Minh Châu Ám Đầu

Chương 11: End



Liễu y quán cải biến một hồi, chiêu bài mới tinh đón thần hỉ lóe lóe.

Bảo Trụ đứng trước cửa quét rác được một nửa, dựng chổi ngẩng đầu lên nhìn, trong lòng cảm khái vô hạn.

Nếu Liễu đại phu còn sống, chắc là vui biết bao nhiêu? Nhìn Liễu y quán một hai năm nay quy mô lớn bao nhiêu, chữa bao nhiêu bệnh nhân, còn định kỳ tặng dược từ thiện, mỹ danh lan xa, hãnh diện cỡ nào.

Trước kia Liễu y quán chẳng những trốn trốn tránh tránh, đừng nói chiêu bài, ngay cả cửa cũng không dám mở lớn, mà hiện tại, bọn họ có cả đống trợ thủ, hộ vệ giúp việc….tùy tiện xưng hô thế nào cũng được.

Thật sự là nhất thời, nhất thời sung sướng nha, sao không làm người ta cảm khái cho được.

Khi hắn còn đang đắm chìm ở trong suy nghĩ, đột nhiên, đầu của hắn đột nhiên bị kéo lấy, dùng sức mà kéo, làm cho đầu hắn ngưỡng rất cao!

Hắn bị đau thở dài, buông chổi, quay đầu muốn cứu chính mình.

Sau lưng, một cái bàn tay nhỏ bé trắng nõn lôi kéo tóc hắn, còn vui vẻ kéo, giống như là kéo dây cương.

“ Buông tay! Không cho phép kéo! Không cho phép ngậm trong miệng!” Bảo Trụ lớn tiếng giáo huấn, cùng bàn tay mập mạp nhỏ bé triển khai giằng co.

Trên lưng hắn cõng một đứa bé vừa tròn một tuổi, chết cũng không buông tay, một mặt điên cuồng kéo còn một mặt mừng rõ khanh khách cười không ngừng, hoa chân múa tay vui sướng.

“ Ngươi thật không ngoan, tuổi còn nhỏ đã bất hảo như thế! Giống như cha ngươi!” Bảo Trụ nói thầm, một mặt lấy ra một miếng bánh nhỏ được đặc chế từ thảo dược từ trong lòng, nhân cơ hội nhét vào giữa bàn tay mập mạp nhỏ bé.

Trẻ mới sinh gặp đồ chơi mới, lập tức dời chú ý, buông tha mái tóc đáng thương của Trụ ca ca, nó thuần thục đem bánh nhét vào trong miệng, vui vẻ ăn ngon.

Bảo Trụ số khổ quay đầu nhặt chổi lên, tiếp tục quét tước trước viện. Tiểu quỷ này mới sáng sớm đã ầm ĩ, lại không cho nhóm thúc thúc râu xồm vẻ mặt hung ác ôm, bám lấy Bảo Trụ, Bảo Trụ đành phải nhận mệnh nhận trọng trách to lớn này.

Cũng không hẳn là trọng trách to lớn, trên lưng hắn là tiểu vương gia tương lai.

Kết quả vị tiểu vương gia này hai ba miếng cắn xong bánh, lại bắt đầu hồ nháo, lúc này Bảo Trụ không để ý đến hắn, phải mau mau quét cho xong, chuẩn bị mở cửa, bệnh nhân sẽ đến rất sớm, không có nhiều thời gian để chơi.

Nói nó còn nhỏ đã bất hảo thật đúng là vậy, thấy Bảo Trụ không để ý đến nó, nó lập tức làm loạn lên, bàn tay mập mạp nhỏ bé vung mạnh, chân nhỏ cuồng đá, đem Bảo Trụ ca ca số khổ giống như bao cát luyện quyền.

Không hổ danh là con của Nhạn Cận Thần, đánh đâu đau đó. Bảo Trụ nhịn đau, một mặt thầm oán giận.

Sau đó, khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn của Tiểu Dự vừa nhíu, mắt hạnh giống như mẫu thân nheo lại, “ Oa……”

Tiếng khóc đinh tai nhức óc, nước mắt nước mũi ngã nhào trên hai má nộn nộn, thật sự là ai nhìn cũng thấy đau lòng.

“ Làm sao vậy, làm sao vậy, khóc cái gì?”

“ Bảo Trụ, ngươi ngay cả trông đứa nhỏ cũng không được, vô năng!”

“ Đến, đến, đến, Dự nhi ngoan, đại thúc ôm ngươi.”

Đột nhiên có vài đại hán trừng mắt đến, xuất quỷ nhập thần, đều đưa tay tới muốn đùa cho đứa bé hết khóc, nhưng tiểu Dự mới không muốn mua buồn bã vào mình, hai má đều khóc đến đỏ, liều mạng giãy giụa, chính là không chịu cho ác tặc thúc thúc ôm.

Nhìn thấy bọn họ, Bảo Trụ lại càng nói thầm trong bụng.

Những người này toàn bộ đều cao lớn hù chết người, giọng lại thô, tính tình không tốt. Nếu thân mình không cường tráng, làm chút việc nặng cũng không trở ngại, căn bản là không nên đến y quán hỗ trợ! Tiểu hài tử cho đến người già thấy đều bị dọa chết khiếp.

Nói đi cũng phải nói lại, chọn bạn cũng phải xem mặt, tùy tiện phái hai tên đứng ở cửa, liền làm ác ôn tầm thường sợ tới mức tè ra quần, né xa.

Đã hơn một năm, sự nghiệp Liễu y quán càng làm càng lớn, nhưng vẫn như cũ gió êm sóng lặn, không hề trở ngại, cũng phải nhớ tới công lao của họ.

Nhưng Bảo Trụ vẫn không thích họ, bởi vì tất cả đều là nhân mã của Nhạn thiếu gia, đối với Nhạn thiếu gia phi thường tôn kính, thề sống chết trung thành với Nhạn thiếu gia, sau lưng, đều nói huyên thuyên.

“ Như thế nào khóc lâu như vậy còn không nín?”

“ Chắc do giống nương nó, bằng không, nhìn đại ca chúng ta xem, khí phách hùng dũng hiên ngang…….”

“ Uy ! Tiểu tử, đừng khóc nữa, học cha ngươi, đừng giống nương ngươi.”

Bảo Trụ nghe không nổi nữa, giơ chổi lên, thở phì phì cãi lại, “ Giống Liễu đại phu có gì không tốt ? Bộ dạng xinh đẹp, lại thông minh, tâm địa lại từ bi, mới không nên giống Nhạn thiếu gia…”

“ Lớn mật ! Ngươi dám phê bình đại ca của chúng ta?”

“ Cười chết người, Liễu đại phu đẹp chỗ nào, gầy ba ba giống như ăn chưa no bộ dáng giống như gió thổi sẽ bay!”

Bảo Trụ hét lớn lên, “ Các ngươi im miệng! Không cho phép nói lung tung nữa!”

“ Ta cứ nói, ngươi làm gì được?”

“ Đúng vậy, cầm chổi đã muốn đánh nhau à? Nói cho ngươi biết, Lão tử chỉ cần búng tay một cái, cổ của ngươi sẽ bị ta vặn gãy!”

“ Oa …” tiếng khóc non nớt ngày càng to.

Tiền viện ngày càng náo nhiệt, tiếng vang truyền khắp y quán, nhưng bên trong vẫn không có tiếng động như cũ, dù sao trận đấu võ mồm khôi hài này cứ hai ba ngày lại diễn ra, gần đây lại trình diễn mỗi ngày, khuyên cũng vô dụng, chỉ có thể nói là bọn hắn xây dựng cảm tình, đỡ nhàm chán.

Huống chi, chỗ sâu nhất bên trong sương phòng, cũng đang rất….

“ Ngô….” Tiếng rên rỉ nũng nịu mới tiết ra, lại nhịn xuống.

“ Ngươi kêu tiếp đi, sẽ không có ai nghe thấy.” giọng nói thô thiển của nam nhân, cúi đầu dụ dỗ, “ Lớn tiếng một chút, ta thích nghe.”

“ Không….” Nàng vẫn cố sống cố chết chịu đựng, không xuất khẩu.

Thân thể mềm mại trắng như tuyết bởi vì sinh con xong mà đầy đặn không ít, nhất là ngực, giờ phút này lại no đủ mê người, theo mỗi lần đánh sâu vào, dao động lên xuống, đãng ra cảnh xuân mê người.

Mà vòng eo vẫn tinh tế như cũ, làm cho bàn tay hợp lại có thể cầm hết, giờ phút này bàn tay to của phu quân vẫn đang gắt gao nắm eo nhỏ kia, dẫn đường nàng lên xuống, khống chế tiết tấu, làm cho hắn mỗi lần đâm vào, đều có thể đâm thật sâu đến điểm sâu nhất làm người ta sợ run…

“ Đừng….đừng dùng sức như vậy.” Liễu Lục Phi nhẹ rên rỉ, mi nhíu chặt, giống như thống khổ, lại giống như sung sướng, đắm chìm trong tiết tấu nồng nàn lửa nóng

Hắn yêu nhất bộ dáng kiều mỵ khi nàng cưỡi trên người hắn, có thể đem hình dáng xuân tình của ái thê thu hết vào trong mắt, cũng sẽ không sợ hãi đè hỏng thân mình trân quý mềm mại của nàng, còn có, hắn tham lam muốn nhìn thẳng cặp tuyết nhũ mượt mà kia nhảy lên, nói có bao nhiêu mất hồn còn có bấy nhiêu mất hồn.

Xem nhũ hoa yêu kiều kia có bao nhiêu ngọt ngào, hắn nhấc thân mình, môi mút lấy, tinh tế nhấm nháp, tuy rằng mới rồi đã thưởng thức một hồi lâu, làm cho nàng nhịn không được thét chói tai, nhưng hắn vẫn không chịu được.

Quả nhiên, vừa mới mút thật mạnh, nàng liền thở hào hển rên rỉ, ôm chặt đầu của hắn, Liễu Lục Phi cơ hồ không chịu được hai nơi bị kích thích, hơn nữa nàng là người am hiểu chuyện, thân mình bị phu quân dạy dỗ mẫn cảm đến cực điểm, lập tức sẽ xông lên đỉnh…

“ Thích không? Của phu ta thật lớn.” hắn kịch liệt thở hổn hển, ở bên tai nàng xấu xa nói, “ Mau nói cho ta biết, ngươi không thoải mái chỗ nào? Tại sao thở lợi hại như vậy?”

“Đừng… Đừng khi dễ ta…” Đại phu không chịu yếu thế giờ phút này cũng chỉ có thể đáng thương xin khoan dung.

“ Ai khi dễ ngươi, ta đang…. làm chuyện đứng đắn.”

“ A….” tiếng thét chói tai bất lực vẫn bị buộc đi ra, bởi vì có người đặc biệt xấu xa, ở thời điểm nàng say mê nhất, bàn tay tà ác dao động đến nơi thân mình hai người giao nhau, ngón cái cố ý dùng sức, nhu nhu nhụy tâm trơn mềm non nớt.

Đã từ trên đám mây nhảy xuống, lại hung hăng ném lên khoảng không gian rất cao, khoái cảm bủn rủn từ trong chỗ sâu nhất của thân thể từng trận trào ra, chảy xuôi toàn thân, làm cho nàng không tự chủ được co rút nhanh, chấn động, run rẩy…

Khi trời đất đang rung chuyển, hắn càng dùng sức rút ra đẩy vào, thẳng đến khi phóng xuất ra tình yêu mãnh liệt nóng bỏng, âm thanh nam tính trầm thấp rên rỉ, hắn ở bên tai nàng gọi tên của nàng, còn ôn nhu thỉnh cầu, “ Lần này, ngươi giúp ta sinh một nữ nhi đi….”

Bị yêu thương đến toàn thân vô lực, nằm ở trên ngực cứng rắn nóng bỏng của phu quân , nàng thở hào hển, nhỏ giọng hỏi đứt quãng , “ Vì sao…..muốn nữ nhi? Ta tưởng…..ngươi muốn…kế thừa hương khói, muốn thêm vài… đứa con trai?”

Hắn cũng há mồm thở dốc, một mặt vẫn quyến luyến vuốt ve thân mình tinh tế yểu điệu của nàng như cũ, bàn tay yêu thương dao động.

“ Sinh nữ nhi tốt hơn.” Sau một lúc hơi thở thuận chút, Nhạn Cận Thần mới kiên định trả lời, “ Ngươi nhìn ngươi xem, chẳng những không làm cho phụ thân hổ thẹn, còn đem y quán một lần nữa đứng lên, làm rạng rỡ tổ tông, đáng tiếc phải gả cho phu quân có ác danh..”

Liễu Lục Phi nở nụ cười, trên mặt thanh tú nhã nhặn tất cả đều là xuân tình nồng đậm, tươi cười ngọt ngào như vậy, chỉ có nữ tử được sủng ái thật nhiều mới có thể biểu lộ.

“ Ta còn chưa gả a, còn sống tạm bợ cùng con trai, thanh danh hay không thì thế nào.”

Nhạn Cận Thần cũng nhếch môi nở nụ cười, thật sự vừa lòng.

Tang cha ba năm chưa hết, hắn không thể cưới thê tử vào cửa, thân mình hắn lại cường tráng, lại mê luyến thê tử bảo bối của hắn, hàng đêm ân ái triền miên, kết quả, không cần học y cũng biết, có cày cấy sẽ có kết quả nha!

Lúc này quả thật tiếng khóc càng thêm kinh người, bên ngoài ầm ĩ đã dừng lại, Bảo Trụ cũng mã tặc ngày xưa, hôm nay cùng nhóm, đồng tâm hiệp lực muốn dỗ Nhạn Chỉ Dự, lại vô ích.

Vợ chồng ân ái xong nghe thấy, rốt cuộc, cùng thở dài.

“ Con khóc như vậy, không đi dỗ không được.” Liễu Lục Phi khởi động thân mình, tóc đen rối tung, phong tình vô hạn, nàng bất đắc dĩ nói, “ Cổ họng này hoàn toàn giống ngươi nha, thực dọa người.”

Nhạn Cận Thần cong khóe miệng lên, ý cười vừa xấu xa lại giảo hoạt trên cả khuôn mặt tuấn tú.

“ Đương nhiên là giống ta, giống cổ họng ngươi, chả trách, mỗi hồi hảo hảo thương ngươi , lúc nào tiếng kêu cũng giống muỗi kêu…ách..”

Đại phu thực là bác học, ngón tay ngọc nàng chọt chọt, nhắm chuẩn vào huyệt đạo sau gáy của hắn, làm cho hắn đột ngột thấy một trận bủn rủn, cả người không có sức lực.

“ Ngươi lại nói bậy. Cẩn thận ta đem ngươi biến thành phế nhân.” Liễu Lục Phi định liệu trước cười.

“ Như thế nào được ? Ta thành phế nhân, ai cùng ngươi đi xuống phía nam tặng dược từ thiện, dẫn dắt nhân mã trong triều phái ra?” Hắn không chỉ cười, hắn quả thật đối với công tác trong triều phái xuống không thèm quan tâm, chẳng qua ái thê kiên trì, hắn cố mà hỗ trợ thôi.

‘ Đúng nha, ngươi nhưng là thủ lĩnh, hảo hảo bảo trọng cho chúng ta, vì huynh đệ, vì dân chúng.” Bàn tay nhỏ bé ôn nhu xoa vai hắn, yêu thương chạm vào vị trí vết thương cũ của hắn, vết thương sớm đã lành, chỉ là mỗi khi nàng nhẹ chạm như vậy, luôn luôn có một cỗ ngứa đặc biệt khuếch tán.

“ Hơn nữa, nếu phế ta đi, ai hàng đêm thư thư phục phục hầu hạ ngươi,, uy uy, vị đại phu này, xuống tay nhẹ chút, muốn mưu sát chồng sao?”

Liễu Lục Phi thản nhiên cười, cho hắn một cái ánh mắt cảnh cáo “ Đừng nói bậy nữa”, lập tức đứng dậy mặc quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài giải quyết tranh chấp, dỗ con.

Sau khi Nhạn Cận Thần rửa mặt chải đầu thay quần áo xong, lại nằm lên giường, xương cốt thư sướng, thỏa mãn, vui mừng. Hắn ngây ngây người nhìn đỉnh màn, thật lâu thật lâu sau.

“ Ngươi còn nằm trên giường?” Liễu Lục Phi quay lại, trong lòng ôm con phấn nộn đáng yêu, ngạc nhiên nói.

Một đôi mắt hạnh cùng nương hắn giống nhau như đúc đã không còn nước mắt, giờ phút này đã trong veo nhìn hắn, Nhạn Cận Thần quay đầu nhìn mẫu tử bọn họ, trong lòng thật đắc ý nha, thật sự là sung sướng đến vỡ ngực.

“ Con đến, để cha ôm một cái.” Hắn ngồi dậy, lười biếng vươn tay với con.

“ Đương nhiên là ngươi ôm, ta muốn mở cửa xem bệnh, ông cháu các ngươi ở đây chơi đi.” Đem con đưa cho phu quân, Liễu Lục Phi lại đi ra ngoài, hôm nay lại là một ngày đầy bệnh phải xem.

“…” trĩ nhi bi bô tập nói.

“ Cái gì, là cha !” Nhạn Cận Thần cúi đầu răn dạy con trắng trẻo phấn nộn, “ Là cha, cha, đến, nói theo ta, cha..”

“ …..” thực kiên trì.

“ Ngươi đừng học cha ngươi, cả đời không kêu vài tiếng cha, hảo hảo luyện tập cho ta!” nói xong, Nhạn Cận Thần đột nhiên dừng lại, sau đó nhìn con, lẩm bẩm nói, “ Nếu ông ngươi còn sống, chắc chắn hối hận muốn chết, hắn là người mù chữ, đương nhiên không biết nương ngươi tốt bao nhiêu, còn cố sống cố chết ngăn cản ta lấy nàng.”

“ Y..”

“ Không phải là y, là cha.” Nhạn Cận Thần tiếp tục dạy học, “ Hắn nhìn thấy ngươi, chắc chắn vui phát điên, ông ngươi không tôn tử, chết cũng không chịu nhắm mắt….”

Nhưng lão vương gia rõ ràng di dung an tường, nào có bộ dáng không nhắm mắt?

Cho nên, là lời hứa? Lời hứa rốt cuộc có bao nhiêu?

Hết thảy đều không quan trọng, người chết đã vui mừng, an oán tình cừu, đều đã đi qua, đau khổ ở lại trong trí nhớ, thời gian là phương thuốc tốt nhất, miệng vết thương dù sâu cũng đều được chữa khỏi.

Hắn ôm con ra khỏi phòng, lười biếng đứng xa xa giám thị các huynh đệ đứng làm việc.

Bỗng nhiên, một trận gió nhẹ không hiểu thổi qua, xẹt qua mái tóc đen đậm của đứa trẻ trong lòng phụ thân, giống như ôn nhu từ ái vuốt ve.

‘ Y…” tiếng nói nộn nộn tự nhiên phát ra.

“ Tiểu quỷ nhà ngươi, nói hưu nói vượn cái gì ?” Nhạn Cận Thần bế cao con, bé vui vẻ khanh khách cười ha hả, trong đôi mắt hai phụ tử có ánh sáng vàng xán xán lưu chuyển.

Ánh mặt trời vừa vặn, hôm nay cũng sẽ là ngày vạn dặm không mây, thời tiết không cần lo lắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.