Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 41: Vượt song



Màu đỏ của mặt trời từ tầng tầng đám mây chiếu rọi ra, sắc xanh màn trời vô cùng trong suốt. Từng đàn chim trắng xám bay lượn đầy trời, tiếng hót thanh thúy làm cho lòng người phấn chấn.

Quân doanh giống như một con dã thú đang ẩn nấp nhưng thực ra đã sớm thức tỉnh. Từng nhóm binh lính luyện tập buổi sáng xếp đội ngũ hình vuông chỉnh tề, không ngừng biến hóa đội hình, tiếng giết rung trời, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ.

Ta cùng sư phụ tìm đến một góc không người. Nơi này có miếng đất trống lớn. Sư phụ ở mặt trên đo đạc ra hai mươi trượng, cắm lên vị trí đó một lá cờ nhỏ — đây cũng là chiều rộng của mặt sông Dậu mà chúng ta cần phải vượt qua.

Ta dốc hết toàn lực, cũng chỉ có thể nhảy lên trên dưới mười một mười hai trượng. Sư phụ khinh công kém hơn ta, ước chừng bảy tám trượng. Cho nên hai chúng ta phải liên thủ, mới có thể ứng phó được.

Chỉ là nước sông Dậu chảy cực kỳ xiết, chúng ta cần được phối hợp vô cùng chính xác, mới không nguy hiểm đến tính mạng.

Lâm Phóng đã sớm cùng dẫn dắt một đội quân tinh nhuệ khác của chúng ta tụ với người của Thanh Du, diễn luyện. Vì cướp Đê Phượng Chương cũng là một trong những chuyện quan trọng hàng đầu. Ta ước chừng Lâm Phóng cùng Chu Phưởng vẫn còn tồn tại ý nghĩ trong đầu — nếu như chúng ta đốt lương thảo, Chu Phưởng từ phía đường sông phía nam tấn công Miện Dương không có thành công, như vậy bọn hắn là nghĩ muốn gây lũ cho Miện Châu thành đi!

Nói như thế, tất cả thành Miện Châu dường như sẽ không còn người sống sót — còn có đám người Hoắc Dương vẫn ẩn nấp trong thành!

Cho nên chúng ta nhất định phải thành công! Ta nhìn lá cờ nhỏ trước mặt cách chúng ta hơn hai mươi trượng, âm thầm hạ quyết tâm.

Tuy rằng có thời gian ba ngày chuẩn bị, nhưng luyện cho tới trưa, ta cùng sư phụ phối hợp đã khá thuần thục. Chỉ là phương pháp vô cùng hung hiểm, chỉ cần hơi có dị động, sư phụ có thể sẽ bị nước sông Dậu cuốn đi. Chúng ta lại nghĩ nửa ngày, cũng không có tìm ra biện pháp tốt hơn.

Đến trưa, Lâm Phóng tới xem chúng ta.

“Ra sao?” Hắn dò hỏi.

“Nghĩ là có khả năng ứng phó.” Sư phụ nói: “Chỉ là khổ Hoằng Nhi, nàng không biết bơi, lại phải liên tục phóng qua hai mươi trượng. Nếu sơ sẩy chỉ có một con đường chết.”

“Không biết bơi?” Lâm Phóng có chút kinh ngạc: “Thực sự không còn người nào khác khinh công có thể dùng?”

Ta có chút không vui nói : “A Phóng, có biết bơi hay không không trọng yếu. Bởi vì ta căn bản sẽ không thất thủ.”

Lâm Phóng nhíu lại mi: “Khẩu khí rất lớn.”

Ta nói: “Nếu như có Tử Tô ở đây thì thật tốt. Hắn bơi vô cùng tốt.”

Sư phụ cùng Lâm Phóng đều yên tĩnh một chút, không trả lời.

“Ta đi kiểm tra dây thừng một chút.” Sư phụ nói, xoay người rời khỏi.

Chỉ còn lại ta cùng Lâm Phóng.

Lâm Phóng nhìn ta nói: “Ngươi nếu như thực sự rơi xuống nước, ta liền……” Hắn trầm mặc một chút.

Ta hiếm thấy nói: “Ngươi biết bơi?” Nhưng cho dù hắn biết bơi, cũng không bơi được qua sông Dậu nước chảy xiết a!

“Ta liền thay ngươi báo thù.” Lâm Phóng nói.

“Báo thù thế nào?” Ta cười nói, “Chẳng lẽ ngươi có thể đem sông Dậu ra trút giận sao?”

Lâm Phóng không có cười, hơi có chút ngạo nghễ nói: “Sông Tương ở Tây Bắc Kinh Châu bị đập Tương Nữ chia làm hai phân, Đông Nam là sông Thương, Tây Nam là sông Dậu. Nếu ngươi thực sự rơi xuống nước lại không tìm thấy. Ta liền đi đập Tương Nữ, lấp lại đầu nguồn sông Dậu, sửa lại đường sông của nó, từ nay Kinh Châu không còn sông Dậu nữa. Thế nào?”

Ta sùng bái nhìn hắn: “Minh chủ, ngươi thật sự rất có khí phách!”

“Nếu muốn một nửa dân chúng Kinh Châu không mất đi nguồn nước, ngươi tốt nhất không cần rơi xuống nước.” Lâm Phóng nói.

Rõ ràng là đùa nói, nhưng sắc mặt hắn lại rất đứng đắn.

Ta ngẩn ngơ.

Trong lòng ấm áp, hình như có dòng suối nhỏ trải qua, mà ấy ngọn nguồn dòng nước ấy chính là Lâm Phóng.

Ta ngơ ngẩn nhìn hắn. Hắn vẫn dễ nhìn như vậy, mặt mày như họa. Trên khuôn mặt trắng nõn, hơi hơi có chút lãnh khí. Hắn lẳng lặng đứng ở chỗ ấy, yên tĩnh lại không mất sắc bén; hoa mỹ mà không mất nghiêm nghị.

Hắn đối diện với ta, ánh mắt trong trẻo. Ta cảm giác có chút quái lạ, lại không nói lên được nơi nào lạ.

Chậm rãi, dưới ánh mắt chăm chú của hắn, mặt ta có chút nóng. Nhưng hắn vẫn như cũ chân thành nhìn chăm chú ta, không có chút nào bộ dạng quẫn bách cùng khác thường.

Mặt ta lại lập tức nóng bỏng lên, nội tức thậm chí có chút rối loạn. Ta nhấc đoạn dây thừng trên mặt đất lên : “Minh…… Minh chủ, nên ăn cơm rồi!” Ta chỉ nơi xa xa, khói bếp đã dâng lên.

“Ừ.” Hắn cúi đầu đáp ứng, ở sau lưng ta nói,“Lời của ta có nhớ kỹ?”

Ta chỉ cảm thấy chính mình nội tức càng loạn. Lung tung gật đầu, lớn tiếng nói: “Minh chủ, ta thật đói, ta đi trước một bước!”

Thi triển khinh công, hướng phía trước chạy đi.

Lòng, như thế nào lại loạn như vậy?

Giống như mỗi một câu nói của Lâm Phóng, đều rất dễ dàng khiến ta cảm động;

Giống như hắn mỗi một lần kín đáo quan tâm, đều khiến ta yêu thích.

Ta rõ ràng, coi hắn như chủ thượng, là người cả cuộc đời ta muốn đi theo! Nhưng vì sao tâm tình hiện tại lại có biểu hiện hơi hơi yêu thích, hơi hơi nhớ mong như vậy?

Nhưng, ta đã có Ôn Hựu! Nam tử dịu dàng nhiệt huyết luôn luôn quan tâm ta. Chiến Thanh Hoằng, ngươi không thể như vậy!

Nghĩ đến Ôn Hựu, trong lòng ta bỗng nhiên tràn đầy. Không giống cảm giác yêu thích, náo động như vừa rồi, nghĩ đến Ôn Hựu, ta chỉ cảm thấy lòng mình giống như hồ nước đầy, chậm rãi tràn ra.

Tuy rằng đã rất lâu chưa gặp Ôn Hựu, nhưng những hồi ức rõ nét về hắn, lại biết hắn luôn tồn tại nơi nào đó trong lòng, mỉm cười nhìn ta.

Ta đã có Ôn Hựu. Người ấy cùng ta đi qua nhiều hoạn nạn, người đó ôm ta ở trong ngực thân mật, người ấy vì ta đứng dưới chân núi Lạc Nhạn múa ra Công Vân kiếm.

Vừa rồi rung động, dần dần bị đánh tan. Giống như cảm giác bâng quơ, chỉ xuất hiện chớp nhoáng rồi chậm rãi biến mất. Ôn Hựu với ta, là một mặt hồ thật sâu, đã ở trong lòng ta mọc rễ, không thể rời khỏi.

Ta không nên nghĩ ngợi lung tung. Tuy rằng Lâm Phóng đối với ta quan tâm cùng thân cận, so sánh với bất kỳ ai khác đều nhiều hơn.

Nhưng, ta là thuộc hạ tâm phúc của hắn, không phải sao?

Ta không nên nghĩ ngợi lung tung. Lâm Phóng là nhân vật thế nào? Ta sao có thể nghĩ đến chuyện quan hệ nam nữ, sao có thể khinh nhờn hắn như thế?

Ta đã có Ôn Hựu.

Ta dừng bước. Thì ra đã chạy đi hơn hai mươi trượng. Khi quay đầu lại.

Chỉ thấy ánh mặt trời chói mắt, Lâm Phóng lẳng lặng đứng ở chỗ ấy, nhìn không rõ biểu tình.

————————–

Ba ngày sau.

Bóng đêm ảm đạm. Trên núi yên tĩnh không một tiếng động.

Ta và sư phụ cùng với Thiên tướng quân dẫn tám trăm người, là đội ngũ xuất phát đầu tiên. Sau khi chúng ta lên đường nửa canh giờ, một ngàn quân của Thanh Du đi đánh Đê Phượng Chương cũng sẽ thừa dịp bóng đêm xuất phát.

Lấy pháo sáng làm hiệu. Bất luận Dương Khẩu hay Đê Phượng Chương, chỉ cần một nơi đắc thủ, thuỷ quân của Chu Phưởng đều phải công thành. Cho nên tốt nhất chúng ta, hai nơi đều phải dành thắng lợi. Nếu không thuỷ quân công thành, nhất định sẽ là một trận đánh ác liệt. Tuy có thắng, nhưng vẫn không phải điều chúng ta muốn.

Tám trăm người lẳng lặng đứng sừng sững bên cạnh gò núi. Chu tướng quân uy nghiêm ánh mắt liếc nhìn đi qua từng người. Hắn rút ra bội kiếm, dưới ánh trăng mũi kiếm lấp lãnh: “Chư vị tướng sĩ!”

“Cẩu tặc Đỗ Tăng! Nhiều năm qua cắt cứ phía bắc Kinh Châu đã lâu, giết lệnh quan Đại Tấn ta, hạ nhục dân chúng Kinh Châu ta! Nhưng mà kẻ này dũng mãnh thiện chiến, càng chiến càng thắng; lại cấu kết với gian tặc Triệu quốc, cố gắng lấy Kinh Châu làm cửa ngõ để xâm chiếm Đại Tấn! Gian tặc như thế là nỗi nhục của Kinh Châu, là khối u của Đại Tấn! Tướng sĩ Kinh Châu luôn luôn dũng mãnh thiện chiến, ngoài kháng gian tặc, trong trừ giặc cỏ! Hôm nay đánh lén lương thảo của Đỗ Tăng, muốn vượt sông Dậu hiểm yếu, muốn lấy vỏn vẹn tám trăm người địch hai ngàn quân. Có thể hoàn thành, chỉ có thể là tướng sĩ Kinh Châu ta!”

Chu Phưởng dừng một chút, quay lại nhìn hướng sư phụ cùng ta: “Các huynh đệ, có biết đây là ai? Vị nữ tướng quân này, đó là người một mình nhảy từ thành Miện Châu xuống cổng thành, đả trọng thương Đỗ Tăng, là du kích tướng quân Chiến Thanh Hoằng mà hoàng đế Đại Tấn ngự phong! Còn vị anh hùng này, là sư phụ của Chiến tướng quân, cao thủ số một Giang Đông, tổng giáo đầu của binh mã Kiến Khang Hạ Hầu Dĩnh Hạ Hầu đại hiệp! Hôm nay nơi hiểm yếu, hai vị Anh Hùng thi triển tuyệt thế võ nghệ, dẫn các ngươi, như giẫm trên đất bằng! Có những anh hùng như thế tương trợ, chư vị tướng sĩ, Dương Khẩu tất phá!”

——————–

Đã đến giờ lên đèn.

Thiên tướng quân lĩnh năm mươi người đi phía trước, ta cùng sư phụ theo sát phía sau, cuối cùng là đại đội nhân mã. Ước chừng đi được hai canh giờ, đã ra khỏi rừng cây, chỉ thấy trước mặt sáng tỏ thông suốt. Hôm nay rất nhiều mây, không thấy ánh trăng. Sau bãi cỏ ám đen là một con sông chảy xiết.

Tiếng nước rất lớn, trong màn đêm an tĩnh lại càng vang vọng, gõ thẳng vào lòng ngươi. Giống như trống trận thúc giục, lại giống như tiếng sấm nổ vang.

Từ xa nhìn lại, mặt sông thực sự ước chừng hai mươi trượng. Bờ bên kia rừng cây yên tĩnh không có gió. Cho dù như vậy, chúng ta một nhóm người toàn thân hắc y, đi đến bên bụi cỏ, thân thể như phục sát xuống đất.

Ta cùng sư phụ hướng về phía Thiên tướng quân gật gật đầu, hai viên sĩ binh đi lên, giúp chúng ta đem dây thừng cột chắc vào người. Có mười binh lính khác, tiến lên cột chặt dây thừng, tất cả sắp xếp xong.

Ta cùng sư phụ nín thở ngưng thần, thấp người đến bãi sông, cự ly cách dòng nước đang chảy xiết không quá một trượng.

Mặt sông hai mươi trượng, với chúng ta chỉ là trong khoảnh khắc. Nhưng mà cũng là khoảnh khắc chúng ta phải dùng hết toàn bộ năng lực, nếu là rơi vào nước, đó là con đường chết.

Sư phụ trước mặt ta, đột nhiên đứng thẳng lên, lấy tốc độ cực nhanh đạp mấy bước chân, tại chỗ phi lên, thẳng tắp hướng về phía lòng sông.

Tiếng nước ầm ầm như là bị chúng ta đạp dưới chân, hơi nước và bọt nước mát rượi lao thẳng tới chóp mũi. Ta theo sau sư phụ một một khoảng vừa đủ. Ước chừng đến giữa sông, sư phụ kiệt lực lao xuống, đôi tay giao lại giơ lên cao, ta một cước đạp vào, mượn lực lần nữa nhảy lên –

Khí lực trên tay sư phụ thế nhưng rất lớn, ta lật người bổ nhào, mượn lực phóng lên, mắt thấy bờ bên kia đã đến gần –

Với không tới! Thế nhưng với không tới! Trong đầu ta khẽ động, vừa mới ở bờ bên kia đất có chút ướt át, chẳng lẽ này mấy ngày gần đây trời đổ mưa nhiều? Cho nên đất sụt mới nhiều thêm một hai trượng?

Còn cách hơn một trượng, ta lại kiệt lực.

Trong đầu ta trống rỗng, rừng cây, bãi sông, nước sông trước mắt đều là một mảnh đen kịt–

Kỳ thật chỉ là trong tích tắc, trong đầu ta sấm sét vang dội – bên bờ sông, nước sẽ không sâu đi? Ngay cả khi ta không biết bơi, cũng không có gì đáng ngại?

Mắt thấy sẽ dẫm lên mặt nước.

“Người nào!?” Lại không ngờ đến trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một tiếng gầm lên giận dữ, nghênh diện đâm tới một cây thương.

Ta trước đây chưa bao giờ muốn cảm tạ binh lính tập kích của Đỗ Tăng giống như đêm nay.

Lòng ta vốn có chút tán loạn lại lập tức hưng phấn lên. Không biết từ khí lực sinh ra từ đâu, cuối cùng bổ nhào về phía trước, hai tay nắm lấy cây thương, cùng ấy binh lính ngã nhào về phía bờ sông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.