Miễn Cưỡng Tiểu Yêu Tinh, Vương Gia! Ta Lại Muốn Ở Trên Ngươi

Chương 29



Lần này Tuyết Tuyết không có cự tuyệt, thuận theo nằm úp sấp trên lưng của hắn.

Lưng Cảnh Hiên có chút gầy yếu, tuy nhiên nó thật ấm áp, cũng rất kiên cố.

Tuyết Tuyết vòng tay ôm cổ của hắn, giờ khắc này, có một loại cảm giác sung sướng khi được một người thật lòng yêu thương.

Nàng rất thỏa mãn.

"Nhất định phải chữa khỏi bệnh của nàng trước lần phát bệnh tiếp theo!" Cảnh Hiên như nói với Tuyết Tuyết, lại như tự nói với chính mình. "Tuyết Tuyết, ta muốn biến nàng thành người chân chính, để không cần phải lo lắng thiếu nước, cũng không cần phải sợ yêu đạo. Nàng là người, không bao giờ là yêu nữa!"

"Được!" Tuyết Tuyết gật đầu, "Cảnh Hiên, nếu có thể, ta cũng không muốn làm yêu. Ta không cần trường sinh bất lão, không cần tu hành trăm năm, ta chỉ muốn ở bên chàng cả đời, đến lúc chúng ta già đi."

Hai người ngươi một lời ta một câu, cuối cùng cũng lên được nửa ngọn núi.

Nhưng đường phía trước càng ngày càng khó đi, sườn núi càng ngày càng dốc, Cảnh Hiên không cách nào cõng Tuyết Tuyết đi như trước.

"Thả ta xuống đây đi!" Tuyết Tuyết di chuyển thân mình, "Ta đã tốt hơn nhiều, tự mình có thể!"

"Thật sự có thể?" Cảnh Hiên ngẩng đầu nhìn mặt trời sắp xuống núi, có chút nóng vội. "Nhất định phải lên được đỉnh núi trước khi trời tối, bằng không sẽ rất nguy hiểm."

Tuyết Tuyết tự mình trượt xuống khỏi lưng hắn, tuy chính nàng yêu cầu muốn đi, nhưng nhìn dốc núi phía trước, vẫn cảm thấy hoảng sợ.

Đúng lúc này, đột nhiên ánh sáng yếu ớt trên bầu trời lại bị dị vật che khuất, giống như bị mây đen che phủ, càng ngày càng tối.

Hai người hoảng sợ ngẩng đầu, còn không đợi Tuyết Tuyết hiểu rõ chuyện gì xảy ra, đột nhiên hai vai bị cái gì đó nắm lấy, ngay sau đó hai chân cách xa mặt đất, hoàn toàn bị đưa lên giữa không trung.

"A!" Nàng theo bản năng kêu to một tiếng, hai chân bắt đầu không ngừng đạp loạn.

Lúc này, trên đỉnh đầu chợt vang lên tiếng của một nam nhân, nói với nàng:

"Nữ nhân ngu ngốc! Đừng lộn xộn! Cẩn thận ta không giữ được ném ngươi xuống núi ngã chết!"

Thanh âm quen thuộc khiến Tuyết Tuyết nghĩ tới điều gì đó, nhưng nàng không dám mở mắt, mình càng ngày càng bay cao, loại cảm giác này khiến cho cực kỳ sợ hãi.

"Tuyết Tuyết!" Thanh âm cực nhỏ của Cảnh Hiên từ phía dưới truyền đến, tuy nhỏ, nhưng vẫn có thể nghe được hắn nói: "Ngươi muốn đưa Tuyết Tuyết đi đâu!"

"Nhanh đuổi theo! Ngu ngốc!" Đỉnh đầu Tuyết Tuyết lại vang lên tiếng nói, "Tiên nhân đang chờ ở đỉnh núi, ngươi tự mình lên!"

"Là ngươi!" Tuyết Tuyết cả kinh, bỗng chốc nhớ tới, vì sao cảm thấy giọng nói này quen thuộc như vậy. "Ngươi chính là con ưng bị Cảnh Nghị nhốt!"

Tuyết Tuyết cười ra tiếng, biết là người quen, sợ hãi trong lòng nàng cũng giảm đi một chút.

"Được rồi, được rồi! Không đề cập tới chuyện đó nữa! Mà ngươi muốn đưa ta đi đâu?"

"Ngươi muốn đi đâu?" Lão ưng trợn mắt một cái, nữ nhân này thật là phiền.

"Ta muốn lên đỉnh núi, nghe nói ở đó có một vị tiên nhân!"

"Vậy sao! Lòng ta thiện lương, nhìn thấy các ngươi ngốc như vậy, liền bay xuống hỗ trợ! Nữ nhân ngu ngốc, ngươi mau câm miệng, đừng nói nữa, cần thận bị sặc gió!"

Có lão ưng hỗ trợ, rất nhanh Tuyết Tuyết đã lên tới đỉnh núi. Đợi không lâu, Cảnh Hiên cũng vận khinh công đuổi tới.

Nhìn Tuyết Tuyết bình yên vô sự đứng trên mặt đất, trái tim treo ngược của Cảnh Hiên rốt cuộc cũng hạ xuống.

Lại nhìn con ưng kia, nghĩ một chút, liền ôn quyền hướng về phía nó, sau đó nói:

"Đa tạ Ưng huynh đã giúp đỡ, ngươi đã giúp đỡ ta và Tuyết Tuyết nhiều lần như vậy, thật không biết phải cảm tạ như nào mới tốt!"

Lão Ưng vỗ vỗ cánh, khẽ hừ một tiếng, nói:

"Có cái gì cần phải cảm tạ! Nữ nhân này đã cứu ta!"

Tuyết Tuyết đột nhiên phản ứng lại chuyện gì đó, vì thế chỉ vào lão ưng nói:

"Ngươi có thế nói được tiếng của nhân loại rồi hả? Con người có thể nghe hiểu lời nói của ngươi rồi hả?"

Đây thật sự là một phát hiện mới, lần gặp mặt trước, lão ưng này không thể nói tiếng người, giữa bọn họ vẫn chỉ thông qua ý niệm để nói.

Cảnh Hiên cũng khó hiểu:

"Sao Ưng huynh lại ở chỗ này?"

Lão ưng lượn vài vòng trên đỉnh núi, sau đó đáp:

"Tất nhiên là do vị tiên nhân kia giúp đỡ rồi! Hắn nói tư chất của ta không tệ, có thể giúp ta tu hành. Sau khi ta dẫn ngươi đến thành Thông Quan liền đến đỉnh núi này, Tiên nhân nhận ta, còn truyền cho ta rất nhiều tâm pháp. Tuyết Tuyết, Tuyết Tuyết!" Hắn đột nhiên rất cao hứng vọt tới trước mặt Tuyết Tuyết, càng không ngừng vỗ cánh.

Tuyết Tuyết sợ tới mức nhắm chặt hai mắt lại, lùi về phía sau vài bước:

"Nói chuyện không cần vỗ hai cái cánh tà ác này ở trước mặt ta, ta sợ thứ đó!"

"Dừng! Nữ nhân ngu ngốc!" Lão ưng vẫn một bộ dạng giọng điệu này, "Nhưng mà hôm nay tâm tình của ta tốt, không so đo với ngươi. Tuyết Tuyết ta nói cho ngươi biết! Tiên nhân giúp ta, chín chín tám mươi mốt ngày nữa, ta có thể giống như ngươi, biến thành người rồi!"

"Thật sự?" Tuyết Tuyết vả Cảnh Hiên trăm miệng một lời cùng lên tiếng, "Chúc mừng ngươi!"

"Cảm ơn! Cảm ơn!" Tâm tình của lão ưng hôm nay thật sự rất tốt, lại muốn vỗ cánh, nhưng nghĩ tới Tuyết Tuyết sợ, liền nhịn xuống.

Cảnh Hiên lại hỏi:

"Ưng huynh, vì sao đêm lần trước ta tới chỗ này, lại không nhìn thấy ngươi?"

"Lần trước?" Lão ưng nghĩ, "À, ta đi giúp Tiên Nhân tìm vài thứ, gần đây mới trở về."

"Vậy hiện giờ Tiên nhân ở đâu?" Tuyết Tuyết có chút nóng vội, "Ưng đại ca, chúng ta tới cầu Tiên Nhân cứu mạng!"

Một tiếng đại ca này gọi thật sự có chút ủy khuất, Tuyết Tuyết tu năm trăm năm, tính ra, không biết lớn hơn lão ưng bao nhiêu tuổi. Nhưng nhìn bề ngoài của nàng cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, phỏng chừng sau khi lão ưng này biến thanh người ít nhất cũng hơn Cảnh Hiên vài tuổi, nghĩ lại, vẫn nên một tiếng đại ca cho thoải mái.

"Cứu mạng?" Lão ưng sửng sốt, "Cứu mạng ai?" Lại nhìn về phía Cảnh Hiên: "Tiểu tử này?"

Tuyết Tuyết liền dậm chân:

"Đương nhiên là không phải!" Sau đó liền chỉ vào bản thân mình, "Là ta! Cứu mạng của ta!"

"Ngươi?" Lão ưng tiến lên vài bước, đến gần bên cạnh Tuyết Tuyết, đứng thật lâu, đột nhiên nói: "Vãng Sinh Chú? Ngươi trúng Vãng Sinh Chú?"

Cảnh Hiên lau mồ hồi, tiến lên ôm lấy Tuyết Tuyết, không khỏi nói:

"Nàng đúng là dung yêu, nhân gia vừa nhìn đã biết đó là Vãng Sinh Chú, nàng đã trúng lâu ngày, vậy mà hôm nay ngươi vừa nhìn một cái liền biết."

Lão ưng vừa nghe vậy, kiêu ngạo ngẩng đầu nói:

"Hừ, tiểu yêu này, ngốc chết đi được, có phải lúc ngươi mắc bệnh trên người đều rậm rạp vảy cá không? Nói cho ngươi biết, nếu sau khi ta biến thành người mà trúng cái đó, vậy khẳng định là toàn thân mọc đầy lông rồi...."

"Ngươi đừng có nói nữa được không!" Thân thể Tuyết Tuyết không ngừng run rẩy, "Thật ghê tởm!"

"Được rồi, được rồi!" Cảnh Hiên ngắt màn đấu võ mồm của hai người, "Ưng huynh! Đã giúp chúng ta đi lên, vậy có thể xin ngài đi thương lượng với Tiên Nhân, xem có thể giúp đỡ chúng ta một chút được hay không?" Khi hắn nói xong lời này, liền nhìn về phía Tuyết Tuyết than nhẹ một tiếng, nói tiếp: "Lúc trước ta gạt Tuyết tuyết nói Tiên Nhân không ở đây, nhưng thực tế là Tiên Nhân đang ở đây, chỉ là hắn không chịu giúp đỡ. Ta sợ nha đầu này thương tâm, nên mới gạt nàng."

Tuyết Tuyết bắt lấy cánh tay Cảnh Hiên, khẽ lắc đầu:

"Cảnh Hiên, ta không sợ! Chỉ cần có chàng ở bên cạnh, ta không sợ cái gì cả!"

"Thật là cảm động trời đất!" Đột nhiên một giọng nói vang lên, cũng không biết giọng nói truyền từ đâu đến, nhưng bốn phương tám hướng đều có tiếng vang, thật giống như xâm nhập tận vào xương tủy.

Giọng nói nghe qua thật già nua, nhưng lại rất có lực, hơn nữa trong già nua còn mang theo một chút bướng bỉnh. Một câu nói "cảm động trời đất" kia khiến trong lòng Tuyết Tuyết cảm thấy không thoải mái.

"Tiên Nhân!" Lần đầu tiên Cảnh Hiên tới đât, đã nghe qua giọng nói của Tiên Nhân. "Tiên Nhân!" Hắn ngửa đầu lên trời, "Van cầu ngài giúp Tuyết Tuyết!"

Lúc này lão ưng cũng giương cánh bay lên cao, không ngừng xoay quanh Cảnh Hiên và Tuyết Tuyết.

Trong lòng Tuyết Tuyết cũng dâng lên một tia hi vọng, nàng ngẩng đầu lên giống như Cảnh Hiên, không biết nên hướng về phía nào, vì thế chỉ hô to lên trời:

"Tiên Nhân! Ta là Tuyết Tuyết! Ta vốn là cá chép vàng nhỏ, tu hành hơn năm trăm năm mới hóa được thành người. Ít ngày trước bị yêu đạo hạ Vãng Sinh Chú, cầu Tiên Nhân cứu ta một mạng!"

"Yêu đạo?" Giọng nói của Tiên Nhân có chút tức giận, "Ngươi dám xuất khẩu cuồng ngôn! Hàng yêu trừ ma là một phần công việc của đạo sĩ, việc làm của bọn họ không hề sai! Tiểu yêu ngươi làm hại nhân gian, lại cùng nhân loại thông tình, đây mới là chuyện ngỗ ngược của tam giới! Hại người chính là ngươi!"

"Ta không có hại người!" Tuyết Tuyết ủy khuất lắc đầu, "Ta thật sự chưa bao giờ có ý muốn hại người, từ khi ta hóa thành người đến giờ chưa hề làm qua việc gì hại đến con người, luôn luôn là con người hại ta. Ta đối với nhân loại thông tình, nhưng ta không hút dương khí của Cảnh Hiên. Ta tu luyện hơn năm trăm năm, có thể không cần hút dương khí của nhân loại để củng cố nguyên thần!"

"Vậy cũng không được!" Tiên Nhân hét lớn một tiếng, "Người và yêu khác nhau, đây là việc không tuân thủ lục đạo luân hồi. Cho dù ngươi không hút dương khí của nhân loại, một người một yêu ở chung lâu ngày, bên người nhân loại sẽ tụ tập rất nhiều yêu khí, cuối cùng giảm tuổi thọ mà chết."

"Vậy ngươi để ta biến thành người được không?" Tuyết Tuyết đột nhiên sinh ra một ý niệm lớn mật, "Tiên Nhân! Ngươi có thế giúp ta chân chân chính chính biến thành người không? Ta buông ta tu hành, ta buông tha không già không chết, ta nguyện ý trải qua sinh lão bệnh tử như nhân loại, cũng nguyện ý đi vào luân hồi giống họ. Tiên Nhân, ta chỉ muốn cùng người ta yêu ở bên nhau cả đời, cầu xin ngươi!"

Không đợi Tiên nhân trả lời, con ưng đang bay lượn trên không trung kia đột nhiên quay thật nhanh trở lại, tức giận nói:

"Ngươi điên rồi! Ngươi là nữ nhân ngu ngốc! Ngươi điên rồi sao?" Vừa mắng vừa không ngừng vỗ hai cái cánh to lớn của hắn, "Ngươi tu hơn năm trăm năm! Ngươi tu hơn năm trăm năm mới biến thành một nữ tử xinh đẹp như vậy, ngươi cũng biết, từ nay nay về sau ngươi chắc chắn sẽ không già cũng sẽ không chết, chỉ cần không có người ác ý muốn làm hại ngươi, ngươi có thể bất tử đấy! Nữ nhân ngu ngốc, vì tình chó má, liền buông tha bất tử sao?"

Cảnh Hiên nắm chặt tay Tuyết Tuyết, đến lúc này, hắn cũng cảm thấy lời con ưng này nói đúng.

Tuyết Tuyết đau khổ tu hành hơn năm trăm năm, vì cái gì?

Ý nguyện ban đầu của nàng nhất định là không có tình yêu, bởi vì khi đó Cảnh Hiên hắn chưa xuất hiện. Ý nguyện ban đầu của nàng là vì muốn thăng chức cho bản thân, đạt được sống mãi mãi.

Nhưng hiện giờ...

Cảnh Hiên!" Tuyết Tuyết nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn, vỗ vỗ mu bàn tay muốn an ủi hắn, khẽ nói: "Không cần suy nghĩ, có lẽ ước nguyện ban đầu của ta không như thế, nhưng nay với trước không giống nhau. Cảnh Hiên, đối với ta mà nói, chàng chính là toàn bộ sinh mệnh. Nếu mất đi chàng, ta còn muốn bất tử để làm gì? Chẳng lẽ chàng muốn ta dùng một thân thể vĩnh viên không chết, trơ mắt nhìn sinh mệnh của chàng mỗi một ngày đi đến cuối đời sao? Như vậy rất tàn nhẫn, ta tình nguyện không cần!"

"Tình yêu chó má, tình yêu chó má!" Lão Ưng tức đến mức muốn dùng cánh chụp lấy Tuyết Tuyết, nhưng thử vài lần, liền thôi. Tiện đà thở dài một tiếng, hạ thấp giọng nói: "Tuyết nha đầu!" Hắn khuyên nhủ: "Ngươi nghĩ lại đi, suy nghĩ cẩn thận. Năm trăm năm đó! Đây không phải chỉ là ba năm hay năm năm. Ngươi thử nghĩ lại một chút năm trăm năm này, ngươi chịu bao nhiêu đau khổ mới đổi được, ngươi dễ dàng sao? Nói buông tha dễ vậy sao? Đáng giá sao?"

"Đáng giá!" Tuyết Tuyết kiên định nói với hắn, "Ưng đại ca, nếu có một ngày ngươi gặp được nữ tử trong lòng, ngươi sẽ hiểu rõ tâm tình của ta. Vì hắn, cái gì cũng đều đáng giá!"

"Ta nói này, các ngươi đang làm gì vậy?" Giọng nói của Tiên Nhân lại vang lên, "Ta còn chưa nói là có giúp hay không, làm sao lại nói đến chuyện đáng giá hay không đáng giá? Ta nói cho các ngươi biết, yêu thì sao, ở nơi này của ta, cái gì cũng không thể thực hiện được! Làm yêu không được, làm người cũng không được! Trúng Vãng Sinh Chú, bản thân tự mình nghĩ biện pháp khác đi! Ta không hàng phục tiểu yêu ngươi là đã mở đại ân cho các ngươi rồi, các ngươi mau rời khỏi đây đi, đừng chọc giận ta!"

"Tiên nhân!" Cảnh Hiên to giọng mở miệng nói, "Ta là cháu trai của Đương kim Hoàng thái hậu, là Cảnh vương gia của nước Đại Tề! Ta biết việc làm của mình, cũng nguyện ý phụ trách. Hôm nay đến cầu Tiên nhân, thật sự là bởi vì Tuyết Tuyết trúng vãng sinh chú, không còn cách nào khác, nên mới không thể không tới quấy rầy. Không sai, Tuyết Tuyết là yêu, nhưng với ta mà nói, nàng chính là nữ nhân ta yêu. Xin tiên nhân..."

"Ngươi là người của hoàng gia?" Lúc này thái độ của Tiên Nhân chợt trở nên khác thường, nghe xong lời giới thiệu của Cảnh Hiên, liền hỏi lại: "Ngươi thật sự là người của hoàng gia?"

Cảnh Hiên không rõ nội tình, chỉ có thể đáp theo đúng sự thật:

"Vâng!"

"Vậy ngươi có thể tự do ra vào hoàng cung hay không?"

Cảnh Hiên suy nghĩ một lúc, nói:

"Tự do thì không chắc, nhưng muốn tiến cung cũng vẫn có thể."

"Tốt!" Tiên nhân hét lớn một tiếng, lập tức nói: "Nếu các ngươi có thể đáp úng một yêu cầu của ta, ta sẽ giúp đỡ tiểu yêu này!"

"Chuyện gì?" Một câu hỏi, phát ra từ miệng của ba người. Cảnh Hiên, Tuyết Tuyết, còn có con chim ưng kia.

Không ai đoán được Tiên Nhân sẽ yêu cầu bọn hắn làm chuyện gì, mà nghe qua, chuyện này còn liên quan đến hoàng gia, thật sự là làm người ta có chút khó hiểu.

"Bổn tiên từng có hai kiện pháp khí, một là hàng ma bổng, hai là định yêu châu! Hiện giờ, hàng ma bổng vẫn ở trong tay ta, nhưng hơn một trăm năm trước định yêu châu lại rời xuống thế gian. Sau này nghe nói do hoàng tộc Đại Tề nắm giữ, đến nay, viên trân châu này được hoàng gia coi là trân bảo, luôn được cất giữ trong cung. Nếu hai người các ngươi có thể lấy lại viên thần châu đó cho ta, bổn tiên sẽ đáp ứng giúp đỡ các ngươi ổn thỏa."

"Định yêu châu?" Cảnh Hiên nhíu mày suy tư một lúc lâu, sau đó lập tức hiểu ra -- "Triêu Phượng châu! Thứ Tiên nhân nói là Phượng châu của Đại Tề ta!"

"Cái gì gọi là của Đại Tề ngươi? Còn cái gì là Triêu Phượng châu! Tên thật khó nghe! Thật khó nghe!" Tiên nhân này tức giận, tự mình gào to rống lớn phát tiết một lúc.

Tuyết Tuyết líu lưỡi, nhìn thoáng qua con đại ưng kia, không khỏi cảm thán: Không trách được Tiên nhân này lại thu nhận con ưng kia, tính tình của hai người này giống nhau như đúc, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng giống nhau.

"Tiên nhân đừng giận!"Cảnh Hiên khẽ cười nói: "Bởi vì người ở bên không biết nó là vật gì, sau đó liền tự chủ trương đặt tên khác. Theo như ta được biết, Triêu Phượng châu này có năng lực sáng cả ngày lẫn đêm, cùng loại với dạ minh châu, nhưng sáng hơn rất nhiều so với dạ minh châu. Hoàng tộc Đại Tề xem như trân bảo, Thái hậu các triều đại đều tự mình trông coi!"

"Hừ!" Tiên nhân này hừ lớn một tiếng, "Một viên định yêu châu tốt, đến trong tay các người lại trở thành phế vật, thật là phí của trời. Ta mặc kệ các ngươi gọi nó là gì, dù sao đây chính là yêu cầu, ngươi có đáp ứng hay không!"

"Đáp ứng!" Cảnh Hiên không hề nghĩ ngợi nhiều liền gật đầu, sau đó nắm lấy tay Tuyết Tuyết, nói: "Chỉ cần cứu được Tuyết Tuyết, điều kiện gì ta cũng đáp ứng."

"Ngươi không phải là cứu nàng, mà là hại nàng!" Lão ưng lại bắt đầu lải nhải, "Đáng lẽ người ta có thể trường sinh bất lão, nhưng lại bị ngươi ép buộc như vậy, nha đầu kia liền không khác gì nhân loại, sẽ có sinh lão bệnh tử... Ài!"

Lão ưng thở dài một tiếng, không nói gì thêm nữa.

Tuyết Tuyết cảm giác cánh tay của Cảnh Hiên có chút run rẩy, vì thế liền gắt gao nắm thật chặt, sau đó khẽ lắc đầu, nói:

"Ta không sợ."

"Tốt!" Lúc này dường như Tiên nhân rất sợ bọn họ đổi ý, nhanh chóng tiếp lời nói: "Tiểu yêu, vươn tay ra đi!"

Tuyết Tuyết nghe lời chìa bàn tay ra phía trước, trong nháy mắt, trên tay liền xuất hiện một viên đan dược.

"Viên đan dược này có thể bảo vệ ngươi bình an chín chín tám mươi mốt ngày. Đồng thời cũng là thời hạn của các ngươi, nếu tám mươi mốt ngày sau các ngươi không trở về, chẳng những ngươi không tốt lên, còn có thể lập tức hồn phi phách tán! Thế nào? Dám ăn không?"

Mẹ kiếp, Tiên nhân này nói cái gì vậy?

Tuyết Tuyết gật đầu, sau đó ngửa đầu ăn viên đan dược đó.

"Có gì không dám! Cho dù sau tám mươi một ngày sẽ phải chết, có thể ở cùng Cảnh Hiên, ta cũng thấy đủ rồi. Huống chi ta tin tưởng Cảnh Hiên, nhất định sẽ mang hạt định yêu châu này đến cho lão nhân gia!"

"Nữ nhân ngu ngốc!" Lão ưng lại mở miệng, "Nữ nhân ngu ngốc, ngươi nhất định phải trở về đó! Tám mươi mốt ngày sau ta có thể biến thành người, ngươi nhất định phải quay lại để xem vẻ đẹp trai của ta, nói không chừng đến lúc đó, ngươi sẽ không thích vị vương gia này nữa!"

Tuyết Tuyết và Cảnh Hiên bốn mắt nhìn nhau, sau đó liền cất tiếng cười to.

Lúc này Cảnh Hiên đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, cất tiếng hỏi Tiên Nhân:

"Tiên nhân, ngài thần thông như vậy. Vì sao không tự mình đi tìm viên châu trân đó?"

Xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, qua một nửa nén nhang cũng không có người nói chuyện.

Thẳng đến khi mọi người cho rằng Tiên nhân sẽ không mở miệng nữa, chợt thanh âm đó lại vang lên--

"Không phải là không muốn tìm, mà là ta không có cách nào tiến vào hoàng cung của nhân loại các ngươi, tội lỗi ở nơi đó quá lớn, sẽ ảnh hưởng đến tu hành."

Cảnh Hiên gật đầu, không hỏi gì thêm nữa, mang theo Tuyết Tuyết nói lời tạm biệt với Tiên nhân và lão ưng, sau đó liền xuống núi.

Lão ưng nghĩ một lúc, sau đó đuổi theo bọn họ, lại giống như trước đưa hai người xuống một đoạn đường.

Dọc theo đường đi Tuyết Tuyết không mở miệng nói chuyện, thẳng đến khi trở về trạch viện của Cảnh Hiên, vào trong phòng, mới nghiêng đầu hỏi nghi vấn trong đầu:

"Cảnh Hiên, câu nói cuối cùng của Tiên nhân, có phải có gì đó không đúng không?"

Cảnh Hiên sửng sốt, liền bắt đầu nỗ lực hồi tưởng, không lâu sau, lông mày chợt nhíu lại, nhìn về phía Tuyết Tuyết, sâu xa nói:

"Hắn nói -- hoàng cung nhân loại các ngươi?"

"Đúng!" Tuyết Tuyết gật đầu, "Hắn dùng bốn từ 'nhân loại các ngươi', hơn nữa không nói 'Đạo hạnh' giống như đạo nhân lại dùng 'Tu hành', đây..." Nàng không rét mà run, "Hắn là ai?"

Cảnh Hiên run lên, lập tức nói:

"Có phải đan dược nàng ăn có vấn đề gì không?"

Tuyết Tuyết nghĩ một lúc, lại lắc đầu:

"Chắc là không, Tiên nhân này đã yêu cầu chúng ta, tất nhiên là sẽ không làm hại người. Hơn nữa..." Nàng lại nghĩ đến con chim ưng kia, "Ưng đại ca đã tin tưởng hắn, chúng ta cũng tin tưởng hắn!"

Cảnh Hiên bất đắc dĩ cười khổ,

"Không tin cũng không có biện pháp, chuyện cho tới nước này, cũng chỉ có thể làm theo lời hắn nói. Tóm lại mặc kệ như thế nào, chỉ cần có thể bảo vệ ngươi bình an, phương pháp gì ta cũng nguyện ý thử."

Chuyện đã có biện pháp giải quyết, mọi người không ở lại thành Thông Quan nữa.

Tuyết Tuyết vui vẻ, có thể sống tám mươi ngày giống như người bình thường, liền ầm ĩ muốn cưỡi ngựa cùng với Cảnh Hiên.

Rất nhiều tướng sĩ và hạ nhân đi cùng chưa từng gặp qua Tuyết Tuyết. Hiện giờ nhìn thấy, không khỏi kinh ngạc trước mĩ mạo của nàng.

Có một tướng sĩ nhỏ giọng nói với người bên cạnh:

"Nhìn thấy nàng mặc y phục màu vàng không? Không phải nữ nhân trong bức họa của Vương gia cũng mặc như vậy sao. Lúc đó chúng ta cảm thấy nàng mặc đã rất đẹp, nhưng hiện giờ so sánh với Tuyết Tuyết với nương, quả thật một người là tiên nữa một người là phàm nhân."

"Đây là đương nhiên!" Người bên cạnh cười nói: "Vương gia chúng ta có ánh mắt gì! Người hắn xem trọng có thể là người bình thường sao!"

... .........

Đoàn người trùng trùng điệp điệp cuối cùng cũng trở lại kinh thành, chờ đến khi đứng trước cửa Cảnh vương phủ, Tuyết Tuyết mới lộ an nụ cười an tâm nhất .

"Về đến nhà thật tốt!" Nàng nói, "Cảnh Hiên, về đến nhà thật tốt!"

Cảnh Hiên véo cái mũi nhỏ của nàng, cười nói:

"Cái đó còn cần phải nói sao! Đương nhiên là về nhà là tốt! Xem sau này nàng còn chạy loạn nữa không!"

"Không chạy, không chạy!" Tuyết Tuyết liều mạng lắc đầu, "Đánh chết ta cũng không chạy loạn nữa!"

Hai người cười cười nói nói, Bình Tử xuống ngựa đến cửa phủ trước, hạ nhân tiếp đón vội vàng chạy ra hỗ trợ giữ ngựa.

Tuyết Tuyết đi theo Cảnh Hiên trở về căn phòng mười năm bọn họ ở chung, nhìn thấy cái thùng nước kia, hai người không khỏi cảm thấy xúc động.

"Ta đã ở trong thùng nước này mười năm!" Tuyết Tuyết chỉ vào nó nói: "Cảnh Hiên, chàng có thể đừng ném nó đi không? Để ở chỗ này đi! Ta ở trong đó mười năm, thật sự rất luyến tiếc!"

"Được!" Cảnh Hiên gật đầu, "Không ném!"

"Vậy..." Nàng đột nhiên cúi đầu, gò má hồng hồng, "Vậy... bây giờ ta ở đâu? Ta mất pháp lực, không thể biến lại thành cá, không thể ở trong thùng nước này!"

"Ha ha!" Cảnh Hiên cất tiếng cười lớn, ngay sau đó kéo Tuyết Tuyết qua, hung hăng hôn một cái lên trên trán nàng.

Hắn cảm thấy bộ dạng thẹn thùng của Tuyết Tuyết rất đáng yêu.

"Sắc lang." Tuyết Tuyết cười.

Cảnh Hiên chỉ vào giường, nói:

"Về sau không được ở trong thùng nước, mà ở nơi đó!"

"Giường?" Tuyết Tuyết chu môi, lại nhìn Cảnh Hiên, nhỏ giọng nói: "Vậy... vậy còn chàng?"

"Ta..." Cảnh Hiên cố ý đùa với nàng, "Ta đương nhiên là ở tại ..." Vừa nói hắn vừa chỉ về phía giường. Tuyết Tuyết sợ tới mức trừng mắt lớn, lắc đầu liên tục. Cảnh Hiên lại đồng thời đưa ngón tay dời đi chiếc nhuyễn tháp nhỏ bên cạnh, "Nha đầu ngốc, đương nhiên là ta ngủ ở trên nhuyễn tháp."

"Được! Cảnh Hiên, chàng làm ta sợ, chàng..."

"Vương gia!" Hai người đang đừa giỡn vui vẻ trong phòng, liền nghe thấy giọng nói của Bình Tử truyền đến từ ngoài cửa.

Cảnh Hiên ôm chặt Tuyết Tuyết, vỗ đầu nàng, sau đó liền nghiêm mặt, khôi phục lại bộ dạng băng lãnh--

"Chuyện gì?"

"Hồi vương gia, Triệu công công trong cung cầu kiến!"

Hai người đều cảm thấy sửng sốt, không rõ vì sao Cảnh Hiên vừa mới hồi phủ mà người trong cung liền đến rồi.

Cảnh Hiên thong thả đi đến trước cửa, kéo cửa ra, lập tức có truyền đến giọng nói của thái giám:

"Nô tài thỉnh an Cảnh vương! Cảnh vương thiên tuế thiên thiên tuế!"

"Triệu công công đa lễ rồi! Không biết Hoàng thượng tìm Bổn vương có việc gì?" Cảnh Hiên khoát khoát tay, hắn biết Triệu Thuận Nhi là thái giám cận thân của Hoàng đế, lúc này hắn tự mình đến phủ, nhất định là phụng mệnh Hoàng thượng.

"Hồi vương gia, lần này, thật ra không phải là ý chỉ của Hoàng thượng!"

"Hả?"

"Vương gia, ngài vừa mới vào kinh, Thái hậu nương nương liền phái người tới, thúc giục Hoàng thượng mở tiệc cung yến, muốn nô tài đến nói với ngài buổi tối phải tiến cung."

"Cung yến?" Cảnh Hiên hơi nhíu mày, hắn đối với mấy chuyện này từ trước đến giờ đều không ưa thích, ngay cả cung yến mừng hắn chinh chiến trở về cũng bị hắn đẩy vô số lần. Thế nhưng lúc này đột nhiên nhớ đến chuyện đã đáp ứng với Tiên Nhân, nhất định phải lấy được định yêu châu ở trong hoàng cung, nói tế nào cũng phải đi vào trong cung một chuyến. Vì vậy gật đầu, hướng về phía thái giám nói: "Xin công công nói với Hoàng tổ mẫu, Hiên nhi nhất định sẽ vào cung."

Sau khi thái giám rời đi, Cảnh Hiên lập tức phân phó Bình Tử chuẩn bị một bộ nam trang cho Tuyết Tuyết.

Bình Tử không hỏi nhiều, vội vàng đi làm việc.

Hắn xoay người trở lại, nói với Tuyết Tuyết:

"Một lát nữa thay nam trang, chuẩn bị theo ta tiến cung!"

Tuyết Tuyết có chút khẩn trương, lôi kéo ống tay áo của Cảnh Hiên hỏi:

"Trong cung có chuyện gì sao? Có thể gặp nguy hiểm không?"

"Đừng sợ!" Hắn vỗ vỗ đầu Tuyết Tuyết, "Trong cung cũng không khác gì vương phủ, chỉ lớn hơn một chút thôi. Nàng giả thành nam trang đi theo bên cạnh ta, sẽ không ai chú ý. Cung yến có rất nhiều người, không ai chú ý tới ai! Lần cung yến này, ta nhất định phải hỏi một chút về vị trí của định yêu châu, vẫn biết là do Thái hậu giữ, nhưng lão nhân gia nàng để ở nơi nào thì không ai biết. Hôn nay nhất định phải nghĩ biện pháp hỏi một chút."

Tuyết Tuyết gật đầu, trong mắt có chút mong đợi, nhưng lập tức lại lo lắng nói:

"Cảnh Hiên, chàng không nên hỏi rõ, nếu bị người nhìn ra ý đồ thì rất phiền toái."

"Yên tâm!" Hắn an ủi nàng, "Tuy hạt châu kia được xem như trân bảo, nhưng người trong cung chỉ biết nó đẹp, lại không biết đó là cái gì. Nàng đừng lo lắng, ta sẽ xử lý tốt."

Khi đêm đến, Cảnh Hiên mang theo Tuyết Tuyết cùng ngồi trên xe ngựa đi tới hoàng cung.

Vào cửa cung, Tuyết Tuyết tự động theo quy củ mà Cảnh Hiên đã nói với nàng trước đó, lùi về sau một bước, bảo trì khoảng cách với Cảnh Hiên, thoạt nhìn giống bộ dạng của một tùy tùng.

Cảnh Hiên là cháu trai ruột của Thái hậu, hắn tiến cung không ai dám nghi ngờ gì, ngay cả nô tỳ thái giám thấy hắn cũng đều rất cung kính.

Cung yến được tổ chức ở đài Lãm Nguyệt, đây là tầng lầu được xây dựng trên một sườn núi nhỏ, rất cao, có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh của hoàng cung.

Tuyết Tuyết và Cảnh Hiên đi lên hơn hai trăm bậc thềm, khi nhìn lại phía dưới, tâm tình không khỏi tốt lên một chút.

"Hoàng gia thật là biết hưởng thụ." Nàng đứng ở sau lưng Cảnh Hiên nhỏ giọng nói thầm, Cảnh Hiên thấy nàng bướng bỉnh, bấm nhẹ lên tay nàng một cái, Tuyết Tuyế lè lưỡi, làm mặt quỷ phía sau lưng hắn.

Rốt cuộc Hoàng đế và Thái hậu ngồi xuống, cả đám đại thần liền hành lễ, sau đó là hoàng thân quốc thích.

Đầu tiên Hoàng đế ca tụng công đức của Cảnh Hiên một phen, sau đó là ca múa rượu và thức ăn giống như nước được đưa đến.

Lần đầu tiên Tuyết Tuyết nhìn thấy cảnh tương xa hoa như thế, không khỏi âm thầm tặc lưỡi.

Lại vụng trộm liếc nhìn vị Hoàng đế ngồi ở trên cao, cuối cùng "xì" cười một tiếng.

Cũng may cung yến này quá náo nhiệt, thỉnh thoảng lại truyền đếnq tiếng cười nói cùng tiếng chạm cốc, mới có thể che giấu được tiếng cười không lễ phép của Tuyết Tuyết.

Nhưng lại không thoát được qua lỗ tai Cảnh Hiên, hắn quay người lại, vẫy vẫy tay về phía Tuyết Tuyết.

Tuyết Tuyết tiến đến phía trước, đưa đầu về phía trước, liền nghe thấy Cảnh Hiên nói:

"Nha đầu, ngươi cười gì vậy!"

Nàng che miệng lại, nhìn hai bên một chút, sau đó nói nhỏ vào tai Cảnh Hiên.

"Bộ dạng của Hoàng thượng này thật thú vị, giống như gấu thành tinh vậy!"

Cảnh Hiên nghe lời nói của nàng, cũng không nghiêm mặt được nữa, nở nụ cười theo.

Hắn cười, nhưng lại dẫn tới không ít ánh mắt của người khác.

Bởi vì bình thường Cảnh Hiên rất ít khi nở nụ cười, mọi người thấy luôn là gương mặt lạnh, còn thủ đoạn chính trị càng thêm lãnh khốc.

Nhưng điểm này Tuyết Tuyết không biết, nàng chứng kiến Cảnh Hiên dịu dàng thân thiết, là sủng nàng, là yêu nàng.

Lúc này, nữ tử bên người Thái hậu vội vàng đi tới, chạy, đúng là chạy đến chỗ Cảnh Hiên.

Tuyết Tuyết thối lui đến phía sau Cảnh Hiên nhìn nàng kia, chỉ cảm thấy trong mắt người nọ có gì đó, như là chờ mong, cũng như là... ái mộ.

"Hiên ca ca!" Thanh âm làm nũng phát ra từ trong miệng nàng kia, khiến Tuyết Tuyết run rẩy, thật sự là có chút chịu không nổi loại ái muội quá mức rõ ràng này.

"Khởi Vân quận chúa!" Cảnh Hiên không dấu vết rút cánh tay đang bị nàng ta nắm chặt ra, sau đó xê dịch vị trí, cách vị quận chúa này một khoảng."

"Hiên ca ca, không cần khách sao với ta như vậy!" Miệng nhỏ của nữ tử được gọi là Khởi Vân quận chúa này bĩu một cái, có chút không vừa ý. "Chúng ta biết nhau từ nhỏ, tuy rằng vài năm không gặp, nhưng cũng không đến mức mới lạ như vậy."

Tuyết Tuyết hít hít mũi, lời của Khởi Vân quận chúa này khiến nàng nhớ tới, không biết hai nha đầu trước kia ở trong Vương phủ muốn leo lên giường của Cảnh Hiên giờ ở đâu?

"Đó là chuyện khi còn bé." Vảnh Hiên chỉ duy trì mỉm cười lễ phéo, cũng không có vẻ mặt dư thừa. "Tiểu hài tử chơi lâu tự nhiên sẽ có chút quen thuộc, nhưng khi trưởng thành lại khác. Mặc dù quận chúa không phải là huyết mạch hoàng gia, nhưng cũng là cháu gái nhà mẹ của Hoàng tổ mẫu, vẫn phải biết quy củ mới đúng."

Những lời này, chẳng những thành công kéo dài khoảng cách với Khởi Vân quận chú, còn nói cho nàng ta hiểu, mặc dù là quận chú, nhưng tóm lại không phải là huyết mạch, giữa bọn họ vẫn còn trên bản chất thân phận khác nhau.

Khởi Vân không khỏi sửng sốt, cũng không ngờ Cảnh Hiên sẽ nói ra những lời không nể mặt như vậy, trong lúc nhất thơi khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, không biết nên nói cái gì mới phải.

Ủy ủy khuất khuất nửa ngày, cuối cùng vẫn không cam lòng rời đi, liền mở miệng nói:

"Hiên ca ca, khi còn bé ngươi rất tốt với ta!"

Cảnh Hiên khẽ lắc đầu.

"Những gì ngươi nói, đó là chuyện khi còn bé, không liên quan gì đến hiện tại. Hơn nữa..." Hắn vỗ trán một cái, "Nếu như ta nhớ không lầm, khi còn bé đối với ai cũng tốt."

"Ngươi..." Khởi Vân tức giận đến nghiến răng, lúc này nàng thật hoài nghi, mới vừa rồi thấy Cảnh Hiên cười có phải là ảo giác của mình hay không, một người máu lạnh vô tình, thật sự không hề đề phòng không hề che giấu mà cười như vậy sao?

"Nha đầu Khởi Vân!" Bên này đang căng thẳng, chợt nghe thấy ở vị trí chủ vị cách đó không xa, Lão thái hậu đang nhìn về phía này cười. "Các ngươi ở đó nói gì vậy, mau đến bên cạnh tổ mẫu!"

"Dạ!" Khởi Vân lập tức ngọt ngào đáp một tiếng, sau đó nghiêng đầu, nói nhỏ với Cảnh Hiên: "Hiên ca ca, thứ ta muốn không ai có thể ngăn cản, ngươi cứ chờ đi!"

Tuyết Tuyết không hiểu ý của nàng là gì? Sừng sờ nhìn Cảnh Hiên, tiến lên một bước cúi đầu hỏi

"Chàng có cầm vật gì của nàng ta không?"

Cảnh Hiên than khổ, thật muốn đem Tuyết Tuyết đơn thuần đáng yêu này ôm vào trong ngực, hắn hiểu được, thứ Khởi Vân kia muốn không phải là đồ vật, mà tám phần chính là hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.