Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Chương 54: Quyết gãy



Tại Thổ Cận đã vô cùng lạnh, vì vậy vừa nghe nói phải đi Thiên Sơn, ta như lâm đại địch, ngay tại chỗ nhanh chóng mua vài cái áo bông lớn. Nhưng khi đi đến Thiên Sơn, phát hiện tuy rằng ở đây tuyết đọng cả ngày, nhưng nhiệt độ không khí so với thành Thổ Cận lại ấm áp hơn một chút. Quả nhiên là vùng đất trù phú.

Mộ Dung Hoàng muốn trấn thủ Thổ Cận, phái quản gia Vương phủ cùng đi với nhóm chúng ta. Lâm Phóng dẫn ta cùng Hoắc Dương đi Thiên Sơn, để Trầm Yên Chi, Tiểu Lam ở lại Thổ Cận tiếp ứng. Bên dưới Thiên Sơn là một mảng băng nguyên, tất cả các mục trường (nơi chăn nuôi) lớn nhỏ không dưới hơn hai mươi cái. Chúng ta nghỉ ở mục trường thuộc Vương phủ. Năm ngày đầu, quản gia cùng Lâm Phóng mang ý chỉ của vương thượng , lần lượt bái phỏng năm sáu địa chủ của các mục trường.

Không biết bọn họ cụ thể nói chuyện ra sao, chỉ là mỗi ngày Lâm Phóng trở về, khóe miệng thấp thoáng ý cười, ta cùng Trầm Yên Chi suy đoán, có thể khiến cho Lâm Phóng cao hứng như vậy — nhìn tới chúng ta nhất định kiếm được lợi lộc! Thiên Sơn là nơi có các loại bảo bối độc nhất vô nhị nha!

Đến ngày thứ sáu, Lâm Phóng đến bái phỏng địa chủ của mục trường lớn nhất tại đây. Khi trở lại chỗ ở, Lâm Phóng như có điều suy nghĩ, kêu ta cùng Trầm Yên Chi đến bên cạnh, đường đột nói: “Chúng ta phải đi cướp!”

Chúng ta kinh hãi, nghe quản gia giải thích, mới biết gần đây có một địa phương thần bí — Vạn niên tham thần. Thì ra ở nơi sâu nhất Thiên Sơn Cốc , từng có một thần địa mà mục dân tôn sùng, qua nhiều thế hệ đều có mục dân trong thung lũng nhìn thấy một vật báu vô giá đó chính là nhân sâm vạn năm , điều kỳ lạ là nhân sâm này lại biết chạy(chém T.T)

Người Yến nhiều năm tôn sùng nhân sâm là thần vật bé nhỏ, có bản lĩnh cũng không dám tùy tiện đi tìm. Hơn bốn mươi năm trước, thợ săn Triệu thị tại nơi thần địa đào được một thứ nghe nói là nhân sâm vạn năm, không mấy ngày sau liền phơi thây nơi hoang dã, nhân sâm kia cũng không biết tung tích. Sau đó, cũng không có người nào tìm được nữa.

Ba mươi năm trước, có một nhân vật thần bí, bỗng nhiên xuất hiện tại Thiên Sơn, chiếm lấy mảnh đất ấy. Có mục dân, thợ săn vô ý bước vào thần địa, đều không biết sao, cuối cùng hôn mê bị ngang ngược ném xuống dưới chân núi. Dần dà, chung quanh cư dân đều không dám đặt chân đến nơi đó nữa, thậm chí còn đồn đãi nhân vật thần bí kia kỳ thật là do nhân sâm vạn năm biến thành, đã tu luyện thành tinh, xưng là “Vạn niên tham thần”.

Nghe quản gia giới thiệu xong, ta cùng Trầm Yên Chi đều xoa tay. Đám người chúng ta tất nhiên đều không tin có quỷ thần, chỉ là nếu khe kia thật sự có nhân sâm vạn năm, há có thể dễ dàng buông tha! Nhân sâm ngàn năm đã là nhân gian chí bảo, nhân sâm vạn năm trong truyền thuyết này quả thực là vô giá. Nếu bắt được trở về dâng cho hoàng đế, làm tốt có thể ban cho Lâm Phóng một cái châu nha!

Chỉ là người dân nơi đây đối với Vạn niên tham thần kia cực kỳ kính sợ, việc này chi bằng âm thầm hành sự. Vì vậy ngày thứ hai mới tờ mờ sáng, ta một mình đi đến khe trước thăm dò tình huống, ước định thời gian buổi trưa sẽ cùng mọi người gặp nhau tại cửa cốc. Nếu qua thời gian buổi trưa mà ta chưa trở về, bọn hắn liền đến cốc tìm ta.

Lâm Phóng cũng không lo lắng võ nghệ của ta không đủ, dù sao hiện này trên võ lâm người có thể thắng ta cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Thiên Sơn Vạn niên tham thần, nghe đã biết là do kẻ lừa đảo nào đó tự bịa ra.

Đến cửa cốc, Lâm Phóng chỉ yên lặng đưa cho ta một cái la bàn nhỏ. Ta đi qua tiếp nhận nhét vào trong ngực, phất phất tay, xoay người đề khí, bay vọt vào trong hang.

Men theo sơn cốc quải mấy vòng, chạy mấy trăm trượng, quay đầu nhìn lại đám người Lâm Phóng sớm đã biến mất không nhìn thấy. Hai mặt là vách núi dựng đứng âm u lạnh lẽo, trung gian là vùng núi eo hẹp, đất đá chồng chất lên nhau. Ta dẫm lên đá lớn, được hơn ba mươi trượng, trước mặt trở nên sáng tỏ thông suốt, đúng là một mảnh đất rừng rộng rãi sắc xanh. Ánh mặt trời một lần nữa chiếu xạ tới. Có thể cảm nhận được thấy sự ấm áp của ánh nắng . Chỉ là –

Ta lấy từ trong lồng ra một cái la bàn, phân rõ đông tây nam bắc, lại than thở, đem la bàn nhét lại vào trong ngực. Lâm Phóng, ngươi cũng có ngày tính toán sai. Ta căn bản không biết là từ hướng nào tới, cho dù có phân biệt ra đông tây nam bắc, nhưng có thể đi về hướng nào?

Chỉ biết dõi mắt trông về phía xa, may mắn là rừng rậm phía trước mơ hồ có một căn nhà nhỏ. Tinh thần ta lập tức trở lên phấn chấn, thả lỏng cơ thể, chậm rãi bước đi.

—————-

Ta bước ra khỏi rừng rậm, thở một hơi dài nhẹ nhõm, chỉ thấy một tầng tùng bách xanh mát ở hai bên, một gian nhà đá màu nâu lớn lặng lẽ đứng sừng sững. Đứng khoản chừng nửa khắc, một ánh sáng màu trắng từ trong nhà phi ra, tốc độ truy hồn đoạt phách trong khoảnh khắc lao đến trước mặt.

Ta thở hắt ra một hơi, khí lực này như thế nào lại mạnh đến vậy, trong lòng kêu to không ổn, vội điểm mũi chân, loạng choạng thối lui mấy bước, khó khăn lắm mới né khỏi bạch quang đoạt mệnh kia, binh khí trên hông vội vàng rút ra, dưới chân dồn lực, vững vàng đứng lại. Chỉ nghe “loảng xoảng” một tiếng, tiếng kim loại nặng nề vang lên, vật bay tới đột nhiên dừng lại, đứt đoạn rơi xuống đất. “Quyết” trong tay ta cũng chấn động không kém.

Còn chưa kịp đứng vững lại, đã nghe thấy trong phòng hình như có tiếng người “Ồ” một tiếng, ta không khỏi có chút tức giận, mắng: “Là kẻ nào đáng lén?”

Lại nghe thấy một giọng nói mỉa mai lãnh ngạo từ trong nhà truyền ra: “Đánh…… lén?” Thanh âm ấy nháy mắt từ xa mà đến gần, mang theo nội lực khiến ta hoa mắt, theo đó là một bóng dáng màu xám như có huyễn thuật, một khắc trước còn đứng ở trước cửa phòng, ngay sau đó đã cách chỗ ta đứng bốn năm trượng. Đồng thời một lực đạo cực kỳ hùng hậu mạnh mẽ đột ngột đánh đến trước mặt.

Mẹ nó, định dùng nội lực ép ta sao? Ta cầm Quyết hướng về chính giữa lực đạo mãnh liệt kia đánh đến ……

Trên tay đột nhiên nhẹ bẫng.

Khoảng khắc, bóng xám kia đã đứng lại cách ta hơn một trượng, hóa ra là một lão nhân lưng gù thấp bé, ước chừng chừng năm mươi tuổi, tóc và râu đều đã điểm hoa râm, dài tới eo. Hai hàng lông mày màu trắng dài rủ xuống, mũi ưng môi mọng, ánh mắt lạnh lùng. Trong tay hắn đang cầm Quyết của ta .

“Quyết”? Hắn liếc ta một cái:“Không nghĩ đến người Tấn triều lại dám chạy đến nơi đây!”

Hắn tám phần mười là “Vạn niên tham thần” trong truyền thuyết! Trong lòng ta lạnh lùng, từ ngày ta xuất đạo tới nay, chưa hề gặp được người có võ công nội lực cao hơn ta nhiều như thế! Cho dù là sư phụ Hạ Hầu Dĩnh, cũng không thể dễ dàng từ trong tay ta đoạt được binh khí. Trong lòng ta vừa thẹn vừa tức, lại biết cho dù chính mình thậm chí cộng thêm cả đám người Lâm Phóng giúp đỡ cũng không phải đối thủ của hắn.

Bắt gặp ánh mắt sắc bén nhìn ta chăm chú, ta trầm mặc khoảng khắc, cười nói: “Tiền bối, vãn bối chỉ là đi qua nơi này, vô ý cùng người đối địch, xin trả lại cho vãn bối binh khí! Vãn bối sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này!” Tay lại hướng bên hông chạm vào “Đế lưu” vẫn chưa rút ra khỏi vỏ.

Vừa rồi hắn đột nhiên xuất chiêu, ta vô ý thức rút ra Quyết, nhiều năm đã thành thói quen. Có điều là, nếu ta vừa rồi rút ra “Đế lưu” còn không đủ thành thục, lúc này sợ rằng đã bại trận mà gục ở trên đất — lão nhân này xuất thủ đủ ngoan độc, lại giết người không chớp mắt!

Nhưng mà hắn hoàn toàn không nghe lời ta nói, cười lạnh một tiếng, bỗng nhiên một tay nâng “Quyết” lên, nói: “Cậy tuổi trẻ, sở hữu Quyết liền dám đến địa bàn lão phu giương oai!”

Hắn đột nhiên đem Quyết tung lên cao, một bàn tay khác bỗng nhiên vươn ra sau lưng, rút ra một cây đao. Hắn thân thủ nhanh như chớp giật, ta chỉ thoáng nhìn qua được thứ vũ khí kia, nhưng mà chờ ta nhìn rõ thứ kia là đao, đã không ổn!

“Không cần!” Ta chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân nháy mắt như muốn nổ tung, mạnh mẽ nhào qua. Nhưng lại chật vật ngã nhào xuống mặt đất, trơ mắt nhìn mặt hắn không chút biểu tình, đao của hắn nặng trĩu chém vào chính giữa Quyết, là binh khí chém sắt như chém bùn, nhưng Quyết như cũ phát ra ánh lửa chói mắt cùng tiếng nổ đinh tai.

“Răng rắc –” Bên tai một tiếng nhẹ nhàng giòn vang. Ta bỗng nhiên cảm thấy hơi thở như bị kiềm hãm.

Lực đạo chém ra, thu hồi. Theo đó là âm thanh Quyết rơi xuống đất, rơi xuống trước mặt ta. Ta run run bò qua, run tay muốn nhặt lên, kiếm phong dễ dàng cắt đứt ngón tay của ta, nhưng mà ta như cũ chỉ có thể nhặt lên một nửa Quyết, một nửa khác bị ném ra xa, nằm ở trên mặt tuyết, mảy may không động.

Quyết của ta, thượng cổ danh kiếm, kiếm phổ bảng danh đệ hai, Quyết của ta!

“Ngươi chết đi!” Ta chỉ nghe thấy giọng nói gào thét của chính mình, thuận tay rút ra Đế Lưu trên hông, mũi đao hướng về người kia chém đến!

Lão nhân kia cười lạnh, đao trong tay nháy mắt “binh binh” liền đỡ được hai chiêu của ta, lòng bàn tay ta nhất thời bị chấn động run lên, nhưng mà lúc này há lại có thể chần trừ? Ta kéo Đế Lưu vung lên một mảng.

Đao pháp của hắn đơn giản lại bén nhọn, Đế Lưu trầm trọng không thể tưởng tượng nổi. Ta cơ hồ thở không nổi, lại nghe hắn chậm rì rì nói: “‘Đế Lưu’? Tiểu nha đầu nhà ngươi, thứ tốt cũng không ít!”

Cùng lúc đó, ta chém về phía hắn một lực mạnh, hung hăng té ngã trên đất. Ta lau đi khóe miệng đầy máu tươi, mắng: “Có bản lĩnh ngươi thử chém Đế Lưu, tất cả võ lâm Giang Đông sẽ báo thù cho ta! Cho ngươi không một ngày yên tĩnh!”

Hắn liếc nhìn ta, cười lạnh nói: “Buồn cười! Ngươi chỉ là một tên tiểu tặc dơ bẩn, muốn trộm nhân sâm của lão hủ, còn giả bộ anh hùng hảo hán?”

Hắn thu hồi đao, bỗng nhiên đến gần trước mặt ta. Ta vừa rồi đỡ của hắn một đao, khí huyết chưa thông, cố gắng dùng đao chống đỡ để đứng dậy. Hắn bỗng nhiên cười: “Nhưng thật ra cũng trắng trắng nộn nộn, lão phu cũng không muốn bẩn tay. Giữ lại làm phân bón cho nhân sâm đi!”

Vừa dứt lời, cổ áo ta liền bị kéo mạnh, thân thể không điều khiển được bay lên.

“Oành –” Ta chật vật rơi vào một cái hố sâu, thân dưới lạnh cứng, đau chết mất! Ta phẫn nộ ngẩng đầu, lại nhận ra nguyên lai bản thân đang ở trong một động băng sâu mười lăm mười sáu trượng.

Cái lão già này, trước miệng hang còn đặt đủ loại cạm bẫy!

Ta bất lực thở một hơi, dưới chân là một mảng trơn ướt, mới chỉ nhảy lên được sáu bảy trượng, một cước giẫm lên băng ngọc để mượn lực, lại không ngờ đến băng ngọc thật sự quá trơn, ta một hơi vận lên không được, lần nữa lại thê thảm ngã xuống.

Lần này một chút khí lực cũng không còn!

Lại nghe thấy âm thanh từ đỉnh đầu thong thả truyền tới: “Tiểu tặc, mười ngày sau ta trở lại thăm ngươi. Tham nhi yêu thích nhất loại ngươi gân cốt dưỡng dục thổ địa (???), ha ha ha!”

Này cái…… Biến thái……

“Ta nếu có thể thoát ra ngươi sẽ xử lý như thế nào?” Ta phẫn nộ quát.

“Ra?” Hắn cười lạnh một tiếng,“Nếu ngươi có thể ra, lão phu liền thả ngươi đi, những thứ nơi này của lão phu, tùy ngươi chọn!”

“Một lời đã định!” Ta kìm nén nói, lại chỉ nghe hắn lớn cười tiếng bước chân xa dần.

——————

Sắc trời u ám.

Ta nhìn lên đỉnh đầu đã thấy trăng non mọc lên, xung quanh là sao sáng. Đã là đêm khuya. Ta không lo lắng về vấn đề trốn thoát kia, Lâm Phóng nhất định sẽ dẫn người tới cứu ta. Nhưng lão nhân này xảo quyệt ngoan độc như thế, võ công lại cao thâm, chỉ sợ đám người Lâm Phóng tới sẽ chỉ thêm bất lợi!

Vào đêm băng nguyên, rét lạnh. Hơn nữa bốn phía đều là băng ngọc trơn ướt. Ta hết sức thu liễm tinh thần, thân thể cũng không lạnh lắm. Ánh mắt liếc nhìn Quyết chỉ còn lại một nửa, trong lòng bi thống dị thường.

Tuy sớm đã quyết định đổi kiếm dùng đao, nhưng Quyết đã làm bạn cùng ta nhiều năm, giống như cánh tay, linh hồn của ta vậy. Cho dù muốn dùng đao, ta cũng chưa hề nghĩ qua sẽ ném bỏ nó.

Nhưng hôm nay, thanh kiếm đã cùng ta vào sinh ra tử, lại bị hủy ở trong tiểu sơn cốc không biết tên này.

Đời người biến ảo vô thường, không phải là như thế sao!

Ta ngẩng đầu nhìn trăng sáng, trong lòng lại bình tĩnh. Ta chẳng hề lo lắng an nguy của chính mình, Lâm Phóng nhất định sẽ đến cứu ta. Chỉ là không thể để cho họ mạo hiểm được!

Ta một quyền đánh lên băng ngọc, lấy ra một cục đá, lại một quyền, lại một cục…… Băng này thực là rắn chắc, bị ta khoét năm sáu cầu băng thế nhưng vẫn rất kiên cố không nhúc nhích tí nào – tuy nhiên nếu động này sập, ta liền đem chính mình mai táng nơi đây.

Ta từ trên váy xé ra một mảnh vải, nháy mắt thấy bắp chân bị lộ ra, ở dưới ánh trăng bị đông lạnh nổi lên một tầng gai ốc. Ta cắn đầu ngón tay, ở trên vải viết: “Siêu cấp cao thủ! Ta ở trong hầm!” sau đó buộc vào nửa đoạn Quyết.

Ta cao giọng mắng: “Ngày mai đợi ta dưỡng tốt tinh thần, cái hố này có tính gì, lão gia hỏa, ngươi ngày mai đợi ta trả nợ lại cho ngươi như thế nào! Hừ!” Ta đem cầu băng quẳng lên, kèm theo Quyết.

Dựa vào lực cánh tay của ta, tuy rằng động này thẳng tắp, nhưng nếu xoay tròn lực đạo, chí ít có thể ném ra xa vài chục trượng!

Lão gia hỏa kia yên lặng không thèm để ý khiêu khích của ta, trong đêm tối yên tĩnh không tiếng động. Ta yên lòng, ôm vai tựa vào băng ngọc.

Dần dần, ta bắt đầu thấy buồn ngủ.

Mơ mơ hồ hồ, trên người một trận rét lạnh, trong lòng ta cả kinh, đại khái trong lúc ngủ mơ nội tức lơi lỏng, còn chưa mở mắt, tay chân đã đông lạnh không cử động được. Ta mơ màng mở to mắt, vội vàng vận khí, tay chân mới dần dần ấm áp lên.

Chợt nghe một âm thanh trong trẻo quen thuộc: “Vậy cho ta và nàng chết cùng một chỗ đi.”

Ta đầu óc đờ đẫn, có điểm không phản ứng kịp. Nhưng mà bên trên thình lình xảy ra kình phong khiến da đầu ta run lên, ta đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy áo bào màu trắng quen thuộc phiêu lãng rớt xuống.

Ta không hề nghĩ ngợi, duỗi tay ra đỡ, lại không ngờ đến đôi tay đang bị chết lặng vì đông lạnh này lại không thể điều khiển được. Mắt thấy hắn chuẩn bị ngã xuống băng đá lạnh cứng, ta đột nhiên đề khí, thân thể lao ra……

Tốt, đau quá…… Toàn thân xương cốt đều như muốn lệch khỏi, ta cơ hồ có thể tưởng tượng ra ngực trước, đầu gối bị mặt băng va chạm thành một mảng xanh tím……

Trên thân ta người kia cũng không chịu đi xuống, đôi tay bỗng nhiên gắt gao ôm lấy trên vai ta, một đôi mắt thâm trầm lại sáng ngời. Ta cố gắng chống đỡ kéo ra một nụ cười tươi tắn: “Minh chủ, không nghĩ đến ngươi xem qua yếu ớt, thân thể lại nặng như vậy ……"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.