Minh Hà Chi Cao Sí

Chương 84: Tĩnh nan tục [ nhị ]…





Chôn ở hõm vai Chu Lệ  ,Chu Cao Sí  ngượng ngùng cười, nhỏ giọng mở miệng “Thực xin lỗi…… Cha, con thật sự muốn bái tế mẫu phi……”

Chu Lệ  trầm mặc một hồi, mới nâng tay sờ đầu Chu Cao Sí , nhíu mày, tuy rằng trong lòng đối tiểu tử này kéo thân thể ốm yếu đi tế bái Từ thị  rất không vui , nhưng bề ngoài , Chu Lệ  cũng đành dùng thanh âm trầm thấp nói “Ngươi nếu thật muốn tế bái mẫu phi ngươi, chẳng lẽ cha có thể ngăn đón? Ngươi cùng cha nói một tiếng, cha mang ngươi đi , vì sao lại muốn tự mình vụng trộm đi ? Còn không mang theo Tam Bảo?” Dứt lời, lại dùng thanh âm mất tiếng nói “Ngươi nếu lại xảy ra chuyện thì cha làm sao bây giờ ?”

Chu Cao Sí  trong lòng run lên, nhịn không được kéo quần áo Chu Lệ  , sau một lúc lâu, cúi đầu nói “Cha…… Thực xin lỗi.”

“Thôi!” Chu Lệ  than nhẹ một tiếng, ôm lấy Chu Cao Sí , cẩn thận mềm nhẹ đem Chu Cao Sí  phóng tới trên giường, nhìn Chu Cao Sí vẫn gắt gao kéo áo mình , Chu Lệ thản nhiên mở miệng “ Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi.”

Chu Cao Sí  giật mình nhìn Chu Lệ  đạm mạc đứng dậy, trong lòng có chút hoảng hốt, vội vàng ngồi dậy, giữ chặt Chu Lệ “Cha!”

Chu Lệ  mặt không chút thay đổi xoay người.

Chu Cao Sí  nhìn bộ dáng khuôn mặt Chu Lệ  không chút thay đổi, trong lòng lộp bộp, cha hắn thật sự sinh khí……

“Cha, con sai lầm rồi.” Chu Cao Sí  nhỏ giọng nói , xem thấy khuôn mặt Chu Lệ  vẫn như cũ không chút thay đổi nhìn mình, liền đi qua, tế mi hơi nhíu, vẻ mặt đau khổ mở miệng “Nếu không, cha, ngài đánh con một chút, hay như thế nào đều hảo, ngài đừng sinh khí mà hại thân nha .” Dứt lời, cực chân thành tới gần, nhắm mắt lại, một bộ khẳng khái hy sinh “Con da dày , tùy ngài đánh!”

Chu Lệ  hơi hơi hí mắt, tiểu tử này! Trong lòng nhịn không được nén giận , tiểu tử này thừa biết mình không nỡ xuống tay đi ?!

Trong lòng hừ lạnh, đang muốn nâng tay niết, nhưng nhìn chằm chằm khuôn mặt làm mình nhớ nhung , khuôn mặt ngày xưa hồng nhuận tròn tròn, nay lại thành mặt trái xoan , còn mang theo thần sắc trắng bệch .

Chu Lệ  trong lòng đau đau , nhịn không được nâng nhẹ tay , khẽ vuốt sờ, xoay người, gắt gao ôm trụ, cúi đầu ở trên cổ Chu Cao Sí  , hung hăng khẽ cắn vào một ngụm!

Chu Cao Sí  thở nhẹ một tiếng, mở to mắt, nhịn không được nhỏ giọng nói “Cha! Ngươi cắn người!”

Chu Lệ  hừ lạnh một tiếng, sờ sờ dấu màu đỏ kia , trong lòng rất là vừa lòng, này xem như để lại ký hiệu , phải không?

Khàn khàn mở miệng “Hồng ấn này chỉ vài ngày là tiêu tan ! Ngươi nếu tái chạy loạn, cha liền mỗi ngày cho ngươi lưu một cái!”

Chu Cao Sí  nhất thời mặt đỏ tai hồng, mỗi ngày lưu một cái? Còn ở trên cổ?

Thật sự là đáng giận!

Mà Chu Lệ  nhìn bộ dáng Chu Cao Sí  mặt đỏ tai hồng, trong lòng cũng rất đắc ý.

Bỗng nhiên phát hiện, kỳ thật mỗi ngày cấp tiểu tử này lưu cái ấn kí cũng không tồi…… Mình lúc trước sao không nghĩ đến nhỉ ?

***********

Mà đêm nay, Chu Vương  rốt cục có thể hồi Yên vương  phủ nghỉ ngơi một hồi .

Vì thế, trong Tùng Trúc viện……

Lang thôn hổ yết , Chu Vương  rất là bất nhã một bên cắn thịt, một bên nói năng không rõ , thỉnh thoảng phun ra một ít bọt thịt.

“Tiểu Cao Sí ! Ngươi thật sự là hù chết người a! Hoàn hảo ngươi tỉnh……”

“Câm miệng! Ăn cơm!” Chu Lệ  nhìn bộ dạng Chu Vương  ăn cơm, bộ dạng y như kẻ thất phu lỗ mãng ! Rốt cục không thể nhịn được nữa , mở miệng quát .

Chu Vương  cười hắc hắc, liếc Chu Cao Sí ngồi ở trên giường , tế mi loan loan cười, ngậm lại miệng , tiếp tục lang thôn hổ yết .

Mà Chu Lệ  bưng lên bát cháo , đưa lên miệng thổi thổi , múc một thìa , đưa tới bên miệng Chu Cao Sí  .

Chu Cao Sí  muốn hai tay tiếp nhận bát cháo kia , nhưng Chu Lệ  cũng tránh đi “Cha uy ngươi.”

Chu Cao Sí  nhất quẫn, nhìn một bên Chu Vương  liếc mắt một cái, thấp giọng nói “Cha, con tự mình ăn cũng được ”

Chu Lệ  liếc Chu Vương ngồi một bên ánh mắt tỏa sáng, tựa hồ đang nhìn trò hay , liếc một cái rồi thản nhiên nói “Không có việc gì, ngươi coi như kẻ bên kia là bù nhìn là tốt rồi .”

Đạo, bù nhìn?

Chu Vương  cứng đờ, lập tức sờ sờ cái mũi, gắp mấy miệng thịt gà lớn vào bát , liền xoay người ra khỏi phòng, thuận thế đóng cửa phòng, liền ngồi xổm xuống bậc thang ăn cơm .

Nhìn Chu Vương  rời đi, Chu Cao Sí  cảm thấy có chút là lạ , nhưng nhìn Chu Lệ còn kiên trì đưa cái muôi đến trước mặt hắn, Chu Cao Sí  quyết định vẫn cứ ăn xong cơm đã rồi nói sau .

Chậm rãi nhấm nuốt nuốt , cho đến khi hết một chén cháo hoa, Chu Lệ  mới hơi hơi giãn lông mày .

“Cha,Nam quân đã lui chưa ?” Chu Cao Sí  hỏi, từ khi tỉnh lại, hắn liền muốn hỏi, nhưng bị cha hắn nói “Không chuẩn hỏi chuyện tình bên ngoài” làm cũng không dám .

Mà ngày nay, Ngô thái y chính mồm nói, hắn đã bắt đầu chuyển biến hảo , chậm rãi nghỉ ngơi , sẽ không sao  .

Cho nên, hắn có thể hỏi đi?

“Sí nhi ……”

“Cha?”

“Ba ngày sau, cha sẽ xuất chinh.”

**************

Trương Phụ cùng Đạo Diễn vội vàng tiến vào Tùng Trúc viện, liền thấy Chu Vương  ngồi xổm trên đất , thật là thảnh thơi ăn cơm, cước bộ Trương Phụ không khỏi hơi hơi lảo đảo, lập tức vội vàng đứng vững.

Đạo Diễn còn sửng sốt, sau lại lập tức cười.

Trương Phụ cung kính chắp tay, cúi đầu, che lại khóe miệng run rẩy “Trương Phụ kiến quá Chu Vương  gia!”

“Yêu, Trương Phụ, ăn cơm không?” Chu Vương  sang sảng cười, đứng dậy, đem bát cơm đưa cho Tam Bảo đang rũ mắt đứng một bên , cao thấp đánh giá một phen, ngạc nhiên “Xem ra, hôm nay Thịnh Dung  tiểu tử kia không hạ đủ khí lực a, tiểu tử ngươi tinh thần không tồi !”

Trương Phụ hơi hơi bị kiềm hãm, lập tức cung kính cúi đầu nói “Hôm nay Trương Dịch Môn  thế công yếu kém.” Dừng một chút, lại thấp giọng nói “Lúc thuộc hạ đến cũng kịp rửa mặt chải đầu một phen .”

Chu Vương  ha ha cười “Thì ra là thế.” Lại sờ sờ cằm thì thào tự nói “Thịnh Dung  tiểu tử kia hôm nay không có tấn công Trương Dịch Môn a.”

Lại quay đầu, vỗ vỗ bả vai Trương Phụ, ái muội cười “Ngươi nếu muốn gặp tứ ca ta , nên chờ một lát.”

Trương Phụ nhìn Chu Vương tươi cười ái muội, không khỏi cứng đờ.

Đạo Diễn trong mắt xẹt qua một tia phức tạp hàm xúc.

Lúc này, cửa phòng phía sau Chu Vương mở ra .

Chu Lệ  vẻ mặt uy nghiêm tiêu sái đi ra.

Trương Phụ, Đạo Diễn vội cung kính chỉ lễ “Trương Phụ bái kiến Vương gia!”

“Đứng lên đi. Theo ta tiến vào” Chu Lệ  quét Chu Vương cợt nhả đứng ở một bên, thản nhiên mở miệng “Ngũ đệ, ngươi cũng đến.”

“ Dạ !”

***********

Chu Cao Sí  tựa vào trụ giường, nhìn thư tín, ngẩng đầu thấy ba người Đạo Diễn cùng Trương Phụ , Chu Vương  , không khỏi ngẩn ngơ, lập tức vội tọa thẳng thân mình, hướng Đạo Diễn cung kính chắp tay “Đệ tử kiến quá lão sư.”

Đạo Diễn nhìn sắc mặt thiếu niên trước mắt tuy rằng vẫn thực tái nhợt, nhưng đôi mắt sáng ngời, trong lòng có chút vui mừng có chút kích động, nhưng trên mặt chỉ là chắp hai tay tạo thành chữ thập, mỉm cười.

“Thế tử đa lễ .”

“Tốt lắm, đều ngồi xuống  đi.” Chu Lệ  dứt lời, liền đứng ở trước bàn , mở ra bản đồ, vẻ mặt bình tĩnh, thanh âm trầm thấp mở miệng “Nghe……”

********

“Để cho ta thủ Bắc Bình, tứ ca ngươi vẫn yên tâm?” Khi đi ra Tùng Trúc viện, Chu Vương  đột ngột mở miệng.

“Vì sao lo lắng?” Chu Lệ  đứng ở cửa Tùng Trúc viện, khinh đạm mở miệng “Không phải có câu nói, bào đắc hòa thượng , bào bất miếu sao?”

[ Chú giải : bào đắc hòa thượng , bào bất miếu = Chạy thoát khỏi hòa thượng nhưng cũng chạy không thoát khỏi cái miếu = tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa .

Theo ta thì ý câu này là , hòa thượng có thoát thì còn cái miếu mới chuẩn =))  ]

Chu Vương  quay đầu, nhìn chằm chằm Chu Lệ  một lúc lâu, cười hắc hắc “Tứ ca, ta cũng còn không biết cái miếu thờ của ta ở đâu đâu ?”

“Tiểu Văn Văn của ngươi .” Chu Lệ  thực không khách khí mở miệng, nhìn chằm chằm Chu Vương , đôi mắt lợi hại.

Chu Vương  cứng đờ, lập tức sờ sờ cái mũi, rất là uể oải “Tứ ca, ngươi đều biết rồi ?”

“Ta chỉ biết…… Phụ vương nhất định nói gì đó với người , hơn nữa là cùng Chu Doãn Văn có liên quan.”

Chu Vương  ngửa mặt lên trời thở dài, lập tức gãi đầu , rất là bất đắc dĩ “Tứ ca, ngươi không thể làm ra bộ không biết gì sao ?”

Chu Lệ  hừ lạnh một tiếng, xoay người, thản nhiên nói “Ta không dám cam đoan ta sẽ không lấy mạng Chu Doãn Văn , ngươi có biết, hắn làm bị thương Sí nhi .”

Chu Vương  sửng sốt, lập tức rũ mắt, sau một lúc lâu, than nhẹ một tiếng “Ít nhất…… Để cho hắn còn sống mà thấy ta rồi nói sau.”

Chu Lệ  cũng không quay đầu lại, thật lâu sau, mới đến một câu “Nhìn biểu hiện của ngươi!”

[ Nhật : Khổ thân anh phải làm nô dịch cứu lão bà nga ≥◊≤ ]

Chu Vương  trừng mắt nhìn bóng dáng Chu Lệ một lúc lâu, mới mạnh mẽ ngồi xổm xuống, có chút nghiến răng nghiến lợi thấp giọng tự nói “Thật sự là đáng giận! Lão nhân! Ngươi sao có thể sinh ra cho ta một tứ ca tâm ngoan – lòng dạ hẹp hòi – quỷ kế đa đoan – giảo hoạt âm hiểm chứ a!!!”

Trong phòng, Chu Cao Sí  nhìn chằm chằm thư tín đến phát ngốc.

Cho đến khi Chu Lệ  đi đến, Chu Cao Sí mới lấy lại tinh thần “Cha?”

“Ân.” Chu Lệ  lên tiếng, đi hướng Chu Cao Sí , ánh mắt đầu tiên là liếc chén thuốc đặt ở bên bàn trà cạnh giường , lại tới gần, cúi đầu, hôn lướt môi Chu Cao Sí một cái , cảm nhận được vị thuốc chua sót, mới hơi hơi buông ra.

Trong lòng vừa lòng, tiểu tử này xem ra đã hảo hảo uống thuốc.

Chu Cao Sí  cũng xấu hổ , mặt đỏ bừng quay đầu đi , trong lòng buồn bực, cần dùng cách đó để cẩn thận kiểm tra như vậy sao? Mình cũng không phải tiểu hài tử! Sẽ không làm chuyện ngây thơ như vụng trộm đổ dược đi a !

Quay đầu đi , nhớ tới chuyện tình vừa mới thương nghị, lại nhịn không được quay đầu về “Cha, ngươi mang Cao Hú cùng Cao Toại đi  được không?” Chu Cao Sí  hỏi, tế mi hơi nhíu “Để cho Trương Ngọc  tướng quân cùng Chu Khả đem quân cũng cùng đi đi. Bắc Bình, có Trương Phụ cùng Chu Vương  thúc, Đạo Diễn lão sư , cũng có thể đủ a.”

“Lần này vây công Bắc Bình , là Thịnh Dung  cùng Thiết Huyễn .” Chu Lệ  thản nhiên nói .

Chu Cao Sí  ngẩn ngơ, a? Sao lại là bọn hắn?!

Bọn họ…… Không phải hẳn là ở TếNamtrấn thủ sao?

Chu Lệ  nhìn Chu Cao Sí  nhăn mặt, bộ dáng hoang mang, gợi lên khóe miệng cười, sờ sờ mặt Chu Cao Sí  , nói nhỏ nói “Yên tâm đi. Cha lần này sẽ rất nhanh giải quyết …… Ngươi không cần tái lo lắng điều gì .” Một câu cuối cùng , có chút ý vị thâm trường.

Chu Cao Sí  lấy lại tinh thần, nhìn đôi mắt Chu Lệ  thâm trầm, nghĩ vừa tới ở lúc thương nghị , cha nói ,tiến sát Nam Kinh!

Nhịn không được nâng tay ôm lấy bả vai cha hắn, Chu Cao Sí  trong lòng có chút bất an, này….. Dường như không giống tiền sinh  . Tuy rằng hắn đối cuộc đời của mình kiếp trước đã quên đi không ít , đặc biệt lần này từ hoàng tuyền lộ trở về, từng gặp mộng nhưng cũng đã quên, chỉ là nhớ rõ, Thịnh Dung  cùng Thiết Huyễn  hẳn là ở Tế Nam thủ thành mới đúng , nhưng…… Nếu tình cảm của hắn cùng cha vốn không nên phát sinh , đều đã xảy ra, như vậy, nhất thế này rất nhiều điều sẽ không còn giống nhau cũng là điều tất nhiên .

Chỉ là……

Cha, ngươi trăm ngàn lần phải bình an……

Cảm nhận được Chu Cao Sí  bất an, Chu Lệ  nâng tay , gắt gao vây quanh, thanh âm khàn khàn chậm rãi nói “Cha sẽ rất nhanh trở về , Sí nhi , ngươi phải  dưỡng hảo thân mình, Phi Ngư đã đã trở lại, cha sẽ đem bọn họ lưu lại, Chu Vương  thúc ngươi tuy rằng cũng không tệ lắm, nhưng là, Sí nhi , ngươi nhớ kỹ, cũng phải phòng bị chút mới tốt .”

Chu Cao Sí  rầu rĩ gật đầu.

Chu Lệ  sờ sờ đầu Chu Cao Sí , lại nói liên miên cằn nhằn “Ngươi thân thể không tốt, Ngô thái y nói không thể trúng gió, nếu muốn phơi nắng thì nên tránh nơi gió lớn , thời gian này , ngươi không thể ăn thịt, nếu để cho cha biết ngươi ăn vụng thịt , xem ngươi còn hào không ! Dược của Ngô thái y tuy rằng khó uống, nhưng ngươi cũng không được vụng trộm đổ bớt , ta sẽ để cho Hiểu Cầm  dõi theo ngươi! Buổi tối khi đi ngủ , lấy chăn cột vào bụng, nếu muốn uống nước thì kêu Hiểu Cầm  tiến vào, ngươi đang mơ hồ sẽ bị té ngã……”

Chu Cao Sí  nghe Chu Lệ  nói liên miên cằn nhằn , rốt cục có chút nhịn không được ngẩng đầu, hai tay kéo lấy cổ Chu Lệ , học bộ dáng Chu Lệ  , hung hăng hôn lên !

Chu Lệ  bị kiềm hãm, lập tức mạnh mẽ, phản thủ vi công, hơi thở nóng cháy bắt đầu đoạt lấy thành trì, bá đạo mạt thượng , tuyên cáo, người này vì do mình sở hữu !

*********

Đạo Diễn đi ra Yên vương  phủ, đúng lúc gặp Cao Hú cùng Cao Toại đi đến, liền hai tay tạo thành chữ thập chỉ lễ.

“Bần tăng kiến quá hai vị thiếu gia.”

“Đại sư đa lễ .” Cao Hú khẽ gật đầu, cũng hồi lấy thi lễ.

“Thiết Huyễn  đã muốn lui?” Đạo Diễn hỏi.

“Còn không có.” Cao Toại lắc đầu, nhíu mày, Thiết Huyễn  cùng Thịnh Dung  này thật sự là khó chơi !

“Bất quá, Chu Vương  thúc nói đã có biện pháp ?” Cao Hú hỏi, có chút nghi hoặc “Còn nói…… Để cho chúng ta trở về hảo hảo nghỉ ngơi?”

Đạo Diễn mỉm cười “Đúng vậy, hai vị thiếu gia hảo hảo nghỉ ngơi một chút đi.”

Cao Hú cùng Cao Toại liếc nhau, đều có chút khó hiểu.

Đợi hai người vào vương phủ, đều tự tắm rửa dùng cơm sau, liền có hạ nhân đến truyền lời .

Cho đến khi đi vào thư phòng Tùng Trúc viện, nghe Chu Lệ  thản nhiên nói , ba ngày sau xuất chinh, hai người mới hiểu được.

Cao Hú nhìn phụ vương ngồi ngay ngắn ở ghế trên, trong lòng kính phục, kế hoạch bố cục nghiêm mật như vậy cũng không phải một  ngày sẽ thành, phụ vương sợ là sớm đã có mưu kế trước đi .

Mà Cao Toại cũng nhíu mày, do dự mở miệng “Phụ vương, trong phủ chỉ còn lại có đại ca một mình , được không?”

Ánh mắt Chu Lệ  tối sầm lại, trầm thấp mở miệng “Cho nên, chúng ta cần tốc chiến tốc thắng!”

Cao Hú cùng Cao Toại liếc nhau, trong lòng rùng mình, cung kính chắp tay đáp ứng .

*********

Thời điểm đi vào phòng, sắc trời đã hôn ám.

Châm lên ánh nên , đi hướng giường, không nhìn nam tử một thân phi ngư phục đang quỳ sát bên cạnh .

Nhìn Chu Cao Sí say sưa ngủ , sờ sờ cái trán Chu Cao Sí  , xác định không có phát sốt, mới hơi hơi giãn lông mày , hạ giọng mở miệng “Phi Ngư nhân toàn bộ thay thế Cẩm Y Dạ Hành ?”

“Dạ! Nhưng là, Cẩm Y Dạ Hành bên Nam Kinh còn chưa tra xét hoàn toàn.”

“Hòm đâu?”

“Hòm đã đoạt lại.”

“Nhớ kỹ! Coi chừng Trữ vương cùng Chu Vương ! Từ hôm nay trở đi, nhiệm vụ chủ yếu của các ngươi chính là bảo vệ tốt thế tử!”

“Dạ!”

“Lui ra đi.”

Đợi nam tử biến mất ở trong đêm đen, Chu Lệ  mới ngồi vào trên giường , dò xét mạch đập của Chu Cao Sí  , mới hơi buông tâm, cầm lấy một bức thư tín trên bàn , khi đang muốn lật xem , Chu Cao Sí trên giường vừa động .

Chu Lệ  lập tức ngẩng đầu nhìn qua , nhíu mày, buông thư tín, sờ sờ cái trán Chu Cao Sí  “Sí nhi ?”

“Cha…… Ngươi đã trở lại……” Chu Cao Sí  nhu dụi mắt, thấy rõ Chu Lệ  sau, hí mắt cười, tươi cười không phải lớn nhưng lộ ra thỏa mãn cùng vui vẻ.

Chu Lệ  hơi hơi ôm Chu Cao Sí  ngồi dậy, hôn hôn, rất nhẹ, thực ôn nhu.

“Sí nhi , là do cha đánh thức ngươi?” Chu Lệ  thấp giọng hỏi .

Chu Cao Sí  ách xì 1 cái, lắc đầu “Không phải, là con tự mình không ngủ được !” Lập tức tế mi vừa nhíu, phát sầu nói “Cha, ngủ tiếp nữa ta sẽ thật sự thành trư !”

Chu Lệ  nhướng mày, chế nhạo “Nga, Sí nhi  không phải vẫn đều là tiểu trư sao?”

Chu Cao Sí  lập tức cao thấp đánh giá Chu Lệ  một phen, gật đầu, vẻ mặt giật mình, còn thật sự nói “Nha, cha, vậy ngươi nguyên lai vẫn đều là đại trư a!”

Chu Lệ  hí mắt, nâng tay nhéo nhéo thắt lưng Chu Cao Sí  , tựa tiếu phi tiếu mở miệng “Sí nhi , ngươi vừa mới nói cái gì?”

Bên hông có khinh niết như có như không , mang theo ám chỉ nào đó mịt mờ cùng gây trêu chọc , Chu Cao Sí  nếu thật sự không hiểu thì thực tốt , cố tình…… Nên biết thì đều để lại hoàng tuyền lộ , không nên biết thì lại nhớ kĩ trong lòng, mặt đỏ tới mang tai , nhịn không được trừng mắt, tuy rằng biết rõ, với thân thể hắn lúc này, cha hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện không nên làm, nhưng…… Vẫn nhịn không được lí sự vài câu !

“Cha…… Con nói sai rồi……” Chu Cao Sí lí sự nói , trong lòng bất mãn .

Chu Lệ  thế này mới hơi hơi buông tay ra , dưới ánh nến , khuôn mặt thanh tú không tính quá đặc biệt này lại là người mình luôn tưởng nhớ, lúc này đôi mắt giận dữ mà trong trẻo , dường như còn trừng mắt, đôi môi ôn nhuận hé ra hợp lại …… Chu Lệ  hơi hơi hít sâu một hơi , rũ mắt, giấu đi khát vọng trong mắt .

Hắn thực sợ mình sẽ nhịn không được !

“Cha……” Chu Cao Sí  nhớ tới Phương Hiếu Nhụ ở Nam Kinh, thần sắc đoan chính , nghiêm túc mở miệng  “Phương Hiếu Nhụ là một nhân tài!”

Chu Lệ  sửng sốt, lập tức nhíu mày, Phương Hiếu Nhụ  cùng Trương Thạch  cảm tình rất tốt sao ?! Hừ!

“Cha?” Chu Cao Sí  kéo tay áo Chu Lệ  , nghi hoặc, cha hắn suy nghĩ cái gì?

Chu Lệ  lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn Chu Cao Sí , thản nhiên đáp lời “Ân, cha đã biết.”

Hắn đương nhiên biết Phương Hiếu Nhụ là một nhân tài! Hừ! Cùng Trương Thạch  một khối đều là nhân tài khó được! Chu Lệ  trong lòng cười lạnh.

Chu Cao Sí  nhíu mày, nhìn trong mắt Chu Lệ  nhoáng lên một tia tàn khốc, trong lòng hoang mang, xem ra cha hắn đối Phương Hiếu Nhụ kia không có gì hảo cảm? Nhưng là, đây là vì cái gì?

“Cha, ngài nếu gặp Phương Hiếu Nhụ  , cần phải nhớ rõ, để cho hắn làm lão sư của con.” Chu Cao Sí  cười tủm tỉm nói .

Chu Lệ  sắc mặt hơi trầm xuống, lập tức ân một tiếng, không chút để ý nói “Đã biết.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.