Minh Dực Kiến

Quyển 2 - Chương 21: Phiên ngoại 2: Du Thế - Phiên ngoại Thất nguyên giải ách - Quyển thượng - Chương thứ tám



Linh vật thiên dưỡng Nguyên Châu Quả, xác lột lân nứt lại trọng sinh

Đối với hành vi chờ người chết triệt để rồi mới hỏi thăm này, Cửu Minh như bị đạp phải đuôi mà lập tức nhảy dựng lên: “Con mẹ nó cái gì mà hoàn hảo không thương tổn?! Lân giáp toàn thân lão tử còn không phải nứt hết rồi sao?! Cánh cũng vừa mới khỏi được một chút!! Tên Phi Liêm kia còn không phải bị ngươi lột xuống một tầng da sao?!”

“Ngươi có thể tự lột xác mà? Vậy lột ra rồi đổi lân mới là được.” Đối với tên “cựu tướng” đang thở hổn hển vì oán giận, Ứng Long vẫn nhàn nhã chọc ghẹo, không buồn quan tâm đối phương đã bị hắn chọc đến phát điên thế nào.

“Lão tử không phải tiểu xà nhân gian!!” Hắn tốt xấu gì cũng thượng cổ yêu xà a, không phải cái loại một năm lột da ba lần như thế, cứ như hắn bây giờ, có muốn lột ít nhất cũng phải chờ đến ba nghìn năm.

Đột nhiên người từ đầu đến cuối vẫn trầm mặc đứng một bên, Phi Liêm mở miệng nói: “Ăn thịt là có thể lột.”

Cửu Minh quay phắt đầu lại, một tay tóm lấy cổ áo y dựng lên: “Không phải đã nói với ngươi rồi sao! Lão tử không ăn!!”

Xà yêu lột xác nghĩa là công lực đột phá, tình huống một ngày tăng đến ba ngàn năm tu vi mà lột da hắn cũng không phải chưa từng trải qua, nhưng đó là bởi vì tên Phi Liêm kia trong đầu không biết nghĩ cái gì mà cự nhiên lấy thực thân của y xẻo ra nấu canh cho hắn ăn Nếu không phải như vậy, y sao có thể rơi vào tình cảnh này, đúng lúc nguy hiểm nhất lại không thể sử dụng chân thân mà bị trọng thương?

Mãi đến gần đây vất vả lắm mới hồi phục được, tên kia lại không biết đập đầu vào đâu mà định dùng nốt cả yêu thân để giúp hắn chữa trị thương tích, như thế, bảo làm saoCửu Minh có thể không nhức óc chứ!

Phi Liêm nhìn đối phương không chớp mắt, thấy trong mắt Cửu Minh chỉ có duy nhất hình bóng của mình, đôi con ngươi đỏ sậm như hỏa diễm, dù có thể bỏng da cháy thịt nhưng vẫn mỹ lệ đến mức khiến người ta nhịn không được mà trầm luân. Y vốn nghĩ: chẳng qua chỉ là buông tha thể xác này thôi, đợi một thời gian nữa là ổn rồi, xưa nay Phi Liêm y làm việc gì cũng chỉ nghĩ đến con đường trực tiếp nhất, thế mà lần này lại do dự, bởi nếu chọn con đường này, y sẽ phải xa Cửu Minh một đoạn thời gian, dù đối với tiên yêu mà nói, ngàn vạn năm bất quá chỉ là một lần chớp mắt, nhưng y nhận ra, y tuyệt đối không muốn, dù chỉ là một khắc thôi, hình bóng của mình không còn phản chiếu trong đôi mắt đỏ rực đó nữa.

“Hơn nữa gần đây ta cũng ăn không ít đại yêu rồi, thân thể cũng hồi phục không tồi.” Cửu Minh buông tay, vẫn lo lắng trừng mắt nhìn Phi Liêm, nói, “Ta đã nói không ăn là không ăn, ngươi đừng có lén cho vào.”

Phi Liêm hiếm có một lần nghe lời hắn, gật đầu đáp: “Được.”

Thiên Xu đứng một bên không khỏi nhíu mày, thời gian gần đây, việc Liêm Trinh Tinh Quân dung túng tọa kỵ Minh xà mượn cớ truy bắt yêu quái về Tỏa Yêu Tháp mà nuốt vô số thượng cổ yêu vật đã là chuyện chứng cứ rõ ràng, vô pháp chống chế.

Đang muốn trách mắng, đầu vai đột nhiên lại trầm xuống: “Trong yêu giới, cường giả vi tôn, nếu đã không đủ mạnh, dù có nhốt vào Tỏa Yêu Tháp đi chăng nữa, nháy mắt một cái, cũng bị đại yêu trong tháp nhét no bụng thôi, có gì khác nhau chứ.”

Thiên Xu quay đầu, nhãn thần lãnh liệt trừng mắt liếc Nam Cực Long Đế vừa ngăn cản hắn bên cạnh, ai chẳng biết, nếu luận nuốt yêu no bụng, cái con Long yêu ở tầng thứ chín mươi chín Tỏa Yêu Tháp chắc chắn là ăn nhiều nhất!

“Tham Lang, ngươi tìm ta sao?” Phi Liêm có chút kỳ quái, hoàn toàn không biết cái gì là sát ngôn quan sắc mà trực tiếp đặt câu hỏi.

Thiên Xu dời bước xoay người, không chút vết tích gạt xuống “Long trảo” trên vai: “Đan Chu hành ác, ta đến hàng phục.”

“Chỉ là một con Đan Chu, hà tất cần đến Khôi Thủ đích thân tới?”

Chỉ trong một cái chớp mắt, Phi Liêm thậm chí còn hoài nghi không biết mắt mình có phải mờ rồi không, cự nhiên khiến y có ảo giác đôi mắt Thiên Xu thoáng dao động một chút, nhưng rất nhanh, đôi mắt kia lại trở về nghiêm khắc vốn có: “Bản quân nếu không đến, ba trăm chín mươi bảy yêu quái phải bắt không chừng lại thiếu mất một con!”

“.”

Hai vị Tinh Quân trước mặt đều không phải loại người biết mềm dẻo ứng đối, bầu không khí đột nhiên trầm trọng khiến nhiệt độ vốn dĩ ấm áp xung quanh ầm ầm hạ xuống.

“Kỳ thực, việc này cũng không thể trách Liêm Trinh Tinh Quân.”

Thân là “Chủ cũ”, Ứng Long dường như đang niệm tình xưa mà thay mặt “Cựu tướng” giải vây: “Lại nói tọa kỵ của tiên gia, từ Thanh Ngưu của Lão Quân đến Bạch Lộc của Thọ Tinh, lại còn Sư Tử chín đầu của Nguyên Thủy Thiên Tôn nữa, có con nào không phải thân thể phiêu phì, da lông bóng mượt không? Liêm Trinh Tinh Quân thấy thế đương nhiên không thể bạc đãi tọa kỵ nhà mình rồi, nếu để Cửu Minh đói đến mức tứ chi nhũn ra, mình gầy như củi, còn không phải khiến Thất Nguyên Tinh Quân mất hết mặt mũi sao?” Ứng Long nói đến hòa nhã đương nhiên, lại khiến “Cựu tướng” của hắn cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, tức đến tận cổ mà nghẹn không thể phun ra.

Trên gáy Cửu Minh, gân xanh đã nổi lên đập thình thịch, cả đôi mắt xám trắng của Phi Liêm cũng càng ngày càng nhạt màu.

Có điều, một bên là Tham Lang Tinh Quân cương trực công chính, lúc nào cũng chỉ lo trấn giữ thiên đạo. Chỉ cần Cửu Minh dám nhảy dựng lên rống “Lão tử không phải tọa kỵ” thì sẽ lập tức trở thành kháng chỉ Thiên Quân, bị lôi về nhốt trong Tỏa Yêu Tháp ngồi ngốc thêm vài nghìn năm nữa. Mà bên kia, lại chính là Nam Cực Long Đế kiêu căng phóng túng, coi nghịch thiên loạn địa là mục tiêu cả đời. Năm đó, khi còn đứng dưới trướng hắn, cho dù Phi Liêm cùng Cửu Minh có giấu kín tâm tư đến đâu, chung quy vẫn cảm giác bản thân không thể thoát được lòng bàn tay hắn, chỉ có thể mặc hắn tùy thích đùa bỡn khống chế.

Đứng trước mặt hai kẻ thế này, tùy tiện là ai thì bọn hắn cũng chịu không được một kích!

Thế mà lúc này còn cố tình đến cả đôi, mức độ khủng bố làm sao tính toán nổi?!

Thế này, thế này còn không phải không cho bọn hắn đường sống sao? !

Cái đầu gỗ đặc quánh của Phi Liêm đúng thời khắc mấu chốt lại ngàn năm khó gặp lóe lên một điểm linh quang, y nhéo Cửu Minh một cái, hướng Thiên Xu khom mình hành lễ: “Nếu Tham Lang đã đến, vậy con Chu Đan này liền giao cho Khôi Thủ xử lý, ta cùng Cửu Minh còn đang đuổi theo Phỉ Yêu cách đây hơn ba ngàn dặm, cáo lui trước.”

“Cái con Phỉ Yêu kia không phải đã. Ngô!” ‘ăn sạch từ tối hôm qua rồi sao’ bị bàn tay Phi Liêm nhét trở lại trong miệng, sau đó trực tiếp kéo lấy Cửu Minh, không dám quay đầu thẳng hướng cánh cửa viện tử đi đến.

“Khoan đã.”

Thanh âm lãnh ngạnh của Thiên Xu chặn lại bước chân Phi Liêm.

Phi Liêm trong lòng căng thẳng, quay đầu, ánh mắt vẫn bình tĩnh như trước, y từ sớm đã có chuẩn bị, nếu Tham Lang không chịu buông tha Cửu Minh, nhất định muốn truy cứu đến cùng chuyện ăn thịt yêu quái, đã là chủ nhân của tọa kỵ, y đương nhiên sẽ đứng ra chịu trách nhiệm đến cùng.

Chỉ thấy Thiên Xu từ trong vạt áo lấy ra một vật, đưa cho y.

Phi Liêm vươn tay nhận lấy, chỉ thấy vật đó trông giống chu quả, lớp vỏ bên ngoài trong suốt như thủy tinh, thịt quả bên trong thì giống như có hàng nghìn dòng chảy lưu chuyển. Là Tinh Quân thiên thượng, vừa thấy vật đó, dù chưa biết nó là thứ gì, nhưng y cũng đoán ra vật này chắc chắn là do linh khí thiên địa dưỡng thành.

Lại nghe Thiên Xu nói: “Đây là Nguyên Châu Quả.”

Phi Liêm lập tức đôi mắt sáng ngời, Nguyên Châu Quả sinh ra trên đỉnh Bồng Lai linh thiêng, là vật tụ hội hết thảy linh khí thiên địa, chỉ nghe nó năm nghìn năm mới nở hoa một lần, lại năm nghìn năm nữa mới kết trái, trên một thân cây, cũng chỉ kết có một quả. Nếu ăn được vật ấy, không chỉ trường sinh bất lão thoát thai hoán cốt, mà còn có khả năng gia tăng công lực, đăng cực thành tiên. Nếu giờ Cửu Minh ăn vào thứ này, muốn lột cả hai lần da cũng quá đủ!

“Đa tạ.” Tuy Thiên Xu chưa từng nói rõ, nhưng Phi Liêm biết, hắn là muốn giúp bọn y giải quyết một cái nan đề, trong lòng tràn đầy cảm kích, chỉ một câu nói đơn giản nhưng chứa đựng tâm tình xao động ngàn năm khó gặp.

Thiên Xu vẫn biểu tình lạnh lùng, cũng không vì cố tình nhắm mắt cho qua mà có nửa phần dung túng.

“Nếu còn tiếp tục sát sinh, chớ trách bản quân vô tình.”

Đợi đến khi hai thân ảnh “Cựu tướng” hoàn toàn biến mất, hẳn là vội vã đi tìm chỗ lột da, Ứng Long lúc này mới ý do vị tẫn mà thở dài.

Quay đầu, nhìn thoáng qua Tham Lang Tinh Quân đang đứng trước con Đan Chu bị xiềng xích trói đến tròn vo trên mặt đất, cười nói: “Bản tọa chưa từng thấy ai rõ ràng giúp người mà lại bày ra bộ mặt hung thần ác sát như ngươi, thảo nào đều dọa người ta chạy mất!”

Thiên Xu cũng không nhìn hắn: “Bị bản quân dọa chạy, so với bị ngươi đùa chết vẫn tốt hơn.”

“Ai” Ứng Long thong thả bước lại gần, nụ cười nơi khóe miệng càng lúc càng sâu, bị nói trúng ý đồ nhưng tà khí vẫn không chút giảm bớt mà còn cố tình lộ liễu tăng lên gấp đôi, “Thật vất vả mới tóm được hai đứa cứng cáp một chút, ngươi lại không cho bản tọa trêu đùa vài câu, Thiên Xu à, ngươi thật đúng là bao che khuyết điểm.” Nhãn thần lại đảo xuống con Đan Chu nằm trên mặt đất, “Nó thì sao?”

Con Đan Chu kia bị long mục vàng rực của Ứng Long liếc một cái, cảm giác như xương cốt toàn thân nháy mắt rung lên, nếu nói nhãn thần xích phát yêu quái kia nhìn nó mới chỉ là hận không thể một ngụm đem nó nuốt thẳng vào bụng, thì lúc này, ánh mắt của nam nhân mặc huyền bào trước mặt lại khiến nó sợ hãi cực độ, giống như mọi thanh xương cốt trong người đều bị nghiền nát, đến một mảnh da cũng đừng hòng lành lặn.

“Bản quân có chuyện hỏi nó.”

Ứng Long thu hồi ánh mắt, nhún vai lui sang một bên.

Thiên Xu chỉ trong nháy mắt tháo xuống xiềng xích, Đan Chu dù được tự do vẫn không dám động đậy, thành thành thật thật quỳ trên mặt đất. Cho dù thương y thần nhân trước mặt nó trong tay không hề nắm binh khí nhưng sát khí toàn thân hắn đã như một thanh thần kiếm sắc nhọn. Đan Chu cũng không phải loại ngu dốt, nó biết, nếu không phải đã giết mấy nghìn yêu tà, tuyệt đối sẽ không có một thân sát khí khiến người ta mao cốt tủng nhiên thế này! Nếu còn muốn giữ mệnh mà sống, tốt nhất là thành thật một chút. Dù có phải trở lại Tỏa Yêu Tháp, so với nát bấy ở đây cũng tốt hơn gấp vạn lần

“Thượng cổ Nghiêu Đế từng lệnh cho Đại Nghệ trừ yêu hại dân, ngươi có biết việc này?”

Đan Chu ngược lại phi thường thành thật, liên tục gật đầu nói: “Khởi bẩm tiên quân, ta có biết. Ta vốn là con trai trưởng Đan Chu của Nghiêu Đế, vì không phục quản giáo, suốt ngày hoang dâm sinh loạn, lại vì oán hận phụ hoàng truyền ngôi cho Ngu Thuấn mới thành yêu gây hại chúng sinh. Khi phụ hoàng tại vị, bầu trời lúc ấy vẫn còn mười mặt trời cùng nhau tỏa sáng, lương thực vừa gieo trồng vì nóng quá mà cháy đen, cây cỏ tiêu điều, người dân thậm chí còn không có gì để ăn. Áp Dữ, Tạc Xỉ, Cửu Anh, Đại Phong, Phong Hi, Tu Xà đều nhân cơ hội tác hại thế gian, cuối cùng đều bị Đại Nghệ diệt trừ. Đan Chu mặc dù bất tài, cùng từng phụng mệnh phụ hoàng hỗ trợ Đại Nghệ.”

Ứng Long lúc này đã tìm được một chỗ sạch sẽ trong sân ngồi xuống, chống má nghiêng đầu nhìn bóng lưng Thiên Xu, hắn mới nghe đến đây đã hiểu ra mục đích vì sao Thiên Xu phải đến tận nơi này. Có điều nhìn sao cũng giống lấy việc công đi làm chuyện tư, khó trách vừa rồi chỉ một câu hỏi của Liêm Trinh Tinh Quân đã khiến Thiên Xu lộ ra vẻ mặt xấu hổ hiếm có.

Thế nhưng nhìn thấy nam nhân xưa nay làm việc gì cũng đều ngay thẳng rõ ràng lại vì chuyện của hắn mà khắp nơi buôn tẩu, trong lòng Ứng Long đột nhiên một trận ấm áp. Ngàn vạn năm qua, vị thượng cổ Long thần nắm trong tay thiên mệnh vận sổ nhân gian, chỉ cần giơ tay nhấc chân đã khiến trời nghiêng đất lệch kia đã bao giờ có người lo lắng vì hắn, đã bao giờ có người khiến hắn vấn vương?

Thế nhưng hôm nay nghĩ tới, như vậy, thật ra cũng không tồi.

Thiên Xu cũng không buồn chú ý tới ánh mắt sắc bén như móc câu sau lưng, chỉ tiếp tục hỏi: “Những yêu vật bị giết, giờ ở nơi nào?”

Đan Chu lại đáp: “Khi đó, Tạc Xỉ bị Đại Nghệ giết trên một cánh đồng hoang dã, còn Cửu Anh chết trên Hung Thủy, Đại Phong bị hạ gục tại đầm Thanh Khâu, Áp Dữ bị kết liễu ở Nhược Thủy dưới chân núi Côn Lôn, Tu Xà bị chém ở Động Đình, còn Phong Hi bị giam tại Tang Lâm.” Nhớ về những ngày huy hoàng đó, nó từng là vương tử giúp dân giúp nước, trên lưng là kỳ vọng to lớn của phụ hoàng Đế Nghiêu, cuối cùng lại sa đọa không chí tiến thủ, còn dùng quỷ kế âm hiểm mưu đồ đoạt lấy vương vị, cuối cùng khiến mẫu thân Nghi Thị đau lòng bệnh mất, trở thành một kẻ bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu, khiến phụ hoàng vạn bất đắc dĩ đành phải truyền ngôi cho Ngu Thuấn.

Ngay lúc sinh tử chỉ còn trong chớp mắt, nghĩ lại mọi chuyện đã làm trước kia, tất cả liền giống như ảo ảnh trong mơ, hoa trong gương trăng trong nước, trong lúc mơ hồ, một thân yêu khí trên người Đan Chu dần dần tán đi, lông vũ đỏ thắm từng sợi rơi xuống, nó trở về hình dạng con người.

Đan Chu cúi người hướng Thiên Xu dập đầu một cái: “Đan Chu tự biết mình nghiệp chướng nặng nề, phụ đi kỳ vọng của Phụ Hoàng, nay nguyện cúi đầu nhận tội.”

Thiên Xu chỉ đơn giản nói: “Ngươi chạy khỏi Tỏa Yêu Tháp đến nhân gian làm loạn, vốn dĩ phải giết tại chỗ, nhưng niệm ngươi có tâm hối cải, vậy đổi thành nhốt vào Tỏa Yêu Tháp, đợi Thiên Quân phán xử, đi đi.”

Đan Chu gật đầu đứng dậy, hóa thành một đạo khói xanh hướng phía Tỏa Yêu Tháp trên núi Côn Lôn bay đi.

“Ngươi tin nó thật sao?”

Đối với giác ngộ của Đan Chu, Ứng Long vẫn không cho là thật. Yêu vật giảo hoạt, huống chí còn là loại yêu quái đã sống mấy ngàn năm?

Thiên Xu xoay người, gọi thanh loan, lạnh lùng trả lời: “Nếu còn dám chạy, vậy đem nuôi tọa kỵ của Liêm Trinh là được.”

Ứng Long đè lại thái dương, bờ vai kịch liệt run rẩy, rốt cục nhịn không nổi nữa bật cười ha ha.

Viên quan này cũng giỏi thật ha, không chỉ chính mình phóng hỏa, lại còn cho phép bách tính đốt đèn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.