Mị Vương Tướng Môn Thế Gả Phi

Chương 59-2: Hồi kinh, mời du lịch cùng (2)



“Đại ca, có một loại vũ khí rất cường hãn, nó gọi là bom, bom này, là dùng hỏa dược chế thành, chúng ta có thể làm như vậy!”

Chế tác loại bom ở hiện đại, Liễu Lâm Ba sẽ không, bởi vì không tiếp xúc qua, thế nhưng bom thuốc nổ vân vân trước đây từng xem qua trên internet.

“Trên thư tịch trong hoàng cung Lương quốc chúng ta có ghi chép về một loại vũ khí dùng hỏa dược chế thành, tên là Hỏa Thụ Ngân Hoa, hẳn là gần giống cái huynh đệ nói.”

“Đúng! Chính là cái này!”

Nàng còn nhớ, có một loại gọi Phích Lịch Hỏa cầu, loại Phích Lịch Hỏa cầu này, là dùng gậy trúc bện thành hình cầu, bên ngoài trát một tầng bùn đất, bên trong chứa thuốc nổ cùng mảnh sứ, thời điểm Phích Lịch Hỏa cầu cháy, thì sẽ bắn ra mảnh sứ công kích kẻ địch.

Còn có một loại Phích Lịch Pháo, bên trong chứa vôi và lưu huỳnh, lúc đốt, thân đạn bắn lên trên không, rơi xuống nước, lưu huỳnh cùng vôi gặp nước sẽ phình to và nóng lên, bắn ra khỏi mặt nước lập tức nổ tung, vôi bắn tứ tán, có thể cản trở kẻ địch, tổn thương hai mắt.

Liễu Lâm Ba trí nhớ không tệ, qua bao nhiêu năm như vậy vẫn có thể nhớ được, đem toàn bộ suy nghĩ nói ra.

Lương Kiêu sau khi nghe con mắt nhắm lại, từ chấn động ban đầu đến cuối cùng trầm tư, “Nghe huynh đệ nói vậy, bom này uy lực mười phần, không tốn một binh một tướng đã có thể trực tiếp tiêu diệt hải tặc.”

“Đúng vậy.”

Nghĩ đến tối hôm nay nhất định phải mất ngủ , Liễu Lâm Ba trong lòng kích động , nhanh chân đi về hướng bên kia thuyền, bởi vì đầy bụng tâm tư đều đặt trên việc chế tác thuốc nổ, cho nên Liễu Lâm Ba chưa từng chú ý tới có một đạo ánh mắt dò xét đang đánh giá mình, mãi đến tận khi Liễu Lâm Ba biến mất trong màn đêm, Lương Kiêu mới chậm rãi mở miệng “Đi tìm người có hiểu biết về hỏa dược đến hiệp trợ Liễu huynh đệ chế tác đi, ta sợ đệ ấy quá mệt mỏi, dù sao vật này chỉ mới nhìn thấy trong sách, vạn nhất bốc cháy có thể làm bị thương đệ ấy.”

“Cửu vương gia thật biết đau lòng người ta, chà chà!” Mộ Dung Thanh giống như bóng ma bay đến, đứng ở sau lưng Lương Kiêu, Lương Kiêu luôn luôn cảnh giác đã sớm nhận ra phía sau có người, không chút khách khí vỗ một cái trước ngực hắn.

“Oa! Thật là độc ác, có tin ta đem sự tình ngươi thích em vợ kể với chị dâu không?”

“Đến cùng có đi hay không!”

“Đi đi đi, ngươi quá bạo lực, bộ dạng này của ngươi Liễu huynh đệ chắc chắn sẽ không thích, a a a!”

Cùng với một cước cực nhanh của Lương Kiêu, Mộ Dung Thanh cho dù đi nhanh cũng khó thoát khỏi bị đạp, thân thể đổ về phía trước, rầm một cái cả người thành hình chữ đại.

“Ngươi trọng sắc khinh bạn, khụ khụ, khụ khụ, ôi ”

Mộ Dung Thanh ôm mông kêu rên, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn đi tìm sư phụ hiểu biết về hỏa dược, Liễu Lâm Ba đem bản vẽ suốt đêm đưa cho sư phụ kia, cũng đem cách chế tác cùng uy lực toàn bộ nói ra.

“Tướng quân, lão phu cho tới bây giờ đều chưa từng nghe nói vật này, trên đời thật sự vũ khí uy lực như thế sao?”

“Chính là, Tướng quân, chúng ta chế tác hỏa dược nhiều năm, hỏa dược xưa nay đều dùng để làm pháo, nhưng đúng là chưa từng nghe đến loại gì là Phích Lịch Pháo.”

Trong giọng nói hai sư phụ kia rõ ràng mang theo không tín nhiệm, Liễu Lâm Ba ôm lấy khóe môi lập tức hừ lạnh một tiếng, “Hai vị sư phụ nghi hoặc, ta có thể lý giải, giờ khắc này lửa xém lông mày, các ngươi là không tín nhiệm ta hay là không tín nhiệm Cửu vương gia đây?”

“Tướng quân nói quá lời , thảo dân không dám thảo dân không dám!”

“Tướng quân chớ tức giận, chúng ta đi làm, đi làm!”

Liễu Lâm Ba nói lời này, mặt mày mang theo nồng đậm tự tin, một đôi con ngươi đen nhánh càng thêm lẫm liệt bức người, có một loại người, trời sinh đã có khí phách khiến người ta tin phục, mà Liễu Lâm Ba, chính là người như thế.

Liễu Lâm Ba dù sao không phải chuyên gia, hơn nữa hiện đại cùng cổ đại không giống nhau, điều kiện có hạn, quá trình chế tạo bom cũng không có đơn giản tóm lược như trong sách, mỗi một lần làm ra một quả bom, đầy cõi lòng chờ mong ở trước mặt mọi người châm lửa, thế nhưng mỗi một quả bom nếu không phải không nổ thì chính là hiệu quả không lớn, cũng không biết là chỗ nào có vấn đề.

Đêm mùa hè, ánh sao lấp lánh, như từng viên kim cương mỹ lệ, trải dài đến tận chân trời đen kịt, hiện tại đã khuya, Liễu Lâm Ba cùng Lương Kiêu một bên thức đêm ngáp một cái một bên nghiên cứu bom, rốt cục, khi trời gần sáng, thời điểm hừng đông Lương Kiêu dựa vào thuyền ngủ , Liễu Lâm Ba trong tay lại làm ra một quả bom, trong lòng mang theo chờ mong cùng hi vọng muốn thử một chút viên đạn này đến cùng có được hay không, dù sao đã đi lâu như vậy rồi, trời sáng, vậy là lại một ngày mới, biểu tỷ còn ở khách điếm chờ mình, không thể làm lỡ hôn kỳ của người ta.

Trong lòng nghĩ , cố nén mệt mỏi trên thân thể, nắm mồi lửa đi ra khỏi phòng, hướng về một chỗ đất trống phía trướ, ở đây không có người ở cũng sẽ không kinh động tất cả mọi người, thích hợp nhất để thí nghiệm bom .

Liễu Lâm Ba tay trái cầm cái viên bom tròn tròn kia, tay phải giơ lên cây đuốc, đi tới bãi đất trống, liền khom lưng thả xuống bom, chỉ có điều, không biết là thể lực không chống đỡ nổi hay do cảm lạnh, chỉ cảm thấy đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, mắt tối sầm lại, thân thể cũng không khỏi lảo đảo hai bước, suýt chút nữa té lăn ra đất.

Chỉ có điều, Liễu Lâm Ba vẫn là cắn răng một cái, nhắm chặt mắt, chờ cơn choáng váng qua đi mới chậm rãi mở mắt ra, giơ lên cây đuốc trong tay hướng về dây dẫn bom, đốt xong, Liễu Lâm Ba liền muốn chạy đi, tuy nói làm nhiều như vậy mỗi một lần đều thất bại , thế nhưng mỗi một lần đều rất nhanh chạy đi, dù sao, nàng không dám chắc, nửa đường có quả bom nào lại thành công hay không.

Liễu Lâm Ba mới vừa chạy chưa đến vài bước, trước mắt lại một trận tối đen, hai chân mềm nhũn, cả người liền gục xuống.

Tình huống đột phát này thật khiến người ta ngoài ý muốn, nàng căn bản không biết thân thể mình sẽ bởi vì không ngủ mà suy yếu đến mức độ như vậy, nhưng mà ngay ở thời điểm Liễu Lâm Ba sắp té lăn trên đất, lần này nàng thật hi vọng bom thí nghiệm sẽ thất bại, nàng cách bom quá gần, nếu thành công, như vậy nàng sẽ trở thành nữ tướng quân đầu tiên của Lương quốc bay lên trời.

Nhưng mà ngay ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, trong nháy mắt Liễu Lâm Ba rơi xuống, chỉ cảm thấy trước mắt phảng phất một bóng trắng lướt qua, lập tức, cả người liền rơi vào lồng ngực ấm áp kia, cái ôm quen thuộc, ấm áp như thế, chỉ có điều, còn không đợi Liễu Lâm Ba suy nghĩ nhiều, toàn thân liền bị ôm lấy chạy nhanh về phía trước.

Liễu Lâm Ba chỉ cảm thấy người đến ôm nàng chạy rất nhanh, đầu óc choáng váng chỉ thấy cảnh vật xung quanh di chuyển liên tục, chỉ có điều, nàng chưa kịp nhìn rõ người ôm nàng đến cùng là ai, chỉ nghe đoành một tiếng, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Nương theo tiếng nổ mạnh, một cỗ lực khô nóng, lại thẳng tắp đánh về phía nàng bên này.

Người kia nguyên bản đang ôm nàng vững vàng, lập tức ôm nàng nhảy về phía trước.

Trong nháy mắt, Liễu Lâm Ba chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, lắc đầu mở mắt ra nhìn lên, chỉ có điều, thời điểm nàng còn chưa thấy rõ cảnh vật trước mắt, một trận âm thanh lo lắng truyền tới từ trên đỉnh đầu, “Đệ thế nào rồi? Đệ quả thật là không muốn sống a!”

Trong nháy mắt, Liễu Lâm Ba chỉ cảm thấy bên tai ong ong, lông mày đẹp đẽ không khỏi khẽ nhíu, “Đại ca, huynh sao lại ở chỗ này?”

“Nếu ta không tỉnh lại đúng lúc, ngươi sớm đã bị nổ chết!”

Lương Kiêu thật sự càng nghĩ càng sợ, trong lòng đình trệ, trong nháy mắt vừa rồi, giống như bị nghẹt thở, một cỗ hoang mang cùng hoảng sợ tràn ngập.

Liễu Lâm Ba giờ khắc này cũng bị uy lực của bom đè nén, còn có chút không tỉnh táo, đầu óc giống như chứa đầy hồ dán, chỉ có điều, sau một khắc đầu óc Liễu Lâm Ba chợt lóe lên, lập tức, như là nghĩ đến gì đó, đôi mắt đẹp nguyên bản bị kinh sợ đến mức ngơ ngác sáng ngời.

Trong con ngươi thần thái lấp lánh, lập tức hưng phấn kích động mở miệng nói “Đại ca, bom thành công , bom thành công !”

Bởi vì vui sướng cùng kích động, Liễu Lâm Ba căn bản đã đem mạo hiểm vừa nãy quăng lên chín tầng mây .

Suốt cả đêm, hầu như là liền tiếp thất bại, rốt cục chế tạo ra nàng có thể không vui sao?

Liễu Lâm Ba kích động mừng như điên, trên mặt miệng cười xán lạn, giữa hai lông mày, càng lộ ra nồng đậm kinh hỉ, cũng bởi vì giờ khắc này tất cả tâm tư đều đặt trên quả bom, căn bản chưa từng chú ý tới, tư thế hai người giờ khắc này, vô cùng thân mật.

Cửu vương gia vừa nãy vì đưa nàng tới chỗ an toàn, liền gắt gao ôm nàng, cuối cùng bom bạo phát, Lương Kiêu vì để cho nàng không bị bất kỳ nguy hiểm nào, lại dùng thân thể của chính mình đem nàng gắt gao bảo hộ ở dưới thân.

Giờ khắc này, Liễu Lâm Ba bình yên vô sự, nhưng chưa từng chú ý tới, nam tử còn đè trên người nàng, thân thể bọn họ dán chặt vào nhau, Lương Kiêu nguyên bản sốt ruột lo lắng, khi nghe nàng vui sướng kinh hô, miệng cười xán lạn, trong lúc nhất thời, tâm tình phức tạp trong lòng cũng đều tiêu tan.

Lông mày anh khí của thiếu niên kia mang theo phấn khởi, hai con mắt mỹ lệ như mã não, phảng phất giống như ngưng tụ toàn bộ tinh hoa đất trời, rạng ngời rực rỡ, lại óng ánh loá mắt như vậy, từ chiếc mũi tú lệ nhìn xuống, cái miệng nhỏ nhắn vẽ nên đường cong mê người, con mắt đẹp đẽ của Lương Kiêu không lóe lên.

Lương Kiêu mới vừa phát hiện, miệng nhỏ này lại đẹp đẽ như vậy, đặc biệt lúc cười lên, môi hồng răng trắng, như hoa mai mới vừa nở rộ vào tháng chạp, khiến người ta nhìn không nhịn được tới gần, gần thêm nữa, muốn nếm thử tư vị của cái miệng nhỏ, có phải mê người như tưởng tượng.

Ngay ở thời khắc Lương Kiêu trong lòng suy nghĩ, đôi con ngươi trở nên si mê mà chính hắn cũng không nhận ra, ngón tay khớp xương rõ ràng, không khỏi theo bản năng, chậm rãi chạm lên mặt thiếu niên.

Liễu Lâm Ba vốn đang đắm chìm trong vui sướng, thấy hắn vẫn không nói gì, dần dần, như là nhận ra được cái gì, không khỏi phục hồi tinh thần, chăm chú nhìn lên, nhận ra được chính mình giờ khắc này cùng hắn tư thế thân mật như vậy, cả người ầm một tiếng, lập tức bị chấn động.

Trời ạ!

Đây rốt cuộc là tình huống gì?

Có điều, hiện tại cái này tựa hồ không phải điều quan trọng nhất, thời điểm nhìn hắn chậm rãi đưa tay tới gần, còn có dung nhan mị hoặc cũng chậm rãi tới gần, trái tim Liễu Lâm Ba trong phút chốc nhảy lên tới cuống họng, tim đập kịch liệt, bịch bịch bịch giống như hươu con nhảy loạn, không ngừng va chạm, một đôi con ngươi mỹ lệ, cũng vào lúc này, trợn to như chuông đồng, trong con ngươi tất cả đều là chấn động cùng khó mà tin nổi, thẳng tắp nhìn thẳng vào nam tử.

Trong lòng cũng không ngừng nghĩ, lẽ nào, nam tử này, muốn hôn nàng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.