Minh Hà Chi Cao Sí

Chương 75: Tĩnh nan thiên [ ngũ ]





Chu Cao Sí  đem mọi sự dặn dò xong , đám người Trương Phụ liền cáo từ rời đi.

Lúc Chu Cao Hú  rời đi đã do dự một chút, xoay người đối Chu Cao Sí  nói“Ca, đã nhiều ngày ngài đều ra khỏi phủ , vẫn nên mang thêm nhiều hộ vệ cho thỏa đáng.”

Chu Cao Sí  sửng sốt, lập tức cười tủm tỉm nói “Ta biết, ngươi yên tâm đi.”

Chu Cao Hú  thở dài một tiếng “Ca, ngài đừng nói ngoài miệng là tốt rồi .”

“Khi nào thì ngươi giống bà mụ vậy  ?” Chu Cao Sí  cười ha ha tiến lên vỗ vỗ bả vai Chu Cao Hú  , lại ngoài ý muốn phát hiện, không biết khi nào, Chu Cao Hú  đã cao hơn hắn  .

Tái nhìn kỹ, giật mình phát hiện, không biết khi nào, đệ đệ này của hắn đã trưởng thành thành một thiếu niên cao ráo mà ổn trọng.

Trong lòng không khỏi cảm khái, ai, thân thể thực sự là nhanh lớn nha .

“Ca, đệ đệ nói đều là nghiêm túc !” Chu Cao Hú  rất trịnh trọng nói.

“Hảo! Ta đã biết.” Chu Cao Sí  cười tủm tỉm vỗ vỗ Chu Cao Hú .

Chu Cao Hú  bất đắc dĩ, đại ca của hắn a , mặc kệ là lúc nào cũng đều một bộ thảnh thơi thảnh thơi !

Cứ không coi trọng an nguy chính mình sao ?!

Khi đi ra Tùng Trúc viện, quay đầu, mắt nhìn Chu Cao Sí còn chắp hai tay sau lưng đứng ở dưới mái hiên, tế mi loan loan , trong lòng Chu Cao Hú  có chút phức tạp, hắn từng ghen tị , ở trong lòng phụ vương thì đại ca trọng yếu phi thường, trên thực tế, hắn hiện tại cũng rất  ghen tị.

Nhưng dù ghen tị, cũng không chán ghét, ngược lại trong lòng đầy kính trọng.

Thầm nghĩ mình cần cố gắng, cần chịu khổ chịu khó, cần vượt qua ca ca này.

Chỉ là…… Có khi, nhìn người này , hắn luôn luôn có một loại cảm giác, dương như mặc kệ mình cố gắng thế nào cũng không có khả năng vượt qua .

************

Tiễn bước đám người Chu Cao Hú  .

Chu Cao Sí  xoay người vào thư phòng, vội vàng đi tới trước án thư, có chút thất vọng, cách ba ngày thì trên án thư sẽ có một phong thư , lúc này còn chưa xuất hiện.

Ngồi xuống ghế sau án thư , Chu Cao Sí  lấy một ít thư tín trên án thư lên , chuyên chú nhìn.

Đợi nhìn đến một bức viết “Lí Cảnh Long lĩnh quân đi.” Chu Cao Sí  tế mi nhất loan, Lí Cảnh Long?

Sờ sờ cằm, nhớ tới nhiều ngày trước kia , thời điểm đi theo hòa thượng lão sư đã được phân tích cùng kể lại cho nghe những triều thần trong triều ,  khi nói đến Lí Cảnh Long , hòa thượng lão sư nói tám chữ –

“Quả mưu nhi kiêu, sắc lệ nhi nỗi”

[ Chú thích : Quả mưu nhi kiêu, sắc lệ nhi nỗi : Mưu trí hạn hẹp nhưng kiêu ngạo , gặp sắc đẹp cùng nước mắt thì mềm lòng ]

Nếu là do Lí Cảnh Long này mang binh đi thì thật ra…… Không cần quá mức lo lắng.

Chỉ là, vẫn phải cẩn thận mới được .

Chu Cao Sí  có chút đăm chiêu, lại muốn chờ thư tín chưa xuất hiện , trong lòng không khỏi phát sầu.

Sao…… Còn chưa đến nha?

Bất quá, nơi chiến trường  truyền tin bất khoái ( không nhanh ) , cũng là đương nhiên. Chu Cao Sí tự mình an ủi.

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Chu Cao Sí  tiếp tục cúi đầu chuyên chú nhìn thư tín, thỉnh thoảng cầm lấy bút lông, viết cái gì đó .

Sau đó…… Ánh trăng bắt đầu chiếu rọi vào trong thư phòng .

Cho đến khi ở ngoài thư phòng có thanh âm Hiểu Cầm vang lên –

“Thế tử, sắc trời không còn sớm , ngài nên nghỉ tạm .”

Chu Cao Sí  lấy lại tinh thần, giương giọng nói “Đã biết, các ngươi không cần gác đêm , đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Ngoài thư phòng , Hiểu Cầm rất muốn đẩy cửa đi vào, áp thế tử lên trên giường để nghỉ ngơi! Đều đã vài ngày nay a. Từ khi Vương gia xuất chinh, mỗi đêm thế tử đều đến tận canh ba mới ngủ!

Nếu cứ như vậy tiếp tục , đối thân thể cũng không hảo!

Tuy rằng biết thời kì hiện tại là phi thường rắc rối , nhưng là…… Thế tử cũng phải chú ý bản thân mới tốt nha .

Hiểu Cầm đứng ở ngoài thư phòng, trừng mắt nhìn cửa phòng, trong tay gắt gao nắm chặt khăn tay , thật sự là! Thế tử cùng Vương gia đều đã nghiêm lệnh không cho bất luận kẻ nào đi vào thư phòng, ngay cả quét tước cũng không cho phép!

Tam Bảo lúc này đã đi tới, nhìn nhìn Hiểu Cầm xoắn khăn tay , nột nột nói“Hiểu cầm, khăn tay của ngươi ……”

“Tam Bảo!” Hiểu Cầm quay đầu, hai mắt đẫm lệ lưng tròng “Làm sao bây giờ? Thế tử lại không nghỉ ngơi !”

Tam Bảo ngẩn ngơ, lập tức cười khổ “Chuyện này cũng không có biện pháp , Hiểu Cầm , ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi. Ta ở trong này trấn thủ là tốt rồi.”

Hiểu Cầm vội không ngừng lắc đầu  “Ta cũng muốn ở trong này trông coi  !”

*********

Trong thư phòng , Chu Cao Sí  nghe hai người bên ngoài đối thoại, cười cười.

Ai, hai người này.

Quên đi, dù đuổi bọn họ đi nghỉ ngơi thì bọn họ cũng sẽ không đi .

Chu Cao Sí  cúi đầu, nghĩ, nhanh xử lý tốt thư tín, đêm nay sớm một chút nghỉ ngơi đi.

Chỉ là, mình còn chưa nhìn được lá thư kia , cho dù có nằm ở trên giường cũng ngủ không được .

Đem phong thư cuối cùng xem xong , nhớ kỹ mọi sự tình sau. Chu Cao Sí  liền đem thư tín cẩn thận xếp lại , đứng dậy, mắt nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lúc này, đã là canh ba rồi .

Nhìn cửa sổ, nếu thư tín không có đúng lúc xuất hiện ở trên thư án thì bình thường cũng sẽ xuất hiện vào lúc canh ba  ở trên cửa sổ, nhưng lúc này…… Còn chưa có ……

Chu Cao Sí  tâm tư bất an.

Cha…… Không có việc gì đi?

Giật mình đứng hồi lâu, Chu Cao Sí  mới lấy lại tinh thần, nghĩ đến Tam Bảo cùng Hiểu Cầm đang canh giữ bên ngoài , Chu Cao Sí  liền xoay người đi ra ngoài, vừa mở ra cửa phòng, liền thấy Hiểu Cầm dựa vào khung cửa , đầu gật gù buồn ngủ, trên người Tam Bảo chỉ có một cái áo khoác, mà Tam Bảo cơ hồ ở khi Chu Cao Sí  mở ra cửa phòng liền lập tức khom người, cung kính chỉ lễ “Nô tài khấu kiến thế tử.”

“Tam Bảo, ngươi đưa Hiểu Cầm trở về ngủ đi. Đêm nay ta ngủ ở thư phòng.” Chu Cao Sí  ôn hòa nói, dừng một chút, xem xét vẻ mặt Mã Tam Bảo có chút tiều tụy, liền mở miệng nói “Ngươi cũng đừng canh nữa , hảo hảo nghỉ ngơi, nghỉ ngơi đủ, ngươi mới có sức bảo vệ ta , hiểu không ?”

Mã Tam Bảo ngẩn ra, ngẩng đầu thấy đôi mắt Chu Cao Sí  ôn hòa mang theo ý cười nhợt nhạt, liền cúi đầu, thấp giọng nói “Nô tài nhất định sẽ bảo vệ thế tử tốt! Nhưng là…… Cũng thỉnh thế tử chiếu cố chính mình.”

Chu Cao Sí  cười tủm tỉm gật đầu “Yên tâm đi. Ta sẽ .”

Mã Tam Bảo thế này mới nâng Hiểu Cầm lui ra.

Chu Cao Sí  nhìn Mã Tam Bảo cùng Hiểu Cầm rời đi, mới khép lại cửa phòng, xoay người, đi hướng án thư, đi vài bước, liền thấy trên án thư không biết tự khi nào có thêm một phong thư .

Chu Cao Sí  ngẩn ra, lập tức không khỏi nhếch miệng cười, bước nhanh đi qua.

Đến gần , liền thấy trên miệng thư vẽ một cái bánh bao thịt .

Chu Cao Sí  rất nhanh mở ra thư , lấy ra liền thấy .

Nội dung trên thư rất đơn giản :

Lí Cảnh Long tất sẽ công đánh Bắc Bình, Sí nhi , phải cẩn thận một chút!

Nhìn kỹ bút tích kia, thật là gấp gáp , tất nhiên là do trong lúc vội vàng mà viết ra  .

Chu Cao Sí ngưng mắt nhìn , không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Xem ra, cha hiện tại bình an vô sự…….

Cúi đầu nhìn chằm chằm ba chữ Lí Cảnh Long, trong lòng Chu Cao Sí  trầm xuống, xem ra, ngày an ổn của  Bắc Bình sắp hết a.

********************

Công nguyên năm 1391, tháng chin .

Chu Lệ  dẫn quân cứu viện Vĩnh Bình đang bị quân đội triều đình vây đánh , Lí Cảnh Long nghe thấy liền dẫn quân hướng Bắc Bình đánh tới!

Ngày hôm nay , sáng sớm, Chu Cao Sí  cấp tốc triệu tập Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại , Trương Phụ.

“Lí Cảnh Long sắp tới .” Chu Cao Sí  đi thẳng vào vấn đề, thẳng đến chủ đề nói.

Đám người Chu Cao Hú  nhất thời vẻ mặt căng thẳng.

Vẻ mặt Trương Phụ ngưng trọng “Thế tử! Thuộc hạ xin đi chuẩn bị!”

Chu Cao Sí  xua tay, ôn hòa cười “Đừng khẩn trương! Ngươi trước đem rút hết quân ở trên cầu Lô Cầu ngoài thành Bắc Bình đi   .”

Trương Phụ ngẩn ra.

Chu Cao Hú  kinh ngạc, Chu Cao Toại  lập tức mở miệng , vội vàng nói “Đại ca! Không thể! Đó là đạo canh phòng đầu tiên của Bắc Bình thành!”

“Không có việc gì.” Chu Cao Sí  thản nhiên cười, mang lên bát trà uống một ngụm , mới tiếp tục chậm rãi nói “Muốn cho hắn biết, Bắc Bình chúng ta đã không còn năng lực tự bảo vệ ……”

Chu Cao Sí  dứt lời, hướng Trương Phụ ha ha cười.

Trương Phụ có chút đăm chiêu, nhìn Chu Cao Sí , cung kính chắp tay nói “ Dạ! Thuộc hạ xin đi chuẩn bị!”

Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại  lúc này vẫn rất là khó hiểu, nhưng thấy Trương Phụ phụng mệnh mà đi , cũng chỉ hảo đợi ở một bên.

Đợi Trương Phụ lui ra sau, Chu Cao Sí  nhìn về phía Cao Hú cùng Cao Toại , vẻ mặt nghiêm túc“Từ hôm nay trở đi , Trương Dịch Môn cùngTây Hòa Môn do hai người các ngươi phụ trách thủ vệ!”

Chu Cao Hú  cùng Chu Cao Toại  trong lòng ngẩn ra, không thể nghĩ được đại ca sẽ cho bọn họ phụ trách bảo vệ cửa thành  , trong lòng có chút kích động, vội chắp tay đáp ứng .

Lại tỉ mỉ dặn một phen , Chu Cao Sí  liền để cho Cao Hú cùng Cao Toại  đi xuống hảo hảo chuẩn bị.

Lại đưa tay viết một phong thư đưa cho Tam Bảo, kêu Tam Bảo giao tận tay cho Bố Chính Sứ Bắc Bình – Lý đại nhân.

Tam Bảo vội đáp ứng .

Vì thế, ngày hôm nay  –

Cửa thành Bắc Bình dán một phân bố cáo

Bố cáo rất đơn giản, thứ nhất là ngay từ hôm nay , Bắc Bình giới nghiêm, dân chúng không thể ra khỏi thành. Vào đêm thì tức khắc trở về nhà không thể lưu lại sinh sự. Thứ hai là, mỗi ba ngày, dân chúng có thể đến phủ nha lĩnh lương thực , mỗi 7 ngày, phủ nha sẽ xây dựng nơi chữa bệnh từ thiện. Thứ ba, phàm là Bắc Bình dân chúng, đã ở trên mười lăm năm đều phải đi báo danh thủ thành . .

Bố cáo vừa ra, nhóm dân chúng đều xông tới nhìn bố cáo, có người lớn tiếng đọc ra, có người chỉ trỏ, trong lúc nhất thời, rất ồn ào náo nhiệt.

Chu Cao Toại  ghé vào trên tường thành , nhìn dân chúng nghị luận , không khỏi bĩu môi “Đại ca rất phiền toái!”

“Tam thiếu gia lời ấy sai rồi! Hành động này của thế tử rất là tinh diệu!”

Chu Cao Toại  nhíu mày quay đầu nhìn lại “Đạo Diễn đại sư, lời này ý gì?”

Đạo Diễn nhìn nhóm dân chúng phía dưới , chậm rãi mở miệng “Tuy rằng quân địch chưa đến, nhưng giới nghiêm toàn thành, ngăn chặn mật thám vào thành, phát phóng lương thực , mở nơi chữa bệnh từ thiện, ổn định lòng người, tranh thủ đồng tình của dân chúng , dân chúng ở trên mười lăm năm mới phải đi báo danh đăng kí thủ thành , đầu tiên chứng minh sẽ không vô cớ trưng binh, thứ hai chứng minh quân lực Yên vương  hùng hậu, trước ổn định dân chúng chi tâm,  sau ám chỉ dân chúng, chiến tranh này , Yên vương  nắm chắc chiến thắng, còn có cuối cái cuối cùng , nhóm dân chúng sống ở đây đã 15 năm , tức là người đã ở Bắc Bình nhiều năm, đối Bắc Bình sẽ có lòng trung thành, một khi tham dự thủ thành, chắc chắn sẽ dụng tâm kiệt lực!” Dứt lời, Đạo Diễn nhìn về phía Chu Cao Toại có chút đăm chiêu gật đầu, mỉm cười“Cho nên, hành động này của thế tử nhìn như rất đơn giản , kì thực rất tinh diệu a.”

“Nhưng là…… Nói như vậy, người báo danh tòng quân cũng sẽ không  nhiều a.” Chu Cao Toại  nói thầm .

“Quý tinh bất quý đa! Hơn nữa…… Bần tăng dám đánh cược rằng , người báo danh tòng quân chỉ nhiều chứ không ít!” Đạo Diễn nói, mỉm cười.

[ Chú thích : Quý tinh bất quý đa : Người tài giỏi thực sự thì sẽ không nhiều ]

Chu Cao Toại  sờ sờ cái mũi, trong lòng thầm nghĩ, như vậy tốt nhất !

Nay binh lực thủ thành Bắc Bình, chỉ có binh lực trong tay tam huynh đệ bọn họ, không đến hai vạn.

Mà quân Lí Cảnh Long……

Chu Cao Toại  nhíu mày. Trận thủ thành chi chiến này, khẳng định sẽ thực vất vả. Nhưng là –

Chu Cao Toại  hắn tuyệt đối sẽ không lui về phía sau nửa bước!

************

Lúc này, Yên vương  phủ Bắc Bình, trong Phương Hoa viện……

Trương Dung Nguyệt  đi vào viện của Từ thị  .

Nhìn Từ thị  ngồi ở trên tháp , ngẩn người nhìn lá cây trên đại thụ ngoài cửa sổ đã bắt đầu điêu tàn.

Vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt cũng rất đờ đẫn.

Trương Dung Nguyệt  hơi dừng bước .

Nhẹ giọng mở miệng “Vương phi?”

Từ thị  chậm rãi lấy lại tinh thần, nhìn về phía Trương Dung Nguyệt , mỉm cười “Trương tiểu thư , ngươi đã đến rồi. Ngồi đi.”

Trương Dung Nguyệt  nhẹ nhàng gật đầu, ngồi xuống ở trên ghế nha hoàn đưa đến

“Ngươi…… Hôm qua có hoàn thành tâm nguyện ?” Từ thị  nhìn Trương Dung Nguyệt  hỏi.

Trương Dung Nguyệt  sửng sốt.

Từ thị  than nhẹ “Sáng nay, thế tử vội tới chỗ ta thỉnh an, ta hỏi…… Mong rằng Trương tiểu thư không nên trách tội thế tử, chỉ là lòng ta lo lắng, cho nên liền hỏi.”

Trương Dung Nguyệt  chậm rãi cúi đầu, trong lòng có chút xấu hổ và giận dữ, hôm qua…… Tuy rằng chưa từng hối hận, nhưng là, bị người ngoài trừ bỏ thế tử biết, trong lòng vẫn là rất là xấu hổ.

“Trương tiểu thư, kỳ thật…… Ta thực hâm mộ ngươi.”

Trương Dung Nguyệt  sửng sốt.

“Bởi vì ta…… Nếu năm đó ta có phân dũng khí này của ngươi, có lẽ sẽ không như hiện tại.” Từ thị  có chút tự giễu nói .

Trương Dung Nguyệt  không khỏi ngẩng đầu.

“Hoặc là, ngay từ đầu, ta liền thỏa hiệp , ta lựa chọn …… Từ gia, cho nên, không giống.” Từ thị  có chút tối nghĩa nói không rõ.

Nhưng, Trương Dung Nguyệt  nghe câu kia “Ta lựa chọn Từ gia”, trong lòng có chút hiểu rõ.

“Nữ nhân, nếu có thể chọn, vẫn sẽ gả cho  nam nhân mà  mình thương mới thỏa …. Mà nếu là lưỡng tình tương duyệt, liền sẽ mỹ mãn, nhưng, từ xưa đến nay, tình chi một chữ, luôn hại người hại mình, ai, thế tử làm như thế kỳ thật ta rất đồng ý, như vậy đối với ngươi mới là tốt nhất, chờ…… Hết thảy xong, ngươi trở về nhà đi.” Từ thị  kéo tay Trương Dung Nguyệt  , ôn nhu nói, dừng một chút, lại nhẹ giọng nói “Kỳ thật, đây cũng là ý tứ thế tử .”

Trương Dung Nguyệt  cúi đầu, nhẹ nhàng ân một tiếng, một bàn tay cũng lui vào trong tay áo , nắm chặt thành quyền, móng tay đâm thật sâu vào trong thịt .

**********

Nam Kinh.

“Lí Cảnh Long?! Hoàng Thượng lại phái ra Lí Cảnh Long!? Bọc mủ kia , hắn chỉ hiểu được cách sống phóng túng, hắn hiểu được chiến tranh sao?! Thịnh Dung cùng Thiết Huyễn đều so với hắn cường hơn, bọn họ lại không đề cử!!”

“Được rồi, được rồi, Phương huynh, ngươi không nên sinh khí như vậy……”

“Trương Thạch ! Không phải ta nói ngươi, ngươi là Lại bộ Thượng Thư, tuy rằng chuyện đánh giặc này không do ngươi quản, nhưng lúc này, ngươi sao lại không cấp Hoàng Thượng một sớ dâng hảo chứ ?!”

Trương Thạch  bất đắc dĩ cười khổ “Ngươi sao biết ta không dâng sớ , nhưng là, Hoàng Thượng không có tiếp thu nha!”

“Hừ! Làm việc như thế ! Cũng khó trách –”

“Phương huynh nói cẩn thận!” Trương Thạch  nghiêm túc nói.

Vì thế, trầm mặc .

Sau một lúc lâu, mới vang lên thanh âm bình thản “Ta hôm nay được một phong thơ.”

“Ân?”

“Là cố nhân ngày xưa cho ta .”

Trương Thạch  hoang mang tiếp nhận.

Chỉ thấy, tuy rằng là một phong thơ, nhưng kỳ thật là một phần bố cáo, hơn nữa…… Nhìn lạc khoản (phần đề chữ ghi tên ) , Trương Thạch  không khỏi trừng lớn mắt “Bắc Bình Bố Chính Sứ?!” Trương Thạch  thấp giọng kinh hô.

“Này, này……” Trương Thạch  có chút lắp bắp .

“Bố cáo này tuy rằng đơn giản, cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng tinh tế phân tích bố cáo thì  cũng không thể không nói, thật sự là…… Tinh diệu nha!” Ngữ khí tuy rằng bình thản, nhưng khó nén được ca ngợi trong đó..

“Này bố cáo này tuyệt không phải Lý Anh phản đồ kia ghi ra a !” vẻ mặt Trương Thạch  phẫn hận khinh thường.

“Đúng vậy, không phải Lí Anh, là thế tử Yên vương  !” Mang theo một chút thở dài.

Trương Thạch  ngẩn ra, lập tức trầm mặc.

“Trương Thạch ! Tuy rằng…… Ta nói rồi, ta sẽ đứng ở bên Hoàng Thượng, nhưng, nói thật ra , ta…… Thật sự đối thế tử Yên vương  rất tán thưởng.”

Trương Thạch  than khẽ, nhớ tới nữ nhi của mình, không khỏi quay đầu, dấu đi chua sót trong mắt.

“Phương huynh……”

“Ân?”

“Nếu có một ngày, ta không còn , phiền toái ngươi chiếu cố gia nhân của ta nhiều hơn……”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó!”

*************

Ngày hôm nay , trên cửa thành Bắc Bình , Chu Cao Sí  đứng ở cửa thành, nhìn cách đó không xa đất cát bụi mù , cùng với quân đội sau màn đất cát đó , trong lòng Chu Cao Sí  lúc này ngược lại thật bình tĩnh.

Rốt cục…… Đến đây sao?

“Thế tử!!” Tam Bảo một thân võ phục, vội vàng tìm đến bên người Chu Cao Sí  , chắp tay nói “Bẩm thế tử, Vương phi đến đây!”

Chu Cao Sí  ngẩn ra, theo bản năng nhíu mày, mẫu phi tới làm cái gì?

Vội xoay người muốn ra lệnh hạ cửa thành , chỉ thấy Từ thị  một thân hành trang nhẹ nhàng, phía sau còn theo sát Trương Dung Nguyệt , hướng mình vội vàng đi tới.

Chu Cao Sí  bước lên phía trước , cung kính chỉ lễ, ngẩng đầu, nghiêm túc nói “Mẫu phi không nên tới nơi này!”

Từ thị  mỉm cười “Ta là mẫu phi của ngươi, cũng là Bắc Bình dân chúng, sao có thể không tới  ?!”

“Mẫu phi!!” Chu Cao Sí  nhíu mày, tiến lên nói nhỏ “Nơi này rất nguy hiểm, mẫu phi vẫn nên trở về đi.”

Từ thị  chậm rãi lắc đầu, nâng tay , phất đi bụi trên gương mặt Chu Cao Sí  “Yên tâm đi. Ta sẽ chiếu cố chính mình , sẽ không khiến các ngươi thêm phiền toái  .” Dứt lời, liền xoay người hướng cửa thành đi đến.

Chu Cao Sí  sửng sốt.

Đứng ở trên thành , nhìn mẫu phi của mình đi xuống dưới , nơi đến là cái lạn tạm ở bên cạnh cửa thành, nơi đó đang nấu cháo . Mà Từ thị  trở ra, đầu tiên là nói đôi chút , tiếp theo, liền hỗ trợ mọi người nấu cháo .

Chu Cao Sí  đứng ở trên cửa thành , bên tai bỗng nhiên phiêu tiến một đôi câu .

“Xem! Là Vương phi nha!”

“Vương phi cũng đến đây!”

“Vương phi một chút cũng không sợ hãi……”

“Vương phi không sợ, chúng ta sợ cái gì!”

“Đúng nha !”

……

Chu Cao Sí  không khỏi  nắm chặt tường thành , trong lòng có chút kích động có chút toan sáp.

**********

Trương Dung Nguyệt  liếc mắt người đang hỗ trợ nấu cháo , cước bộ lặng lẽ di chuyển , đang muốn đi qua, nhưng nghe thấy Từ thị  nhẹ giọng mở miệng “Trương tiểu thư vẫn nên đi theo bên người của ta đi. Nơi này có vẻ phức tạp, đừng va chạm mới tốt .”

Trương Dung Nguyệt  trong lòng lộp bộp, theo bản năng nhìn về phía Từ thị , đã thấy khuôn mặt Từ thị  thực bình tĩnh.

Vì thế, Trương Dung Nguyệt  chậm rãi rũ mắt.

Nguyên lai, vẫn là cảnh giác mình như vậy nha……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.