Minh Hà Chi Cao Sí

Chương 33: Cao sí vào kinh [ thất ]



Cha vô dụng?

Chu Cao Sí   ngây ngẩn cả người.

Lão cha hắn văn võ song toàn, khôn khéo giỏi giang , anh minh thần võ, cơ trí bình tĩnh…… Cha hắn sao có thể vô dụng?!

Lão cha tự tin lại bừa bãi của mình tự nhận vô dụng sao ?!

Bởi vì…… Mình bị đánh sao?

Nhưng chuyện này thật sự không có gì, hắn sợ đau, nhưng một chút đau như vậy hắn thật sự có thể chịu.

Hơi hơi tránh ra khỏi đôi tay đang run run của nam nhân đang ôm mình , Chu Cao Sí hấp hấp cái mũi, cố gắng không cho nước mắt rớt ra , ngửa đầu, vẻ mặt nghiêm nghị “Cha, ngươi không thể nói chính mình vô dụng.”

Chu Lệ trầm mặc nhìn chằm chằm Chu Cao Sí  .

Thấy Chu Lệ  không nói, Chu Cao Sí   tiếp tục nói, vẻ mặt nghiêm túc“Cha , ngài nói ngài vô dụng, con cũng sẽ thực vô dụng sao ?”, dừng một chút, rất là trịnh trọng nói“Con…… Rất hữu dụng!”

Chu Lệ  nhìn chằm chằm Chu Cao Sí  , mặt vẫn như cũ không chút thay đổi, nhưng tay lại chậm rãi nâng lên, ngón tay nhẹ nhàng nhéo nhéo hai má Chu Cao Sí , thản nhiên nói “Ngươi chính là , rất vô dụng! Ngốc như thế , còn để người ta mang đi đánh !”

Chu Cao Sí   trong lòng nhất thời mặt khổ qua, đó là hoàng gia gia hắn nha, hoàng gia gia nói muốn đánh, hắn còn không đem mông dâng đến cho y đánh sao?

Nhưng xem xét sắc mặt cha tuy rằng không tốt, nhưng cười nhạo hắn như vậy, hẳn là không có việc gì đi?

Trong lòng nhẹ nhàng thở ra.

“Sí nhi ……”

“Cha?”

“Cha nói qua, một ngày nào đó, cha sẽ làm tất cả mọi người ở trước mặt ngươi không dám làm càn, hiện tại, ngươi tái nhớ kỹ một câu, một ngày nào đó, cha sẽ làm mọi người quỳ gối dưới chân của ngươi!”

Chu Cao Sí   biến sắc, không khỏi nhìn chằm chằm vẻ mặt bình thản của nam nhân trước mắt, cha, trong lòng run lên, Cha hắn đây là…… Lập tức có chút khẩn trương nhìn xung quanh, đây là địa phương gì nha? Bọn họ bây giờ còn ở trên mã xa đó nha ? Cha sao lại không xem xét nơi chốn mà nói lung tung như thế ?

Chu Lệ  chậm rãi buông ra tay, đem Chu Cao Sí mềm nhẹ lãm tiến trong lòng, thấp giọng nói “Sí nhi , đừng lo lắng, không có việc gì .”

Thân thể Chu Cao Sí có chút tù túng , thoáng thả lỏng xuống .

“Cha……”

“Ân?”

“Ta bình an là tốt rồi.” Chu Cao Sí   nhỏ giọng nói.

Nhớ tới đã đi rất lâu trên hoàng tuyền lộ , nhớ tới hoàng tuyền lộ im lặng không tiếng động, nhớ tới trí nhớ một chút một chút liền bất tri bất giác vứt bỏ…… Chu Cao Sí   thật sâu cảm thấy, cho dù đời này cha cho tất cả mọi người quỳ trước mặt hắn  , hắn cũng sẽ không có bao nhiêu vui mừng……, nhưng nếu cha hắn , mẫu thân hắn, hai đệ đệ của hắn đều bình an , vậy hắn mới thật sự vui mừng.

Nhưng bị Chu Lệ  ôm vào trước ngực, cho nên, Chu Cao Sí   không biết, lão cha hắn gắt gao ôm , Chu Lệ , lúc này cũng hơi hơi gợi lên tự giễu cười.

Bình an? Nếu như không thể có phân quyền thế kia , sao có thể nói đến chữ bình an đây ?

Mà lúc này, xe ngựa dừng lại, ngoài xe ngựa , thanh âm đè thấp bẩm “Chủ tử, chúng ta đến.”

Chu Cao Sí   trong lòng có chút tò mò, đến? Đến đâu ?

Chu Lệ  thản nhiên mở miệng “Đã biết.” Liền thật cẩn thận ôm Chu Cao Sí   xuống xe ngựa.

Xuống xe ngựa, Chu Cao Sí mới phát hiện, sắc trời đã tối . Thấy không rõ đang đứng đâu , nhưng Chu Cao Sí   mơ mơ hồ hồ phán đoán, nơi này hẳn là một tiểu phủ đệ, hiện tại nơi xe ngựa đứng hắn là ở hậu viện ?

Chu Lệ  ôm Chu Cao Sí đi xuyên qua hành lang gấp khúc, đi vào một hoa viên nhỏ , trong viện , một nam tử trung niên đang cung kính đứng chờ .

Đợi đến gần, trung niên nam tử ra tiếng , cung kính hành lễ “Từ Tăng Thọ bái kiến Vương gia.”

Nhị cữu cữu??

Chu Cao Sí   trong lòng ngẩn ra, lập tức cân nhắc, nói như vậy, nhị cữu cữu cùng lão cha là một phe ? Lập tức trong lòng không khỏi thả lỏng xuống, ân, người một nhà sẽ không tất yếu giả trang  .

“Tăng Thọ, Sí nhi  bị trượng hình, ngươi tới phía trước chờ đi , đợi ta giúp Sí nhi trị thương , rồi sẽ trở lại nói chuyện với ngươi .”

Từ Tăng Thọ kinh ngạc, thân thiết nhìn về phía Chu Cao Sí  , mà sắc mặt Chu Cao Sí   tuy rằng tái nhợt, nhưng vẫn ôn hòa cười “Cậu, cháu không có việc gì, phụ vương hắn chỉ là –”

“Câm miệng!”

Lời còn chưa dứt, cái trán Chu Cao Sí   đã bị gõ một chút. Nhịn không được tế mi hơi nhíu, tiểu cánh tay béo tròn xoa cái trán, liếc mắt thấy sắc mặt cha hắn âm trầm, yên lặng ngậm lại miệng.

Cha hắn tâm tình không tốt cũng đừng gõ đầu của hắn nha.

Đợi Từ Tăng Thọ lui ra, Cha hắn liền ôm hắn vào buồng trong, cởi quần ra thượng dược cho hắn , trong lòng Chu Cao Sí có chút ngượng ngùng, có chút lúng túng, nhưng quay đầu nhìn về phía cha, thấy cha hắn trên mặt âm trầm nổi giận, còn có trong mắt khó có thể che dấu đau lòng cùng áp lực thống khổ, liền nhịn không được mở miệng “Cha……”

Nhìn chằm chằm một mảng bầm tím sưng đỏ trên tiểu mông không công nộn nộn của Chu Cao Sí , lửa giận trong lòng Chu Lệ  vừa mới hơi chút bình ổn lại hừng hực bốc lên, đè áp tức giận , trầm giọng mở miệng “Ân?”

“Ngài đừng gõ đầu của ta, nếu biến thành ngốc ……” Chu Cao Sí   nho nhỏ nói .

Chu Lệ  hơi hơi giương mắt, không có trả lời, thật cẩn thận lấy thuốc mỡ bôi lên  .

“Cha……”

“Nói!”

“Trương Phụ nếu đã trở lại, vậy hắn có thể tiếp tục làm thư đồng của ta không ?”

Chu Lệ  không có trả lời, chính là nhăn lại mi, tiểu tử này hôm nay sao nói nhiều như thế ?

Hơi hơi cân nhắc một chút, Chu Lệ  hiểu được .

Tiểu tử này…… Có lẽ là sợ mình nhìn đến miệng vết thương liền khổ sở? Cho nên, liều mạng nói chuyện nhằm phân tán lực chú ý của mình ?

Giống như lúc nãy ở trên mã xa .

Tiểu tử này…… Chu Lệ  trong lòng cười khổ, sao không ngốc đi một chút cơ chứ ?

Chu Lệ  trong lòng lúc này càng thêm toan sáp cùng khó chịu.

“Cha? Ngài có phái người cùng mẫu phi nói không ?”

“Cha……”

Nghe Chu Cao Sí lải nhải lẩm bẩm, Chu Lệ  chỉ là trầm mặc, không có trả lời, đợi bôi dược hảo , liền buông thuốc mỡ, đi đến đầu giường , ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu Chu Cao Sí , thấp giọng nói “Sí nhi , hảo hảo nghỉ ngơi, không cho nói, nếu đói bụng thì chịu đựng một chút , chờ cha cùng nhị cữu cữu ngươi bàn xong việc , khi trở về, liền cùng ngươi dùng cơm.”

Dùng cơm?? Chu Cao Sí   trong lòng sáng ngời.

Chu Lệ  dứt lời, đứng dậy, đang muốn xoay người, đã bị kéo lại vạt áo, Chu Lệ  cúi đầu.

“Cha…… Ngài vừa trở về, nhất định còn không có ăn thịt nướng đi, con phân phó hạ nhân chuẩn bị cho ngài một bàn .” vẻ mặt Chu Cao Sí cung kính nói.

Chu Lệ  khóe miệng vừa kéo, tiểu tử này!!

Chu Lệ  nhìn chằm chằm vẻ mặt Chu Cao Sí cung kính một lúc lâu, cúi đầu, mỉm cười, ngón tay khinh niết hai má Chu Cao Sí , âm trầm hỏi “Sí nhi  thật là có tâm , nhưng cha không thích ăn thịt nướng , làm sao bây giờ nha ?”

“…… Vậy đậu hũ đi ?”

Khóe miệng Chu Lệ  tươi cười hơi hơi bị kiềm hãm, lập tức, càng thêm tới gần Chu Cao Sí  , ngón tay hơi hơi dùng sức, một chữ một chữ nói “ Sí nhi , cha hiện tại thầm nghĩ ăn tiểu bánh bao hấp……”

“……”

“Cha……”

“Nói.”

“Tiểu bánh bao bị rách da nên không thể ăn đau  .”

Chu Lệ  trong lòng bị kiềm hãm, âm trầm cười “Không có việc gì, tiểu bánh bao bị rách da cũng là bánh bao nha .”

Nhìn vẻ mặt Chu Cao Sí  rầu rĩ ảm đạm, Chu Lệ  hơi hơi giơ lên khóe miệng, xoay người đi ra buồng trong, đi đến bên ngoài, cđối hạ nhân đang cung kính đừng chờ ở cửa nói “Phân phó xuống, kêu phòng bếp chuẩn bị thịt nướng cùng đậu hũ .”

***********

Nhìn theo bóng dáng cha xoay người đi , Chu Cao Sí thở dài, ghé vào trên giường, trong lòng cảm khái, lần này…… Hoàng gia gia hắn thật sự chọc giận cha hắn ……

Tuy rằng…… cái này cũng dã tâm của cha thực có liên quan ……

Tương lai, sẽ thế nào? Hoàng gia gia sẽ đối phó thế nào với cha hắn đây ?

Chu Cao Sí   trong lòng sầu khổ, trí nhớ của mình đều để lại hoàng tuyền lộ, bằng không có thể biết tương lai của cha hắn. Ai, thôi, dù sao, hắn cũng sẽ không để người ta khi dễ cha đâu  !

Tâm tư vừa chuyển, Chu Cao Sí   sờ sờ hồng ấn nhàn nhạt trên mặt bị cha hắn niết ra , lại rầu rĩ, hắn nha , từ lúc vào kinh chưa nếm qua thịt nướng cùng đậu hũ . Cha sao nhỏ nhen như thế chứ ?

**********

Chu Lệ  đi ra viện , sắc mặt liền âm lãnh lên.

Đi vào nhà chính, Chu Lệ  cũng không thèm nhìn tới Từ Tăng Thọ một bên cung kính chắp tay, nhấc chân liền đá ngả lăn một cái ghế, lại nâng tay đập vỡ bát trà , xoay người, gạt bình hoa vỡ nát , cho đến khi trong phòng thành một mảng hỗn độn  . Chu Lệ  mới dừng tay , bình tĩnh lại .

Tay trái bị mảnh sứ của bình hoa cưa vào , miệng vết thương chảy máu ròng ròng .

Từ Tăng Thọ vẫn như cũ cung kính chắp tay đứng.

Vương gia ở Mạc Bắc chiến sự chưa chấm dứt, liền lập tức bí mật trở về kinh thành, một đường mã bất đình đề ( ngựa không dừng vó ), Từ Tăng Thọ biết , tâm đầu nhất khiêu, Vương gia chưa bao giờ là người làm việc như thế , gấp gáp  vào kinh như thế , là đã xảy ra sự tình gì sao ? Mà mình vội vàng tới bái kiến Vương gia, lại ngoài ý muốn biết được thế tử bị trượng hình ?!

Từ Tăng Thọ khi đó liền biết Vương gia nhất định rất tức giận, chính là…… Vương gia nếu tức giận sẽ đạp đổ đồ vật này nọ , nhưng thật ra vẫn bất ngờ, dù sao ở trong lòng Từ Tăng Thọ, tính tình Vương gia không tốt, nhưng là một người tự biết khắc chế bản thân , mục đích Hoàng Thượng trượng đánh thế tử cũng bất quá là cho Vương gia một cái cảnh cáo thôi.

Vương gia hẳn là biết điểm ấy, con bị đánh khẳng định sẽ sinh khí, nhưng cũng không cần phải tức giận đến đập phá đồ đạc , thậm chí lộng tay mình bị thương cũng không biết ….

Nghĩ khi Vương gia ôm thế tử vào, bộ dáng thật cẩn thận, trong lòng Từ Tăng Thọ hơi hơi có chút hiểu, Vương gia xem ra phi thường coi trọng thế tử nha.

Như vậy, Vương gia gấp gáp vào kinh chỉ vì thế tử sao ?

“Tăng Thọ!” Thoáng bình tĩnh một ít Chu Lệ  thản nhiên mở miệng nói.

“Có thuộc hạ.” Từ Tăng Thọ cung kính đáp.

“Về sau mỗi một tin tức nhỏ của kinh thành cũng phải ba ngày báo một lần , không thể đến trễ.”

“Dạ!” Từ Tăng Thọ trong lòng rùng mình, Vương gia đây là…… Đã bắt đầu sao?

*********

Vừa nhìn thấy người hầu bưng lên một mâm đồ ăn, ánh mắt Chu Cao Sí liền lượng lượng .

Liếc mắt ánh mắt Chu Cao Sí lượng lượng, Chu Lệ  trong lòng buồn cười, tiểu tử này chẳng lẽ mấy ngày qua chưa ăn sao ?

Nhịn không được tinh tế đánh giá Chu Cao Sí  một phen, trong lòng Chu Lệ  không khỏi nhíu mày, hình như gầy? Ngô? Tiểu bụng bự cũng nhỏ đi ?

“Sí nhi , một đường đi đến đây , ngươi ăn gì ?”

Tâm tư Chu Cao Sí   còn đang ở trên những món ăn tỏa ra mùi hương mê người , theo bản năng liền hồi đáp  “Cha, con chỉ ăn chúc cùng đồ ăn, không khác……”

Chúc? Đồ ăn?

Chu Lệ  nhíu mày, khó trách gầy như thế ! Tiểu tử này là người kén chọn !

Thấy Chu Cao Sí  muốn tự tay lấy , Chu Lệ  đè lại hắn.

“Cha?” Chu Cao Sí   khó hiểu.

“Cha lấy cho ngươi.”

Dứt lời, Chu Lệ  liền đứng dậy bưng tới đồ ăn.

Chu Cao Sí   trong lòng nhất sầu, Lão cha hắn lấy cho hắn? Khẳng định sẽ không lấy thịt nướng cùng đậu hủ ……

Nhưng, khi nhìn thấy Chu Lệ  bưng đồ ăn tới, ánh mắt Chu  Cao Sí   nguyên bản ảm đạm không khỏi lại sáng ngời lên.

Oa, thịt nướng,  đậu hủ!

Chu Lệ  có chút sủng nịch nhìn ánh mắt Chu Cao Sí   lượng lượng, tiểu tử này……

“Đây , ăn đi.” Chu Lệ  gắp một miếng thịt nướng đưa tới bên miệng Chu Cao Sí .

Chu Cao Sí   sửng sốt, lập tức ngẩng đầu, còn nghiêm túc nói “Cha, con có thể tự mình ăn.”

Chu Lệ  thản nhiên nói “Cha biết, ăn đi.”

Chu Cao Sí   ngẩn ra, nhìn thần sắc trên mặt Chu Lệ  không tha cùng chất vấn , liền yên lặng hé miệng, chậm rãi nhấm nuốt, trong lòng ấm áp, biết, cha hắn đây là dùng phương pháp này để đau sủng hắn .

Vì thế, một người đút , một người ăn.

Thói quen nghiêm khắc tuân thủ ăn cơm không nói lời nào, im lặng, nhưng, khi ánh mắt Chu Cao Sí nhìn qua thịt nướng , chiếc đũa của cha hắn sẽ gặp rất nhanh đi đến thịt nước , sau đó, thịt nướng mỹ vị sẽ rơi vào miệng hắn . Khi ánh mắt Chu Cao Sí di rời đến đậu hũ ,  cha hắn sẽ gặp buông chiếc đũa, múc một muôi đậu hũ uy hắn .

Kỳ quái, động tác nào của cha cũng thực ngốc , thực rõ ràng, hắn là người đâu tiên được hưởng thụ việc cha uy cơm cho , nhưng việc uy cơm này  cũng làm cho hắn cảm thấy không được tự nhiên .

Nhìn cha, Chu Cao Sí   không khỏi nhếch miệng cười, cho nên nói, cha hắn rất lợi hại , đúng hay không?

Mà bất tri bất giác, Chu Cao Sí   liền ăn một chén cơm, một miếng thịt nướng, mấy khối đậu hủ.

Cơm no rồi, Chu Cao Sí   ghé vào bên giường, nhìn cha hắn từng ngụm từng ngụm nhanh nhẹn ăn cơm, nhịn không được tế mi loan loan, nhếch miệng cười.

Ân…… Vẫn là cha ở nhà thì hảo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.