Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 13: Son phấn



Ngày mới lên, gió nhẹ phơ phất.

Tiết trời đã có chút cảm giác mát mẻ. Ta ngồi ở bàn đá dưới tàng cây bên cạnh ao xem kiếm phổ.

Tiểu Lam vô cùng buồn chán đứng ở một bên đến phát ngốc.

Tiểu cô nương này càng lớn lên lại càng không thích tập võ, cả ngày soi gương nhìn thân lại thương cho phận mình.

Thậm chí còn thẹn thùng muốn ta hứa nhất định phải gả nàng cho một thiếu niên trong Tân Tú võ lâm.

Dưới trướng của Cố gia có một hộ vệ mặt như sắt ngày đó giám sát Lâm Phóng còn từng tới cửa cầu kiến ta, cũng đã gặp qua Tiểu Lam.

Ta còn chưa kịp nghĩ xem hộ vệ mặt sắt này có phải thuộc về phạm trù “thiếu niên Tân Tú võ lâm” hay không, Tiểu Lam đã dựng đứng lông mày, hai tay chống nạnh đem người ta đuổi đi.

Cho nên bây giờ nàng vô cùng buồn chán, cũng là tự chuốc lấy.

Dòng không khí quanh thân như thay đổi đột ngột.

Tay đang nắm thư của ta run lên.

Ngẩng đầu nhìn Tiểu Lam giống như vừa ăn xong Ngũ Thạch Tán, cả người đột nhiên phấn khởi đứng lên một cách không bình thường.

Lại nói sau đại hội võ lâm, ta rốt cục hiểu rõ công dụng của Ngũ Thạch Tán.

Dưới sự xấu hổ không chịu nổi, ta lòng đầy căm phẫn viết thư về nhà, đau đớn trách cha kiến thức nông cạn.

Hôm nay, thư nhà nhẹ nhàng chuyển tới.

Sau bao nhiêu văn tự biểu đạt sự thương nhớ quan tâm của mẹ, là mấy câu ngắn gọn ít ỏi của cha ta: “Cha thuận miệng nói, ai bảo ngươi tưởng thật. Lưu lạc võ lâm cần chú ý làm việc cho tốt, không cần làm Chiến gia bẽ mặt. Nhớ sang năm về nhà.”

Nhận được tin tức, ta cũng không cáu.

……………….

“Ôn công tử tới! Ai nha, hôm nay hắn thực là tuấn tú!” Tiểu Lam chọc chọc ta,“Tiểu thư, Ôn công tử tới, cô còn không nhanh dậy nghênh đón?”

Xa xa, nam tử cao ngất một thân áo tím giày đen, chậm rãi bước tới gần.

Ta mở mày mở mắt hướng về phía Tiểu Lam nói: “Dậy nghênh đón? Tiểu Lam, em không biết, hắn hôm nay tới là để làm trâu làm ngựa cho ta!”

Tiểu Lam nâng tay che miệng lớn, một bộ dạng không thể tin.

Trong lòng ta càng thêm đắc ý.

Kỳ thật, ngay cả chính ta cũng không nghĩ đến, hôm kia ta cùng Ôn Hựu tỷ thí, trong lúc nguy cấp lại dùng tuyệt chiêu vừa mới học được, thắng hiểm hắn.

Hắn hôm nay tới, chính là theo phân phó của ta, mang mỹ vị điểm tâm trong cung đến.

Xem hắn một thân ăn mặc long trọng, nhất định là vừa mới xuất cung.

Hắn vừa ngồi xuống, ta liền thấy trong lồng ngực hắn có một bọc tròn to.

“Nhanh cho ta!” Ta duỗi tay muốn dò, lại bị hắn đánh rơi.

“Tiểu Lam, ngươi lui xuống trước đi.” Hắn nói.

Tiểu Lam không cam lòng rời khỏi.

Ta có chút kỳ lạ, làm sao phải để Tiểu Lam đi.

“Tội danh trộm đồ ngự thiện phòng này cũng không phải là nhỏ, càng ít người biết càng tốt.” Hắn từ trong lòng lấy ra một bọc đồ, ném ở trên bàn.

“Nhẹ chút!” Ta lòng đau hô lên, duỗi tay mở bọc giấy ra.

Bảy khối bánh ngọt màu sắc diễm lệ khắc hoa xếp cùng một chỗ, hồng như Giang Tốn, xanh như Phỉ Thúy, trắng như Xuân Tuyết, vàng như Nhật Quang…… Giống như từ gạo nếp chế thành, lại đặc biệt lóng lánh trong sáng, tinh tế khéo léo phi thường.

“Thất thải Phỉ Thúy Như Ý bánh.” Hắn trịnh trọng nói,“Đây là bánh ngọt do Thổ Dục Hồn tiến cống. Tất cả không quá mười bộ. Nơi này là một bộ.”

Trân quý như vậy, hắn như thế nào có được?

Hắn lại không giải thích, chỉ nhìn ta nói: “Sai khiển của ngươi, ta đã hoàn thành.”

Sau khi hắn thua ta, yêu cầu của ta với hắn là: “Ta muốn ăn bánh ngọt mỹ vị nhất.”

Nhưng hôm nay nhìn bánh này, lại có chút luyến tiếc không xuống tay được.

“Nhanh ăn đi!” Hắn bỗng nhiên cười ,“Giương mắt nhìn làm cái gì?”

Ăn thì ăn!

Ta cầm lấy một khối bánh màu trắng để vào trong miệng. Tinh tế mềm mại, vào miệng là tan, thơm ngon dị thường, còn mơ hồ mang theo mùi sữa…… Ăn ngon khiến ta ngay cả đầu lưỡi đều muốn nuốt luôn vào.

Ăn xong một khối, ngẩng đầu, lại phát hiện hắn đang cầm kiếm phổ của ta, lật lật. Ở trên mặt của kiếm phổ ta có viết một số chiêu thức, không nghĩ đến hắn xem rất có hưng thú.

Lại ăn một khối đỏ, một khối vàng.

Tổng cộng bảy khối, bảy màu sắc, mỗi loại mang một hương vị cư nhiên không giống nhau.

Ta lấy khăn tay ra, bọc hai khối lại. Một giữ lại cho sư phụ, một cho Tiểu Lam.

Văn Tuyền thoạt nhìn sẽ không vương khói lửa của nhân gian(ý chỉ không phải người phàm tục), tự nhiên là không cần.

Còn thừa lại ba khối.

Nhìn người phía trước rũ mắt nhỏ tinh tế.

Vừa lúc hắn ngẩng đầu lên.

“Ngươi muốn ăn một khối không?” Ta có ý tốt nói.

“Không cần, cũng không nhiều, ngươi giữ lại chính mình ăn đi.” Hắn cười nói,“Bảy thứ hương vị này không giống nhau.”

Nhịn không được cảm động, ta sao có thể một mình tự hưởng thụ mỹ thực, cầm lấy một khối đưa tới……

“Sư huynh, cảm ơn……”

“Ta ở trong cung đã ăn đến mười khối, hiện tại ăn cũng không vào.”

Ta cảm thấy tay mình cứng đờ.

Rất gian nan thu trở về, tự mình ăn luôn.

“Ngươi hôm nay vào cung có nhìn thấy hoàng đế hay không?” Ta tuy rằng được hoàng đế ban thưởng bảo kiếm, nhưng vẫn chưa gặp qua hoàng đế.

Ôn Kiệu đại nhân là thái tử xá nhân, nghe nói Ôn Hựu từ nhỏ rất được hoàng đế yêu thích.

“Không.” Hắn nói,“Hoàng đế đâu dễ dàng nhìn thấy như vậy?”

“Nha.” Ta thở dài.

“Ngược lại nhìn thấy thái tử, thái tử phi, còn có hai vị công chúa.” Hắn nói.

“Đúng rồi! Công chúa có phải là đều đặc biệt cao quý mỹ lệ?” Ta nói, công chúa trong kịch, đều là khuynh quốc khuynh thành, thực muốn tận mắt nhìn thấy.

“…… Đúng vậy, công chúa đều là người xinh đẹp đáng yêu.” Hắn khoanh tay nhìn ta, “Dáng vẻ không dã man giống ngươi đâu!”

Bánh ngọt liền nghẹn ở trong cổ, cực kỳ khó chịu. “Hừ! Ta chính là dã man, ảnh hưởng đến chuyện gì của ngươi!”

Diện mạo người trước mắt này, bỗng nhiên khiến ta cảm thấy chán ghét, dứt khoát quay đầu, không nhìn hắn.

Một lúc lâu sau.

“Này, ngươi ăn ngon. Giữ lại cho ta một khối.” Hắn nói, thân thể nghiêng về phía ta.

“Chỉ có một khối, không thể cho ngươi!” Ta cho khối cuối cùng hướng vào trong miệng,“Ngươi đã ăn nhiều như vậy……”

Hình như có một dòng nhiệt khí phun tại giữa ngón tay của ta.

Trên tay trống trơn.

Nhìn mặt hắn gần trong gang tấc, hai con ngươi đen láy chăm chú nhìn ta, ta bị dọa lập tức dựng đứng lên.

Hắn, hắn, hắn thế nhưng ở trên tay của ta, ăn vụng khối bánh ngọt cuối cùng!

Hắn ngồi trở lại ghế dựa, bộ dạng sóng nước chẳng xao động: “Ta đã nói, giữ lại cho ta một khối.”

Đầu ngón tay cảm thấy như bị thiêu, nhiệt khí ấy tựa hồ quanh quẩn không đi. Không biết nói cái gì, rõ ràng vừa thẹn vừa tức, lại không biết phản bác hắn như thế nào!

“Này, nha đầu.” Hắn lại từ trong lồng ngực lấy ra cái hộp tròn nhỏ, ném ở trên bàn.

Hộp sắt tinh xảo màu trắng bạc, trơn bóng như thủy tinh.

Ta hiếu kỳ cầm lấy, mở ra nhìn, bên trong là lớp bột màu đỏ tinh tế tỉ mỉ đều đặn, mơ hồ có hương thơm thanh đạm.

Bị ảnh hưởng bởi lễ vật lần trước của Trầm Yên Chi, ta thấp thỏm nói: “Là…..độc dược?”

Hắn cố lộ ra biểu tình nhẫn nại, nửa ngày mới nói: “Là, son, phấn!”

Ta kinh ngạc nói: “Ngươi vì sao muốn đưa son phấn cho ta?”

Hắn trầm mặc không nói.

Tuy là như thế, ta vẫn không nhịn được đem hộp son ấy tiến đến chóp mũi, hương thơm tươi mát phả vào mũi.

Mấy ngày trước, trong nước sông Tần Hoài, tựa hồ cảm giác cũng giống nhau.

Ta nháy mắt phúc chí tâm linh*: “Chẳng lẽ, là ngươi quen dùng son phấn?”

* Phúc chí tâm linh: khi vận may đến, thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn.

Hắn trầm mặt, gằn từng chữ nói: “Ngươi dám nói một lần nữa, ta liền đem son phấn cùng bánh ngọt đều lấy lại!”

Ta ôm hộp son phấn vào trong ngực: “Không nói thì không nói! Vật đã tặng, nào có đạo lý thu hồi?”

———————

Mùng ba tháng mười một, rất thích hợp để xuất hành, nhậm chức, kết bạn, kỵ vùng đất lạnh, mở kho, cưới gả.

Lâm Phóng, Hạ Hầu sư phụ, Ôn Hựu, ta, cùng với hơn mười người mà Lâm gia bí mật bồi dưỡng mấy năm nay còn có hơn mười môn hạ của Hạ Hầu thúc thúc, ngồi thuyền lớn men theo sông Trường Giang thẳng đến sông Cán Giang.

Dựa theo kế hoạch dự định, Lâm Phóng bước đầu thống nhất võ lâm Giang Đông.

Trước tiên, Lâm Phóng nỗ lực chống lại ý quần hùng, kiên quyết chọn tám châu môn phái võ lâm, nơi thế lực chia cắt mạnh nhất: Quảng Châu, để xuống tay.

Quảng Châu có hai đại môn phái: Ý Huyền giáo cùng Thanh Hổ phái, nhiều năm trôi qua lộng hành châu huyện, làm nhiều việc ác, nguy hại một phương. Triều đình cũng không có phương pháp. Đại hội võ lâm lần trước, bọn hắn được mời, nhưng lại không tới tham gia.

Sau khi Lâm Phóng tiếp nhận chức vụ minh chủ Võ Lâm, bọn họ phái người đưa tới chút lễ vật.

Bây giờ, lại bị Lâm Phóng lựa chọn, trở thành khối bia ngắm đầu tiên mà minh chủ võ lâm Giang Đông lập uy.

Chỉ có điều……

Ta ngồi ở mũi thuyền, nhìn trên thuyền hơn ba mươi đại cao thủ.

Vì thắng lợi của trận chiến đầu tiên này, Lâm Phóng cũng gần như đưa ra toàn bộ lực lượng.

Hắn một thân quần áo trắng đứng ở đầu thuyền bên kia, trong gió càng có vẻ gầy thanh lãnh.

“Văn Tuyền, bên đó gió lớn, qua đây đứng đi!” Ta hảo ý nói.

Hắn quay đầu lại, cười nhẹ, đi tới đối diện.

“Thanh Hoằng cho rằng, đi Quảng Châu lần này, tiền đồ ra sao?” Hắn nhìn mặt sông nói.

Thì ra hắn mới vừa rồi xuất thần là vì lo lắng này cái.

“Văn Tuyền.” Ta nghiêm túc nói,“Ta cho rằng nhất định có thể thành công!”

Dường như ta rất ít nói chuyện đứng đắn như vậy, hắn mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta: “Lời này hình như không giống Thanh Hoằng nói.”

“Thực sự.” Ta tiếp tục: “Sư phụ nói, chỉ có ngươi là người có khả năng cứu vớt võ lâm Giang Đông. Ta cũng cho rằng như vậy.”

“Phải không?” Hắn khóe miệng cười nhẹ, đôi tay gập vào trong tay áo rộng rãi tung bay trước thân, nhìn sông nước Trường Giang xa xa không thấy đầu cuối, nói: “Văn Tuyền, sẽ không phụ sự uỷ thác quan trọng của các ngươi.”

Nhìn Lâm Phóng chậm rãi đi vào khoang thuyền, ta có chút thương cảm với hắn.

Tuy rằng hắn mưu lược hơn người, nhưng dù sao cũng chỉ mới hai mươi tuổi.

Thực khó tưởng tượng, chính mình bốn năm sau, trở nên giống hắn lão luyện mà kiên cường dẻo dai như vậy……

“Hôm nay nếu ngươi thua, phải đem y phục ta giặt sạch.” Một giọng nói bỗng nhiên chen vào.

Ôn Tử Tô đứng sau lưng ta, kiếm ôm tại ngực, liếc nhìn ta.

“Nếu ngươi thua, phải xuống dưới sông bắt cá lên, cho bổn hộ pháp nhắm rượu!”

Ta rút “Quyết” ra.

————-

Ban đêm, ta ngồi xổm ở đuôi thuyền, trước mặt đầy một chậu quần áo.

Tiểu Lam đứng sau thân ta: “Tiểu thư, không bằng để cho em đi!”

“Không!” Ta nhìn trên sàn tàu cách đây không xa, thân ảnh người nọ đang luyện kiếm như nguyệt nhấp nháy, cao giọng nói: “Bổn hộ pháp nguyện đánh nguyện chịu thua.”

Nhưng, Ôn Hựu ngươi cũng quá hư hỏng, mấy ngày này đều chọn quần áo màu trắng mặc. Cũng không phải không biết rất khó giặt sạch đi.

Ngày thường cũng không thấy ngươi thích màu trắng như vậy a!

Dường như nghe được một tiếng cười khẽ, ta quay đầu, lại chỉ thấy một bóng đen rơi vào trong sông “Bùm” một tiếng.

“Tử Tô? Tử Tô?” Ta cất bước chạy tới, chỉ thấy từng đợt sóng nước màu đen khuếch tán mở ra.

Tuy biết rằng hắn biết bơi, nhưng không hiểu vì sao hắn bỗng nhiên rơi xuống nước?

“Tiểu Lam, hắn…… hắn sẽ không tẩu hỏa nhập ma đi?” Ta túm lấy Tiểu Lam bên cạnh.

“Tiểu thư, cô nói bậy cái gì đó?” Tiểu Lam ngó nhìn mặt nước tối đen, cũng có chút sợ hãi, “Hắn, có phải hay không là muốn tắm rửa?”

“Rầm –” Lại một trận tiếng nước, bọt nước đập vào mặt, bắn đến cả lên mặt và cổ của ta cùng Tiểu Lam.

Lau nước trước mặt tập trung nhìn kỹ, Ôn Tử Tô một thân áo đen ướt đầm dề đứng ở trước mặt chúng ta, con ngươi sáng ngời chiếu vào ta.

“Này, đi nấu, chúng ta nhắm rượu!” Hắn giơ lên con cá lớn gần hai thước đang nhảy loạn ở trên tay.

…………

Canh cá màu trắng thơm nức, rượu Kiến Khang trong veo ấm áp.

Ba người chúng ta vây quanh bàn tròn, thèm nhỏ dãi.

Có điều là mỹ vị này, cũng thành công đem rất nhiều người dẫn đến khoang thuyền.

“Chiến hộ pháp tay nghề thật giỏi!” Có người khen, thật tự nhiên bưng lên một chén canh cá, chậm rãi thưởng thức.

“Đồ nhi, cho vi sư một chén. Rất lâu không ăn canh cá Kinh Châu chính cống rồi!” Lại là một chén lớn.

Minh chủ đại nhân cười nhạt đứng đằng xa, ta tất nhiên không dám chậm trễ, cho Tiểu Lam múc đầy một chén lớn dâng lên.

………….

Có đến mười hán tử ngồi trên chiếu, Tiểu Lam lại phải vào phòng bếp làm một ít đồ nhắm rượu.

Rượu thơm canh ngon, trăng sánh nhô lên cao.

Mọi người tán gẫu những khổ cực cùng thành tựu trong khoảng thời gian này, đều hưng phấn không thôi.

Ta nhìn nồi canh trống không, có chút thương tiếc.

Chóp mũi lại ngửi thấy một mùi thơm.

“Nha đầu, cầm lấy.” Một bàn tay thon dài duỗi về phía ta.

Ta vui mừng tiếp nhận lấy: “Thì ra vẫn còn?” Khoái hoạt uống một hớp lớn.

Hai tròng mắt Ôn Hựu lóng lánh: “Ta giấu đi một chén.”

“Vậy ngươi không uống?” Ta nhìn trong chén chớp mắt bị ta uống chỉ thừa lại non nửa, quan tâm nói,“Muốn hay không mỗi người một nửa?”

Hắn tiếp lấy chén, một ngụm uống cạn.

“Ta đành miễn cưỡng vậy.” Hắn cười nói.“Vừa rồi cũng đã uống một chén lớn.”

Ôn Tử Tô!

Ta tức giận một quyền đánh tới.

Hắn cũng không trốn không tránh, một bộ dạng thản nhiên đón nhận.

Ta đành phải nửa đường thu hồi hơn phân nửa sức lực, khi đánh tại trên người hắn, sớm đã là không đau không ngứa, chỉ như đấm nhẹ.

Hắn nghiêng đầu nhìn ta, cúi đầu cười nhẹ.

“Giang sơn này, tráng lệ hiên viên.

Gió thu này, ta gọi cô nhan.

Anh hùng này, hồn về nơi nao?

Mỹ nhân này, nước mắt thanh thiên.

Xuân không quên thu này triền miên, hạ không tiếc đông này mỏng manh.

Cáo biệt quê cũ thân này tựa biển, không thấy Thanh Sơn chết vĩnh hoài.”*

*Vì là bài hát nên nhiêu từ ta để nguyên tiếng hán không edit.

Tiếng ca trầm thấp vang lên, ta theo tiếng hát nhìn lại, là môn hạ của sư phụ cùng chúng đệ tử đồng thanh mà hát.

Trên mặt các sư huynh đệ luôn luôn trầm mặc, giờ đây tràn ngập chí khí nam nhi.

Giọng nói khàn khàn thô ráp, mang theo khí phách nam tử.

Thậm chí ngay cả Lâm Phóng mặt luôn luôn băng lãnh, cũng trở nên nhu hòa tràn đầy vẻ tươi cười.

Giờ khắc này, không có ngươi lừa ta gạt, không có đao thương giết chóc.

Chỉ có một đám thanh niên anh hùng quật khởi võ lâm, đi theo thủ lĩnh, chậm rãi cùng nhau hát.

Đến cả Ôn Hựu bên cạnh ta, cũng không dấu được vẻ mặt dịu dàng thấp giọng ngân nga.

Ta si ngốc nhìn vẻ mặt bọn hắn, đều là ôn hòa động người.

Mịt mịt mờ mờ nghĩ, nhiều năm sau, ta nhất định vẫn sẽ nhớ rõ đêm nay: Nhớ ta đã đi theo minh chủ, sư phụ, Tử Tô, còn có rất nhiều người trẻ tuổi giống ta ngực mang ý chí, trên sông Trường Giang lớn tiếng hát vang.

Hát vang, vững vàng bước đầu tiên chinh phục võ lâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.