Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 53: Tri tâm



Mặt trời dần ngả về phía Tây, trên sườn núi đã thổi lên kèn tập kết. Năm sáu người chúng ta bảo vệ Mộ Dung Hoàng, trở về nơi tập trung. Mọi người lập tức chia nhau mấy con thỏ, cáo săn bắn, hay trên đường về tiện tay bắt được.

Thúc ngựa ra khỏi rừng rậm, từ xa chúng ta đã thấy từng đội hàng ngũ hối hả trở về. Ta toàn thân buông lỏng, mở to mắt tìm kiếm. Quả nhiên nhìn thấy trên núi có một vài thân ảnh quen thuộc.

Không đợi đám người Mộ Dung Hoàng đuổi kịp, ta đã thúc ngựa qua, trước mặt chỉ thấy mấy gã hộ vệ của Vương phủ. Còn có Mộ Dung Khải, đang cúi đầu.

“Lâm Phóng đâu?” Ta vội vàng trực tiếp hỏi. Mộ Dung Khải ngẩng đầu, không biết có phải là ta ảo giác hay không, sắc mặt hắn hơi trầm xuống: “Buổi trưa, cánh quân bên trái của chúng ta đi theo các ngươi bị tập kích, Lâm minh chủ……”

Hắn còn chưa nói xong, trong đầu ta đã “ong” một tiếng, nháy mắt khí huyết khó thông. Khi tên thích khách mai phục nói Lâm Phóng bị bắt, trong lòng ta đã bất an, bây giờ nghe hắn nói như thế ……

Ta giận dữ, một chưởng đánh vào lồng ngực hắn: “Các ngươi người người đều là một thân võ nghệ, sao không biết bảo hộ hắn!”

Mộ Dung Khải biến sắc, lảo đảo lui hai bước, gắt gao nhìn chòng chọc ta. Nhưng ta không để ý hắn, không kiềm được tức giận: “Hắn đâu?”

“Thanh Hoằng!”

Giọng nói quen thuộc trong sáng vang lên sau lưng, ta ngẩn ngơ, vội vàng quay đầu, thấy Lâm Phóng cả người êm đẹp đứng sau thân ta, dung mạo xuất chúng hờ hững như cũ. Ta dường như có thể nghe thấy tim chính mình quay trở lại lồng ngực, tốt quá! Hắn không sao!

Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt dường như cũng có chút dao động? Chỉ là hắn nhíu lại mi, tay phải khẽ vuốt tay trái, trên tay trái quấn vải trắng, mơ hồ có vết máu.

Ta duỗi tay nhẹ nhàng cầm tay trái của hắn: “Ngươi bị thương!”

Hắn cười vân đạm phong khinh: “Không sao. Kẻ địch tập kích, tiểu vương gia dẫn tướng sỹ đánh lui, chỗ này chẳng qua là bị ngộ thương.” Ngừng một chút nói: “Tiểu vương gia cũng bị thương.”

Ta sững sờ một chút, hỏng rồi!

Chậm rãi quay đầu, lại thấy tiểu tử Mộ Dung Khải hiếm khi sắc mặt âm trầm nhìn ta một cái, rồi quay đầu đi. Bây giờ ta mới chú ý đến quần áo trước ngực hắn bị cắt mấy vết nhỏ, trên mặt cũng có vệt máu.

“Xong rồi, ta đổ oan cho hắn! Vừa rồi còn lớn tiếng la mắng!” Ta có chút hổ thẹn nhìn bóng lưng Mộ Dung Khải, hắn căn bản không thèm quay đầu nhìn ta một mắt.

Một đôi mạnh mẽ tay bỗng nhiên từ phía sau lưng đặt lên hai vai ta, toàn thân ta run lên, người phía sau cúi đầu nói: “Không sao. Lần sau, không cần lỗ mãng như thế.”

Hơi thở quen thuộc của hắn gần sát, dường như ngay trên đỉnh đầu, quẩn quanh bên tai. Mà đôi tay kia cũng tự nhiên để ở vai đầu ta, rõ ràng tay hắn lạnh buốt không có nội lực, lại khiến cho đầu vai ta cứng ngắc nóng rực.

Chưa từng……thân cận như thế…… Là động tác tùy ý an ủi đối với thuộc hạ sao? Không, không phải! Hắn rõ ràng bất kỳ thuộc hạ nào đều duy trì cự ly…… Thế là cái gì? Là cái gì?

“Nga…… Được.” Ta run giọng đáp, đầu óc ngưng trệ, khí huyết toàn thân so với lúc nãy cuộn trào mãnh liệt gấp trăm lần. Hơi thở hỗn độn chạy loạn trong ngực, nguyên nhân cũng bởi đôi tay của hắn.

Đột nhiên hắn nhấc tay ra khỏi hai vai ta, chuyển sang vỗ vỗ lưng: “Đi đi.”

————

Vương công quý tộc cùng bọn gia tướng tụ lại tại sườn núi bên này, khi dừng ngựa lại đều “xuy xuy” tỏa ra khí nóng. Đạt vương gia một thân trang phục, dẫn ba năm tùy tùng lướt qua chúng ta, không có biểu tình nào, đi đến trước vương giá.

Ngay sau đó, mành vải được vén lên, một người mặc trang phục màu đen, trên thêu hình rồng lớn, đầu đội kim quan, chậm rãi bước ra. Thiết vệ chung quanh nghiêm túc đem bốn phương tám hướng quanh vương giá bảo vệ kín không kẽ hở. Đó là Yến vương – Mộ Dung Địch!

Mộ Dung Hoàng, Mộ Dung Khải cùng những Vương Tôn đã tụ tập đến bên cạnh Yến vương, chúng ta ở bên ngoài hai ba trượng nhìn lại. Chỉ thấy Yến vương ước chừng năm mươi tuổi, thân hình cao lớn, râu tóc trắng xóa.

Ta cũng từng nghe nói qua, Yến vương lúc còn trẻ dũng mãnh thiện chiến vô cùng, tung hoành Mạc Bắc hơn mười năm, bây giờ tuổi già, lại ham mê thanh sắc, bên cạnh mỹ nhân vô số, mặc cho mấy nhi tử đấu tới đấu lui, cũng dần dần già rồi! Mà khi hắn tại vị, nhiều năm trôi qua vẫn cùng Đại Tấn ta duy trì quan hệ quân thần, nhưng mấy năm gần đây, Tấn triều an phận tại Giang Đông, Yến vương sớm đã cắt đứt quan hệ với Đại Tấn ta.

Xung quanh vương giá ồn ào náo nhiệt, mơ hồ nghe thấy Yến vương nói gì đó, đám hoàng tử vương tôn quý tộc đột nhiên bộc phát ra tiếng cười lớn sảng khoái, nhìn vào chỗ nào cũng thấy cảnh tượng phụ mẫu, quân thần hòa hợp. Ta có chút tò mò nhìn chòng chọc Trầm Yên Chi, nàng cũng nhìn lại ta nhàn nhạt cười, lại nhìn hướng Lâm Phóng. Lâm Phóng gật gật đầu, Trầm Yên Chi nhẹ nhàng vỗ tay một cái.

Tiếng vỗ tay này, so với người tiếng ồn ào ở dốc kia, ở trong diện tích khu vực săn bắn này, vốn là có mà như không. Nhưng nàng vừa mới dứt tiếng, lại thấy một bóng xám đột nhiên từ trong đám người phi lên, một tiếng giận dữ mắng chửi vang lên: “Yến vương, nạp mạng đi!”

Trên sườn núi, mọi người dường như ngưng trệ trong nháy mắt, ngay sau đó, thiết vệ đã rút ra binh khí, đem Yến vương bao bọc chung quanh. Nhưng mà thiết vệ chỉ là thiết vệ, bọn hắn không đủ nhanh, bọn hắn sao có thể so với cao thủ đánh lén cấp cao của Uy Vũ đường? Chỉ thấy bóng xám kia trong không trung đạp mấy bước, hăng hái phi xuống liên tục vung đao, chém bay đám thiết vệ cản đường, có người nhận biết được chiêu thức của hắn, kinh hô: “Uy Vũ đường của Triệu quốc!” Một bên Đạt vương gia nháy mắt biến sắc, mà thích khách ấy khoảnh khắc đã tới gần Yến vương .

Ngay cả chúng ta đã sớm biết có kẻ phục kích, cũng nhịn không được có chút khẩn trương. Ngay trong thời khắc vạn phần nguy hiểm, lại nghe thấy một tiếng quát lớn: “Biến!” Một thân ảnh cao lớn đứng gần Yến vương nhất dứt khoát đứng thẳng, cung trong tay kéo căng, một mũi tên sấm vang chớp giật liền hướng về phía thích khách kia bắn xuyên qua!

Mũi tên rung động, lại như có tiếng sấm. Mũi tên sắc nhọn bằng sắt chuẩn xác bắn vào trán tên thích khách, nhất thời máu đỏ trào ra, tên thích khách kia hai mắt trừng trừng, ầm ầm ngã xuống.

Tất cả chỉ phát sinh trong nháy mắt, mọi người trợn mắt há mồm, ta chú ý tới trên mặt của Đạt vương gia hiện lên thần sắc tuyệt vọng. Trầm Yên Chi hướng về phía ta cùng Lâm Phóng nghịch ngợm cười.

Tất cả mọi người trên sườn nũi đều nhìn rõ Hoàng Vương gia giương cung bảo vệ ở trước mặt Yến vương. Mà một mũi tên trí mệnh hắn vừa mới bắn ra đã cứu được Yến vương, phụ thân của hắn.

Rất hoàn mỹ.

Hoàng Vương dường như cũng không dám tin tưởng, ném cung, xoay người khúm núm: “Phụ vương!”

Nét hoảng sợ trên mặt Yến vương đã biến mất thay vào đó là thần sắc phẫn nộ, lúc này run giọng nói: “Hoàng nhi, rất tốt, ngươi làm rất tốt!” Đám người Đạt vương gia ở một bên vội quây tới đây, ân cần thăm hỏi. Yến vương phẫn nộ quát: “Người Triệu quốc, hừ, người Triệu quốc!” Đạt vương gia mặt mày xám như tro tàn, kết giao với Triệu quốc chính là chủ trương của hắn.

Yến vương đột nhiên vung tay áo, vương giá nổi giận đùng đùng rời đi.

Ta kính nể nhìn Trầm Yên Chi: “Thực trong tính toán của ngươi.”

Trầm Yên Chi cười cười: “Không phải vạn bất đắc dĩ, ta cũng sẽ không dùng đến cổ độc này. Vẫn là minh chủ tính toán không chút sơ hở!”

Chúng ta đồng thời nhìn hướng Lâm Phóng, hắn khẽ mỉm cười, chẳng hề lên tiếng. Hôm nay tương kế tựu kế, trước tiên chúng ta tỏ ra yếu thế, để cho Uy Vũ đường mai phục tập kích binh mã của Hoàng Vương, từng bước bị đẩy vào nguy hiểm. Ta dường như không thể tưởng tượng, vì sao Lâm Phóng có thể đối với nơi săn bắn của Yến Liêu này quen thuộc, lại có thể nắm rõ được binh lực của song phương như thế. Cuối cùng nhờ vào khả năng của Trầm Yên Chi, đối với sát thủ cao cấp nhất của bọn hắn thủ hạ cổ độc, ngược lại đi ám sát Yến vương.

“Có điều là để cho Hoàng Vương dùng tên giết thích khách, lỡ như hắn thất thủ, không phải là……” Ta nghi ngờ nói, lại thấy Lâm Phóng vẻ mặt lạnh lùng. Trong lòng ta đột nhiên nhảy dựng. Quả nhiên, nghe thấy Lâm Phóng mở miệng: “Dưới sự khống chế của Yên Chi, nếu như Hoàng Vương vừa rồi không bắn trúng, thích khách cũng sẽ không đả thương đến Yến Vương.”

Hắn cúi đầu nhìn ta: “Tuy chúng ta là lần đầu, cũng có thể đóng giả làm thích khách dự tính. Vạn bất đắc dĩ nói……”

Vạn bất đắc dĩ nói, hôm nay sẽ không ai có thể bước ra được dốc này.

Ta nhất thời nói không ra lời.

Nhìn lại, chỉ thấy Đạt vương gia cùng những người liên can đã không thấy tung tích, chỉ có Hoàng Vương, bị một đám lớn tiểu quan viên quý tộc vây quanh.

Ba ngày sau, Yến vương hạ lệnh, Hoàng Vương hộ giá có công, thưởng trăm lượng vàng, tám mỹ nhân Thổ Phiên. Đồng thời, khôi phục binh quyền. Nghe nói, Yến vương đồng thời hạ mật chỉ, trục xuất sứ giả Triệu quốc cùng những người liên can rời khỏi biên giới Yến Liêu. Chỉ là Đạt vương gia có thể hay không thực nghe theo, không được biết rồi .

Mộ Dung Hoàng không hổ là hùm cọp của Yến Liêu, sau khi nắm lại binh quyền, cả người thần thái toả sáng, cũng bắt đầu bận rộn. Chỉ là hắn cũng chưa quên ơn tương trợ của chúng ta, yêu cầu Mộ Dung Khải khoản đãi thật tốt, đồng thời lệnh một tâm phúc và Mộ Dung Khải, cùng chúng ta nói chuyện buôn bán hợp tác các trân bảo của nước Yến. Thời gian này, khách và chủ đều hết sức vui vẻ.

Chỉ là tiểu vương gia Mộ Dung Khải rõ ràng còn chưa hết tức giận với ta. Sau hai ngày nhận được lệnh của Mộ Dung Hoàng , hắn liền đến cửa, nhưng lại không cho ta cơ hội xin lỗi, coi ta như không khí. Ta dở khóc dở cười.

Lại một ngày, Mộ Dung Khải tới đây, chỉ là lần này hắn còn dẫn theo một vị cô nương nữa, hỏi ra một hồi mới biết được là muội muội của hắn, là ái nữ của Yến vương – Mộ Dung Lâm. Nàng khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo xinh đẹp, khí chất lanh lẹ. Gặp ta liền hô to “Chiến đại hiệp tỷ tỷ”, rất có phong thái của Mộ Dung Khải năm đó.

Ta nhất thời đối với nữ tử hào sảng này dâng lên tình cảm tốt đẹp. Còn chưa kịp được cùng cùng trò chuyện, lại thấy đôi mắt minh lệ trong sáng của nàng nhìn chằm chằm cửa chính của đại sảnh.

Ta theo nàng ánh mắt nhìn ra, thấy Lâm Phóng một thân quần áo trắng tinh, thần sắc nhàn nhạt đi vào trong phòng.

“Ân nhân ca ca!” Mộ Dung Lâm reo lên một tiếng, từ trên ghế nhảy dựng lên bổ nhào đến trước mặt Lâm Phóng: “Thương thế của ngươi đã tốt lên chưa?”

Chuyện gì thế? Cái gì mà ân nhân ca ca? Ta trợn mắt há mồm nhìn nàng không chút kiêng dè duỗi tay nắm lấy tay trái của Lâm Phóng.

Lâm Phóng hơi hơi nhíu mi, nhẹ nhàng rút tay lại, khẽ mỉm cười, hành lễ: “Quận chúa.”

Mộ Dung Lâm ngây ngốc nhìn nụ cười của hắn, khuôn mặt nháy mắt đỏ hồng, nói: “Ân nhân, ân nhân ca ca, ngươi…ngươi không cần như vậy!”

Ta thấy Mộ Dung Lâm gần sát vào Lâm Phóng đi vào trong đại sảnh, ngồi xuống vị trí bên cạnh Lâm Phóng. Lâm Phóng hôm nay mặc trang phục của Đại Tấn ta, tuấn dật không chê vào đâu được, mặt mày đoan trang, mũi cao, mặt trầm như nước.

Cho đến tận khi bọn họ ngồi xuống, ta mới phát hiện lòng bàn tay đang nắm chặt toàn là mồ hôi. Trong lòng bỗng nhiên rối bời, không thể nói rõ là lạ ở chỗ nào, mẹ nó, chỗ nào cũng không thích hợp!

Nữ tử này, lai lịch thế nào? Có thể càn rỡ với Lâm Phóng như thế? Có thể là gian tế hay không? Mẹ nó, muội muội của Mộ Dung Khải, sao có thể là gian tế?

Ta vô ý thức ngẩng đầu, lại bắt gặp Mộ Dung Khải, ánh mắt nồng đậm nhìn ta. Tiểu tử này, ánh mắt gì thế?

“Nghe nói ngày đó khi bị tập kích ở bên sườn núi, nữ nhân này cũng có mặt. Lâm Phóng và Mộ Dung Khải cùng chắn cho nàng một đao.” Hoắc Dương rất nhanh hạ giọng bên tai ta.

Ta toàn thân rùng mình, ngẩng đầu, nhìn về phía Lâm Phóng ánh mắt an tĩnh, còn có Mộ Dung Lâm ở một bên , thần sắc ửng đỏ ánh mắt ái mộ.

Vốn nỗi lòng đang rối bời, bỗng nhiên bị dòng phẫn nộ từ trong ngực dâng lên làm cho biến mất.

Minh chủ đại nhân, thân là người bảo vệ của ngươi thế mà ta lại không biết, thì ra ngươi cũng sẽ bảo hộ người khác nha!

Ta không nhịn được nhớ đến đại sư huynh đã từng nói, lúc ta còn nhỏ, cha từ Tây Vực cách xa vạn dặm tìm được Thiên Tàm băng ti, dệt thành vải đưa cho mẹ ta. Mẹ lại lấy ra làm cái tã cho ta, thế là đêm đó, cha tuổi trẻ khí thịnh thiếu chút nữa giết ta.

Cho nên khó trách lúc này, ta lại có ý nghĩ muốn giết người?

Lão nương liều mạng, không để ngươi rớt một chiếc lông tơ, ngươi thế nhưng lại vì một nữ nhân xa lạ chắn đao? Ta nhìn nhìn nữ tử kêu Mộ Dung Lâm, trong lòng khó chịu.

“Thanh Hoằng, Thanh Hoằng!” Chợt nghe thấy Lâm Phóng gọi ta. Ta lúc này mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lại bắt gặp tất cả mọi người đều nhìn mình, trong đó có cả Mộ Dung Lâm.

“Ừ?” Mới một chữ ra khỏi miệng, ngay cả chính ta cũng nghe được lửa giận.

“Chúng ta ngày mai sẽ xuất phát, đi Thiên Sơn.” Lâm Phóng mỉm cười nói,“Tiểu vương gia đã đem ý chỉ của Yến vương mang tới đây, chúng ta lập tức có thể bắt tay an bài việc thu mua giữa hai bên.”

Ta đang muốn trả lời, Mộ Dung Lâm bỗng nhiên lớn tiếng nói: “Ta cũng muốn đi!” Mộ Dung Khải mắng: “Hồ nháo!” Mộ Dung Lâm không theo, mắt lại mong đợi nhìn Lâm Phóng. Ta nổi giận, một người ngoài như ngươi tham gia vào làm cái gì? Còn muốn liên luỵ Lâm Phóng bị thương lần nữa sao?

Thiếu chút nữa ta muốn phát tác, lại nghe thấy giọng nói thanh lãnh khách khí của Lâm Phóng: “Quận chúa, việc liên quan đến chuyện Tấn triều ta cùng quý quốc hợp tác cơ mật, nếu quận chúa đi, rất không thuận tiện.” Mấy câu nói nhàn nhạt, lại không cho người khác cơ hội cự tuyệt.

Mộ Dung Lâm không lên tiếng, cúi đầu.

Lâm Phóng lại nhìn ta một cái, dừng một chút rồi nói: “Ngươi có biết?”

“Biết!” Ta gắng sức gật gật đầu. Nhịn xuống không cho chính mình cười ra.

Qua một lúc, Trầm Yên Chi ở một bên nhỏ giọng hỏi nói với ta: “Ngươi rốt cuộc có hiểu vừa rồi minh chủ là hỏi ngươi biết cái gì hay không?”

Ta nghi ngờ ngẩng đầu: “Hắn nói đi Thiên Sơn nha!”

Trầm Yên Chi cười cười, nhất thời diễm quang bắn ra bốn phía, bộ dạng muốn nói lại thôi: “Ta cảm thấy không phải……Minh chủ là người thông minh như vậy, mà thôi! Ta không dám nhúng tay vào chuyện của minh chủ ……”

Trong lòng ta rùng mình, Trầm Yên Chi này, rốt cuộc muốn nói cái gì?

Nàng lại không nhìn ta nữa, cúi đầu thu lại một bộ dạng thành thật .

Trong lòng ta khẽ động.

Hình như có cái ý nghĩ gì đó, bất ngờ nhảy ra, nhưng lại lại mơ mơ hồ hồ, khiến ta không dám tìm tòi suy ngẫm, cũng không dám truy hỏi. Thế là, ta nhìn đám người Lâm Phóng cùng Mộ Dung Khải trò chuyện, trong lòng vẫn an bình như trước. Có điều trong an bình, dường như lại có chút cay cay, có một chút chua xót, có chút tuyệt vọng, có chút quẫn bách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.