Miêu Mễ, Ăn Luôn Ta Đi

Chương 38



” Thật náo nhiệt.” Thủy Lượng nắm tay Tàn Tâm bước vào, không vội nhìn tới Bạch Dạ. Mà cá nhỏ ngay lúc Thủy Lượng cùng Tàn Tâm đến bên cạnh trong nháy mắt liền đem Tàn Tâm ôm sà vào lòng.

Thủy Lượng cũng không đem Tàn Tâm kéo trở về, mà sau đó hướng sắc mặt như trước lãnh khốc nhìn về phía Bạch Dạ.

Đối mặt Thủy Lượng cường đại ma khí, Bạch Dạ vẫn như cũ ánh mắt luôn nhìn thẳng, không hề sợ hãi.

Khuynh khắc thời gian, trong gian phòng dường như cũng chỉ có Thủy Lượng cùng Bạch Dạ hai người. Lạc Nhạn còn có một loại cảm giác là cả thế giới chỉ còn có hai người bọn họ vậy.

Hai người dùng ánh mắt cho nhau phân cao thấp một chút……

” Ngươi nghĩ muốn như thế nào?” Không nghĩ Bạch Dạ như thế bình tĩnh, Thủy Lượng đầu tiên mở miệng.

Bạch Dạ nhíu mày, lạnh lùng mà nhẹ nhàng nói:” Ngư nhi cùng cha hắn khoái hoạt là tốt rồi.” Kia ngữ khí hình như là cùng người bình thường nói chuyện giống nhau.

” Vậy ngươi có thể yên tâm .” Thủy Lượng tự tin cười, liếc thật nhanh về phía Tàn Tâm cùng cá nhỏ, rồi mới nói với Bạch Dạ:” Họ là thê nhi của ta, theo ta sẽ thực khoái trá.” Thủy Lượng đã thay đổi cách xưng hô của chính mình, không hề dùng bổn vương……trong lòng hắn hiện tại đã muốn đặt địa vị của mình cùng Bạch Dạ là giống nhau.

Nghe vậy, cá nhỏ cùng Tàn Tâm đều nhìn thoáng qua, hiển nhiên là đã muốn không sao cả, dù sao chỉ cần đối phương không có việc gì, chỉ cần Bạch Dạ không có việc gì đó là phúc khí, hơn nữa, ánh mắt Thủy Lượng liếc nhìn Bạch Dạ bỗng xuất hiện một tia kính nể chưa bao giờ từng có.

” Thủy Lượng, ta còn không đáp ứng sẽ làm thê tử của ngươi, bất quá chỉ cần hảo hảo đối đãi cá nhỏ, ta sẽ miễn cưỡng chấp nhận ngươi.” Chính là việc làm thê tử đối với nam nhân mà nói vẫn là không được tự nhiên, cho nên Tàn Tâm còn không hoàn toàn thỏa hiệp.

” Đã biết.” Nhớ tới ngày đó rộng mở trái tim đối đàm, Thủy Lượng cười đến thật xán lạn, hoàn toàn không có hơi thở khủng bố của vua Ma giới nữa: ” Dù sao chúng ta đã muốn càng ngày càng hiểu biết đối phương, đúng không?”

Thủy Lượng nói xong liền vô thanh vô tức đem cá nhỏ cùng Tàn Tâm rời ra, rồi mới lại vươn tay mạnh mẽ ôm lấy Tàn Tâm, đối Bạch Dạ cười nói:” Ngươi nếu phải rời khỏi ta sẽ không ngăn trở, nhưng nếu ngươi muốn ở trong này thì liền thay ta chiếu cố hảo con tiểu bổn ngư  này đi…… ách không, là đứa con của ta.”

” Tại sao không giết ta?” Nghĩ đến có thể sẽ bị bầm thây vạn đoạn, Bạch Dạ đột nhiên hỏi vấn đề này .

Nghe xong câu hỏi của Bạch Dạ, Thủy Lượng cười nói:” Ta thật thích ngươi…… Ngươi thật xinh đẹp.”

Nếu nói là thích thì không chính xác lắm, không bằng nói để thưởng thức thì đúng hơn, nhưng mà Thủy Lượng lại quỷ quái đem lời nói vặn vẹo. Đến nỗi ở câu thứ hai, thanh âm Thủy Lượng ép tới cực thấp, cho nên trừ bỏ chính mình ở ngoài không ai nghe thấy.

Tất cả mọi người không thể ảnh hưởng, chỉ có cá nhỏ thân mình run rẩy một chút, nhanh mồm nhanh miệng hỏi:” Thích cùng yêu còn phân biệt với nhau sao?”

Ở đây mỗi người đều một bộ chịu không nổi vấn đề của cá nhỏ, mà Thủy Lượng cũng nhịn không được mở miệng đối Bạch Dạ nói:” Ta thật chịu không nổi lải nhải ngư này, ta hiện tại đem hắn giao cho ngươi ……”

Trước khi xuất môn, hắn lại tái bên tai Bạch Dạ thấp giọng nói:” Ta chờ mong ngày nào đó ngươi sẽ trở thành con dâu của ta…..”

Chỉ cần Bạch Dạ và cá nhỏ ở cùng một chỗ, kia cá nhỏ sẽ không tới quấy rầy hắn cùng Tàn Tâm“ngọt ngào” sinh sống, Thủy Lượng trong lòng vì sự tính toán này mà không ngừng tự đắc.

Mà Bạch Dạ còn chưa kịp “tiêu hoá” cách nói xấu hổ của Thủy Lượng….. đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đột nhiên lại có thanh âm xâm nhập trong đầu hắn.

” Nói cho ta biết….. thích cùng yêu phân biệt với nhau như thế nào?” Bạch Dạ mơ hồ nghe được cá nhỏ đang bám theo Lạc Nhạn đáng thương hỏi mãi cái vấn đề này……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.