thôi.”

“Trong lòng tỷ tỷ hiểu rõ, ta cũng yên lòng, mặt rỗ này của tỷ cũng là tự gây ra?”

Đem tất cả tâm tư tình cảm đặt vào một nam nhân thật đúng là phiền lòng, may là đại biểu tỷ nghĩ chu đáo.

“Mấy ngày trước ta đang đi trên đường thì bị kẻ xấu bắt đi, bán vào thanh lâu, lão bản làm người ác độc, kêu một đám đàn em đến vung roi buộc ta đi đón khách, bất đắc dĩ ta nhắm mắt giả vờ đồng ý, thời điểm bắt ta tiếp khách ta liền lấy son bôi đầy lên mặt, đám xú nam nhân đều cho rằng ta bị bệnh truyền nhiễm, hết thảy bị doạ chạy ”

“Ha ha ha ha” Liễu Lâm Ba nghe được kỳ ngộ như vậy không nhịn được bắt đầu cười ha hả, ở trong quân doanh lâu hào sảng đã quen.

“Muội còn cười, ta suýt chút nữa đã khó giữ được trong sạch, mắt thấy hôn kỳ sắp tới, từ trên xuống dưới tướng phủ khẳng định sốt ruột chết rồi.”

Liễu Lâm Ba từ trong lòng móc ra đồ dịch dung, một lần nữa dịch dung, lại biến trở về thiếu niên xinh đẹp.

“Tỷ người lập tức viết một phong thư gửi về tướng phủ, nói biểu đệ tự mình hộ tống người hồi kinh thành hôn.”

“Nhưng, có thể bị lộ không! Cha ta không biết!”

Duẫn Băng Thanh cũng chỉ lớn hơn một tuổi so với Liễu Lâm Ba, mười bảy tuổi xuất giá đã xem như là kết hôn muộn, cái quan niệm này thật sự phải sửa lại, không có chút nào phù hợp sự phát triển.

Liễu Lâm Ba âm thầm ở trong lòng sầu não, nam tôn nữ ti! Nam tôn nữ ti!

Người người quan niệm không giống nhau, cái thời đại này nữ tử từ nhỏ đã được dạy nữ giới, tam tòng tứ đức, không có cuộc đời của chính mình, chỉ có thể mặc cho người khác bố trí, vận mệnh của nàng liệu có bị thời đại này ảnh hưởng hay không?

Hay là vẫn nữ giả nam trang, cứ như vậy mà sống, như vậy chắc chắn không được, trước sau có một ngày sẽ bại lộ, thời điểm nàng khôi phục thân phận nữ nhi, có thể bị đưa lên đoạn đầu đài, bởi vì, nàng bản lĩnh to lớn hơn nữa, cũng đánh không lại lời đồn đại, năng lực cao đến đâu, cũng không cao hơn quan niệm đạo đức mấy ngàn năm, cho nên, con đường phía trước nhất định phải cẩn thận một chút cẩn thận hơn nữa.

Duẫn đại biểu tỷ một mình trở về thực sự không yên lòng, Liễu Lâm Ba mí mắt giật liên tục, luôn cảm thấy nàng ấy gả cho thái tử không phải chuyện tốt đẹp gì.

“Được, giờ ta liền viết.”

Duẫn Tướng gia có thể lên tới vị trí quan nhất phẩm, đầu óc nhất định rất nhanh nhạy, Liễu đại tướng quân đã thừa nhận chính mình có nhi tử , vậy hắn cũng không thể không tiếp nhận người cháu ngoại này.

“Chúng ta ngày hôm nay trở về sao?”

“Ngày hôm nay tạm thời không trở về kinh, từ đây về đến kinh thành tuy rằng đường xá xa xôi, thế nhưng đi lại cũng chỉ mất mấy ngày, trong quân doanh còn có chút sự vụ chưa xử lý xong, chờ muội xử lý ổn thỏa sẽ tự mình đưa biểu tỷ hồi kinh thành hôn, Tướng quân phủ muội không về được, tận mắt thấy tỷ bình an gả đi muội lại quay về Lệ Đô thành.”

“Thật không nghĩ tới biểu muội hiện giờ là đại tướng thống lĩnh tam quân, hiện tại chiến sự quan trọng, chỉ cần phái một người theo ta trở lại là được, thật sự không cần tự mình đưa tiễn.” Duẫn Băng Thanh gọi tới tiểu nhị đem giấy bút đến để viết thư cho tướng phủ, giờ khắc này tuy rằng trên người một thân vải thô đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được khí chất dịu dàng quý phái trên người, trong lúc vung tay nhấc chân, tao nhã vô tận.

“Không ngại, địch đến có cha muội cùng ngũ hổ tướng bảo vệ, chân của cha muội đã tốt hơn nhiều, hơn nữa, Chu quốc gần đây cũng không dị động, muội thấy mấy ngày này hẳn sẽ không sao, thân nhân của muội không nhiều, muội nhất định phải nhìn tỷ xuất giá!”

Liễu Lâm Ba nói đến lòng chua xót, vành mắt ửng đỏ, Duẫn Băng Thanh ôm chặt lấy nàng vỗ về, “Được được được, ta liền để đệ đệ ta tự mình đưa ta, cái đồ ngốc này, vương phi không làm lại giả trang thành nam nhân, muội không sợ ngày nào đó hoàng thượng vui vẻ sẽ ban hôn cho muội?”

Hừ hừ, đến thời điểm đêm động phòng hoa chúc, chính là khó giữ được cái mạng nhỏ này, không được không được ~ “Tỷ đừng làm ta sợ , đừng đi ra ngoài, cố gắng ở đây chờ ta.”

“Hừm, được, đều nghe đệ đệ ta!” Duẫn Băng Thanh nói xong vuốt ve đầu nàng, như dỗ dành trẻ nhỏ.

Duẫn Băng Thanh cực kỳ khâm phục biểu muội này của nàng, nếu như một người có thể đem mỹ mạo đều vứt bỏ, còn có thể có cái gì xem như đại sự!

Người, một khi tìm đúng phương hướng rồi, sẽ không có cái gì có thể e ngại, Liễu Lâm Ba đến hiện tại cũng không hiểu được đến cùng là làm sao bước lên con đường nữ giả nam trang không có lối về này, vừa bắt đầu, chỉ là vì tạo chút thuận lợi, mãi đến tận khi ngồi vào ghế chủ vị quân doanh, thì thật sự không quay đầu lại được .

“Tướng quân ngài đã trở về!”, một tên tướng sĩ nhìn thấy con ngựa đỏ thẫm từ xa xa đi về phía quân doanh vội chạy nhanh đến, tướng quân nhà mình cuối cùng cũng đã trở về.

“Làm sao ? Đến cùng xảy ra chuyện gì mà hoang mang hoảng loạn như vậy?” Liễu Lâm Ba tiến vào quân doanh thả người nhảy một cái, thân thể nhẹ nhàng xuống ngựa, tướng sĩ kia vội vàng tiếp nhận dây cương ngựa trong tay nàng dắt ngựa đi theo phía sau Liễu Lâm Ba.

“Tướng quân, đảo Lệ Đô bên biển Uông Dương đột nhiên xuất hiện một đám hải tặc, Cửu vương gia cùng lão Tướng quân đang thương nghị việc này, làm sao bắt được nhóm hải tặc này, bình định đảo Lệ Đô, đem lại an bình cho bách tính.”

Tính toán thế nào cũng không ngờ được trong thời gian ngắn lại có nhiều hải tặc sinh sự như vậy, nếu như mang theo một đội nhân mã tinh nhuệ, một ngày có thể bắt được tất cả bọn chúng, chỉ có như vậy mới có thể vừa không làm trì hoãn thời gian đi kinh thành vừa nhanh chóng diệt trừ hậu họa.

Xuất hiện việc này, xem ra Cửu vương gia tạm thời lại không thể trở về.

Đám hải tặc này, lớn lên ở địa phương, cũng không phải ngẫu nhiên gây chuyện, từng người từng người đều biết võ công, quanh năm sống ven biển, kỹ năng bơi vô cùng tốt, đám hải tặc này, ngày thường đều sẽ đánh cướp thuyền bè qua lại, cùng tiểu thương vãng lai, quan phủ cũng đã nhiều lần phái người đi hàng phục, thế nhưng kỹ năng bơi của bọn chúng rất tốt, xuất quỷ nhập thần, toàn tay trắng trở về, còn bị đánh tơi bời hoa lá mà về, hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là xin chỉ thị của Tổng binh doanh Lệ Đô.

“Đại ca, cha, sự tình hải tặc con đã nghe nói.”

“Hiện tại cần tức khắc tập kết binh mã giết chúng trở tay không kịp, chấm dứt hậu hoạn.”, lúc Liễu Lâm Ba trở về Lương Kiêu cùng Liễu Tuyên vẫn đang bàn luận an bài chuyện này.

“Nhưng mà, Lương đại ca, như vậy sẽ làm lỡ hành trình của huynh.”

“Sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian, chúng ta đi một lát sẽ trở lại, bình định đám hải tặc này Bản vương mới yên lòng , không nghĩ tới Lệ Đô có núi bao quanh lại giáp biển, cư nhiên ẩn náu nhiều đạo phỉ như vậy, quấy nhiễu bách tính không được an bình.”

“Cũng được, có điều, chân cha vừa khỏi vẫn là đừng đi, tác chiến trong nước không giống đất liền, độ ẩm rất cao, tái phát thì nguy!”

“Cũng được, chỉ cần có Cửu vương gia ở bên cạnh con, cha liền yên tâm.” Liễu Tuyên nói nở nụ cười, chậm rãi bước nhẹ nhàng chậm chạp ra khỏi lều lớn điểm binh.

Lời này, sao nghe như đang ám chỉ điều gì? Hẳn là vậy!

“Liễu đại ca!”

Liễu Lâm Ba mới từ lều lớn đi ra, liền có một đạo bóng dáng xinh đẹp chạy tới.

Liễu Lâm Ba định thần nhìn lại, người này không phải ai khác, chính là công chúa Lương Thi, đầy mặt sầu muộn, giống như muốn khóc, dáng vẻ rất gấp gáp nhìn nàng.

Liễu Lâm Ba không khỏi sững sờ, “Công chúa người làm sao vậy?”

Mọi người trong quân doanh đều biết Lương Thi là muội muội ruột của Cửu vương gia, đó là công chúa a, ai dám bắt nạt, trừ phi ăn gan hùm mật gấu, đó là không có khả năng.

“Liễu đại ca thật sự muốn đi đánh hải tặc sao?”

“Đúng vậy, lát liền đi, công chúa làm sao biết ?”

“Ta trong lúc vô tình nghe được, huynh không thể gặp nguy hiểm, huynh nếu có chuyện bất trắc, ta biết làm gì a!” nói tới chỗ này, Lương Thi bởi vì lo lắng quá mức, con mắt đã phủ một tầng hơi nước.

“Công chúa không cần lo lắng, những hải tặc kia tuy rằng hung ác, nhưng ta cũng không phải một mình đi vào, yên tâm đi, không có chuyện gì!”

Liễu Lâm Ba khi nói chuyện vẻ mặt chính khí lẫm liệt, tư thế oai hùng hiên ngang, chói lóa ánh mắt, phảng phất giống như khiến cho ánh nắng chói chang cũng phải phai mờ, Lương Thi thấy vậy ngẩn ra.

Thiếu niên xuất chúng như vậy tốt hơn những vương công quý tộc kia gấp trăm lần, bảo nàng làm sao không động lòng? Nghĩ tới đây, Lương Thi trong lòng rung động.

“Cái kia, Liễu đại ca phải đáp ứng ta, nhất định phải bình an trở về!”

“Ha ha, thần đáp ứng công chúa.”

“Không được, chúng ta ngoéo tay!”

Liễu Lâm Ba nghe vậy không khỏi cười khúc khích, đúng thật là một đứa nhỏ. Lương Thi thấy vậy không khỏi xấu hổ, một vệt đỏ ửng phủ lên hai gò má trắng như tuyết.

“Mỗi ngày, ta đều sẽ hướng trời cao khẩn cầu, phù hộ Liễu đại ca bình an.”

Nghe được lời nàng, Liễu Lâm Ba cười đáp ứng cùng nàng móc tay, trong lòng ấm áp.

Sau một canh giờ, quân đội tập kết xong chờ xuất phát, tất cả đều là tướng sĩ biết bơi lấy từ trong những tướng sĩ tinh nhuệ nhất, sự tình Lệ Đô doanh muốn đi đánh hải tặc được quan phủ truyền ra, đi ngang qua phố lớn, không ít dân chúng kích động nhiệt tình hoan hô.

Dù sao những năm gần đây, không ít ngư dân đều phải giảm thiểu số lần ra biển mỗi ngày, trộm cướp hung hăng ngang ngược, rất nhiều tiểu thương địa phương đều bị giết hại, hàng hóa cũng đều bị đoạt đi.

Bây giờ, có Chiến Thần vương gia đánh đâu thắng đó cùng Liễu tướng quân thiếu niên anh tài tự mình đi tiêu diệt, dân chúng tràn đầy chờ mong cùng kích động a!

Sắc trời càng ngày càng tối, đêm xuống, sao trên trời lấp lánh, trăng sáng giữa trời, đi từ buổi trưa, đoàn người rốt cục sắp đến đảo Lệ Đô.

Đoàn người tới gần đảo Lệ Đô dừng thuyền nghỉ ngơi một chút, “Nơi đó, chính là đảo Lệ Đô.”

Liễu Lâm Ba nghe vậy, nhìn theo ngón tay Lương Kiêu, xa xa, một hòn đảo như ẩn như hiện không nhìn kỹ còn không thấy rõ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.