Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 12: Hộ pháp vạn năng



Nếu không phải hôm nay kiên trì cùng bọn họ trao đổi, ta sẽ không biết, võ lâm đại hội kết thúc chưa đến mười ngày mà trình độ phối hợp của ba người họ lại thành thục đến thế.

Có một số người, trời sinh chính là cùng một loại người.

Hạ Hầu thúc thúc đặt lên trên bàn một quyển sổ, nói: “Văn Tuyền, đây là tư liệu về Quảng Châu Ý Huyền giáo và Thanh Hổ phái.”

Lâm Phóng nhận lấy, nói: “Cứ theo như trước bàn bạc, đợi xử lý xong hết việc vặt ở đây, chúng ta sẽ chuẩn bị lực lượng, tháng mười một đi Quảng Châu.”

Ôn Hựu nói: “Lần trước ta đã đi thăm dò Hoàng môn thị lang, người này cũng không cần nghi ngại, lại là phụ tá uy vũ của tướng quân, dường như cùng Triệu quốc có quan hệ……”

Lâm Phóng: “Hạ Hầu, ngài cảm thấy thế nào?”

Hạ Hầu Dĩnh: “Theo như Tử Tô đã nói, tướng quân này không thể giữ lại.”

Lâm Phóng gật đầu: “Tử Tô, không nên dùng người trong triều đình. Ngươi phái người đi xử lí đi.”

“Tốt.”

“Tiết Phàm Duẫn đã đồng ý đảm nhiệm phân chức minh chủ* Dương Châu, người của chúng ta cũng đã an bài rất tốt……”

* Phân chức minh chủ là minh chủ một nửa, chỉ nắm nửa quyền trong tay, còn một nửa về tay người khác.

“Trước mắt khó giải quyết nhất vẫn là Quảng Châu, tiếp theo là Giao Châu, Từ Châu……”

“La Hán môn dâng tặng ngọc bội Tiên Tần* vô song, Tử Tô ngươi tìm cơ hội, tặng cho Thiếu phủ đại nhân.”

* Tiên Tần: giai đoạn lịch sử của Trung Quốc trước khi nhà Tần thống nhất.

……

Đêm càng lúc càng khuya, bên ngoài cửa sổ khắc hoa là sông nước Tần Hoài sâu tối.

Ta nhịn không được ngáp dài một cái.

Một giọng nói trong trẻo hướng về phía ta: “Thanh Hoằng mệt mỏi?”

Đúng là Lâm Phóng.

Sau võ lâm đại hội, cảm giác của ta đối với Lâm Phóng trở nên phức tạp.

Nhiều ngày trước, thiếu niên đơn thuần cười ngây ngô cùng ta câu cá, dường như là một người khác.

Hạ Hầu thúc thúc nói, ngày đó hắn “câu dẫn” ta là chủ ý ôi thiu của Cố công tử, lúc ấy hắn chịu sự điều khiển của Cố gia, buộc phải nửa hư nửa thực làm việc — Đúng là cùng suy đoán của ta giống đến tám chín phần.

Cho dù như vậy, một Lâm Phóng vô cùng vang danh tại võ lâm đại hội, đã không còn là nhân vật ta có thể tùy ý thân cận.

“Không có…… Chỉ là những người, bang phái các ngươi nói ta phần lớn đều không biết, đừng nói đến chuyện giúp đỡ.” Lời này của ta là thật, rất nhiều chuyện nghe được ta không hiểu ra sao.

Ba người bọn họ nhìn nhau cười.

Ôn Hựu nói: “Lần đầu thấy ngươi khiêm nhường như thế, thực đáng khen ngợi.”

Hạ Hầu thúc thúc nói: “Hoằng Nhi không cần vội, từ từ sẽ đến. Những chuyện này chúng ta sẽ giải quyết trước.”

Lại là Lâm Phóng luôn luôn băng lãnh thâm trầm, hòa nhã nói: “Chúng ta nói về tình thế phức tạp của võ lâm, trách không được ngươi. Ngươi tuổi còn nhỏ nhưng lấy tài trí, chỉ cần ít thời gian nữa, nhất định có thể thuận buồm xuôi gió, trở thành anh hùng tiếng tăm lừng lẫy.”

Nghe lời nói tràn ngập tán thưởng cùng cổ vũ này, ta vì Lâm Phóng máu chảy đầu rơi chết cũng không hối tiếc!

“Minh chủ, quả nhiên vẫn là ngươi tinh mắt!” Ta đắc ý nói.

Hắn khe khẽ mỉm cười: “Đều là người một nhà, gọi ta Văn Tuyền hoặc A Phóng.”

Chắc là bọn hắn trao đổi cũng đã mệt mỏi, thế nên rất có hưng thú cùng ta tán gẫu cho đến tận sáng.

“Đúng rồi, Hoằng Nhi có tự*?” Hạ Hầu nói.

*Tự ở đây là tên tự: tên đặt dựa vào tên vốn có, còn được gọi là tên chữ, dùng để kiêng tránh tên do cha mẹ đặt lúc đầu.

Thân thể ta cứng đờ: “Có, chỉ là……”

Ôn Hựu dường như cũng có hưng thú, ánh mắt sáng ngời nhìn ta.

“Hoằng Nhi nay đã là hộ pháp minh chủ, là nữ nhi vang danh trong chôn võ lâm. Có tự, hành tẩu giang hồ cũng thuận tiện hơn.” Hạ Hầu tiếp tục.

“Nhưng……” Tên của ta là do cha đặt, mang ý “Kiếm khí Thanh Hoằng”(thanh kiếm trong sáng), mà tự, là mẹ lấy, một người như mẹ ta, có thể lấy tự dễ nghe sao?

Ta thật sự khó mà mở miệng……

“Nhìn không ra ngươi còn biết rụt rè?” Ôn Hựu nói, “Chẳng lẽ Thanh Hoằng đối với chúng ta, lại không thể lấy tự tương xứng?”

“Tiểu tự……” Ta nhìn mũi chân của chính mình, nhỏ giọng: “Mị Nô.”

Bên tai mơ hồ vang lên giọng nói ngây ngất của mẹ: “Hoằng Nhi, ta lấy tự Mị Nô cho con là hi vọng, sau khi lớn lên, chẳng những làm đại hiệp, mà còn là một kiều mỵ mỹ nhân, được phu quân thương yêu……”

“Mị Nô.” Ta nhẹ nhàng nói, “Là tự mẹ ta đặt.”

“Ừ……” Lâm Phóng nỗ lực kiềm chế ý cười, nói: “Là tự rất hợp với nữ tử. Có điều ngươi hành tẩu giang hồ, tự này có hơi yếu đuối……”

Ôn Hựu nói: “Đúng là không thích hợp với nàng, nàng đâu có phải cô nương mềm mại đáng yêu? Gọi Chiến Nô còn thích hợp hơn. Trong mắt hắn vẫn là không kiềm chế được ý cười.

Ta hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Mà Hạ Hầu thúc thúc nhắc tới sư tỷ của người — mẹ ta, hoàn toàn lâm vào trong buồn bã trầm tư……

“Còn có một chuyện.” Lời nói của Lâm Phóng xoay chuyển, “Hôm nay ngươi đã tới, cùng nhau nói luôn. Chúng ta quyết định để Hạ Hầu đại hiệp thu ngươi làm đồ đệ.”

Cái gì? Cái gì!

Ta giống như bị hai ngàn lượng hoàng kim nện trúng, vui không kềm được, không nói nên lời.

Hạ Hầu thúc thúc đã từ lưới tình của mẹ ta thoát ra, lấy ánh mắt trấn định ấm áp nhìn ta.

“Về sau ngươi phải gọi ta là sư huynh.” Ôn Hựu giọng nói bao hàm ý cười, “Còn không kêu sư phụ!”

Hắn đã bái nhập làm môn hạ của Hạ Hầu thúc thúc?

Ta không quên trừng Ôn Hựu một cái, kích động quỳ xuống.

Dập đầu, dâng trà, liền chính thức bái sư .

Hạ Hầu thúc thúc ánh mắt trong suốt nói: “Đứa trẻ ngoan! Tốt! Rất tốt!”

Rồi dường như lại nghĩ đến mẹ ta.

Hắn uống trà, bình phục chút ít, kêu ta dậy nói: “Thu hai ngươi làm đồ đệ, là ý của Văn Tuyền, cũng là ý tứ của ta. Tử Tô hiện tại đã giúp Văn Tuyền làm rất nhiều chuyện, tương lai vào triều làm quan, một là chuẩn bị hướng về quan hệ trong ngoài cho tốt; hai là bảo hộ an nguy của Hoàng Thượng; Thanh Hoằng, ngươi bây giờ còn nhỏ, trước cứ theo ta, chủ yếu cùng lão phu học tập võ nghệ, ta thường xuyên không ở bên cạnh Văn Tuyền, là ngươi chịu trách nhiệm cho sự an toàn của hắn. Đợi tất cả quen thuộc, ngươi từ từ tiếp nhận một ít nhiệm vụ.”

“Được!” Ta hưng phấn gật đầu, ba người đều mỉm cười nhìn ta.

“Còn không kêu sư huynh?” Ôn Hựu tại bên tai ta nói, “Ta nhập môn sớm hơn ngươi, năm nay cũng đã mười chín, hơn ngươi ba tuổi, võ nghệ cũng so với ngươi cao hơn, chẳng lẽ còn không thể làm sư huynh?”

Hiếm khi…… Hắn một hơi nói nhiều lời như vậy.

Ta cười ngọt ngào nhìn hắn: “Ai nói ngươi võ nghệ cao hơn ta?”

Hạ Hầu thúc thúc dường như nghĩ đến điều gì, tỏ vẻ nghiêm nghị nói: “Suýt nữa quên. Sau này, hai người các ngươi không được tiếp tục đánh nhau. Thanh Hoằng, hiện tại nhiệm vụ của ngươi là bảo hộ Văn Tuyền an toàn.”

“Cho Chiến nữ hiệp bảo hộ người không hề có võ công như ta, có cảm thấy ủy khuất?” Lâm Phóng cười nói.

“Không dám! Không dám!” Ta vội nói, ba người kia hơi ngẩn ra, cao giọng bật cười.

Đêm trên sông Tần Hoài, luôn luôn rực rỡ tươi đẹp.

Mà ta nhìn ba con người tại đương kim võ lâm hô phong hoán vũ, giờ đây lại chuyện trò vui vẻ trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy đêm nay, dường như yên tĩnh ấm áp cực kỳ.

Tương lai, ta có phải hay không cũng có thể giống như bọn hắn, ngạo nghễ ngẩng đầu là đại hiệp võ lâm? Không chỉ là một nữ tử có võ công?

Ta thật không thể chờ đợi được.

——————-

Bên ngoài Đại Tấn, bắt đầu thỉnh thoảng truyền tới tin tức tướng lãnh của nước đối địch nào đó “bạo bệnh mà vong”(bệnh nặng mà chết) khiến cho quan lại triều đình mừng rỡ như điên;

Xung quanh Kinh thành giặc cỏ thổ phỉ, bắt đầu dần dần giảm bớt;

Mấy thủ lĩnh môn phái làm xằng làm bậy hoành hành ngang ngược trong giang hồ, trong vòng một đêm biến mất;

Gần châu huyện, có mấy tửu lâu mới lặng yên không một tiếng động khai trương.

……

Ta nghĩ, không chỉ võ lâm Đại Tấn, thậm chí những môn phái ở phương Bắc, phương Tây, đều có thể phát giác ra, tân nhậm Võ Lâm minh chủ Lâm Phóng của Đại Tấn, bắt đầu động thủ thu dọn võ lâm Giang Đông đang bị chia năm xẻ bảy.

Trong thời gian ngắn ngủn một tháng, người từng bị cả võ lâm cười nhạo, khinh thị yếu đuối nhu nhược nhưng giờ đây nhân sĩ Giang Đông, lại không dám tùy ý nhắc tới hai chữ “Lâm Phóng”.

Mà ta cùng Ôn Hựu, cũng bắt đầu học tập võ nghệ dưới tay Hạ Hầu sư phụ.

Lúc sư phụ đem “phá liễn kiếm phổ” đưa cho ta, có chút hoài niệm nói: “Đây là kiếm pháp do sư đệ ta sáng chế, thiên hạ vô song. Chỉ là sư đệ mất sớm, nếu còn sống, bây giờ tu vi nhất định cao hơn ta. Sau này, hai ngươi hãy theo kiếm phổ này luyện tập.”

Ngưỡng mộ một chút vị kỳ hiệp mất sớm ấy, ta vui mừng rạo rực mở kiếm phổ ra.

Kiếm phổ đã cũ, lại chỉ có một quyển, Ôn Hựu đứng ở bên cạnh ta cũng nhịn không được ngó đầu sang nhìn.

Sư phụ thật là vô cùng tốt, bản đơn lẻ duy nhất liền trực tiếp đưa cho ta.

Đang muốn tỏ vẻ rộng lượng xem xong sẽ cho Ôn Hựu mượn, lại không ngờ sư phụ thản nhiên nói: “Tử Tô cả ngày ở bên ngoại làm việc, Thanh Hoằng ngươi không có chuyện gì quan trọng, mấy ngày này liền giúp hắn sao ra một bản đi!”

Ôn Hựu chậm rãi nói: “Làm phiền sư muội. Mong rằng sư muội mau chóng sao chép cho tốt, hai ngày sau ta sẽ rời khỏi Kiến Khang để làm việc, vừa lúc cầm theo kiếm phổ nghiên cứu.”

Ta nhìn nội dung kiếm phổ dài đến trăm trang rối ren phức tạp, im lặng không nói được lời nào……

Thực muốn đem kiếm phổ nện vào đầu hắn.

Sư phụ cùng Ôn Hựu, thường xuyên bận rộn cả ngày không thấy bóng người. Đại đa số thời gian, ta một mình luyện võ trong Hạ Hầu phủ.

Trình độ có bước tiến lớn mạnh vượt bậc.

Luyện võ nhiều, ta cũng theo phân phó của Lâm Phóng, đi cùng Ôn Hựu và sư phụ để trợ giúp.

Ví như:

Làm tay chân, cùng một vị sư huynh đi thu phục giặc cỏ chiếm núi làm vua ở biên giới Dương Châu;

Bên trong Kiến Khang thành, chúng ta ngầm dùng mấy tửu lâu chuẩn bị khai trương để thu thập tin tức, ta bị kêu đi hỗ trợ dọn dẹp phòng ốc;

Sư phụ, sư đệ, sư huynh bị thương, ta giúp đỡ chăm sóc;

Phương trượng Kê Minh Tự ngầm giúp đỡ Lâm Phóng hai trăm lượng vàng, ta giả trang thành khách hành hương, đi vào chùa lấy tiền.

Chân chạy, làm việc vặt, tay đấm……

Trong một tháng, ta đã trở thành trợ thủ đắc lực của Lâm Phóng…. hộ pháp vạn năng người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. ( ̄□ ̄;)!!

Lại là lúc đến Kê Minh Tự lấy tiền, nhìn thấy phương trượng đại nhân nhiều ngày không gặp.

Đem ngân lượng giao cho ta, lão nhân gia liếc mắt nhìn, bỗng nhiên toát ra một câu: “Con gái của Chiến Phá Địch cùng Tô Thiển Hồng?”

“Đúng vậy. Ngài biết cha mẹ ta?”

Hỏng rồi, sẽ không lại cùng mẹ ta có cái gì dây dưa đi? Nhưng nhìn tuổi tác dường như không phải a!

“Mẹ ngươi cuộc đời thuận buồm xuôi gió, an ổn vững vàng dưới sự bảo hộ của cha ngươi.” Phương trượng ngạo mạn liếc nhìn ta, “Sinh ra nữ nhi, số mệnh lại nhấp nhô như thế.”

Một lát sau ta mới phản ứng kịp. Đối với hắn chán ghét nháy mắt bay lên đến đỉnh điểm, túm lấy ngân lượng, quay đầu liền đi.

“Có điều……” Giọng nói từ phía sau lưng truyền tới, “Cuối cùng vẫn là một vị anh hùng cái thế……”

“Cái gì?” Ta nghe vậy xoay người, hiếu kỳ nhìn hắn.

“Lại là một cô nương đơn thuần.” Hắn nhắm hai mắt lại, nói: “Nể mặt cha mẹ ngươi, khuyên ngươi một câu: Vạn sự đều có duyên số, không thể cưỡng cầu.”

Vị lão hòa thượng này, từ bỏ lòng ham muốn với cuộc đời treo buộc con người. Liền có thể xem tướng?

Ta sẽ không mắc lừa, thản nhiên ôm ngân lượng, bay vút xuống núi.

Chẳng qua vẫn có chút thấp thỏm, tại chợ dưới chân núi vừa lúc gặp được quán gọi là “Trần Thiết miệng” chuyên đoán tướng số. Thầy số một bộ dạng tiên phong đạo cốt*, so với Kê Minh Tự phương trượng bộ dạng già yếu mạnh mẽ hơn nhiều.

*Tiên phong đạo cốt: Phong thái của tiên, cốt cách của người tu đạo. Ý nói dáng vẻ bên ngoài thanh cao, thoát tục, khiến cho người khác trông thấy phải đem lòng kính nể, quý trọng.

Ta nhịn không được tiến lại.

Hắn nói mệnh ta đại phú đại quý, hơn nữa nhân duyên vô cùng tốt.

Thế là tâm tình thấp thỏm vì mấy câu nói của chưởng môn Kê Minh Tự nháy mắt đã tươi tốt trở lại.

Cuối tháng mười, Ôn Hựu trở lại Kiến Khang.

Chỉ mới mấy ngày không gặp, như thế nào lại cảm thấy hắn cao hơn mấy phần?

Nhìn hắn ở dưới ánh mặt trời cười đến quái dị, ngay cả trên hông “Giác” đều có quang hoa lấp lánh.

Ta không nhịn được ngứa tay, lôi kéo hắn tỷ thí.

Vốn tưởng rằng thời gian này ta có rất nhiều rất nhiều thời gian luyện tập, nhất định có thể thắng hắn.

Lại không ngờ hắn lại cũng là “Kẻ sĩ ba ngày không gặp mặt thì nên rửa mắt mà nhìn”*, Phá Liễn kiếm pháp đã đạt xuất thần nhập hóa.

*Kẻ sĩ ba ngày không gặp mặt thì nên rửa mắt mà nhìn: Đây là câu nói nổi tiếng của Lã Mông trong “tam quốc diễn ngĩa”. Ý nói không gặp ít lâu thì người ta có sự thay đổi lớn.

Đấu hơn ba trăm hiệp, hắn dùng nội lực đem “Quyết” của ta đánh bay –

Ta lại thua !

Ủ rũ ngồi ở dưới gốc cây quế, ta vừa vuốt ve Quyết vừa thở dài: “Quyết a Quyết, thật xin lỗi ngươi, tài nghệ ta không bằng người, ngươi lại thua bởi Giác.”

Ôn Hựu ngồi một bên nhặt lên một nắm lá cây từ trên mặt đất, ném vào đầu ta: “Nha đầu, ta mỗi đêm đều siêng năng luyện tập, nếu là ngươi thắng ta, kêu sư huynh như ta mặt mũi đặt ở chỗ nào?….”

Hắn còn chưa dứt nhưng lời nói của hắn quả thực khiến ta ngay cả ý niệm giết người đều có — tuy rằng ta còn chưa giết ai cả.

Ta mỗi ngày chẳng lẽ không khổ cực luyện tập? Vì sao thắng không được hắn!

Bỗng nhiên nghĩ đến, kiếm phổ kia còn có một tuyệt chiêu rất khó nhớ, ta đã học hơn phân nửa. Nếu là mấy ngày tiếp tục rèn luyện, nhất định có thể thắng hắn!

“Hai ngày sau lại đến!” Ta hung tợn nói: “Người thua cần phải nghe thắng người sai khiển!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.